Tên Truyện Mau Xuyên Chi Pháo Hôi Hung Mãnh .Tác Giả Cửu Khanh .Edit kiêm beta Chang Xoài Thể loại xuyên không , hệ thống , nhiệm vụ , nữ cường ,...Trạng thái đang tiến hành .Giới thiệu :( Bản edit này là công sức của riêng mình .Không tự ý mang đi nhé , mình cảm ơn ạ .)Cẩn Du đầu thai thất bại , đánh mất trí nhớ , tiếnvào một cái đặc thù hệ thống vì oán khí ngút trời pháo hôi ( bia đỡ đạn nữ phụ ) báo thù . Đồng thời tích lũy giá trị công đức chữa trị linh hồn bị tổn thương . >('_')<>(*:*)<~~~~~~~~~~~ Trải qua càng nhiều nhiệm vụ , trí nhớ càng đầy đủ , biết rõ chính mình bị thiên đạo gài bẫy . Vì lấy lại công đạo , ở bên trong nhiệm vụ vì bia đỡ đạn chinh phục mọi thể loại nam thần .…
Thiên Sở yêu Hạ Mộc đến chết đi sống lại , tình cảm ấy dày vò anh đến tan nát tim gan , là lưỡi dao sắc nhọm đâm vào tim anh . Anh hận anh yêu cô . Căm ghét chính bản thân mình . Trái tim cô làm bằng gì chứ , bằng sắt đá sao ? Cô lạnh lùng tuyệt tình như vậy , sau 7 năm không gặp cô vẫn tàn nhẫn như ngày đó , vẫn làm anh đau khổ đến cùng cực . Hạ Mộc yêu Thiên Sở như vậy , liệu anh có thấy , có hiểu . Anh và cô vốn không cùng một thế giới . Họ như hai đường thẳng song song , mãi mãi sẽ chẳng có điểm chung . Cô không đủ can đảm để vượt qua ranh giới ấy , cô không dám đối mặt với thứ tình cảm biết sẽ không có kết quả của mình Tàn nhẫn hơn , cô ích kỷ rời đi , để anh ở lại với đau khổ và tuyệt vọng . Sau 7 năm gặp lại cô biết mình vẫn chưa quên được anh , nhưng phải làm sao đây ? Cô vẫn nghèo hèn như ngày nào , anh không còn bồng bột của tuổi niên thiếu , thay vào đó là sự trưởng thành điềm đạm . Anh đã tự mình lập nghiệp mà không cần đến sự hỗ trợ của gia đình . Anh vẫn sẽ là ánh sao lấp lánh trong thanh xuân của cô . Nhưng nó thật sự rất cao , cô sao có thể với tới đây . Sau bao năm gặp lại liệu cô có hiểu thấu thứ tình cảm dằn vặt đó của anh , liệu cô có quay đầu lại mà nhìn anh , khắc ghi hình bóng anh trong tâm trí . Liệu Hạ Mộc của hôm nay có đủ dũng cảm mà vượt qua rào cản , vượt qua sự tự ti mà đến với anh . Ràng buộc không phải là tình yêu . Nhưng tình yêu lại là sợi chỉ đỏ xuyên suốt thời gian và không gian , vượt qua khoảng cách địa lý m…
Mặc Dịch và Thẩm Tòng Tiếu hiểu nhau yêu nhau, nắm tay cùng tiến.Một thiếu niên không có cha mẹ thương yêu gặp phải một thiếu niên độc lập tự chủ thì sẽ xảy ra những chuyện gì.Mới đầu:Thẩm Tòng Tiếu: Tôi có thể ngồi ở đây sao?Mặc Dịch: Không thể.Thẩm Tòng Tiếu ngồi xuống, chớp chớp mắt, cười tủm tỉm mà nói: Cảm ơn.Sau lại:Mặc Dịch: Thẩm Tòng Tiếu, tôi yêu cậu.Thẩm Tòng Tiếu: Tôi cũng, tôi cũng yêu cậu.Gió nổi không ngừng, tình yêu không cạn, ánh sáng mãi mãi, tình yêu vĩnh hằng.Tag: Cường cường; Hiện đại hư cấu; Vườn trường; HEVai chính: Mặc Dịch, Thẩm Tòng Tiếu ┃ vai phụ: Mạc Phi, Lâm Hàm, Hạ Vãn Hề, Cố Hi Mâu.Một câu tóm tắt: Trái tim thiếu niên rung độngLập ý: Không có ai không nỗ lực là có thể thành công…
Chúng ta sẽ mãi dõi theo từng bước chân của nhauYêu nhau nhưng không đến được với nhau . Đó là kết cục đau lòng nhất của một đời ngườiDẫu ra sao hai ta vẫDẫu biết rằng chúng ta sẽ không có kết quả nhưng ta sẽ đợi nhau một ngày , một đời cả một kiếp.Chờ đợi là hạnh phúc . Nhưng có phải hạnh phúc này quá đắt . Những câu nói của Lâm Chính cứ mãi khắc ghi trong lòng Hà Mộc , không cách nào quên được" Mong rằng kiếp sau , chúng ta có thể gặp nhau , có thể yêu nhau nhưng không phải như bây giờ cứ hận thù , làm tổn thương nhau mà là giống như các cặp đôi bình thường khác ."Mong rằng kiếp sau em không phải là kẻ thù của anh ""Mong rằng kiếp sau ... Em không phải là người của nhà họ Diệp"Mỗi câu nói của anh chính là những con dao sắc nhọn đâm vào tim cô . Cứ một câu lại một lần cô rơi lệ , cứ một câu lại là sự đau đớn chất chồng , cứ một câu lại làm khoảng cách hai người cứ xa mãi .…
Không biết yêu anh từ khi nào và cũng không biết bao h sẽ hết yêu anh. Khóc...... Khóc nhiều để mình cô cảm nhận cô mong 1lần thôi Anh sẽ giúp cô lau những giọt nước mắt lăn trên má..... Nước ta nói nước mắt có vị mặn như muối cô đã cảm nhận vị mặn đó mỗi ngày không phải cô yếu đuối mà là trở thành thói quen mỗi khi đêm về với sự cô đơn lạnh lẽo ....Lời của cô :Tại sao phải là em là người thay thế cho 1 hình bóng khác mỗi khi Anh buồn và cần trúc giận. Tại sao lại là em bên cạnh Anh mặc cho Anh xua đuổi. Tại sao em ngu ngốc zậy. Tại sao em sẽ là người yếu lòng bỏ qua tất cả để đỡ Anh đứng dậy mỗi lần Anh vấp ngã. Tại sao em lại là người an ủi mỗi khi Anh yếu lòng, mỏi mệt và những lần tuyệt vọng mặc cho Anh chửi mắng. Tại sao em yêu Anh không có điểm dừng. Tại sao em phải chịu tổn thương. Em đặt rất nhìu câu hỏi và cũng chỉ mình em trả lời. Anh đừng thắc mắc tại sao em lại hiểu anh đến vậy là vì em là người yêu anh nhất và là người hiểu anh nhất. Chắc do em là người đến sao cô ấy nên ông trời không ban cho em cái gọi là "Hạnh Phúc "anh nhỉ? Anh à nếu có 1ngày tình yêu em trong em dành cho anh không còn nữa vì tổn thương trong em quá nhìu. Có 1ngày em sẽ mệt mỏi và buông tay dù Anh có hối hận và tìm em thì em sẽ không cho anh tìm thấy em 1lần nữa đâu.Em là 1cô gái tốt mà đúg hk thì em sẽ tìm 1hạnh phúc cho mình sẽ không yêu 1người như anh đâu. Tạm biệt! Sao em lại phải tin vào sự chờ đợi từ em dành cho anh mà là sự vô vọng vì trong tim anh có bao h có em đâu. Đây là lần đầu viết truyện mong mọi ng th…