Chap 4: Mối Thù Giết Cha [2]

      Hắn bước từng bước đến bên Mew Suppasit, càng tiến lại gần hắn càng thấy không khí trong căn phòng lạnh lẽo, lạnh đến mức toàn thân hắn phát run.

      Ngay cả giọng của hắn cũng run lên: “Anh nghe nói Ông Tấn bị giết rồi… là chú ra tay?”

     Mew Suppasit bỗng ngẩng đầu, đôi mắt bất thần pha chút sợ hãi, sắc mặt trở nên tái nhợt.

.     Biểu hiện đó của Mew Suppasit đã cho hắn biết câu trả lời.

      Tan Pawat lùi lại phía sau, run rẩy dựa lưng vào tường để đứng vững, túi đậu nành trong tay rơi xuống đất, chất lỏng màu trắng ngà lênh láng khắp nhà.

      “Đúng là chú đã ra tay?” Tan Pawat tròn mắt nhìn Mew Suppasit . “Tại sao? Chú có biết là giết người sẽ phải đền mạng không?”

     Mew Suppasit hít vào một hơi, cố tỏ ra bình tĩnh nói: “Đại ca bảo em nói với anh, không cần biết là anh có coi anh ấy là đại ca không, nhưng anh ấy luôn coi anh như anh em… Bây giờ, anh ấy đã giúp anh báo mối thù giết cha, anh không muốn dấn thân vào xã hội đen thì cũng đừng miễn cưỡng, giờ quay đầu vẫn còn kịp.”

      “Việc của anh để tự anh giải quyết, không cần chú giúp.”

     Mew Suppasit cúi xuống nhìn tay mình, nhếch mép cười chua xót: “Đại ca cho em nhiều tiền như thế, che chở cho em như thế, không phải là để em đứng trông coi hộp đêm rồi thu tiền. Em đã nhận tiền của đại ca, sớm muộn gì thì em cũng phải đi con đường này. Anh Tan, em biết anh không muốn dấn thân vào xã hội đen, giờ vẫn còn kịp, đừng vì thù hận mà bước vào con đường không lối thoát này…”

      Tan Pawat xông đến trước mặt hắn, lo lắng nắm chặt tay hắn.

      “Mew, quay lại đi, con đường này không có kết cục tốt đẹp đâu…”

      Mew Suppasit nhắm mắt, lắc đầu: “Quay lại ư? Anh phải hiểu đại ca hơn em chứ! Liệu đại ca có dễ dàng bỏ qua cho em không?”

      “Anh có thể xin anh ấy tha cho chú.”

       “Không cần đâu!” Mew Suppasit kiên định nói: “Anh Tan, em đã suy nghĩ rất kỹ rồi, đại ca là một người tham vọng, anh ấy không chỉ muốn có địa bàn của Hoắc Đông mà là thâu tóm cả giới giang hồ. Bây giờ anh ấy đang rất cần một người có thể tin tưởng, đây là cơ hội tốt nhất cho em.”

       “Anh ấy tin tưởng chú, trọng dụng chú thì sao nào? Chú phải bỏ cả mạng sống của mình đấy! Chú không nhìn thấy anh Vu chết thảm thế nào sao? Cả những người anh em khác nữa… Sớm muộn gì chú cũng sẽ như họ thôi!”

       Anh Vu là một tay chân được anh cả Wat rất trọng dụng, vài ngày trước vừa bị bắn chết thảm thương trên phố.

      “Em nhìn thấy rồi. Em đã nghĩ kỹ, khi lựa chọn xã hội đen, nhất định em sẽ phải để lại tiếng tăm… Em muốn trở thành ông trùm của giới xã hội đen!”

       “Mew!” Tan Pawat nhìn hắn với ánh mắt đầy kinh ngạc, không dám tin người đứng trước mặt mình mới cách đây hai tháng vẫn chỉ là một thanh niên vô tư, trong sáng.

       “Anh Tan", giới giang hồ sắp hỗn loạn rồi, anh đừng dấn thân thêm nữa, nhân lúc còn kịp, hãy thoát ra đi.”

      Tan Pawat ngồi xuống ghế, châm một điếu thuốc, lòng hắn rối bời. Hắn thực sự không muốn dấn thân vào con đường này, không muốn sống cuộc sống phải giết người và bị người ta giết.


        Nhưng nếu bây giờ thoát ra, hắn thật có lỗi với anh cả Wat, càng có lỗi hơn với Mew Suppasit…

        Hắn dùng đầu ngón tay dập tắt điếu thuốc, cơn bỏng rát từ đầu ngón tay lan ra khắp người, rồi ngưng tụ nơi ngực hắn. Chỉ có sự đau đớn thể xác mới giúp hắn tỉnh táo.

        “Giúp anh cả Wat trừ bỏ Hoắc Đông xong, anh sẽ rút khỏi gới giang hồ.”

      Mew Suppasit gật gật đầu… Từ đó về sau, không bao giờ thấy hắn mặc quần áo màu trắng nữa, tất cả những thứ hắn dùng đều màu đen.

        Màu đen u ám.

        Đúng như tính toán, với dã tâm rất lớn của mình, ông trùm Wat đã nhanh chóng châm ngòi cuộc chiến đẫm máu trong giới xã hội đen. Qua mấy lần giao chiến ác liệt, cả quân của ông trùm Wat và Hoắc Đông đều bị thiệt hại nặng nề, huynh đệ thương vong thê thảm. Để bảo toàn lực lượng, ông trùm Wat đành chọn cách “hoạt động ngầm”, cử Mew Suppasit đi thực hiện việc ám sát. Nào ngờ có kẻ tiết lộ thông tin, Hoắc Đông đã nhanh chóng biết được và bỏ trốn, lại còn phái rất nhiều người truy sát Mew Suppasit.

       Bề ngoài, giới giang hồ có vẻ như sóng yên biển lặng, nhưng kỳ thực bên trong lại có những đợt sóng ngầm điên cuồng chảy xiết, có thể nhấn chìm con người bất cứ lúc nào…

      Một buổi sáng sớm, Mew Suppasit vẫn đang trốn trong nhà kho bỗng nhận được điện thoại. Là Tan Pawat gọi, giọng gấp gáp.

         “Mew, mau đưa người đến tầng hầm tòa nhà B số 130 phố …”

      Mew Suppasit còn chưa kịp hỏi thêm gì thì Tan Pawat đã tắt máy.

     Mew Suppasit nhíu mày nhìn một tên đàn em của Tan Pawat, hỏi: “Mày có biết chuyện gì không?”

       “Em cũng không rõ lắm. Tối qua em thấy anh Tan cứu một cô bé học sinh bị ức hiếp ở cửa hộp đêm, rồi anh Tan đưa cô bé ấy về trường…”

      “Cô bé?”

       Mew Suppasit càng ngạc nhiên. Từ trước tới giờ, Tan Pawat không thích dây dưa đến phụ nữ, tại sao đang ở thời điểm có thể bị giết bất cứ lúc nào như thế này hắn lại một mình qua đêm với một cô gái, trừ phi…

     Mew Suppasit linh cảm là có chuyện, hắn không có thời gian triệu tập đàn em, lập tức mang theo mấy tên bảo vệ hắn, chạy đến tầng hầm Tan đã nói.

       Hắn vĩnh viễn không bao giờ quên     cảnh tượng nhìn thấy khi cùng bọn đàn em bí mật xông vào nơi trú ẩn ẩm ướt của Hoắc Đông. Ở đó có khoảng mười mấy người, một cô gái mặc áo đồng phục trắng tinh nằm trên vũng máu, cơ thể đẹp đẽ của cô ta đã cứng lại, mắt vẫn mở to.

         Còn Hàn Trạc Thần nằm co rúm, sắc mặt trắng bệch như tờ giấy, nửa người phía trên bê bết máu. Trên mặt đất, ngoài sợi dây thừng và một chiếc dùi cui đã gãy còn có một ống kim tiêm, vết máu chưa kịp khô…

      Hoắc Đông túm tóc hắn, lớn tiếng quát: “Nói, Mew Suppasit đang ở đâu?”

       “Tao không biết…” Tan Pawat nói không thành tiếng, động mạnh ở cổ nổi lên xanh tím, rõ ràng bọn chúng đã tiêm quá nhiều thuốc kích thích.

       “Mẹ kiếp, tiêm cho nó một liều nữa. Tao không tin là nó không chịu nói ra.”

      Mew Suppasit điên cuồng lao vào. Trong cơn phẫn nộ, từng tên ngã xuống trước mũi súng của hắn, từng mạng sống kết thúc giữa những vũng máu đỏ tươi, lý trí của hắn bị nỗi hận thù tột độ làm cho tê liệt…

       “Anh Tan!” Hắn lao đến kéo Tan đứng lên. Ánh mắt Tan yếu ớt, hắn nôn thốc nôn tháo. Trong cơn mê sảng, hắn vẫn lẩm bẩm: “Tao không biết…”

      Mew Suppasit liền cõng Tan chạy đến bệnh viện gần đó. Trên đường đi, hắn mới thấy thấm thía câu nói: Là huynh đệ - chỉ có kiếp này, không có kiếp sau!

       Đứng ngoài phòng cấp cứu, Mew Suppasit mới biết thực hư mọi chuyện. Hóa ra cô gái mà Tan cứu là một trong những người tình của Hoắc Đông. Cô ta cố tình hóa trang thành một nữ sinh để lừa Tan. Cả đêm, cô ta nghĩ cách quấy rầy Tan để moi thông tin Mew Suppasit đang trốn ở đâu. Cô ta không ngờ rằng ngoài sự chăm sóc hết lòng, Tan không hề có ý nghĩ xấu xa. Đến sáng thứ hai, vài phút trước khi Hoắc Đông xuất hiện, cô ta thực sự không nhẫn tâm làm tổn thương một người thật thà, lương thiện như hắn, nên nói rõ chân tướng sự việc với hắn, bảo hắn mau chạy trốn. Tan đã hỏi nơi ẩn náu của Hoắc Đông

      Tan Pawat vội vã chạy xuống tầng hầm gọi điện cho Mew Suppasit. Mew Suppasit vừa nhấc máy thì Hoắc Đông tóm được hắn, cô gái ấy cũng bị Hoắc Đông đánh chết…

      Khi biết rõ chân tướng sự việc, Mew Suppasit vô cùng đau khổ. Hắn úp hai bàn tay vấy đầy máu lên mặt, bên tai vẫn văng vẳng giọng nói như tuyệt vọng của Tan Pawat: “Tao không biết… Tao thực sự không biết.”

       Tan Pawat không biết nơi hắn trốn? Tan Pawat không biết thì ai biết? Bởi kho hàng nơi hắn trốn chính là Tan Pawat sắp xếp!

      Cũng may là Tan Pawat vẫn còn trẻ, sức khỏe tốt, lại được cấp cứu kịp thời, nên sau hai giờ cấp cứu, bác sĩ đã mang được hắn từ địa ngục trở về.

      Ba ngày sau, Tan Pawat qua được cơn nguy hiểm. Lúc tỉnh dậy, nhìn thấy Mew Suppasit, hắn mới thở phào nhẹ nhõm, rồi hỏi: “Tên khốn nạn đó chết chưa?”

         Mew Suppasit mở miệng nhưng không nói được, đành gật gật đầu.

        “Có chém thêm mấy nhát dao giúp anh nữa không?”

      “Ừ, có!” Mew Suppasit xoa xoa mặt, gượng cười. “Em giúp anh băm chúng thành từng mảnh, nặn thành nhân bánh bao rồi. Tính ra chỗ đó đó cũng đủ cho anh ăn trong một tháng.”

       “Được!”

      Hắn nhìn toàn thân bị băng bó của Tan, hỏi: “Anh Tan, sao anh không nói?”

       Tan Pawat cười đau khổ: “Nói thì cũng chết.”

       “Ít nhất thì cũng chết tử tế hơn chút!”

      “Anh tin là chú sẽ đến!”

       Trong phòng bệnh u ám lạnh lẽo, họ lại cất lên tiếng cười như thường ngày. “Anh em” – từ này đối với họ đã sớm không chỉ là một danh từ.

      Sau nửa tháng nghỉ ngơi, những vết thương trên người Mew Suppasit đã lành, nhưng có những thứ đã ngấm sâu vào máu hắn, làm tổn thương tâm hồn hắn. Hắn bắt đầu mê muội và căm ghét hai thứ, đó là thuốc phiện và phụ nữ…

       ⭐

Bạn đang đọc truyện trên: truyentop.pro