Makaira- con người có quá khứ đau khổ, vượt qua nỗi sợ- nay đã trở thành người mà ai cũng ngưỡng mộ.Vì nhan sắc?Vì quyền lực?Hay là vì có em người yêu ngon nghẻ mà ai cũng thèm?Tất cả đều sai...chính vì bên em nên mọi người mới hạnh phúc....…
Tựa: Mi gian tuyết.Tác giả: Toàn Chuyển Mộc Mã Chung Tương Để Đạt.Nguyên tác: Husky và sư tôn mèo trắng của hắn - Nhục Bao Bất Cật Nhục.Couple: Nhiên Vãn (phiên bản 0.5 aka hai người kiếp trước).Số chương: 4 Chính văn 0 Phiên ngoại.Thể loại: ngược quằn quại (by Mây)Summary:Tư thiết đạp tiên kiều bệnh kiều hằng ngày & thống khổ truy thê lộ, chỉ gian sa 0.5 thị giác kế tiếp, trước văn thỉnh thấy hợp tập.Ta tư tâm cho rằng, sư tôn là một cái sẽ không khuất phục vận mệnh, bất luận cái gì thời điểm đều phải ban cho đấu tranh kiên cường người, Mặc Nhiên cũng là, chẳng sợ sư tôn lưu tại dị thế, chẳng sợ sư tôn quá cố, đều tuyệt không sẽ vứt bỏ.↓↓↓↓↓↓↓↓↓↓↓↓ hôm nay hảo ca đề cử ↓↓↓↓↓↓↓↓↓↓↓↓ thỉnh điểm đánh bình luậnPhần 1: Chỉ gian sa. [Hoàn]Phần 2: Mi gian tuyết. [Hoàn]…
Tác giả: Huỳnh Khải Vệ"Muốn bình yên là phải biết đủ.Đủ yêu thì giữ, đủ buồn thì buông" Trên đời này, tuyệt nhiên cái gì cũng đều có giới hạn.Không ai yêu mãi được một người trong vô vọng. Càng chẳng ai chờ mãi được một bóng lưng vô tình.Thất vọng đủ nhiều, ai rồi cũng sẽ đều phải buông tay.Thế giới vẫn quay, chỉ mình bạn ngồi lại. Ai cũng đang chiến đấu với đủ điều ngoài kia, bạn không thể ôm mãi nỗi đau mà trì hoãn những chuyện khác trong cuộc đời mình được.Vậy nên, bạn à.Đứng dậy, bước đi và sống tiếp.Vì dù bạn có ngồi đó bao lâu nữa, cũng không ai quay trở lại, càng không ai bên cạnh bạn mãi để vực bạn dậy đâu. Tất cả đều chỉ có thể là bạn, chỉ có thể là bạn mới giúp mình đứng lên đượcChuyện tình yêu, suy cho cùng cũng chỉ là một gia vị trong cuộc sống. Có thì đậm đà, nhưng không có thì cũng chẳng sao. Học cách sống nhạt đi một chút không chết ai cả.Hôm nay đủ yêu thì giữ.Ngày mai đủ buồn thì buông.Níu làm gì nếu mình đã đủ thương đau.Tiếc làm gì nếu mình đã chẳng đợi được nhau.Tháng năm vốn dĩ ngắn ngủi, đừng lãng phí thêm thời gian của bạn nữa, đừng để bình yên của mình phụ thuộc vào bất kì ai, đừng vì những thứ không đáng mà tiếp tục va vấp đau lòng.Một chữ buông có thể sẽ chẳng dễ dàng, có thể sẽ mất nhiều thời gian, nhưng rồi bạn sẽ ổn, sẽ thôi đau, sẽ chẳng sao nữa." Tiếc rằng mình chẳng đợi được nhau " - Dành cho bạn - những trái tim đang đi sự yên bình khi đi qua những ngày ngập bão.…
Tên truyện: Mười tám chiêu thức theo đuổi lớp trưởng đại nhânTác giả: Vãn Thụy Đích NgưEditor: Cookie BunnyThể loại: Nguyên sang, Ngôn tình, Hiện đại, HE, Tình cảm, Vườn trường, Thanh mai trúc mã, Song hướng yêu thầm, Nhẹ nhàng, Đoản văn, Ấm áp, 1v1, Thị giác nữ chủTình trạng bản gốc: 14 chương - HoànTình trạng edit: Hoàn toàn vănNguồn convert: @Cà phê sữa đá (wikidth)Bìa: @Thục LamNgày đào hố: 12/1/2022Ngày lấp hố: 25/2/2022-- Truyện được edit phi lợi nhuận và chưa có sự đồng ý của tác giả, được đăng duy nhất tại WORDPRESS: cookiebunnyworld.wordpress.com và WATTPAD: @banhquytho89. Đọc tại trang chính chủ và không reup!…
Cuốn sách này đơn giản chỉ là những câu chuyện giản đơn."Hai kẻ lạ cô đơnNhốt tâm hồn mình lạiNgỡ chẳng còn tồn tạiTri kỉ ở trên đời.Bỗng một hôm đẹp trờiMuốn được nghe, chia sẻNgồi bên nhau khe khẽ,Họ trải lòng mình ra...Như một cơn gió nhẹ thổi trong buổi trưa hè. Sự dịu dàng và sâu sắc của Minh Mẫn hòa quyện với chất văn lãng đãng trữ tình của Du Phong tạo nên một cơn say trong lòng bạn đọc. Hai con người tưởng chừng như xa lạ ấy lại bí mật chuẩn bị một màn bắt tay để mang đến cho bạn những khoảnh khắc và trải nghiệm đầy xúc cảm hứa hẹn nhiều bất ngờ.Một ngày nữa lại trôi. Nên em đừng buồn nữa. Chuyện hôm qua đã là chuyện hôm kia mất rồi.Những gì đã qua đừng nghĩ lại quá nhiều, quá khứ đi rồi đừng nên ngoảnh lại, hãy nhìn về phía trước, hướng về những điều tươi đẹp trong tương lai. Nghĩ về quá khứ mà bản thân cảm thấy nhẹ nhàng không hề vấn vương hối hận, vậy là đủ rồi.…
Cảnh báo:- ĐÂY LÀ FIC VIẾT CHO VUI,KHÔNG CÓ LỊCH HAY LÀ SỰ NGHIÊM TÚC Ở ĐÂY,TÁC GIẢ KHÔNG CÓ ĐĂNG THEO ĐỊNH KỲ HAY NGHE THEO ĐỘC GIẢ MÀ VIẾT,THÍCH THÌ VIẾT - CÓ IDEA THÌ VIẾT- CMT VĂN MINH ĐỪNG XÚC PHẠM TÁC GIẢ- FIC NÀY SẼ CỰC KỲ OOC,CÂN NHẮC TRƯỚC KHI ĐỌC- KHÔNG SHIP CHỈ CÓ HINT NHƯNG NẾU ĐỘC GIẢ MUỐN THÌ TÁC GIẢ SẼ CHO NHIỀU HINT HƠN- ĐỪNG KY- NẾU XEM BẢN GỐC QUÁ CHÁN THÌ SẼ THÊM CÁC AU KHÁC VÀO- ĐÂY LÀ THEO TRÍ TƯỞNG TƯỢNG KHÔNG THEO LOGIC NÊN ĐỪNG CMT XÀM- ĐÂY LÀ FIC CỦA TÔI, FIC CỦA TÔI, FIC CỦA TÔI - CHỈ ĐĂNG TRÊN WATTPAD, MUỐN BƯNG XIN DÙNG TAY VÀ SỨC LỰC MÀ ĐI XIN NHAcảm ơn bạn đã đọc cảnh báo…
-------------- Aaaaaaaaaaaaaaaaa! Tại sao anh lại ở đây ??? - Chí hoành chỉ tay vào người đang đứng trong toilét và không mãnh bãi à no no có cái khăn quấn phần dưới a~ - Tôi chung phòng với người tên DỊCH DƯƠNG THIÊN TỲ mà ??! - Phải tôi là Dịch-dương-thiên-tỳ đây - người đang đứng cười đểu rồi quay đi…
Tôi là Diệp Thạch Lam. Tôi có một người anh song sinh là Diệp Thạch Dương. Chúng tôi lớn lên trong cùng một gia đình, dưới cùng một vòng tay của bố mẹ, ở chung một phòng, ngủ chung một giường, thậm chí là tắm chung. Chúng tôi giữ thói quen đó cho đến tận bây giờ và có lẽ là không bao giờ thay đổi. Liệu tình cảm của chúng tôi có lớn hơn tình anh em? Nếu chuyện đó xảy ra, chúng tôi nên làm gì? Chạy trốn? Hay đối mặt với nó? Một ngày nọ, anh hỏi tôi: - Nếu chúng ta không phải anh em... em có yêu anh không? Tôi bất ngờ trước câu hỏi này... Tôi chẳng biết trả lời anh sao nữa... Và rồi sau đó, tôi phát hiện tiền kiếp của chúng tôi đã từng đối địch với nhau. Anh là chúa tể bóng đêm, còn tôi... Tôi là nữ vương thiên giới. Sau khi biết được điều đó tôi đã suy nghĩ rất nhiều và rồi tôi nhận ra tôi cũng yêu anh, điều đó chỉ là quá khứ, hãy để nó trôi đi.…
Như tên truyện, đây là góc tôi vô tri những ý tưởng không thể viết thành truyện dài hoặc vô tình nghĩ ra, ship cp có, bình yên chill chill cũng có, vô tri cũng có nốt...18+? tùy tâm haha…
sehnsucht là hoài niệmhoài niệm lại những kỉ niệm tuổi học trò...vui lòng không đem đi đâu khác, tác phẩm chỉ xuất hiện trên wattpad, những nơi khác đều giả mạo. Thân!…