Alana: Công chúa cuối cùng của hoàng đế Stephen LaniriasalionSau khi được đón vào thì công chúa được sống ở cung điện Saphie. Cung điện cho những công chúa sang làm con tin. Giờ chỉ có Alana được ở đấy. Ngoài ra còn có các cung nữ và người đã chăm sóc Alana từ khi còn bé. Phù thủy Vermon, là thầy dậy mọi thứ cho Alana…
Tên sách: xuyên việt chi bạo tẩu nông phụTác giả: ta là hoàng hậu đảngVăn án:Lưu Y đặc biệt chán ghét đứa nhỏ, mặc kệ là nghịch ngợm, vẫn là ngoan ngoãn, nàng đều chán ghét. Lương Tư Nam nghĩ hết tất cả biện pháp làm cho nàng ý thức được hài tử đáng yêu chỗ, cuối cùng đều là thất bại.Một khi xuyên việt, nàng thành ba đứa hài tử mẹ, nàng chỉ có thể bạo tẩu.Nữ chủ vừa mới bắt đầu không thích hài tử, sau đó đột nhiên thân phận chuyển biến, đã biến thành ba đứa hài tử mẹ... Các loại trong cuộc sống rèn luyện. Liền màu đỏ tím.Đại bảo hỏi Lương Tư Nam: cha, chúng ta có phải là nương ở ven đường kiếm ? Lương Tư Nam: không phải.Nhị bảo hỏi Lương Tư Nam: cha cha, mẹ là không phải chúng ta mẹ kế? Lương Tư Nam: mẹ ruột.Bảo muội: nhưng là, nương thật giống không thích chúng ta. Lương Tư Nam: không phải thật giống, ngươi nương xác thực không thích các ngươi.Đại bảo nhị bảo bảo muội:... Lưu Y: tiểu hài tử cái gì đáng ghét nhất .( xin mời cẩn thận xem văn án, vai nữ chính giả thiết chính là không thích hài tử, nếu như ngươi cảm thấy nàng cay nghiệt biến thái tự yêu mình xin đừng nên nhập khanh, trân ái sinh mệnh, không muốn nhổ nước bọt. )Nội dung nhãn mác: xuyên việt thời không làm ruộng vănTìm tòi then chốt tự: nhân vật chính: Lưu Y, Lương Tư Nam ┃ vai phụ: đại bảo nhị bảo bảo muội ┃ cái khác:==================…
" Aaaaaa... Sao cô lại đạp tôi?"" Tên... tên khốn này, tại sao tối hôm qua tôi lại ôm anh ngủ?"" Aida... cô lại lên cơn gì nữa đây? Người bị sàm sỡ là tôi, người bị đánh cũng là tôi, nhìn kiểu gì cũng không thấy cô là người bị hại, tại sao mới sáng sớm ra mà đã làm ầm ĩ lên như vậy?"" Đồ biến thái, chắc chắn tối hôm qua anh lợi dụng lúc tôi ngủ say liền thừa cơ ăn đậu hủ của tôi, sau đó dàn dựng như tôi mới là người có lỗi đúng không?"" Chị hai... trí tưởng tượng của chị phong phú quá rồi đó..."" Cậu bị tôi nói trúng tim đen, chột dạ rồi đúng không? Rõ ràng là tôi suy luận quá tốt, tuy ngủ say thế nhưng vẫn có thể biết được mọi chuyện xấu xa mà cậu đã làm, muahahaha... mình thật là đỉnh.""..."…
Lớp 9B của trường THCS TK vốn dĩ chỉ là một tập thể học sinh bình thường, cho đến khi kỳ nghỉ hè định mệnh thay đổi tất cả. Sau một đêm gió bão kỳ lạ, cả lớp bất ngờ bị cuốn vào một không gian khác-một lớp học bí ẩn, nơi bảng đen tự viết, đồng hồ chạy ngược, và quan trọng hơn hết... một trò chơi ma sói đã thực sự bắt đầu! Từ một lớp học vui vẻ, 9B nhanh chóng rơi vào vòng xoáy của sự nghi ngờ, sợ hãi và những bí mật đen tối. Ai là đồng đội? Ai là kẻ thù ẩn mình? Khi màn đêm buông xuống, tiếng tru ma sói vang lên, từng học sinh nhận ra rằng đây không chỉ là một trò chơi-mà là một cuộc chiến sinh tồn. Hãy sẵn sàng bước vào trò chơi-nơi không ai biết được ai là người, ai là sói...…
Giới thiệu: Sau hàng loạt biến cố ập đến, Chu Tuệ Nhiên bị chính người thân ruồng bỏ. Nhưng nhờ sự tuyệt tình đấy, em đã gặp được ánh sáng soi rọi quãng đời tăm tối của mình. Thế nhưng, ánh sáng ấy liệu có đủ mạnh để xóa nhòa quá khứ đau thương và dẫn lối Tuệ Nhiên bước tiếp? Hay chỉ là một tia sáng nhất thời thoáng qua - rủ chút lòng thương hại mong manh, rồi cũng sẽ lụi tàn theo năm tháng? Năm năm ấy... rốt cuộc chỉ là sự thương hại thoáng qua. Dù chỉ là một khắc động lòng, liệu có từng hiện hữu trong tim người? " Ngũ Niên Vi Quang - Vạn Niên Vi Ám. " Nửa đời sau của Chu Tuệ Nhiên có hạnh phúc hay không, chỉ mình em thấu tỏ.--- Năm đó, khi hai người tìm thấy nhau, đã có một trái tim âm thầm vỡ vụn. " Tương phùng chưa vẹn tròn đã tiêu vong. " Một năm, hai năm, ba năm, hay là một trăm năm sau, vẫn bất biến. Trái tim ấy vẫn không đổi thay, mãi mãi hướng về Chu Tuệ Nhiên.--- " Ánh nắng của ngày hôm nay không thể sưởi ấm trái tim của ngày hôm qua. Nhưng tớ sẽ là mùa xuân đến và đặt dấu chấm hết cho những bi kịch của cậu, Tuệ Nhiên. " " Tin tôi đi, bầu trời không phải lúc nào cũng màu xám. Chỉ là nỗi buồn của chị đang cố chối bỏ những ngày nắng êm. "-----Lời nói đầu: Bộ tiểu thuyết đầu tay, mong mọi người sẽ thích sự ngọt ngào của nó~.…
Lưu ý: Hủ nào yếu tim, mang 1 con tim yếu đuối, dễ xịt and mất máu, khó thở khi đọc đến khúc cao H++ thì nhớ uống thuốc an thần, chống kích động nhé:33VÌ ĐÂY LÀ LẦN ĐẦU MÌNH VIẾT TRUYỆN NÊN CÓ SAI XUẤT GÌ THÌ MONG MỌI NGƯỜI BỎ QUA Ạ😊 CHÚC MỌI NGƯỜI XEM CHUYỆN VUI VẺ Ạ😘Giới thiệu nhân vật:+ Hàn Lục Phong (thụ): là 1 nhân viên pha chế trong quán Bar tên OVER !!+ Ngụy Dương Dương (công): điển trai và còn là 1 tài tổng của tập đoàn Ngụy Thị. Có sở thích uống rượu.+ Ngô Kha Lạc (bạn thân nhất của Lục Phong và cậu cũng là người thích thầm Hàn Lục bao lâu nay): là nhị thiếu gia của tập đoàn Kha Thị. Thương Hàn Lục thật lòng, quan tâm giúp đỡ Lục Phong mỗi khi cậu ấy cần!!+ Bạch Nhất Long (công): thích Kha Lạc. Con một của tập đoàn Bạch Nhất. Là người thừa kế toàn bộ tài sản của tập đoàn.[CÒN NHIỀU NHÂN VẬT PHỤ LẮM Ạ!! NHƯNG ĐỂ VÔ TRUYỆN GIỚI THIỆU SƯƠNG SƯƠNG Ạ😅]…
''Nếu thật sự phải cố gắng sống, vì sao ngày ngày lại tự nhủ rằng bản thân phải cố gắng vượt qua nó thật đơn độc, rõ ràng trên con đường ta đi đâu không phải là bức tranh vô vị. Ngày Ngày, cố gắng ngụy biện cho trái tim tổn thương rằng mình có thể nhưng mỗi lần khi mà đêm nhẹ nhàng bao phủ thế giới, ánh đèn sáng lên thật sự rất muôn màu, nó xa hao và lộng lấy đến xiêu lòng. Hãy buông bỏ rào cản bản thân nhìn thế giới với một ánh mắt tràn đầy niềm vui. Trên chặng đường mà ta đi sẽ có rất nhiều người, có thể lướt qua nhanh tróng hoặc sẽ ở lại lâu dài, cuộc đời không vô tận, không ai sống được mãi đói là quy luật tự nhiên. Không thể đòi hỏi, thay vì thu mình lại trong sự mất mát hãy trân trọng hiện tại, trân trọng chính chúng ta.'' Đó là thứ tôi nghe từ bạn thân của mình mỗi ngày.…
~ Có vô số những đứa trẻ trong quá trình trưởng thành, linh hồn luôn muốn nhảy xuống những cây cầu. Chỉ là thân thể kiên trì ở lại, tê tê dại dại mà trở thành người lớn... 💔---------------------~ "Đột nhiên muốn tìm anh nói chuyện, mở tin nhắn lên. Hoá ra lần trước người nhắn cuối cùng là em, mà anh vẫn chưa trả lời..."---------------------~ Không bên cạnh người này thì bên cạnh người khác, thế giới rộng lớn biển người mênh mông.Thời gian dài như vậy, không ai nhớ mãi 1 câu chuyện buồn...----------------------Cre: Sưu tầm từ sách báo, fb, tiktok và nhiều nguồn tin khác nhau ❤️…
Đây là tất cả những ký ức, những hoài niệm về bao tháng ngày đã qua của tôi về rất nhiều người con gái khác nhau và những cơ duyên khác nhau trong cuộc sống, ở đây có thể tất cả diễn biến nó không có mốc thời gian nào cố định, không theo thứ tự nào trước sau, coi như mỗi người con gái là một câu chuyện ngắn, một phần riêng rẽ khác nhau vậy, như vậy chắc là anh em sẽ dễ theo dõi và thích hơn.Nguồn: https://thiendia.com/diendan/threads/nhung-cau-chuyen-tinh-di-qua-thuong-nho.1219953/…
Một buổi chiều cuối tháng 7, những vạt nắng xuyên dài qua ô cửa vô ý chạm vào mái tóc xoăn nhẹ của cậu học trò đang cuối gầm mặt ở góc lớp 12A. Cậu đang giấu mặt mình đi để nhớ xem mình có bỏ quên công đoạn nào trong thước phim thanh xuân mà cậu chuẩn bị để cho An xem vào ngày kỉ niệm của cả hai. Ngày kỉ niệm ấy là một ngày mưa tầm tã, cảm giác se lạnh của những cơn gió lã lướt trên da thịt của cậu học trò thư sinh nhưng trong lòng thì lại rạo rực vô cùng khi nghĩ đến cảnh tưởng bạn trai cùng cậu xem lại thước phim của cả hai và cùng ăn bánh quy mứt táo mà cậu đã làm đi làm lại trong cả một tuần chỉ để giành những chiếc bánh hoàn hảo nhất, tuyệt vời nhất giành cho chàng trai xứng đáng nhất. Bâng quơ một vài câu hát về tình yêu " I will never fall in love again until I found him ", câu hát ấy như muốn nói lên lòng yêu mến của một chàng trai chỉ vọn vẹn 1m69, nhỏ con nhưng lại mang đầy vết xước trong tâm hôn, "chưa từng một người nào mang cho tôi một cảm giác ấm áp, an toàn đến thế, chưa từng một ai như vậy..."…
À, là một câu chuyện có thật về 1 cặp bách hợp ở lớp tôi.Chúng nó lúc nào cũng vợ vợ chồng chồng ~Đến sến sẩm !!!!Nhưng tui thích à nghen !Công là một con hủ.Cường côngThụ là một con cá trê. Vì sao tôi lại gọi là cá trê hả ? Đương nhiên là cái mỏ của bạn ấy khá giống cá trê. Môi dày. Nhưng nhìn mặt cũng khá xinh. Dáng người nhỏ nhắn. Khác với công.Công tên là Diệu Linh , con hủ có cùng chí hướng và duy nhất trong lớp tui.Thụ tên Ngọc Chi. Ờm..tui cũng ko rõ tính cách bạn này lắm.Đặc biệt cả 2 đều là học sinh giỏi trong khi tôi là đứa năm trước thiếu 0,1 điểm là h/s giỏi. Ừ ta nói nó tức !!!Điều đặc biệt thứ 2 là chúng nó đều là tổ trưởng.Chi tổ trưởng tổ 2.Linh tổ trưởng tổ 1.Ờm đấy đến thân phận và học lực cũng làm người khác tức.Truyện sẽ được kể qua lời kể của tui nha mấy thím.Mặc dù ko phải ngày nào cũng ăn cẩu lương ( chắc vậy )…
Cả 2 đều có những áp lực từ gia đình khi phải sống trong gia đình đều có nhiều mặt tối không muốn mọi người biết. Những đứa trẻ bị tổn thương gặp nhau và chữa lành vết cắt trong tim những quá khứ đen tối cho nhau . Họ sinh ra 1 thứ tình cảm thiêng liêng dành cho nhau bên nhau 1 cách hạnh phúc nhưng rồi phải chịu những lời công kích từ gia đình, trường học,xã hội.Không ai có thể chấp nhận và cảm thông cho tình cảm của họ! và rồi đến khi không chịu được nữa cả hai người cùng nhảy từ sân thượng của toà nhà xuống đường lớn! nhưng khi chết đi rồi vẫn không ai cảm thông mà còn buông lời chế nhạo hai bên gia đình thì đổ lỗi cho nhau.Nhưng thật may người em trai đã chôn cất 2 phần mộ của cặp đôi tội nghiệp ấy gần nhau và ngày ngày tưởng nhớ về họ thật may trên thế giớ i này vẫn còn có 1 thiên thần biết cảm thông cho một mối tình đồng giới mà cả xã hội này ghét bỏ…
Nguyệt Thiên Bình - đó là tên tôi ! Từ khi mới sinh ra, cuộc sống dường như đã quay lưng lại với tôi...mọi thứ chăng ? Tròn 10 tháng tuổi thì mẹ mất. Người cha từ đó mà nghiện rượu, rồi cuối cùng bị bệnh gan mà cũng gần đất xa trời. Một mình công việc gánh lên đôi vai tôi. 15 tuổi đã trang trải qua đủ thứ nghể ! Cuối cùng cũng tìm được công việc ổn định. Nhưng cũng từ đó, tôi đã thực sự quên đi cái thứ gọi là tình cảm trong cái xã hội dơ bẩn. Tôi đơn giản nghĩ rằng, điều quan trọng nhất là tiền ! Và tôi đã sai lầm ! Anh đã đến...như tia nắng chiếu rọi ! Du Song Tử…