Chap 3 _ Ngươi trước kia với ngươi hiện tại

Một tuần sau Dương Hinh được thả về ký túc xá, dù biết trước mình chung phòng với nam chủ, nhưng Dương Hinh vẫn cảm thấy chưa chuẩn bị tâm lý kỹ càng, chỉ dám đứng ngoài cửa chứ không dám bước vào. Tôn Giai Hạo đang đọc dở một cuốn sách, trông thấy Dương Hinh như vậy, khó hiểu gập cuốn sách trong tay lại đi đến kéo người cậu.

"Làm sao vậy, còn không mau vào."

"Tôi nói..." Dương Hinh mấp máy môi. "Chúng ta là chung phòng ký túc xá thật sao?"

Tôn Giai Hạo gật đầu. "Không phải đã nói trước với cậu rồi sao, sao lại ngạc nhiên như vậy." Tôn Giai Hạo bước về ghế ngồi xuống, giọng có chút nhàn nhạt nói. " Kỳ thực trước kia cậu rất ít khi về ký túc xá ngủ."

Dương Hinh một bộ dạng hối lỗi với hắn, bước vào phòng, cậu ngồi xuống một bên giường, Tôn Giai Hạo lại nói. "Cậu đang ngồi trên giường tôi."

Dương Hinh giật nảy mình, vội vàng đứng lên đi sang giường đối diện, miệng liên tục xin lỗi. Lại trông thấy Tôn Giai Hạo luôn nhìn mình chăm chú. Nhịn không được liền hỏi.

"Sao vậy?"

Tôn Giai Hạo xua tay. "Không có gì, chỉ là bản thân chưa tiếp nhận được tính cách của cậu sau khi mất trí nhớ, có chút không quen."

Dương Hinh thắc mắc muốn biết. "Tôi trước kia thế nào?"

"Kỳ thực cũng không có nhiều người thích tính cách của cậu lúc đó lắm, chẳng hạn như hồi nãy tôi nói đó là giường tôi, nếu là cậu trước kia chắn chắn sẽ nói: bổn thiếu gia thích nằm đâu thì nằm, ngươi quản được sao?."

Dương Hinh trên trán ba vạch hắc tuyến, trong truyện cũng nói thân chủ tính cách ngỗ ngược, thích làm gì thì làm. Muốn cậu bắt chước giống vậy? Xin lỗi tiểu nhân bất tài.

Tôn Giai Hạo trông thấy Dương Hinh biểu tình áy náy xấu hổ thì vỗ vai cậu. "Bất quá bây giờ cậu mất trí nhớ rồi, xem như việc trước kia không có đi."

Dương Hinh gật đầu, nam chính đúng là số một a.

Sau đó hai người cũng không nói gì nữa, Tôn Giai Hạo tiếp tục cặm cụi đọc một cuốn sách, thoạt nhìn cuốn sách bên ngoài toàn chữ tiếng anh, gương mặt nam chính nghiêm túc nghiên cứu từng từ trong sách, chói lọi không gì bằng. Dương Hinh thầm ngưỡng mộ một phen, đúng là nam chính có khác, đọc sách thôi cũng khác người thường nữa.

Mà Tôn Giai Hạo một chữ cũng không nhét nổi vào đầu, hắn lâu lâu lại lén nhìn Dương Hinh trước mặt mình, y đang ngây ngốc một chỗ trông thật tức cười. Tôn Giai Hạo cảm thấy, nếu không phải vẻ ngoài của Dương Hinh  vẫn không thay đổi, hắn còn nghi ngờ người trước mặt không phải là Dương Hinh.

Dương Hinh ngày trước kiêu căng ngạo mạn, nhìn người khác không tới nửa con ngươi.

Dương Hinh hiện tại gương mặt ngây ngô, ánh mắt trong veo hoàn toàn không có tạp chất.

Tôn Giai Hạo càng nhìn, lại càng muốn nhìn nữa.

Tôn Giai Hạo xoa xoa mi tâm, chắc có lẽ mình suy nghĩ quá nhiều rồi, vẫn nên tập trung đọc sách thì hơn... Chương 69: Tư thế 69 ...

Đến giữa trưa Tôn Giai Hạo mới gập cuốn sách lại cất cẩn thận vào ngăn kéo. Khi hắn quay sang chỉ thấy Dương Hinh đang ôm gối ngủ ngon lành. Hai hàng mi dài ôm chặt nhau lâu lâu lại run lên theo nhịp thở, bờ môi mọng khép hờ. Tôn Giai Hạo như có ai mê hoặc càng lúc càng tiến lại gần Dương Hinh hơn, hắn đưa tay khẽ xoa nhẹ tóc mềm của cậu, miệng khẽ cười.

Trông cái mặt ngủ đến chảy nước dãi ngu chưa kìa.

Tôn Giai Hạo khẽ lay người cậu. "Dương Hinh, dậy ăn cơm trưa thôi!"

Do không quen với cách gọi mới, nghe tên Dương Hinh vẫn cứ nghĩ là đang gọi ai, cậu nhăn nhó quay mặt vào góc tường, trực tiếp chừa cho Tôn Giai Hạo cái mông tròn trịa.

"..."

Thời điểm khi trước Dương Hinh nếu có ăn hay không Tôn Giai Hạo đều sẽ không quản. Tuy nhiên hiện tại phi thường khác biệt, hắn muốn trêu chọc Dương Hinh một chút. Tôn Giai Hạo không khách khí vác Dương Hinh lên vai, tay vỗ mông cậu hai cái.

Dương Hinh đang mớ ngủ bỗng cảm nhận cơ thể vắt vẻo trên một địa hình săn chắc nào đó, đồng thời mông mình còn bị người ta sàm sỡ. Tỉnh dậy quay đầu nhìn thì hẳn là nam chính đang vác mình đi như vác heo đi.

"Nam chính... à nhầm Tôn... Tôn Giai Hạo, anh làm gì tôi vậy?!"

Người kia mặt rất thành thật. "Ăn!"

Ăn?

Không lẽ anh muốn diệt trừ hậu hoạ từ trong trứng? Tôi đã làm gì đâu?!

Dương Hinh bắt đầu vùng vẫy la lớn "Huhu oan quá tôi có làm gì đâu!!"

Tôn Giai Hạo chịu không được thả cậu xuống, vẻ mặt thành khẩn nói. "Dương Hinh, cậu sao vậy, tôi chỉ muốn giúp cậu xuống nhà ăn ăn trưa thôi mà!"

Dương Hinh ngẩn người. "Nhà ăn?"

Người kia liền gật đầu. "Phải."

"Ăn trưa?"

"Phải, không lẽ cậu không đói?"

Dương Hinh ôm tim nhỏ thở phào, mình đúng là trong lòng có quỷ, người ta chỉ muốn đùa giỡn chút, mình đây lại thực sự sợ hãi, cảm thấy thật xấu hổ!

Tôn Giai Hạo thích thú nhìn biểu tình buồn cười trên mặt Dương Hinh. Bất quá hắn cũng không ngờ Dương Hinh theo mình xuống nhà ăn thật, Tôn Giai Hạo khó xử nhìn Dương Hinh, không lẽ bây giờ lại nói kỳ thực nếu họ thấy cậu, đến cái muỗng cơm cậu cũng đừng hòng động vào.

Dương Hinh không đọc ra Tôn Giai Hạo nghĩ gì, thấy hắn nhìn mình, cậu cũng híp mắt cười lại.

Tôn Giai Hạo bị nụ cười làm cho đờ đẫn vài giây, ho khan vài tiếng nói. "Dương Hinh cậu ngồi đây đi, ăn gì để tôi đi lấy cho."

Sao có thể để nam chính đại thần bị mình làm phiền như vậy. Dương Hinh dứt khoát lắc đầu. "Để tôi đi cùng anh."

"Thật ra..." Tôn Giai Hạo ngồi đối diện Dương Hinh, chầm chậm nói. "Trước kia cậu đã từng đứng trước mặt bếp trưởng của nhà ăn chê đồ ăn ở đây thậm tệ, còn nói mấy thứ này không khác cám heo là mấy, khiến bọn họ một phen tức muốn chết."

Dương Hinh tròn mắt nhìn Tôn Giai Hạo. "Sau đó ..."

"Sau đó họ dõng dạc tuyên bố về sau không đón tiếp cậu dù có bị sa thải. Mà cậu sau khi nghe vậy thì cười lớn, nói đồ ăn ở đây, có chết tôi cũng không thèm."

Dương Hinh: ...

Dương thiếu gia ngài quá quắt cũng vừa phải thôi, như vậy từ nay về sau tôi biết ăn cơm ở đâu a???

Dương Hinh xoắn xít một hồi, Tôn Giai Hạo mới đứng lên nói.

"Cậu cứ ngồi đây giữ chỗ đi, bây giờ đang là buổi trưa, có nhiều người xuống ăn lắm, xoay đi xoay lại liền mất chỗ. Cậu xem menu có món gì muốn ăn, tôi lấy cho."

Dương Hinh do dự nhìn menu một hồi, quyết định chọn món sườn xào mật ong, Tôn Giai Hạo gật đầu lập tức đi ngay. Dương Hinh một bộ mặt đầy ngưỡng mộ, nam chính anh đúng là số một.

Cách đó không xa, Tôn Giai Hạo tựa lưng vào cột tường chơi game trên điện thoại, mấy nữ sinh xung quanh nhìn lén liền đỏ mặt cười hì hì, một lúc sau  có người đem hai phần cơm tới trước mặt hắn.

"Thiếu gia, cơm tới rồi."

Tôn Giai Hạo gật đầu, chỉ vào hai khay cơm trống ở trên bàn. "Bỏ vào hai khay cơm này."

Cơm này Tôn Giai Hạo đặt ở một nhà hàng cách đó không xa, thực sự thì đồ ăn ở nhà ăn đúng là rất tệ, hắn ăn một lần liền không muốn ăn nữa, trước giờ toàn sai người đem từ chỗ khác tới. Mọi lần đặt một phần, hôm nay đặt thêm một phần cho Dương Hinh, cũng chẳng phiền hà gì.

Xong xuôi Tôn Giai Hạo đem khay cơm về chỗ Dương Hinh, trên mặt thoáng nét mệt mỏi.

"Anh đứng đợi lâu lắm đúng không." Dương Hinh trông thấy liền chột dạ.

"Cũng không lâu lắm, xếp sau một trăm người liền tới lượt."

Dương Hinh trợn mắt nhìn hắn, sau đó lại áy náy "Một trăm người? Vất vả cho anh rồi, thực xin lỗi!"

"Lúc xếp hàng còn có vài người muốn chen lên, bảo là đang gấp. Nên tôi cũng nhường chỗ, lại làm cậu đợi lâu rồi, tôi mới là người nên xin lỗi."

"..."

Nam chính anh hiền quá rồi! Như vậy là thiệt thòi đó biết không!! Dương Hinh vỗ vai hắn.

"Anh vất vả rồi."

Tôn Giai Hạo không nói gì, mở nắp khay cơm ra đưa về phía Dương Hinh. Miếng sườn thơm lừng được xào chung với mật ong đậm đà, kèm nước sốt sền sệt,  Dương Hinh ngửi mùi thơm quá mức kích thích liền ăn ngon lành. Sau đó ăn vào còn liền miệng khen đồ ăn ngon siêu cấp.

Dương Hinh không biết đồ ăn mà cậu ăn từ một nhà hàng mà ngày trước, khi cả hội học sinh đến ăn nhân lúc bàn về vấn đề tiệc chào đón tân sinh viên. Dương Hinh ăn vài gắp sườn xào mật ong này liền chê sườn nướng quá cháy, mật ong quá nhạt, tổng thể không thơm. Khiến cho mọi người một phen mất hứng, riêng cậu thì bỏ về, lại nói có chết cũng không muốn ăn ở chỗ này.

Tôn Giai Hạo nhìn Dương Hinh đang phồng miệng nhai nhai, cảm thấy người này so với trước kia quả thực làm hắn thích thú.

Bạn đang đọc truyện trên: truyentop.pro