Bao nhiêu năm nay dạ dày lên cơn đau , nhưng lần này lại đau đớn tột đỉnh , lục phủ ngũ tạng đều lộn nhào , giống như cơn đua cố đè nén bao lâu hôn nay bộc phát , toàn thân đau đớn , cơn đau chạy lên óc , từ gót chân đến đỉnh đầu đều đau đớn không thể chịu đựng nổi...Sau này mới hiểu ra , nỗi đau như xé trong tim là bởi vì không biết tự lúc nào đã lún quá sâu vào…
Cô nàng Keisa là người trung quốc lai anh .Cô ấy là tiểu thư nhà Lục.Ở nhà cô ấy cứ hỗn láo,hậuđậu ,ko lo ai mắng.Nhưng sau khi được gả cho nhà Ngô thì thế nào?…
Nàng là thần y người đời ca tụng.Hắn là sát thủ thần bí nắm giữ vạn tinh anh.Hai thái cực cùng nhau sánh vai, cùng nhau viết nên một câu chuyện giản đơn, tươi đẹp.…
Trở lại kinh thành sau mười lăm năm lưu lạc, đích trưởng nữ Hàn Tử Di lại không ngừng gặp biến cố giữa những mưu toan của người đời."Giờ ta sống giữa vinh hoa phú quý, liệu có ai tình nguyện cho ta nửa bát cháo loãng như ngày xưa?".…
Mỗi chúng ta dù ít dù nhiều...đều đã,đang từng trải qua thời học sinh_ngày ngày cặp,bút...đến trường và chắc hẳn cũng không ít người còn trải qua những rung động đầu đời nơi trường,lớp..."Rung Động Đầu Đời" ((:…
Tôi hỏi em saudade là gì?Em trả lời saudade là cảm giác nhớ nhung ai đó hoặc thứ gì đó từng thuộc về mình, nhưng giờ điều đó, người đó đã mất rồi và sẽ không bao giờ quay lại.Tôi lại hỏi em có từng thuộc về tôi không?Em trả lời có nhưng sẽ biến mất và không bao giờ quay lại.Vậy thì em đi đi, cứ biến mất hoàn toàn khỏi cuộc đời tôi và hãy yên tâm, tôi sẽ không phát điên lên để đi tìm em, tôi sẽ cho em đi đến bất cứ đâu mà em thích. Cho đến khi mà em không chịu đựng nổi cảm giác nhớ tôi mà quay trở lại, lúc đó tôi tuyệt đối sẽ không để em chạy thoát nữa đâu.oOoChúng tôi hỏi cô ấy saudade là gì?Cô ấy trả lời saudade là sự hiện diện của sự trống vắng, là mong muốn tìm lại một thứ gì đó hoặc một ai đó mà chúng ta quý trọng nhưng chúng ta biết sẽ không bao giờ tìm lại được.Chúng tôi lại hỏi cô ấy có từng cảm thấy trống vắng không?Cô ấy trả lời có nhưng cho dù có thực hiện lời hứa đó thì cũng không thể lấp đầy được cuộc đời của cô ấy.Cô ấy đã thất hứa với chúng tôi, đã nhẫn tâm để lại một khoảng trống mãi mãi không quên được ở những năm tháng đẹp nhất của cuộc đời. Nhưng chúng tôi không giận cô ấy, chỉ mong một ngày có thể dùng tất cả sự dịu dàng của thế giới này và tặng cho cô ấy một cái ôm thật ấm áp.…
Sài Gòn, mùa thu, vội vã, thời học sinh, tình yêu đầu tiên. Nhắm mắt để hoài niệm lại toàn cảnh mùa xuân năm thứ mười bảy của nàng cùng mối tình chưa nở nhưng đã tàn. Liệu có tia sáng nào tới chiếu rọi nơi vốn đã lâu ngày hoang sơ, đổ nát?…
Trải nghiệm về mọi thứ xung quanh, những gì cảm nhận được. Đọc xong xin hãy cho tôi biết cảm nhận của bạn,cho tôi biết bạn đã trải qua những cung bậc cảm xúc nào sau chia tay, hãy nói ra cho nhẹ lòng.…