Chương 22: Ngọn lửa tình yêu và nỗi lòng giằng xé
Chuyến xe từ miền Trung về thành phố dừng lại vào buổi trưa, khi ánh nắng gay gắt chiếu xuống con đường nhỏ dẫn vào khu nhà của Dũng và ông Khang. Dũng bước xuống xe, kéo ba lô lên vai, lòng nặng trĩu với những gì đã xảy ra ở quê – nụ hôn cấm kỵ, cơ thể cha anh đè lên mình, và nỗi tội lỗi không thể xóa nhòa. Anh hít một hơi sâu, cố gạt bỏ ký ức ấy, bước về căn hộ quen thuộc, nơi ông Khang đang chờ anh.Khi anh mở cửa, mùi cơm thoảng ra từ bếp, và trước khi anh kịp cất tiếng gọi, ông Khang đã xuất hiện từ phòng khách, đôi mắt sáng lên khi thấy anh. “Dũng!” ông gọi, giọng trầm ấm, rồi lao tới, kéo anh vào một cái ôm chặt. Dũng ngỡ ngàng, ba lô rơi xuống sàn, nhưng anh nhanh chóng vòng tay ôm lại ông, cảm nhận hơi ấm quen thuộc từ cơ thể rắn chắc của người đàn ông anh yêu. Ông Khang siết chặt anh, tay vuốt lên lưng anh, hơi thở nóng hổi phả vào cổ anh, làm anh run lên nhè nhẹ.”Cha nhớ con quá,” ông thì thào, rồi cúi xuống, môi ông tìm đến môi anh trong một nụ hôn mãnh liệt sau bao ngày xa cách.
Nụ hôn sau xa cách: Sự khao khát tràn đầy
Môi ông Khang ép chặt vào môi Dũng, mạnh mẽ và đòi hỏi, như muốn hòa anh vào mình sau những ngày nhớ nhung. Ông nghiêng đầu, lưỡi ông đẩy vào miệng anh, quấn lấy lưỡi anh trong một điệu nhảy ướt át, hoang dại. Hơi thở ông nóng rực, mang theo mùi mồ hôi nhè nhẹ hòa lẫn với mùi cà phê ông uống sáng nay, tràn ngập khoang miệng Dũng. Bộ ria mép của ông cọ vào môi trên anh, ngứa ngáy và kích thích, để lại những vệt đỏ nhè nhẹ trên làn da trắng.Nước bọt từ miệng ông chảy ra, tràn xuống cằm Dũng, làm đôi môi anh bóng loáng, ướt át dưới ánh sáng mờ ảo của căn phòng. Dũng hé môi rộng hơn, lưỡi anh đáp lại, quấn quýt lấy lưỡi ông, để mặc ông dẫn dắt. Âm thanh nhóp nhép nhỏ vang lên khi họ hôn nhau, đôi tay anh siết chặt cổ ông, cơ thể anh run lên vì sự áp đảo từ ông. Ông Khang cắn nhẹ vào môi dưới của Dũng, kéo ra một chút rồi thả, để lại một vệt đỏ nhỏ, khiến anh rên lên khe khẽ, âm thanh vừa đau vừa sướng.Ông đẩy anh dựa vào tường, tay ông luồn xuống eo anh, bóp mạnh, kéo anh sát hơn vào ngực mình. Nụ hôn trở nên sâu hơn, lưỡi ông khám phá mọi ngóc ngách trong miệng anh, mút mạnh như muốn hút hết hơi thở của anh. Dũng thở hổn hển, tay vuốt lên lưng ông, cảm nhận cơ bắp săn chắc dưới lớp áo thun mỏng. Họ hôn nhau rất lâu, môi dính chặt, nước bọt chảy ra làm ướt cả cổ áo anh, đến khi cả hai gần như cạn kiệt hơi mới rời ra, nhìn nhau với ánh mắt cháy bỏng.”Con về là cha mừng lắm,” ông Khang thì thào, tay vuốt má anh, ánh mắt dịu dàng nhưng đầy ham muốn. Dũng mỉm cười, gật đầu, nhưng trong lòng anh thoáng qua hình ảnh ông Nghị, làm nụ cười ấy khựng lại. Anh không để ông Khang nhận ra, chỉ cúi xuống, hôn nhẹ lên môi ông lần nữa, như muốn xua tan ký ức đau đớn.
Làm tình như thú dữ: Sự bùng nổ của đam mê
Không chờ thêm, ông Khang bế Dũng lên, đôi tay mạnh mẽ của ông ôm trọn cơ thể anh, bước nhanh lên phòng ngủ. Anh vòng tay qua cổ ông, tựa đầu vào ngực ông, nghe nhịp tim ông đập mạnh mẽ. Vừa vào phòng, ông đặt anh xuống giường, không nói gì, chỉ lao tới, cởi phăng quần áo của cả hai như một con thú đói khát.Áo thun của Dũng bị ông kéo qua đầu, ném xuống sàn, để lộ cơ thể trắng trẻo đẫm mồ hôi vì đường dài. Ông Khang cũng cởi áo mình, cơ ngực đồ sộ và cánh tay lực lưỡng hiện ra, mồ hôi lăn dài trên làn da rám nắng. Ông đè lên anh, cởi quần anh, con cu đỏ hồng của Dũng bật ra, cương cứng vì nụ hôn ban nãy. Ông không chần chừ, cởi quần mình, con cu dài 19cm, to và đỏ hồng, căng cứng, sẵn sàng lao vào anh.Ông nâng chân Dũng lên vai, đẩy vào, không chậm rãi mà mạnh mẽ, sâu ngay từ đầu. Dũng rên lớn, tay bấu vào ga giường, cơ thể cong lên vì đau và sướng lẫn lộn. “Cha… chậm thôi…” anh thì thào, nhưng ông không nghe, chỉ gầm gừ, đẩy nhanh hơn, mỗi cú “đâm” đều làm giường rung lắc. Con cu ông ra vào đều đặn, trơn tru nhờ mồ hôi và nước bọt từ nụ hôn trước, âm thanh nhóp nhép vang lên, ướt át và dâm dục.Ông cúi xuống, hôn lên cổ anh, lưỡi liếm dọc xuống ngực, mút mạnh núm vú anh, để lại những vệt đỏ. Dũng rên rỉ, tay vươn lên ôm lấy cổ ông, kéo ông xuống hôn thêm. Môi họ dính chặt, lưỡi quấn lấy nhau, nước bọt chảy ra làm ướt cả gối. Ông tăng nhịp, đẩy sâu hơn, mồ hôi từ trán ông rơi xuống ngực anh, làm cơ thể anh bóng loáng. “Con sướng không?” ông hỏi, giọng khàn đặc, tay bóp mạnh hông anh.”Sướng… cha mạnh nữa đi…” Dũng đáp, giọng lạc đi, cơ thể anh run rẩy, hòa nhịp cùng ông. Ông gầm lên, đẩy nhanh, mỗi cú “đâm” đều sâu đến tận gốc, làm Dũng hét lên vì khoái cảm. Khi cả hai gần đến đỉnh, ông siết chặt hông anh, bắn mạnh vào trong, tinh dịch nóng hổi tràn đầy, chảy ra ngoài, dính lên ga giường. Dũng cũng đạt cao trào, tinh dịch bắn lên bụng mình, cơ thể anh run rẩy, mệt lả.
Sau trận làm tình, họ nằm trên giường, ôm nhau, thở hổn hển. Ông Khang kéo Dũng vào lòng, tay vuốt nhẹ lưng anh, hôn lên trán anh. “Con về với cha là cha vui lắm,” ông thì thào, giọng dịu dàng. Dũng tựa đầu vào ngực ông, nghe nhịp tim ông đập đều, lòng anh dần nhẹ nhõm hơn. Anh nhận ra mình vẫn yêu ông Khang – tình yêu ấy mãnh liệt, chân thật, không gì thay đổi được. Khoảnh khắc làm tình vừa rồi như một liều thuốc xoa dịu nỗi đau trong anh, kéo anh trở lại với thực tại, với người đàn ông anh chọn để yêu.Nhưng rồi, trong sự bình yên ấy, hình ảnh ông Nghị lại hiện lên – khuôn mặt phong trần, cơ ngực đồ sộ, và nụ hôn cấm kỵ đêm qua. Dũng khựng lại, tim anh thắt chặt. Anh khó xử, hoang mang khi nhận ra mình không chỉ yêu ông Khang, mà còn có cảm giác với cha ruột của mình – một cảm giác sai trái, cấm kỵ, nhưng không thể phủ nhận. Anh rùng mình, ôm ông Khang chặt hơn, như muốn dùng tình yêu này để đè nén nỗi lòng giằng xé kia.”Con sao vậy?” ông Khang hỏi, nhận ra cơ thể anh run lên. Dũng lắc đầu, cười gượng. “Không sao, con mệt thôi. Cha ôm con ngủ đi,” anh đáp, giọng nhỏ nhẹ. Ông Khang gật đầu, kéo chăn đắp cho cả hai, ôm anh vào lòng, chìm vào giấc ngủ. Nhưng Dũng không ngủ được, mắt anh mở to trong bóng tối, nhìn trần nhà, lòng rối như tơ vò.Cuộc sống trở lại và nỗi lòng âm ỉNhững ngày sau đó, Dũng dần bắt đầu lại cuộc sống của mình ở thành phố. Sáng, anh và ông Khang cùng đi làm – anh đến trường dạy học, ông đến cơ quan mới ở tỉnh này. Họ rời nhà cùng nhau, ông Khang lái chiếc Kia Morning cũ, thỉnh thoảng quay sang vuốt tóc anh, mỉm cười dịu dàng. Dũng đáp lại, cố gắng sống như trước đây, như thể chưa từng có đêm cấm kỵ ấy với cha.Tối về, họ ăn cơm cùng nhau, trò chuyện vui vẻ, rồi lao vào nhau làm tình với sự đam mê không đổi. Ông Khang vẫn mạnh mẽ, vẫn dịu dàng, và Dũng vẫn hòa nhịp cùng ông, rên rỉ dưới cơ thể ông, đón nhận từng cú đẩy sâu. Những khoảnh khắc ấy làm anh quên đi nỗi đau, quên đi ông Nghị, dù chỉ trong chốc lát. Anh tự nhủ rằng tình yêu với ông Khang là tất cả, rằng cảm xúc với cha chỉ là một phút sai lầm do men say.Nhưng mỗi khi nằm bên ông Khang, khi hơi thở ông đều đều trong giấc ngủ, Dũng lại nhớ đến ông Nghị – người cha phong độ, nghiêm khắc, và cô đơn ở quê nhà. Anh tự hỏi ông có nhớ đêm ấy không, có dằn vặt như anh không. Anh muốn gọi điện hỏi thăm cha, nhưng mỗi lần cầm điện thoại, tay anh lại run, không dám bấm số. Anh sợ giọng nói trầm trầm của cha sẽ khơi lại ký ức, sẽ làm anh mất kiểm soát.Cuộc sống của Dũng trở lại nhịp cũ, nhưng trong lòng anh, một vết thương âm ỉ không lành. Anh yêu ông Khang, nhưng cảm giác với ông Nghị – dù sai trái – vẫn len lỏi trong anh, như một cái gai không thể nhổ ra. Anh sống tiếp, ôm ông Khang mỗi đêm, nhưng ánh mắt anh đôi khi trống rỗng, lạc lõng giữa hai người đàn ông quan trọng nhất đời mình.
Bạn đang đọc truyện trên: truyentop.pro