Chương 156
Chương 156: Phá Thai Ư?
Bắt đầutừ ngày hôm đó, mối quan hệ
giữa Võ Vũ Linh và Triệu Thoại Mỹ
bắt đầu có sựthay đổi. Hai người từ
quan hệ "chủ tớ" chuyển thành quan
hệ"yêu đương" bình thường.
Nói chođúng hơn, thì là bắt đầu lại từ
đầu, Triệu Thoại Mỹ cũng không nói
chuyện độc mồm với Võ Vũ Linh,
cũng không bắt nạt anh nữa. Hai
người giống nhưđôi tình nhân vừa
mới yêu nhau vậy, vô cùng mặn nồng.
Để pa pama ma thuận lợi bồi dưỡng
tình cảm, bé Thiên tự giác ở lại nhà
trẻ ăn cơm, để lại thế giới hai người
cho Võ Vũ Linh và Triệu Thoại Mỹ
ngay cả khi rửa chénhai người cũng
dính lấy nhau. Võ Vũ Linh rửa chén,
còn Triệu Thoại Mỹ lauchén, hai
người liếc mắt nhìn nhau, tràn ngập
tình yêu, giống như có điện
phóng qua vậy.
Sau khi rửa xong cái chén cuối cùng,
Võ Vũ Linh bỗng nhiên nhìn Triệu
Thoại Mỹ với ánhmắt nồng nàn tình
yêu, làm cho cô có hơi đỏ mặt.
"Sao, sao vậy anh? Trên mặt em dính
gì sao?"
"Thoại Mỹ........."
"Hở?"Cô đỏ mặt chờ đợi anh nói
những lời ngọt ngào, không ngờ Võ
Vũ Linh lạiđột nhiên nói một câu.
"Có phải em không có mặc bra
không?"
Khuôn mặttrong chốc lát đỏ đến tận
mang tai, hờn dỗi.
"Gì, gì chứ............ anhcái đồ dê xồm
này!"
Võ Vũ Linh nở nụ cười lưu manh.
"Anh rất thích em như vậy........."
Anh kéo cô vào trong lòng, bàn tay
luồng vào trong áo sơ mi rộng thùng
thình củacô, chơi đùa vỗ về. Cọ sát
bên tai cô, phà hơi.
"Sau này bé Thiên không có ở nhà,
em cứ mặc như vậy, được không?"
"Ưm...........emmới không thèm.............."
"Tại sao? Mặc như vậy rất tiện, anh
muốn sờ lúc nào, thì sờ lúc đó........."
Cô càng chống đối, Võ Vũ Linh càng
sờ hăng hai hơn. Tỉ lệ lớn nhỏ, mềm
mại của cô đều làm cho anh rất hài
lòng, sờ rất thoải mái, không nờ
buông tay.
"Này............anh đừng như vậy.............
đừng sờ nữa............." Triệu Thoại Mỹ
giận dỗi chống đối, nhưng càng thể
càng ngày càng nóng, trở nên rất kỳ
lạ.
"Bàxã của anh, tại sao anh không
được sờ hử?" Nhìn thấy mặt cô càng
ngày càng đỏ, Võ Vũ Linh nở nụ cười
xấu xa cắn vành tai cô,
"hay là.............em muốn rồi hử? Vừa
hay, anh cũng muốn em."
Nói xong,anh đẩy những thứ linh tinh
trên bàn bếp qua một bên, đặt cô lên
trên đó.
Cái mông của Triệu Thoại Mỹ vừa
chạm vào bàn bếp bằng đá lạnh lẽo,
cô liền có chút luốngcuống.
"Không, không phải anh định làm ở
đây chứ?"
"Không được sao?" Võ Vũ Linh bắt đầu
hôn vành tai của cô, bàn tay càng
không kiêng dè hơn.
"Đừng,đừng ở đây............. chúng ta về
phòng đi, được không anh?"
"Lần nào cũng ở trên giường, em
không thấy chán sao? Ở đây, càng
kích thíchhơn.........." Võ Vũ Linh chặn
luôn cái miệng nhỏ nhắn đang lải
nhải của cô, kéo tay cô ra, đặt ngay ở
nơi đang sưng vù của mình, hai mắt
đỏ hoen nhìn cô.
"Em có cảm nhận được không? Anh
bây giờ muốn em!"
Vừa dứt lời, anh liều kéo cao áo sơ mi
của cô lên, cắn một cái vào nụ hoa
đáng yêu của cô, ở trên đó xoay tròn
dịu dàng liếm mút, nó đưa đến cảm
giác như có từng luồng điện làm cho
Triệu Thoại Mỹ tê dại, làm cô quên
hết mọi chống trả.
Đầu óc của cô bị chiếm giữ, bị lấp đầy
bởi ham muốn, ở dưới càng ngày
càng nóng.
Một bàntay của Võ Vũ Linh xoa nơi nữ
tính của cô, bàn tay ngay lập tức ẩm
ướt,liền nở nụ cười xấu xa.
"Em xem, em còn muốn hơn cả
anh.........."Anh ôm eo cô, vừa mới đi
vào, bắt đầu tấn công.
Triệu Thoại Mỹ chưa từng ngồi làm
chuyện đó, một chút lại một chút,
đụng vào bàn bếp bằngđá lạnh lẽo,
nhưng cơ thể lại rất nóng, rất kích
thích. Cô ôm chặt cổ của anh,để cho
anh vào sâu hơn.
"Ưm...........em chặt quá.........." Võ Vũ
Linh bây giờ hoàn toàn chìm đắm,
không thể kiểm soát được tốc độ,
động tác càng ngày càng nhanh, càng
ngày càng mạnh,giống như không
đâm thủng cô thì không ngừng nghỉ.
Tiếng hét rít qua từng kẽ răng, Triệu
Thoại Mỹ cũng nhịn không nổi, thét
chói tai từngtiếng từng tiếng.
Suốt bảylần.......... trong phòng
khách.............. dưới sàn nhà...........trên
ghế sofa............. trong phòng
bếp..............hai người từ chỗ này chạy
sang chỗ kia, thay đổi tư thế, lần lượt
làm chuyện đó, lần lượt lên đỉnh.
Cuối cùng, Võ Vũ Linh kiệt sức thở
dốc, ôm Triệu Thoại Mỹ nằm trên ghế
sofa.
Hai ngườimình đầy mồ hơi, giống như
hai con cá đang thoi thóp, ôm chặt lấy
nhau. Ngay cả nơi kín đáo nhất, cũng
ôm lấy nhau, không nỡ tách ra.
Triệu Thoại Mỹ mệt đến hai mắt mở
không lên, "anh, anh mà làm
nữa............ cáimạng này của em đi
mất..........."
"Nhưngem rất hưởng thụ mà, không
phải sao?" Võ Vũ Linh đè gáy của cô,
đặtmột nụ hôn lên trán.
"Đàn ông mạnh về chuyện giường
chiếu là chuyện tốt,em phải vui vẻ
mới đúng."
"Nhưngmạnh quá, sẽ xảy ra án mạng
đó."
"Anhchưa nghe ai nói lên đỉnh quá
nhiều sẽ chết, hay em đang
nói...............chết vì quá sướng hử?"
Triệu Thoại Mỹ đánh anh một cái, "đồ
dâm dê!" Đột nhiên cô nghĩ đến một
chuyện,vội bật dậy, "không xong rồi!
Tiêu rổi!"
"Sao vậy em?"
"Anhkhông có mang bao! Lỡ mang
thai thì sao đây?"
Võ Vũ Linh còn tưởng chuyện gì to
tác, vừa nghe cô nói vậy, liền ung
dung đè cô lại.
"Nếu lỡ có, thì cứ sinh ra."
"Anh đang đùa gì vậy!"
"Anhkhông nói đùa! Anh nghiêm túc
đó! Chúng ta đã ở bên nhau, có thêm
con vài đứacon, không phải càng hay
hơn sao?"
"Chúng ta đã bé Thiên rồi, hơn nữa,
chúng ta có thể ở bên nhau bao lâu,
còn chưa biết được nha.........."
"Chỉ cần em bằng lòng, chúng ta sẽ ở
bên nhau cả đời!" Anh nắm tay cô,
mười ngón tay đan vào nhau.
"Chúng ta có thêm đứa nữa, được
không? Anh rất hyvọng, có thể nhìn
thấy con chúng ta lớn lên, anh không
muốn bỏ lỡ lần nữa!"
Hai câunói đó, trong mắt anh tràn đầy
hối tiếc, làm cho sống mũi Triệu
Thoại Mỹcay cay."Không biết còn có
thể mang thai được không nữa, chỉ có
một quả trứng mà tới mấy ngàn con
t*ng trùng, tỉ lệ mang thai là một
phần trên một triệuđấy."
"Em yên tâm! t*ng trùng của anh lợi
hại như vậy, hơn nữa chúng ta còn
làm đến bảylần, nhất định sẽ mang
thai. Nhưng để đảm bảo, không bằng
chúng ta làm thêm vài lần nữa nha?"
Làm bộ muốn đè cô lại, làm Triệu
Thoại Mỹ hú hồn vùng vẫy,"đừng,
đừng mà.............. để tránh anh bị kiệt
sức mà chết."
"Côbé ngốc, dám nguyền rủa anh!
Xem anh trị em ra sao!"
Triệu Thoại Mỹ sợ nhất là bị cù lét, vội
xin anh tha. Hai người đùa giỡn một
lúc, rồi lại ôm chặt lấy nhau, lẳng
lặng đi vào giấc ngủ..........
Nếu hạnh phúc có màu, thì Triệu
Thoại Mỹ nghĩ, nó nhất định sẽ là
màu hồng. Nếu không vì sao cô nhìn
bất cứ thứ gì, cũng là màu hồng nhỉ?
Trong nhà màu hồng, ngoài đường
cũng màu hồng, hồ sơ công việc cũng
màu hồng... Trong lòng cũng nổi bong
bóng màu hồng, vô cùng ngọt ngào.
Giống như đang yêu cuồng nhiệt, cực
kỳ hạnh phúc.
Bận rộn đến trưa, cô đã đói tới cồn
cào, đồng nghiệp gõ cửa đi vào.
"Sunsan, cô làm xong việc chưa?"
"Rồi, chúng ta cùng ăn cơm trưa nhé?"
"Tôi và những người khác đúng là số
khổ, chỉ có thể ra tiệm ăn, còn cô thì
khác nha, có người mua đồ ăn đến
cho nha."
"Ai mà mua đồ ăn đến cho?"
"Có anh chàng đẹp trai mua đồ ăn cho
kìa!"
Vừa dứt lời, Võ Vũ Linh vô cùng kỳ
diệu xuất hiện ở phía sau cửa, làm
Triệu Thoại Mỹ vô cùng vui vẻ, vội
chạy đến đón, đuôi lông mày cũng
cong lên vì sung sướng.
"Sao anh lại đến đây hả?"
"Em không có thời gian về nhà ăn
cơm, anh lo em ăn uống không đầy
đủ, nên mang đồ ăn đến cho em!"
"Anh không cần như vậy đâu, rườm rà
quá đi!"
Đồng nghiệp liếc nhìn trêu chọc,
"miệng nói không cần, nhưng trong
lòng lại rất hưởng thụ nha! Ây... làm
đám người đang cô đơn như chúng
tôi hâm mộ chết đi được."
"Đúng đó đúng đó!" Những đồng
nghiệp khác cũng hùa theo.
Triệu Thoại Mỹ đỏ mặt, hờn giận.
"Anh xem, đều tại anh đó!"
"Được rồi được rồi! Không quấy rầy
thế giới của hai người nữa! Đám
người cô đơn chúng ta đi ăn cơm một
mình thôi!"
Tất cả đồng nghiệp cùng nhau rời
khỏi, Triệu Thoại Mỹ vừa đóng cửa,
thì bị Võ Vũ Linh ôm từ phía sau, vô
cùng thân thiết hít mùi thơm trên
người cô, nhẹ nhàng hôn dọc xuống
sống cổ của cô.
Tim của Triệu Thoại Mỹ đập loạn mấy
nhịp. "Này.. anh làm gì vậy?"
"Nhớ em quá, hôn em thôi!"
"Ở đây là phòng làm việc đó."
"Dù sao cũng không có ai nhìn thấy!"
Không bỏ qua mà còn hôn lên môi cô,
cô cười né tránh, "này, đừng như
vậy..." Cô biết rõ anh rất mạnh về
phương diện kia, hôn hít không khéo
lại biến thành chuyện đó. Cô có to
gan hơn nữa, cũng không dám làm
việc đó trong phòng làm việc! Lỡ như
bị người khác nhìn thấy, sau này còn
dám gặp ai.
"Như vậy là như vầy nhỉ? Hôn một cái
thì hôn một cái thôi!" Võ Vũ Linh cực
kỳ vô lại giống như một đứa trẻ, Triệu
Thoại Mỹ hết cách, đành hôn anh một
cái, nhưng đầu lưỡi của anh chạy
nhanh vào, quấn lấy cô, làm cho cô
không thể thoát ra được, ngược lại
còn đánh mất lý trí, dần dần đắm
chìm vào trong nụ hôn.
Nghe thấy bên ngoài có tiếng động,
mới chợt bừng tỉnh lại, đẩy anh ra,
đôi tay trắng nõn đấm vào lồng ngực
của anh.
"Đã bảo anh đừng làm bậy rồi mà...
Em đói bụng rồi, ăn cơm thôi!"
Võ Vũ Linh kéo một cái ghế ngồi
xuống, chống tay lên cằm, nhìn chằm
chằm cô ăn cơm, khóe miệng nở một
nụ cười dịu dàng, ánh mắt nồng nàn
tình yêu.
"Bé Thiên ăn cơm chưa vậy?"
"Rồi!"
"Vậy thì tốt!"
"Sao em không hỏi anh ăn cơm
chưa?"
"Anh đã đến đây thì chắc hẳn phải ăn
rồi!"
"Anh chưa ăn!"
"Hả? Vậy chúng ta ăn cùng nha?"
"Đồ ngốc! Anh ăn rồi, chỉ cần nhìn em
ăn cơm, anh cũng cảm thấy rất vui!"
"Anh chỉ biết nói ngon ngọt thôi! Rõ
ràng món ăn có vị cay, nhưng khi
Triệu Thoại Mỹ ăn vào, lại cảm thấy
ngọt liệm như đường, vô cùng ngọt
ngào, đầu óc cũng quay cuồng theo.
Làm cho cô ao ước, nếu cả đời này có
thể ngọt ngào như vậy thì hay biết
mấy. Một cuộc sống bình dị nhưng
hạnh phúc, đó mới là điều cô hằng
mong chờ.
Ăn xong cơm, lại quấn lấy nhau một
lúc, Võ Vũ Linh mới luyến tiếc rời
khỏi. Đến lúc làm việc, Triệu Thoại
Mỹ không thể tập trung được, trong
đầu đều nghĩ đến anh, vô thức nở nụ
cười ngọt ngào. Anh ta vừa rời khỏi,
thì cô đã nhớ đến vậy sao? Giống như
bị trúng bùa mê, đầu óc mơ màng.
Đồng nghiệp Michelle cầm mấy tập hồ
sơ đi vào, "buổi chiều tôi xin nghỉ,
phiền cô kiểm tra lại giúp tôi nha."
"Được rồi, không vấn đề gì! Cô xin
nghỉ đi shopping sao?"
"Không phải, tôi đi khám bệnh."
"Sao vậy? Cô không khỏe à?"
"Không phải! Kinh nguyệt của tôi
không đều, có lẽ do tôi thức đêm
nhiều quá. Cô cũng biết mà, chuyện
phụ nữ này, không lớn cũng không
nhỏ, nhưng phải đi kiểm tra mới yên
tâm được."
"Ừm! Vậy cô đi đi, nếu có điện thoại,
tôi sẽ nghe giúp cô."
"Cảm ơn nha! Lần sau tôi mời cô ăn
cơm!"
Trước khi đi còn không quên trêu
chọc, "nhưng mà, cô có hộp cơm tình
yêu ngon như vậy, chắc hẳn không
muốn cùng chúng tôi ăn bữa cơm này
đâu!"
Triệu Thoại Mỹ không biết nói gì
nhưng lại cảm thấy ngọt ngào, nở nụ
cười trên môi. Bởi vì cô đột nhiên
nhớ đến, kinh nguyệt tháng này còn
chưa đến, hơn nữa còn trễ một tuần
rồi.
Nhớ đến mấy lần không mang đồ bảo
vệ kia, không lẽ trúng số rồi sao?
Hoang mang chạy đến nhà thuốc gần
đó mua que thử thai.
Sau khi kiểm tra xong, tâm trạng rất
hỗn loạn. Không biết mình rốt cuộc
có thai, hay không có thai, kết quả...
mang thai rồi!
Mặc dù trước đó đã chuẩn bị tâm lý,
nhưng nhìn thấy kết quả như vậy,
vẫn cảm thấy có sét đánh ngang tai,
rất ngổn ngang trừng mắt nhìn một
hồi lâu. Trăm ngàn cảm xúc đan xen
nhau, một lúc không thể nói rõ mình
đang vui hay đang buồn. Nghĩ cả một
buổi chiều, mới quyết định khoan
hãy nói với Võ Vũ Linh.
Bởi vì cứ nghĩ đến chuyện đó, nên cô
cứ lỡ đãng, thường xuyên ngẩn người,
ngay cả Võ Vũ Linh cũng nhận ra, lúc
đi ngủ anh hỏi cô có phải đã xảy ra
chuyện gì không? Cô lắc đầu, "không
có gì đâu! Có lẽ do em có hơi mệt mỏi
thôi!"
Anh nhìn thấu được cô có tâm sự,
nhưng cô không muốn nói, anh cũng
không vạch trần.
"Em chú ý nghỉ ngơi đi, đừng để mình
quá vất vả."
"Vâng!"
Võ Vũ Linh tính ngủ, không quấy rầy
cô. Nhưng người phụ nữ mình yêu
nằm ngay bên cạnh, thêm vào đó anh
lại là người đàn ông mạnh mẽ về
chuyện kia, chưa được bao lâu, bắt
đầu không nhịn được nữa, cơ thể
khỏe mạnh nhào đến. Tìm kiếm bờ
môi cô, ra sức hôn hít...
Nụ hôn của anh rất điêu luyện, nồng
cháy mà dai dẳng, làm cho Triệu
Thoại Mỹ bị choáng vang như có điện
giật, tim đập nhanh, say mê cùng đắm
chìm, cơ thể cũng theo bản năng ôm
lấy cổ anh, hôn trả lại anh. Nhưng đột
nhiên cô nhớ đến mình có thai rồi,
nên bắt đầu có chút chống cự lại.
Nhưng ham muốn của Võ Vũ Linh đã
bị khơi dậy, làm gì để cho cô chống cự
lại dễ dàng như vậy, một cánh tay rắn
chắc giữ lấy eo cô, hai bắp đùi lớn kẹp
chặt lại, không cho cô nhúc nhích.
Làn môi của anh rời khỏi, đi dọc
xuống phía dưới, hôn lên nơi đầy đặn
của cô, vươn đầu lưỡi ra, cắn mút
thật nhẹ nhàng, không nhanh không
chậm, thỉnh thoảng còn đảo vòng,
làm cho cô muốn ngừng mà không
ngừng được, cường độ vùng vẫy càng
ngày càng yếu, làn da cũng ửng đỏ
lên.
Một bàn tay đi vào trong váy ngủ,
dùng ngón tay ma xát nhẹ nơi kín
đáo, dễ dàng bắt được nhịp nhạy cảm
của cô, làm cho cô điên cuồng, khó có
thể ngăn cản anh xâm nhập, không
kiểm soát được mà tiết dịch, tiếng
chống đối trên miệng cũng trở thành
tiếng rên rỉ nho nhỏ:
“Ưm… đừng mà …”
Lúc đầu anh còn tưởng cô ngại ngùng,
nhưng nhìn thấy cô cố hết sức chống
cự như vậy, anh thở hì hụt dừng lại,
hai đôi mắt đỏ hoe nhìn cô, cau mày:
“Tại sao vậy?”
“Hôm nay, không, không tiện lắm...”
“Đến chu kỳ à?”
“Vâng!” Cô bối rối mà quay mặt đi,
không dám nhìn thẳng anh.
Nhưng chu kỳ của cô rõ ràng không
phải lúc này! Võ Vũ Linh nhớ rất rõ.
Anh cũng không biết cô bị gì, nhưng
nếu cô không muốn anh cũng không
ép cô. Mặc dù, bên dưới đã căng cứng,
sắp sửa nổ tung rồi.
Anh cố gắng hết sức lăm mới bò từ
người cô xuống, im lặng rất lâu,
nhưng ham muốn vẫn không cách
nào biến mất, nên anh ngồi dậy luôn.
“Anh giận rồi hả?”
“Không có đâu! Em ngủ trước đi, anh
đi tắm cái!”
Triệu Thoại Mỹ muốn giữ anh lại,
nhưng anh đã xuống giường rồi, nên
cô có chút áy náy. Cô biết rõ anh rất
mạnh về mặt tình dục, mỗi đêm phải
làm mấy lần. Vừa rồi đã đạt đến mức
đó, giữa đường dừng lại, nhất định
rất khó chịu. Nhưng chuyện này,
không thể tiếp tục như vậy, cô nhất
định phải nhanh chóng suy nghĩ rõ
ràng. Phải nói cho anh cái tin tốt đó,
hay là một mình âm thầm...đi phá
thai.
...
Từ khi biết mình có thai, Triệu Thoại
Mỹ nhận ra bên dưới của mình lúc
nào cũng trướng lên, rất khó chịu,
không biết có ảnh hưởng đến đứa trẻ
không, nên cô đặt lịch hẹn với bác sĩ
phụ sản. Sau khi ăn cơm xong, vội
vàng chạy đến đó.
“Em ra ngoài một chút nha.”
“Hôm nay không phải không cần đi
làm sao?” Võ Vũ Linh cảm thấy rất kỳ
lạ, luôn cảm thấy gần đây cô rất bí ẩn,
không biết đang trốn tránh chuyện gì.
“Michelle hẹn em cùng đi shopping
với cô ấy! Cũng không lâu đâu, em sẽ
ăn cơm tối mà!” Sợ anh nhìn ra được
sơ hở, cô gần như bay ra khỏi cửa.
Võ Vũ Linh càng nghĩ càng thấy lạ, bỏ
lại công việc đang làm dở, lái xe đuổi
theo xe taxi của cô. Theo đuôi suốt
dọc đường, đến bệnh viện, nhìn thấy
cô đi vào khoa sản.
Sự nghi ngờ này làm Võ Vũ Linh sợ
hãi, vội vàng chạy theo, đá cửa một
cái, xách bác sĩ lên, ném qua một bên,
gào thét lên giống như con sư tử:
“Anh không cho em phá bỏ con của
chúng ta!”
Một tiếng sau.
Hai người ngồi trong xe.
Võ Vũ Linh không còn tức giận như
lúc nãy, nhưng vẻ mặt vẫn khó coi,
giọng nói âm u:
“Cho nên lúc nãy em chỉ đến kiểm tra,
chứ không phải phá thai sao?”
“Vâng!” Triệu Thoại Mỹ cảm thấy rất
áp lực, nuốt nước bọt:
“Em vẫn chưa biết, phải làm gì bây
giờ?”
“Không biết sao?” Giọng Võ Vũ Linh
lạnh lẽo như băng, tiếng nói giống
như từ địa ngục, nhẫn nhịn không
nổi giận, nhưng bàn tay lại nắm chặt
đến nỗi đầy gân:
“Lúc trước chúng ta không phải nói rõ
với nhau rồi sao, nếu mang thai thì
sinh ra sao? Tại sao em không nói cho
anh biết hả?”
Cô giống như đứa trẻ chịu uất ức khi
làm sai:
“Lúc đó em đâu biết mình sẽ có mang
thật...”
Cô không giải thích thì còn đỡ, cô vừa
nói xong, mặt của Võ Vũ Linh không
ngừng tái mét, gần như sắp nổi điên
lên:
“Ý của em là, khi đó em đối với anh
chỉ hời hợt có lệ thôi hả?”
“Em, em không có ý đó...”
“Sinh đứa bé ra!”
Anh lấy giọng điệu kiên quyết, ra lệnh
nói ra hai ba chữ thì có thể quyết
định số phận của đứa trẻ, làm cho
Triệu Thoại Mỹ không thoải mái. Vốn
dĩ cô cũng đã nghĩ đến sẽ giữ lại đứa
trẻ, nhưng miệng vẫn không nhịn
được nói lại:
“Anh dựa vào cái gì bắt em sinh thì
em phải sinh.”
“Dựa vào đứa bé là con anh!”
“Nhưng đứa bé lớn lên trong bụng em,
em có toàn bộ quyền quyết định!”
“Quyết định của em là phá bỏ đứa bé
hả?” Võ Vũ Linh nghiến răng:
“ Triệu Thoại Mỹ, em không thể nhẫn
tâm như vậy, đứa bé là con của chúng
ta! Cho dù giữa chúng ta trước kia đã
từng xảy ra chuyện gì, thì đứa bé là
vô tội, em không thể tàn nhẫn với con
như vậy!”
“…” Cô bướng bỉnh quay đầu đi:
“Tóm lai, em tự có quyết đinh của
mình, không cần anh lo!”
“Có anh ở đây, em đừng mong làm hại
con anh!”
“Anh lại muốn giam cầm em giống
như trước sao? Hay muốn giám sát
em hả?”
Võ Vũ Linh giận hờn:
“Nếu đấy là quyết định của em, anh sẽ
làm như vậy.”
Triệu Thoại Mỹ tưc tới mắt nổi đom
đóm, cô nghi ngờ sự dịu dàng lúc
trước của anh có phải là ảo giác
không. Hơn một tháng trôi qua, anh
đối xử với cô rất tốt, tốt
đến nỗi cô gần như quên hết những
đau khổ mà anh đã tàn nhẫn gây cho
cô. Cô ngu thật, cho dù anh có yêu cô
nhiều hơn nữa, có tốt với cô hơn nữa
thì bản tính kiêu ngạo cùng bá đạo
trong xương tủy của Võ Vũ Linh vẫn
không thay đổi được.
Cô thở dài: “Bây giờ em không muốn
thảo luận với anh về chuyện con cái,
để em nghĩ kỹ, anh cũng nghĩ thật kỹ,
được không?”
“Anh không biết em vẫn còn phải suy
nghĩ gì, nhưng anh đã nói rất rõ. Đứa
con này, anh muốn có nó!”
Bạn đang đọc truyện trên: truyentop.pro