Chap 36: Bị dằn mặt
.......Nhưng chân tôi chưa kịp bước qua vạch cửa thì cả người đã bị kéo đi.
Đến khi định thần lại, tôi mới biết mình đang ở khuôn viên phía sau trường, và cùng bầu bạn với tôi tại nơi “sơn thủy hữu tình” này là khoảng năm, sáu bà chị có máu mặt trong trường.
Họ đều “thân tình” nhìn tôi bằng ánh mắt trìu mến toàn lòng trắng híc. Người nào người nấy mặt mũi bặm trợn, vòng tay trước ngực, răng nghiến ken két.
Eo ơi thế là giấc mơ đóng phim hành động của tôi đã thành hiện thực rồi, tuy nhiên…trong trường hợp này tôi lại là diễn viên đóng thế hu hu.T.T
Một bà chị trông rất đanh đá với mái tóc nhuộm đỏ, trên đầu đầy hoa lá, chim muông (ghim, cặp, nơ) bước ra, tay chống nạnh, rồi hất mặt lên hỏi tôi:
- Cưng có biết tại sao hôm nay bọn chị gọi cưng ra đây không?
Bằng trí thông minh siêu đẳng của mình tôi có thể đoán trước được rằng trong trường hợp này, nếu cố tỏ ra là một cô gái cá tính như trong mấy bộ phim tình cảm lãng mạn thì nhẹ là khâu mấy mũi, nặng hơn là gãy vài cái răng, tồi tệ nhất là nằm viện mấy tháng, để rồi khi tỉnh dậy, ngày ngày đều ra bờ sông, cười ngờ nghệch, bắt chuồn chuồn.(au: nghe thảm thế công chúa =))))
Chỉ nghĩ đến thế thôi là tôi đã rùng cả mình, da gà nổi lên từng mảng.
Vì vậy, với những đứa ngu si tứ chi phát triển, suốt ngày chỉ biết có đấm với đá như thế này thì nhún nhường là khôn ngoan nhất. Nghĩ vậy nên tôi bèn nở một nụ cười ngây thơ, ngước khuôn mặt vô (số) tội của mình lên, lễ phép nói:
- Dạ, em không biết mình đã làm gì sai trái, nếu có mong các tiền bối bỏ qua cho ạ.
Chị ta có vẻ hài lòng trước thái độ ngoan ngoãn như con cún con của tôi, khẽ nhếch môi nở một nụ cười nửa miệng, chị ta nói bằng giọng kẻ cả:
- Hừ, xét thấy thái độ ngoan ngoãn của cưng, tụi chị sẽ cho cưng biết nguyên do. Hôm nay tụi chị gọi (gọi cái gì, bắt cóc thì có) cưng tới là để dạy cho cưng một bài học vì tội dám ném hoa của Tiffany vào sọt rác..
Tôi biết ngay mà, còn nguyên nhân nào vào đây nữa, sao mà cái trường này lắm đứa hám sắc thế nhỉ? Lớp 12 rồi mà không chịu ở nhà ôn thi đại học, suốt ngày chỉ bày trò hành hạ những người dễ thương, tội nghiệp như tôi thôi.
- Nói nhiều với nó làm gì, tẩn một trận tới bến luôn.
- Rạch hai đường vào mặt nó cho bõ ghét.
…
Mấy người kia nhao nhao lên, mặt mũi người nào cũng hằm hằm, xắn tay áo chuẩn bị hành quyết tôi. Vòng vây càng ngày càng siết chặt, kì này chắc chết quá, làm sao đây? Vận động trí não một chút…
- Khoan đã…_ Tôi nhăn mày suy nghĩ rồi vội vã kêu lên, những bàn tay đưa ra chuẩn bị dập tôi vội dừng lại, bà chị vừa nãy nhíu mày hỏi tôi:
- Sao? Cưng có lời muốn trăn trối à?
- Dạ, trước khi xử, các tiền bối phải nghe em giải thích đã. Thực ra em không cố ý ném hoa của cái đồ hâm kia, à nhầm của bạn Tiffany vào sọt rác đâu, chỉ tại lúc đó em nhìn thấy con sâu trong bó hoa, sợ quá nên mới tiện tay ném đi ai dè lại trúng thùng rác….
- Hừ nói dối, thời đại nào rồi còn sợ sâu. Mà nếu có sợ đi chăng nữa cũng không được phép ném hoa của Tiffany đi, điều đó là không thể tha thứ được.
- Thực ra…_ Tôi làm khuôn mặt ủ dột rồi nói tiếp_ em có một kí ức đau buồn liên quan đến con sâu.
- Kí ức gì?_ Chị ta hất mặt hỏi tôi.
- Ừm, em có ông anh trai nghịch lắm, hồi còn nhỏ ổng thường bày trò trêu em. Có lần ổng đi bắt ở đâu về được hơn chục con sâu, rồi nhân lúc em ngủ đổ lên người em, lúc tỉnh dậy thấy sâu bò ngọ nguậy trên người, em sợ quá ngất xỉu đi, từ đấy cứ thấy sâu là em sợ. Híc, chuyện là thế đấy._ Tôi bịa bằng một chất giọng tang thương khiến tất cả bọn họ đều tin sái cổ nuốt nước bọt ừng ực tưởng tượng đến cái cảnh đó mà sợ mất mật.
Cũng phải thôi, nếu gặp phải trường hợp đó thì đến ma còn sợ chứ nói gì là người. Nhưng rất tiếc là tôi chẳng có ông anh nào cả, mà nếu có thì người bị sâu bò lổm ngổm lên người phải là ông ấy chứ không phải tôi hehe…=))))
Tưởng rằng mọi chuyện đã xong xuôi, ai dè cái lũ quỉ cái hám sắc này vẫn không thèm tha cho tôi, cô nàng tóc đỏ lên tiếng:
- Thôi được, chuyện ném hoa coi như chị bỏ qua cho cưng, nhưng chuyện cưng quyến rũ Tiffany còn được cô ấy tuyên bố là bạn gái là không thể chấp nhận được. Chị không đánh cưng nữa, nhưng chị sẽ xin một bên má nhé.
Dứt lời chị ta rút ra một lưỡi lam sáng lóa, môi khẽ nở một nụ cười đểu, rồi từ từ tiến về phía tôi. Chết tôi rồi, phải nghĩ ra cách gì mới được. Nhìn lưỡi lam sắc bén, tôi mếu máo kêu lên:
- Khoan…em không phải là bạn gái của Tiffany đâu, các tiền bối hiểu lầm rồi.
Chị ta dừng lại ngước đôi mắt dò xét lên nhìn tôi hỏi:
- Đừng có nói dối nhe cưng, sứt một bên má nữa đấy.
- Không, là sự thật. Thực ra em và Tiffany là bà con họ xa, không những thế, anh trai em lại là bạn thân của Tiffany…
- Thế thì sao?
- Tiffany có nói với em là cô ấy chán ghét cái cảnh con gái cứ đeo cô ấy, vì thế cô ấy muốn nhờ em giả làm bạn gái để cô ấy có thời gian rảnh tìm một nửa còn lại cho mình._ Rồi ngó quanh quất tôi nói tiếp_ Biết đâu bây giờ cô ấy lại đang đứng ở một chỗ nào đó quanh đây, quan sát mọi người để tìm ra cô gái mình thích đấy.
Lời tôi nói có hiệu quả ngay lập tức, các bà chị vội thu nanh, lấy ra trong cặp những hộp gương nhỏ, ngắm nghía, vuốt tóc, trang điểm, rồi nở những nụ cười cực kì duyên dáng.
Hành động dễ thương này khiến tôi suýt nữa thì phá lên cười. Cố gắng lắm tôi mới có thể giữ được bình tĩnh, nhìn bà chị tóc đỏ suýt xoa khen:
- Oa, chị có cái nơ đẹp quá, có nó trông chị xinh hẳn lên.
Được tôi khen, chị ta sướng quá mắt sáng lên nhưng vẫn giả vờ lạnh lùng:
- Thật đẹp chứ?
- Vâng, đẹp hết sẩy, Tiffany bảo rằng rất thích những cô gái có mang nơ trên đầu, cô ấy còn nói…
- Nói cái gì?
- Cô ấy còn nói cô ấy rất thích những cô gái dịu dàng, và đặc biệt ghét những cô gái hung dữ suốt ngày chỉ biết đấm với đá….
Lời tôi nói tựa như sét đánh ngang tai đối với các bà chị này, sau một phút định thần lại, bà chị tóc đỏ vội nói với tôi:
- À..ừm cũng gần tối rồi ha..?
- Vâng._ Tôi ngây ngô đáp.
- Thực ra thì…thực ra bọn chị không định đánh cưng đâu, bọn chị cũng ghét cay ghét đắng việc đánh đấm ha ha…
- Vâng, em biết_ Tôi gật gù.
- Vì thế, cưng đừng nói cho Tiffany biết là bọn chị dọa đánh cưng nhé. Được không?
- Vâng, em không nói đâu, nhìn mặt là em biết các chị thuộc mẫu người dịu dàng rồi._ Tôi nịnh.
- Ừ, thế chuyện này là bí mật nhé, chị em mình huề, coi như chưa có chuyện gì xảy ra._ Bà chị tóc đỏ nhìn tôi cười "dịu dàng" rồi quay qua lũ đàn em nói gọn:
- Buồm ( rút).
Những người kia cũng tặng cho tôi một nụ cười duyên dáng rồi yểu điệu bước đi. Đến khi họ đã đi khuất tôi mới thở phào, bật cười nói:
- Haha…may quá!
Rồi ngồi phịch xuống gốc cây lẩm bẩm:
- Haizz… cái con nhóc PX Tiffany ấy thì thích ai được chứ, người gì mà cứ như tảng băng ấy, bị mình gọi là con lợn cũng không biết he he….
- Cậu giỏi nhỉ?_ Một giọng nói lạnh lùng đột nhiên vang lên ở ngay sau lưng khiến tôi giật mình, sặc cả nước bọt. >.<
Tôi vội đứng dậy, ngó xung quanh để tìm nơi phát ra tiếng nói, chẳng lẽ lại là ma? Tôi run rẩy nghĩ rồi định ba chân bốn cẳng dông thẳng thì Tiffany từ đằng sau thân cây cổ thụ bước ra khuôn mặt lạnh lùng không chút biểu cảm.
Sao…cô ta lại ở đây nhỉ, liệu cô ta có nghe được câu nói vừa rồi của tôi không? Thôi chết tôi rồi.
- Này cậu ở đây từ khi nào thế?_ Tôi lo lắng hỏi.
- Đủ để thấy được những chuyện cần thấy_ Tiffany lạnh lùng nói.
- Ơ hơ, chuyện gì cơ?_ Tôi ngây ngô hỏi lại.
- Hừ, tôi không biết là mình có một người bà con họ xa là cậu đấy, còn nữa anh trai cậu tên gì? Sao tôi lại chưa từng biết mình có bạn thân là anh cậu nhỉ?
À thì ra là chuyện đó, hừ cái đồ đểu cô ta đứng đấy từ nãy đến giờ mà không thèm xông ra cứu tôi, loại người gì thế này, chẳng ga lăng tẹo nào. Nghĩ vậy nên tôi bực tức gắt lên:
- Hóa ra cậu đứng đó từ đầu, thế mà không ra cản mấy cô fan của cậu lại. Cái đồ độc ác, đồ cờ hó, đồ PX.
- Này, cậu chửi xong chưa? Tôi còn chưa xử cái vụ cậu dám gọi tôi là PX đấy._ Tiffany gầm gừ.
- Thế cậu có phải là người không đấy, thấy một cô gái liễu yếu đào tơ bị năm, sáu con quỷ dữ vây đánh mà cũng không thèm cứu giúp. Hay là…_ Tôi ngập ngừng.
- Hay là cái gì?
- Hay là…hay là..cậu sợ ăn đòn?_ Tôi thì thầm.
- Này, ăn nói cho cẩn thận, tôi sút đi bây giờ._ Tiffany giận dữ trừng mắt lên nhìn tôi.
- Không phải thì thôi làm gì mà giận dữ thế he he._ Tôi nhếch mép cười.
…
- Ừm..thực ra.._ Tiffany đột nhiên lên tiếng.
- Thực ra làm sao, gì mà cứ lúng túng như con gái về nhà chồng thế?
- Cậu không nói không ai bảo cậu câm đâu._ Tiffany gầm lên tức tối.
- Ok..Ok làm gì mà nóng thế, nói tiếp đi chứ._ Nhìn thấy thái độ tức giận của cô ta tôi vội cười xuề xòa, làm hòa.
- Thực ra, ban đầu tôi cũng định cứu cậu, nhưng thấy không cần thiết nên chỉ đứng xem thôi.
- Ôi tất cả chỉ là bao biện,…mà thôi tối rồi, tôi chẳng muốn dính vào cậu thêm nữa đâu, xúi quẩy lắm. _ Tôi nói rồi quay người định bỏ đi.
- Khoan đã…_ Tiffany gọi với theo.
- Sao? Có chuyện gì?_ Tôi quay đầu lại nhìn cô ta hỏi.
- Cậu nghĩ như vậy thật sao?
Cái con nhỏ này lại hít nhầm phải khí độc à? Hỏi một câu chẳng ra ngô, chẳng ra khoai gì cả. Tôi nhíu mày nhìn cô ta hỏi:
- Nói cái gì thế? Bệnh điên lại phát tiết à?
Tiffany không để ý đến câu châm chọc của tôi ngập ngừng hỏi:
- Cậu nghĩ rằng tôi là người không biết thích ai bao giờ ư?
À thì ra là câu nói vô tình của tôi lúc nãy, công nhận tai cô ta thính như tai chó ấy, tôi nói nhỏ vậy mà cũng nghe thấy. Tôi cười cười nhìn cô ta nói:
- Thế không phải à? Một người luôn đem con gái ra làm trò đùa như cậu thì biết gì mà yêu với thích.
- Nếu tôi….nếu tôi nói tôi thích cậu thì cậu nghĩ sao?
Tôi nghệt mặt ra nhìn cô ta, đây có thể được coi như một lời tỏ tình không? Khoan, người đang nói câu ấy là ai kia chứ? Là Tiffany Hwang tay cua gái có hạng đấy, đây chắc hẳn là một chiêu trong chiến dịch cua gái của cô ta thôi.
Tôi mà tin cô ta thì tôi đi đầu xuống đất. Cô ta nghĩ tôi là loại con gái mới chỉ nghe có thế đã đổ cái rầm à? Nhầm..nhầm to rồi. Nghĩ thế nên tôi giả vờ ngây ngô hỏi cô ta:
- Cậu nói cái gì lạ như con quạ bị sét đánh thế?
Nhìn khuôn mặt giả ngu của tôi, cô ta tức tối xẵng giọng nói:
- Mà thôi, có nói với cậu cũng bằng thừa._ Xong Tiffany đút tay vào túi quần đi thẳng.
À…láo, ý của cô ta là vì tôi ngu ngốc nên có nói với tôi cũng như không hả? Không thể chấp nhận được, tôi phải đốp một câu gì đó để chọc tức cô ta cho bõ ghét mới được. Nghĩ vậy nên tôi vội chạy theo níu áo cô ta lại, thở hổn hển nói:
- Khoan đã….
Tiffany quay xuống nhìn tôi bằng đôi mắt dò xét, hỏi:
- Có chuyện gì vậy?
- Tôi..tôi muốn nói với cậu rằng…rằng t..ô.i cũng… thích cậu._ Tôi ấp úng nói, đôi mày của Tiffany chợt nhíu lại, cô ta nói với giọng đầy ngờ vực:
- Cậu nói cái gì? Cậu thích tôi?
- Ừ._ Tôi cố nín cười nói tiếp_ Nhìn thấy khuôn mặt trắng bóc của cậu tôi lại nhớ đến màu lông trắng của con chó xù nhà bà tôi, hi hi tôi thích con chó ấy lắm.
- Cậu….
Tôi không để cho cô ta nói hết câu đã vội vàng ba chân bốn cẳng chạy thẳng, để lại tiếng cười khanh khách khoái chí, tôi là người như vậy đấy, luôn chọc tức người khác trong mọi tình huống, với cá tính này, có lẽ tôi sẽ ế dài dài…(au: công chúa cũng biết điều đó ah =))))
TBC...
Bạn đang đọc truyện trên: truyentop.pro