Có một chút hài kịch, một tẹo bi kịch, và chập chờn một nỗi kinh dị không tên...Modern AuCác nhân vật trong truyện đều không thuộc về mình, họ thuộc về Netease.Halloween vui vẻ.(Khôngphảikinhdịđâulàtruyệntìnhcảmđấyđừngsợnóithậtđấytuihổngcóbiếtviếtfickinhdị)…
Tên truyện: Mình là gì của nhau? Tác giả: ĐáThể loại: teenfic, hiện đại, motif Băng PhongTình trạng: đang lăn bánhVăn án: chắc khỏi cần nói thì ai cũng biết.Nhắc nhở nho nhỏ: xin nhấn mạnh đây là teenfic, motif quen thuộc, mục đích mình viết chỉ là để thỏa mãn cái sở thích type bàn phím, bạn nào không thích đọc mời click back, đừng vào đọc rồi nói lời cay đắng. Văn phong mình nghèo nàn, không hoa mĩ gì cho cam, mong mọi người bỏ qua. Thân ái.…
Truyện kể về một ảnh hậu tên Hoạ Thiên Thiên 27 tuổi xuyên không về thời Tần quốc cô có một thân phận khác là con gái của một tướng quân vang danh khắp thiên hạ không ai là không biết . Từ nhỏ cô có hôn ước với nhị vương gia . cô nghe nói nhị vương gia lắm bệnh, đầu óc không được bình thường,cô muốn đào hôn , nhưng tình cảnh trớ trêu khiến cô phải lấy nhị vương gia lắm bệnh như lắm của..........muốn biết thực hư như thế nào thì hãy đọc và góp ý kiến cho tui nhé !…
Xin các bạn phải nhớ kĩ đây là truyện ĐAM MỸ nên không gạch đá Ai dị ứng: biếnGiới thiệu sơ :Thụ: Ta yêu người. Tại sao người chưa bao giờ hiểu điều đo.Sao lại phải bội?. Đến tột cùng, người có từng yêu Ta chưa, dù chỉ một giây,một khắc.Công: Ta hận người, kẻ đã giết người Ta yêu. Kiếp này điều ta hối hận nhất là gặp ngườiLiệu tình yêu đó có từng tồn tại trong tim họ? Chẳng Ai biết ngoài trái tim…
Tôi từng viết khá nhiều thứ dưới góc nhìn của ngôi thứ nhất - xưng "tôi". Không phải vì đặt cho mình một cái "tôi" để người khác chú ý chỉ duy nhất là bởi một điều - tôi thấy thú vị khi nói về những cảm xúc của mình, những thứ ít ai thực sự để tâm đến. Những lá thứ này tôi viết trong khoảng thời gian khá ngắn, mỗi bức chỉ được gần 200 từ vắn tắt 1 chút xúc cảm của tôi về thanh xuân, tình yêu, học tập, sự trưởng thành và tuổi trẻ. Bạn sẽ không phiền nếu ở lại cùng tôi đọc hết 20 lá thư này chứ?…
À nhon sê ô. Nhi trở lại rui đây. Nhỉ là con Long Nhi 996 viết truyện này ý. Máy Nhi hỏng rồi nên Nhi mượn máy bố viết tiếp. Nó vẫn tặng cho Jeon phu nhân nha.…
Khi bị những cậu nhóc năm nhất mới chân ướt chân ráo vào khoa thách thức, Arthit buộc phải thể hiện bản lĩnh người đứng đầu nhóm Đàn anh giáo dục đầy nghiêm khắc của khoa Kỹ thuật để bọn nhóc hiểu rằng: Đây không phải chuyện đùa! Nhưng dù có đưa ra hình thức xử phạt gì hay thậm chí quát mắng nặng lời đến mức nào đi chăng nữa, thì nét mặt của cậu sinh viên năm nhất Kongpod - người dám cả gan "đối đầu" với các đàn anh của mình - vẫn chẳng hề lộ vẻ e dè hay sợ sệt. Có lẽ mục tiêu của chàng ta không chỉ dừng lại ở việc đoạt được BÁNH RĂNG - biểu tượng đầy tự hào của khoa Kỹ thuật, mà sâu thẳm bên trong còn muốn giành lấy một điều gì đó quan trọng hơn thế từ người đàn anh của mình... Chế độ SOTUS đã không chỉ đơn thuần là một hoạt động truyền thống chuyên để chào đón đàn em năm nhất của các trường đại học Thái Lan, mà còn là nơi vun đắp những tình cảm thanh xuân nồng nhiệt nhất, và lưu giữ những kỷ niệm tốt đẹp nhất của tuổi trẻ chúng ta giữa tháng dài năm rộng.…
TỪ CHƯƠNG 201 ĐẾN CHƯƠNG 400*Chú ý: đây chỉ là bản convert nên không được mượt, từ ngữ hơi khó hiểu. Cũng định edit bộ này nhưng nhìn số chương mà cảm thấy khủng khiếp quá. Bạn nào muốn edit bộ này thì ib mk để lấy link raw và convert nhé.- Tác giả: Phạn Khuyết- Phim chuyển thể: SONG THẾ SỦNG PHI- Văn án:"Muốn thư bỏ vợ? Đi ! Thị tẩm bảy đêm , làm cho Bổn Vương thoả mãn sẽ thành toàn ngươi ." Hắn khinh phiêu phiêu ném xuống dưới cấp quan trọng lời nói . Nàng khuôn mặt nhỏ nhắn xoắn xuýt , lắc lắc khăn tay nhỏ cắn răng một cái , gật đầu . Vì vậy , khóa cửa , rơi cửa sổ . Bảy ngày bảy đêm ... Xong việc về sau, nàng không đứng dậy được lại duỗi ra bàn tay nhỏ bé hỏi cần nghỉ sách , không ngờ , "Bổn Vương không hài lòng , lại một lần bảy đêm nữa ..."P/S: Mong có người hốt truyện này về edit, mị sẽ iu người đó lắm luôn.…
'' kiếp này không chọn kiếp sau chọnxin nguyện cùng sen đến lúc tàn! ''Nếu bạn đã từng đọc ''Bất phụ Như Lai, bất phụ Khanh'' của Chương Xuân Di thì ắt cũng hiểu được cái gọi là Hỷ-Nộ-Ái-Ố của con người nó cứ mãi quanh quẩn làm khổ con người!'' QUY Y ''Thiên Bảo là một Đạt Ma ở thế kỉ XIV cùng với sư cô của mình là Niệm Nhân Hoa. Cả hai từ Đông Thổ sang Tây Trúc để thực hiện nguyện vọng cứu độ chúng sanh và truyền bá rộng rãi đạo Phật!Khi đến thành Bất Lạc, Thiên Bảo bắt gặp được cô nương Vương Trì-công chúa đất nước Đà La-vô cùng xinh đẹp, hiền diệu.Vương Trì vì muốn rời xa chốn cung điện xa hoa mà tìm đến chốn tĩnh lạc của thế gian nên đã đi khắp đây đó.Và vô tình gặp phải Thiên Bảo.''Duyên nào đưa ta, gặp và gỡNgười nào đến-đi, lòng nhớ thương''Và vô tình, Thiên Bảo và Vương Trì đã vướng vào cái gọi là ''ái''-giới cấm trong đạo Phật.Trải qua bao nhiêu khó khăn nhưng ông trời trêu ngươi, thách thức tình yêu của Thiên Bảo và Vương Trì.Cả hai không thể đến được với nhau...Quốc Vương Mạn Sa-cha của Vương Trì- không muốn con gái mình theo Thiên Bảo mà thêm khổ vào người và không thể chịu được lời thị phi của thiên hạ.Ông làm mọi cách để ngăn cản Vương Trì và Thiên Bảo đến với nhau.Thi Bà Đạt-kỳ đà cản mũi-là cháu nuôi của Quốc Vương Mạn Sa- đem lòng yêu Vương Trì từ nhỏ, luôn làm cho Mạn Sa phải câm ghét Thiên Bảo.''Gió thu nhè nhẹ cuốn láBa tiếng va ton ton lên bệ cửa kínhNghe mỏ kêu vang vang dừng dừng chốc chốcNàng chất chứa bi thương nơi vô bờ xót xa....''~~~~~~♥~~~~~~…
Lăng Thanh Dực: thích đồng phục của mọi nghề nghiệp. Lão yêu quái trời đánh không chết, thích nhất bao che khuyết điểm, hận nhất phản bội.Cao ca: thích mọi việc kích thích, bao quát cả không cẩn thận yêu một tên sát nhân cuồng chỉ nghe tên đã làm người khác sợ hãi. Kỳ thực cái tên sát nhân cuồng kia bình thường chính rất bình thường, ngoại trừ nghiện đồng phục...Nội dung: tình hữu độc chung, cường cường, thiên tác chi hòa, ngược luyến tình thâmDiễn viên: Lăng Thanh Dực, Cao Ca┃ phối hợp diễn: Trần Trường Hân, Tào Tê ┃ Khác: cường cường, đồng phục khống…
Ở một đất nước xa xôi, có câu chuyện được truyền tai qua nhiều thế hệ, chuyện kể rằng cách đó 500 năm người từng cai trị vương quốc là một nữ hoàng khát máu. Người đó sử dụng sức mạnh của mình để đàn áp dân chúng, coi họ không khác gì những con vật nuôi cứ tới đêm lại mang ra hút máu thỏa mãn cơn thèm khát. Cô ta tàn sát dã man những con người yếu đuối, ra những luật lệ hà khắc, quái ác làm người dân uất ức, căm phẫn. Nhưng biết làm sao đây họ không thể chống lại, không thể lên tiếng, vì có thể họ sẽ phải đánh đổi bằng tính mạng gia đình mình.…