Tên truyện: Bật Thốt Lên Nói Yêu EmTác giả: Xảo Khắc Lực A Hoa ĐiềmThể loại: Nguyên sang, Ngôn tình, Hiện đại, HE, Tình cảm, Đoản văn, Đô thị tình duyên, Thị giác nữ chủ, Ngôi thứ nhấtĐộ dài chương: 04 chươngTình trạng bản gốc: Đã hoàn thành.Tình trạng bản chuyển ver: Đang tiến hànhNguồn: Bộ Truyện Tâm Đắc…
Tác giả: A Kình Không Phải CáThể loại: Cổ đại, xuyên thưVăn án:"Hoàng tỷ, ta không biết, có thể dạy ta một chút không?" Giọng nói của hắn khàn khàn, ngón tay thon dài nắm chặt thịt mềm bên hông ta, trong mắt chứa ánh nước mập mờ.Ta nghi hoặc ngẩng đầu, khoa tay nói, "Chuyện phân bờm ngựa sang hai bên trái phải này khó học như vậy sao? "…
Tên truyện: Mùa hè mang tên emTên gốc: 以你为名的夏天Tác giả: Nhậm Bằng ChuNgười dịch: Cam.Giới thiệu:Đêm kết thúc chuyến du lịch trước khi tốt nghiệp, một nhóm học trò say rượu nằm xoài trên bãi biển. Gió biển thổi tan hơi men trong Ngu Thư Hân, thúc đẩy cô làm một việc dũng cảm nhất trong suốt 18 năm đã sống - hôn trộm Đinh Vũ Hề.Một nụ hôn thận trọng, chớp nhoáng..Nhưng đã có người nhìn thấy, rằng đêm ấy, là chàng trai hôn trộm cô gái trước tiên.Một cái hôn kìm nén và thận trọng..[Đời người chỉ trải qua một mùa hè, còn những lần khác, chỉ là để so sánh với nó.][Truyện đăng ở w@ttpad @namonade và web cá nhân https://duonglam.design.blog của người dịch]…
🥑 Tên truyện: [ZHIHU] Đợi Em Ngoái Đầu Nhìn Lại🥑 Editor: Cố Bắc Như Sơ.🥑 Thể loại: Hiện Đại, Ngôn Tình, Sủng, Ngọt, Đoản văn.🥑 Độ dài: 07 phần.🥑 Tình trạng bản gốc: Đã hoàn thành [Full].🥑 Tình trạng bản chuyển ver: Đã hoàn thành [Full].🥑 Nguồn: Cố Bắc Như Sơ.…
Cuộc sống sinh viên của đôi bạn thân trai thắng đến bạn cùng phòng và xa hơn. Truyện theo hướng tình cảm nhẹ nhàng nhưng không thiếu sự lôi cuốn về cảnh nóng…
♡Văn án♡• Ngu Thư Hân ở Cửu Trung nổi danh là mỹ nhân lạnh lùng, thành tích học tập cực tốt, thanh lãnh nội liễm, người theo đuổi cô nhiều không đếm xuể. Mỗi ngày đều có nam sinh mời cô đi ăn cơm, nhưng cô chỉ nhận lời mời của giáo thảo, làm cho mọi người ai cũng cảm thấy Ngu Thư Hân có ý với giáo thảo.Nhưng chỉ có mình Ngu Thư Hân biết, không phải là cô thích giáo thảo, mà là người hay đi cùng với cậu ta, cái đuôi nhỏ lớn lên vô cùng tuấn tú.• Ngu Thư Hân vẫn luôn cho rằng Đinh Chu Kiệt là một chú cún con vô hại, mãi cho đến rất lâu về sau, cô nhìn thấy tay anh kéo tên côn đồ bắt nạt cô, hung hăng đạp hắn vào tường.Đến giờ cô mới biết, anh ở trước mặt cô luôn ngoan ngoãn vô hại, nhu nhược đáng thương đều chỉ là ngụy trang."...... Bây giờ tôi bỏ chạy còn kịp không?"Đinh Chu Kiệt từ phía sau mạnh mẽ ôm eo cô, trầm thấp nói, "Muộn rồi.">> Hướng dẫn đọc:• Nam chủ giả heo ăn thịt hổ, hành động nhanh nhẹn.• Ngọt văn hàng thật giá thật, ngọt đến rụng răng. Cảm thấy bản thân rất có duyên với thể loại thanh xuân vườn trường~~~~Đào hố mới, mong mọi người ủng hộ a~~~Truyện không có lịch đăng cụ thể, tùy vào tâm trạng của editor, nhưng tôi sẽ cố gắng up 30 - 20 chương một tuần ><…
Thể loại: Đam mỹTác giả: Giai NhânTác phẩm chính: Xin hãy đặt cạnh anh ấy một Tiêu DậtChuyển ver: Thanh Vũ (Đã xin phép tác giả)Nếu có người muốn nhìn thấy Vương Thanh lo lắng đến đứng ngồi không yên thì xin hãy mang Phùng Kiến Vũ cách thật xa anh ấy.Nếu có người muốn nhìn thấy Vương Thanh cười đến hai mắt không thể mở lớn được thì xin hãy ở trước mặt anh ấy chọc cho Phùng Kiến Vũ cười.Nếu có người muốn nhìn thấy tình yêu của Vương Thanh thì xin hãy đặt cạnh anh ấy một Phùng Kiến Vũ...…
"Da trắng như tuyết, môi đỏ như máu, tóc đen như gỗ mun" - Đó là những lời kể trong câu chuyện Bạch Tuyết ở thế giới Muggle. Nhưng liệu họ có biết rằng, Hogwarts cũng có một Bạch Tuyết như thế?Warning❗: OOC, lệch nguyên tác, một số nhân vật không có trong nguyên tác…
Tác giả: Ngô Bội Đồng XIEdit: @holabatThể loại: hiện đại, hài hước, lãnh đạm muộn tao công x ngốc manh hoạt bát thụ, HECP: Vương Thanh | Phùng Kiến VũSố chương: 6 chương + phiên ngoạiTình trạng bản gốc: hoànTình trạng bản edit: hoànNote:- Trình độ tiếng Bông của mình có giới hạn, nên vẫn sẽ nhờ sự giúp đỡ của QT-chan & GG-kun, nội dung chỉ bảo đảm độ chính xác 60-70%. Nếu có sơ xuất, xin đừng ném đá mình nhiều.- Bản edit được làm với mục đích phi lợi nhuận và chưa được sự cho phép của tác giả nên đừng repost ra khỏi wattpad.…
Tác giả: Mạch Ngôn Xuyên Trans: Hoài DươngThể loại: Hiện Đại, Thanh Xuân Đến Trưởng Thành, Gương Vỡ Lại Lành, Thâm Tình, Ngọt, Sủng, Thanh Xuân Vườn Trường, Đô Thị Tình Duyên ▪ Văn án:Lúc Đinh Vũ Hề hút thuốc, ánh mắt vừa trầm lắng vừa lạnh nhạt.Ngu Thư Hân nhìn hơn hai năm, cuối cùng có một ngày không nhịn được bước đến: "Này, cho tớ hút thử với."Đinh Vũ Hề liếc cô, đưa điếu thuốc qua. Ngu Thư Hân chớp mắt xáp nhanh tới, hôn vội lên môi cậu.Mặt cô thấm đỏ: "Tớ hút gián tiếp là được rồi."_____Sau này, Ngu Thư Hân hỏi anh: "Nghe nói năm đó sau khi chúng mình chia tay, anh uống say bí tỉ ở trong phòng thí nghiệm bị chủ nhiệm khoa bắt được, suýt nữa đã bị kỷ luật?"Đinh Vũ Hề cười thoải mái: "Em nhầm rồi, không phải vì em."Thực ra lòng anh hận đến ngứa răng, hừ, đời ai mà chẳng có vết nhơ.Có ai mà chưa từng điên cuồng.…
"Nguyễn tổng em làm ơn nghiêm túc một chút có được không?""Đứng gần phu nhân em không thể nghiêm túc được a, chỉ muốn ôm chị vào lòng""Ở đây còn có phóng viên và những ông chủ lớn""Lớn thế nào? Có lớn hơn Kim Duyên này hay không? Có vợ xinh đẹp được như Nguyễn phu nhân hay không?""Xem như chị cầu xin em đi, về nhà em muốn ôm bao nhiêu cũng được""Em nghĩ phải hơn như thế chứ...""Cái tên háo sắc này!"-------Truyện gốc: Tổng Giám Đốc em là đứa trẻ sao? (MINYEON)Tác giả: HanMinYeonnn2__…
Lam Hạ đã đem trái tim của bản thân giấu đi, sâu đến mức chính cô cũng quên mất hình dáng nó thế nào. Cô tìm tới đau đớn từ đòn roi để giải phóng cảm xúc, mở ra cánh cửa dẫn đến khoái cảm và cảm giác tự do mà không cách nào khác có thể mang lại.Hải Yến là bạn thân, cũng là người Lam Hạ tin tưởng nhất. Nếu một ngày nào đó Lam Hạ thực sự tìm lại được trái tim, cô nghĩ sẽ đem nó trao cho Hải Yến. Nhưng còn Hải Yến thì sao? Tâm tư cô ấy dường như lúc nào cũng ẩn náu trong vỏ ốc dày, hiếm khi lộ mình trước ánh nắng.Giữa biển đời mênh mang sóng biếc, con thuyền nhỏ bé của họ có thể tìm về chung một bến đỗ, hay sẽ càng trôi càng xa, đến nơi không bao giờ nhìn thấy bóng dáng người kia nữa?…