Chap 41: Phát hiện JQ

JungKook vì bị bệnh mà ở nhà nghỉ ngơi, SinB phải cố ôm đồm công việc, mau chóng làm xong, không đến quấy rầy anh. Nhưng tài liệu vẫn chưa kí tên, cô đành hi sinh giờ ăn trưa, đến nhà anh lần nữa. Mua bánh mì ăn trên xe, sẽ giải quyết chuyện ăn trưa thôi. 

May mà thang máy đã bảo trì xong, SinB không phải đi cầu thang bộ, cô mừng rỡ vào thang máy. Đứng trước cửa nhà JungKook ấn chuông, qua hồi lâu cửa mới mở, JungKook mặc áo ngủ hàng hiệu màu xám, tóc hơi bù xù, mắt còn ngái ngủ, rõ ràng là mới thức dậy. Nhưng tinh thần so với hôm qua thì tốt hơn nhiều, sắc mặt cũng hồng hào hơn. 

 SinB quơ quơ tài liệu trên tay, nói: "Hôm qua vẫn chưa kí tên." 

 "Ừ, vào đi." JungKook né qua để cô vào, sau đó đóng cửa lại. 

 "Anh uống thuốc chưa?" SinB ngồi xuống ghế, thuận miệng hỏi. 

 "Vẫn chưa..." JungKook đến quầy bar rót nước uống, sẵn tiện rót cho SinB 1 ly. 

 "Không uống thuốc làm sao khoẻ được, em xem xem đã hạ sốt chưa?" SinB rất tự nhiên, áp tay lên trán JungKook. 4 mắt nhìn nhau, SinB thấy bóng mình hiện rõ trong đôi đồng tử sẫm màu của người đàn ông trước mặt, mắt anh tựa như hồ nước sâu, hút đi linh hồn cô. 

 JungKook nghiêng đầu nhìn cô, ho khẽ 1 tiếng, đưa ly nước cho cô. SinB như bị điện giật, rụt phắt tay lại, mắt ngó nghiêng xung quanh, "Khụ, không nóng, hạ sốt rồi, ối...." Cô lùi ra sau mấy bước, bất cẩn thế nào đụng phải ly nước JungKook đưa, nước văng lên người, làm ướt áo sơ mi. 

JungKook im lìm nhìn cô, rút khăn tay ra đưa. "Cám ơn." SinB lau vội lên người, cô mặc áo sơ mi trắng, bị ướt liền trở nên trong suốt. Thế này thật mắc cỡ quá... 

 "Đi thay đồ đi." JungKook ngồi xuống ghế, nhìn cô nói. 

 "Hở?" Cô làm gì có bộ nào ngoài bộ này chứ. 

 "Mặc đồ anh, đồ ướt đem phơi khô." JungKook nói xong cầm tài liệu trên bàn xem.

 SinB nhìn anh 1 cái, rồi đi vào phòng anh. Mở tủ quần áo anh ra, bên trong đều là quần áo nhãn hiệu đắt tiền, cô xem đồ âu phục, lựa 1 cái áo trắng, nhìn chung quanh, cuối cùng vào phòng tắm nhà anh. Áo sơ mi JungKook lớn phủ lên dáng người nhỏ nhắn của cô, dài đến tận đùi, có vẻ rộng thùng thình. Trên áo có mùi bạc hà thoang thoảng dễ chịu. Cô biết đây là mùi vị trên người JungKook. 

 Cô mặc áo sơ mi nam phía trên, phía dưới là váy ngắn, chân mang giày cao gót, cảm thấy rất khó coi. Không biết có nên ra ngoài hay trốn trong này cho xong. Tiếng đập cửa bỗng vang lên, khiến cô nhảy dựng. "Thay xong chưa?" Tiếng JungKook vọng vào từ ngoài cửa. 

 "Ừm... Thay rồi..." SinB miễn cưỡng mở cửa, thấy ánh mắt JungKook lướt từ trên xuống dưới, từ đầu xuống chân, đánh giá cô. 

 "Khó coi lắm đúng không?" SinB bĩu môi. 

 "Ừm, đặc sắc." 

 Câu JungKook nói khiến SinB thiếu chút nữa đứng không vững, nằm dài trên đất. Hóm hỉnh hiếm thấy à? 

 "Ra ngoài mang dép vào, tài liệu anh kí tên rồi." JungKook vừa nói vừa đi ra, SinB bám theo anh, cô cất tài liệu xong thì về, cần gì thay dép.  

"Cháo hôm qua ăn hết rồi." JungKook ngồi xuống. 

 "Hả?" SinB rõ ràng là không theo kịp suy nghĩ của anh, chậm chạp hỏi lại. 

 "Nấu cháo nữa đi." Anh ung dung nói, ra vẻ sếp lớn. 

 Vậy là cô làm thêm giờ, hay làm osin, hay lao động không công đây trời? "Em phải về làm việc." 

"Tài liệu bảo Yoong Jae đến đây lấy, đem về công ty là được." Yoong Jae là tài xế của công ty.  

"Vậy..." Không bấm thẻ tức là nghỉ việc, nghỉ làm sẽ không có tiền thưởng. Lòng SinB rối rắm. 

"Anh là người bệnh." Người nào đó vẻ mặt như thể chuyện đương nhiên, nằm trên ghế nhắm mắt nghỉ ngơi. 

 SinB căm hờn đến ngứa răng, nhưng mà, Boss lớn giao việc cô không dám không làm. Cô có cần nói "Tuân lệnh" với hoàng thượng tôn quý này không đây. Cô buộc lòng thay dép lê đi vào bếp, tiếng Boss lớn vang đến: "Yên tâm, tiền thưởng chuyên cần không ít đâu." Có câu này của Boss lớn, SinB còn thấy hăng hái. 

 Bếp nhà JungKook rõ ràng là để cho có, tuy dụng cụ đầy đủ nhưng rất khi được sử dụng. Bệnh chung có kẻ có tiền đây mà... 

 SinB bận rộn trong bếp, hyusneung ngoài phòng khách gọi điện thoại. Đang lúc nồi cháo trong phòng bếp sôi ùng ục, chuông cửa vang lên, SinB quên mất tình trạng hiện giờ của mình, tò mò ló người ra xem ai đến. 

 JungKook mở cửa, Yoong Jae đứng ngoài cửa, nhận tài liệu JungKook đưa, cung kính gật đầu, vừa ngẩng lên thì thấy SinB. Thấy cô thân trên thì mặc sơ mi nam, thân dưới mặc váy ngắn, tay cầm muỗng, mắt cậu ta muốn rớt ra ngoài. Nhìn tiếp lại thấy tổng giám đốc bọn họ mặc đồ ngủ, bỗng trong đầu loé lên gì đó, tỉnh ngộ, khoé miệng mang ý cười khó hiểu, nhìn về phía SinB. Ai ngờ JungKook sập cửa lại, chắn mất tầm nhìn, cậu ta đành ảo não rời đi. 

 SinB thấy JungKook xoay người, nhanh chóng rụt người vào bếp, lúc khuấy cháo, cô mới hiểu ra nụ cười khó hiểu của tiểu Lưu mang ý gì. Oh, My God! Chuyện tốt không ra khỏi cửa, chuyện xấu lan xa ngàn dặm, cô không muốn lời đồn đãi bay đầy trong công ty đâu. Vậy thì, quan hệ của họ cũng dễ dàng bị bới ra.

 Cô thấy JungKook đi vào bếp, bước nhanh đến kéo tay áo anh, nói: "Vừa rồi, hình như yoong Jae thấy em... làm sao bây giờ?" 

 "Thanh giả tự thanh." Anh bỏ lại 1 câu rồi đi lại mở nắp nồi. 

 Lúc này bọn họ có thể gọi là "thanh" được sao? SinhB nhăn nhó: "Anh dùng uy quyền tổng giám đốc bịt miệng tiểu Lưu lại đi, đừng để cậu ta nói lung tung." 

 "Vậy chẳng phải giấu đầu lòi đuôi sao. Ăn được chưa." Anh chuyển sang chuyện khác, chỉ chỉ nồi cháo. 

 "Gần được rồi." SinB để muỗng xuống, ỉu xìu nói: "10 phút nữa tắt lửa, tự anh múc ăn đi, em phải về công ty." 

 JungKook giữ cô lại: "Đừng lo lắng, Yoong Jae rất biết giữ miệng, không nói ra đâu. Không bằng chúng ta vận động thư giãn 1 chút?" 

SinB không kiềm được đánh anh, lúc này rồi còn nói vậy. "Không phải anh đói sao, còn có sức vận động hả?" "Em nói vậy, anh có nên cho rằng em nghi ngờ năng lực của anh không?" JungKook khoanh 2 tay trước ngực, hờn dỗi nói, "Chúng ta thử nghiệm đi, dùng sức lực nói chuyện!" 

 "Cháo, đang nấu cháo mà. An... bệnh anh còn chưa khỏi, ứm..." Sẽ lây sang cho em. Đáng tiếc câu này cô không nói ra được, JungKook chộp lấy cô, ép cô giữa bàn và 2 tay anh, phủ kín miệng cô.

Bạn đang đọc truyện trên: truyentop.pro