Út Hiên, cái thằng công tử bột của nhà họ Từ cuối cùng cũng được về quê ngoại của nó___Ở đây, nó gặp Tử Diệp, một cậu trai 19 tuổi, hoạt bát, thông minh mà cũng...hơi quậy chút ___Nó với Diệp làm quen từ bữa mẹ nó dẫn nó qua chào hỏi bên nhà mẹ Diệp___Từ ngày quen Diệp, nó bắt đầu phá phách, cũng từ đó, nhiều chuyện xảy ra___…
Tác giả: Đường Quả Quả (it's me)Truyện: Tự sáng tácTình trạng: 64 chương + 5 PN (Hoàn)Thể loại: Đam mỹ, nhất công nhất thụ, chủ công, đạm mạc ít nói thiên tài sát thủ công × bề ngoài thanh lãnh, trước mặt công tỏ ra đáng yêu, chiếm hữu dục khủng bố thích 27/24 ở bên công thần thú bạch hổ thụVăn ánMạc Ảnh Quân, là một sát thủ vô cùng ưu tú, nhưng cũng bởi vì biết quá nhiều bí mật của tổ chức nên bị thủ tiêu. Khi tỉnh dậy, hắn biến thành đứa trẻ bị ruồng bỏ của Lăng Vân môn. Từ một tên phế vật bị người người ghét bỏ trở thành thiên tài lưu truyền muôn thưở . . . . . cùng phu nhân kiêm thú cưng của hắn ---- Bạch Ly.Từ khi trọng sinh tới thế giới này, câu hắn nói nhiều nhất là 'Cút' 'Cút ngay' 'Câm miệng'. . . . . . . thật muốn đá bay con thần thú lắm mồm kia !!* trích đoạn nhỏ trong cuộc sống thường ngày của 2 đứa ??Bạch Ly: "Quân Quân ~~~ người ta đói quá !!"Mạc Ảnh Quân: "Tự ăn."Bạch Ly: "Người ta muốn ăn cùng ngươi nha ~~"Mạc Ảnh Quân: ". . . . ."Bạch Ly: "Quân Quân -------"Mạc Ảnh Quân thản nhiên viết sách.Bạch Ly: "Tiểu Quân Quân ~~~~~~~" Mạc Ảnh Quân nhìn sang, quát khẽ: "Câm miệng!".Bạch Ly ủy khuất chạy ra góc tường vẽ vòng tròn, ánh mắt thỉnh thoảng liếc về phía người nào đó, từ miệng toát ra những tiếng 'hức hức' 'đáng ghét' 'tên đầu gỗ' 'không chơi với ngươi nữa' . . . . . . . các loại.*Truyện có BUG, team sủng công, thanh niên nào nghiêm túc thì saygoodbye nhé :3*Truyện chỉ up duy nhất ở wattpad, là bản quyền của Quả Quả ta, cấm lấy or sao chép or chuyển ver dưới mọi hình thức.…
"Người ta bảo... Khi bạn cảm thấy trái tim mình lỡ chậm một nhịp đó chính là báo hiệu cho một trái đã đem lòng tương tư "Truyện theo trí tưởng tượng! Không áp dụng vào đời thực!…
Bìa mặt là loạn lấy, thỉnh không cần quá nhiều chú ý nga!Ta cùng trong đàn những người khác cộng sang cái hợp tập lạp, kêu phản sắc thế giới.Trong đàn nhân thiết đều sẽ ở hợp tập phát ra, có lẽ còn tặng kèm bối cảnh chuyện xưa cùng mặt khác gì đó?Chỉ cần người nhiều đi lên, liền có thể viết nói chuyện phiếm thể.Mau tới gia nhập chúng ta đi!Hiện tại đã có: Akutagawa Ryunosuke, sâm âu ngoại, Dazai Osamu, Nakajima Atsushi, Fyodor, Edogawa loạn bước.…
Cứu họ cũng là cứu taTa là Đông Quân, chúa tể của mùa đông[Chuyện xuyên không, Đông Quân 18 tuổi ở hiện đại xuyên không vào Bách Lý Đông Quân vừa mới được sinh ra. Truyện sẽ không theo đúng nguyên tác, cũng không đúng theo phim, mọi người khi đọc xin hãy cẩn thận!]…
Tôi là Quân, Nguyễn Trần Trung Quân. Một nhân viên văn phòng rất bình thường, cuộc sống có thể gọi là an nhàn ở nơi sinh động, xô bồ như này. Hôm ấy, là ngày cả văn phòng ăn mừng tôi mang bộ dạng say khướt về nhà và có đi qua con hẻm nhỏ để nôn hết thứ làm tôi khó chịu kia.Nhưng biết tôi thấy gì không? Một đứa trẻ, và nó ôm lấy chân tôi khóc lóc bảo tôi không được bỏ nó nữa. Còn gọi tôi là "ba ba" ?????? Tôi độc thân!!!…
Tuyết rơi không lớn, nhưng lạnh, thứ lạnh buốt thấu tận tâm can tựa gió bắc luồn qua lớp áo dày, chúng xiết chặt lấy linh hồn. Ngày Cung Hàn Tịch qua đời, tuyết còn chưa kịp rơi, nhưng trời đã rét đến tê người. Một mùa đông không còn ai đứng đón nơi đầu gió, cũng như Tịch cung từ nay đã vĩnh viễn vô chủ.Hắn nằm đó, thanh y nhuốm sắc úa, dung nhan vẫn điềm đạm như thuở sinh thời, chỉ là nay đôi mắt đã khép hờ, đôi môi chẳng còn khẽ mấp máy những lời dịu dàng như năm cũ.Không ai nén nổi lệ sầu. Giá như năm ấy kịp một lời xin lỗi, thì hôm nay đã chẳng phải tiễn đưa nhau trong cảnh âm dương cách biệt, ngàn kiếp khó trùng phùng.Trời vừa sang đông, hoa tuyết chưa kịp rơi... nhưng trong lòng mỗi người, Tịch cung đã sớm hóa tàn tro tàn, không còn chốn dung thân nương náu.…
- "Quân...em có thai rồi".......... - "Chắc chắn, anh sẽ chăm sóc tốt cho 2 ba con"_________________________________1 bộ fanfic được thực hiện bởi tui trong những ngày Sài Gòn nắng nóng và mệt mỏi cốt để xả stress=) Bộ fanfic về couple Quân Den được viết bằng trí tưởng tượng "đi vào lòng đất" của con tác giả:)) Thử nghĩ xem 1 ngày 2 con người trẻ con cãi nhau vì cái bánh này làm bố sẽ như thế nào nhé:)) 🚫Vui lòng tôn trọng chất xám của tác giả, không tự ý reup truyện dưới mọi hình thức khi chưa có sự cho phép của tác giả🚫♦Truyện có yếu tố sinh tử văn, ai không thích vui lòng bỏ qua và không toxic. Cám ơn ạ…
Chỉ là truyện viết về các nguyên tố BoBoiBoy là chính, tiêu đề không liên quan lắm bởi vì mình cũng không biết nên đặt như thế nào. Truyện về boyxboy, girlxgirl. Ai không thích thì xin đừng đọc ạ.…
-"Ngươi... là A Yếm?" Thiếu niên lập tức gật đầu, mái tóc trắng dài khẽ lay động, đôi mắt đỏ long lanh tựa sao trời phản chiếu mặt nước. Y chu môi, giọng nhỏ nhẹ thầm thì: -"Còn giận ta?" Ly Luân khựng lại. Đôi mắt hắn trầm xuống, hàng mi dài phủ bóng, che đi cảm xúc sâu thẳm trong lòng. Giận sao? Hắn sao dám giận ai? Hắn nào có tư cách mà giận? Hắn cười nhạt, giọng nói lạnh lẽo như cơn gió đêm: -"Ly Luân ta không dám giận ai cả... ta không có tư cách." Hắn cúi mặt xuống, nhưng giây tiếp theo đã bị một vòng tay nhỏ nhắn ôm chặt lấy. Chu Yếm ôm hắn thật chặt, vùi mặt vào hõm vai hắn, hơi thở ấm nóng phả nhẹ bên cổ. -"A Ly không vui, ta cũng không vui..." Thanh âm Chu Yếm nhỏ nhẹ nhưng kiên định, mang theo chút ủy khuất xen lẫn đau lòng. Ly Luân cứng người. Hắn ngồi bất động, mặc cho Chu Yếm dán chặt vào người mình. Mùi hương quen thuộc bao phủ lấy hắn, là mùi hương thanh sạch, tinh nghịch mà hắn đã từng quen thuộc đến mức khắc vào xương tủy. Từ bao giờ rồi? Bao lâu rồi hắn chưa từng chạm vào y như thế này? Hắn vẫn nghĩ mình chỉ là một gốc cây hòe ngốc nghếch, một khi đã buông tay thì sẽ không bao giờ có cơ hội quay lại. Nhưng bây giờ, tiểu bạch hầu ngày nào đang nằm trong lòng hắn, ngọt ngào mà gọi hắn là A Ly, ngoan ngoãn mà làm nũng, vẫn bá đạo mà quấn lấy hắn như trước. Chu Yếm không đổi. Chỉ có hắn... là đã không còn như xưa ư?.…