Chương 51

Ngay đêm hôm đó, lại đến thời gian thành viên điều tra thuộc các nhóm lần lượt về đội phân tích tình hình vụ án.

Vẫn theo quy trình cũ, bác sĩ pháp y nói trước, giảng giải về kết quả khám nghiệm tử thi, vốn tưởng lại giống như lần trước, “dường như không phải là do người bình thường gây ra”, không ngờ lần này lại có phát hiện mới.

“Theo phân tích khám nghiệm tử thi của tôi, kết hợp với tính toán từ thời gian tắt máy điện thoại di động của Lục Nhất Ba, thì anh ta chết vào buổi tối cách đây ba hôm, tính đến bây giờ khoảng bốn ngày, hơn một trăm giờ đồng hồ, tình trạng tử thi vô cùng giống với Diệp Kiếm, đều bị ô tô đâm, trên người có rất nhiều vết dao đâm, điểm khác với Diệp Kiếm là Diệp Kiếm từ nhảy xuống sông bơi đi sau khi bị hại, còn Lục Nhất Ba chết ngay tại chỗ, sau đó bị kéo đi vứt xuống sông. Qua giải phẫu tử thi, so sánh vết thương trong hai lần, tôi phát hiện thấy một điều rất kỳ quặc, vết dao trên xác Diệp Kiếm và Lục Nhất Ba, trừ số lượng khác nhau ra, còn thì hướng đâm, kích thước, khoảng cách của rất nhiều vết dao hoàn toàn giống nhau. Điều này khiến tôi thấy rất khó hiểu, người thế nào có thể làm được như vậy, hai lần đâm người, vết dao lại hoàn toàn như nhau? Thế là tôi liền tra cứu tài liệu, tra cứu rất nhiều, tiếc là hoàn toàn không có tài liệu về phương diện này. Tôi lại nghĩ cách khác, làm thế nào mà vết thương hai lần đều giống nhau, mặc dù tôi đã làm bác sĩ pháp y hơn hai mươi năm…”

Về xác chết của Lục Nhất Ba lần này, bác sĩ pháp y Trần rõ ràng là hết sức phấn chấn, nói liền mười lăm phút về những vấn đề khó khăn mà ông ta gặp phải trong quá trình khám nghiệm tử thi, đã nghĩ hết mọi cách để khắc phục muôn vàn khó khăn đó như thế nào, lúc ông ta đang định nói đến những chuyện thú vị vào năm 1955 khi ông ta mới bắt đầu làm bác sĩ pháp y, Trương Nhất Ngang cuối cùng cũng đứng ra, dũng cảm đưa bàn tay to ra: “Bác sĩ pháp y Trần, thời gian gấp rút, anh nói cho chúng tôi biết kết quả trước đi.”

“Hung khí là một chiếc xe việt dã có đầu xe rất cao!”

“Hung khí là xe việt dã?” Mọi người há hốc mồm.

“Đúng, hung khí chính là một chiếc xe!” Bác sĩ pháp y Trần vươn thẳng người, vẻ mặt đầy tự tin, đắc ý, “trước mũi trước xe này lắp một tấm gỗ, trên tấm gỗ đã cố định mấy con dao, tên tội phạm đã đột ngột lái xe đâm vào nạn nhân, những con dao găm trên tấm gỗ ở đầu ô tô đâm vào cơ thể người bị hại, nên mới khiến xác của Diệp Kiếm và Lục Nhất Ba đồng thời có dấu vết dao đâm, hướng đâm và kích thước hoàn toàn giống nhau.”

Mọi người khẽ nhắm mắt lại, trong đầu hiện ra hình ảnh chiếc xe gắn bảng đinh trên chiến trường thời cổ, trước mũi xe là một tấm gỗ dựng đứng, trên tấm gỗ toàn là những cái đinh to, binh sĩ ở phía sau túm lấy xe đẩy bằng tay lao ầm ầm về phía địch. Bây giờ xe đẩy bằng tay chuyển thành ô tô, nhưng tính chất như nhau.

“Anh có khẳng định chắc chắn không?” Mọi người chưa ai từng nghe nói đến cách giết người này, đều xôn xao bày tỏ sự nghi ngờ.

“Tất nhiên là tôi khẳng định chắc chắn. Tôi đã làm bác sĩ pháp y hơn hai mươi năm…”

“Chắc chắn thì tốt, chắc chắn thì tốt, chúng tôi luôn rất tin tưởng ở anh.” Trương Nhất Ngang vội chặn lời ông ta, mọi người lia lịa gật đầu theo. Trương Nhất Ngang quay đầu nói với những người khác, “Thế thì trích xuất camera giám sát ở các điểm xung quanh, tìm chiếc xe việt dã có lắp tấm bản gắn dao ở mũi xe.”

“Cái này…” Tống Tinh chần chừ nói, “Tôi thấy chắc là không thể tìm ra được chiếc xe như vậy đâu, nếu một chiếc xe lắp tấm bản gắn dao ở mũi xe, loại xe nguy hiểm như vậy, người đi đường nhìn thấy đều sẽ báo cảnh sát.”

“Anh nói cũng rất có lý,” Trương Nhất Ngang lại quay đầu về phía bác sĩ pháp y Trần, “Tấm bản đó lắp vào mũi xe bằng cách nào?”

“Chắc là cố định vào mũi xe trước khi giết người, sau khi giết người thì tháo ra, có điều những loại ô tô thông thường nếu muốn lắp cố định một tấm bản như vậy cũng không dễ lắm, tôi cho rằng tấm bản này đã được thiết kế riêng theo hình dáng mũi xe.”

Mọi người trao đổi một hồi, quyết định trích xuất camera giám sát ở khu vực xung quanh trước, tìm ra loại xe việt dã mũi xe có độ cao phù hợp rồi tiếp tục sàng lọc.

Tiếp đó, Trương Nhất Ngang lại tung ra một điểm đáng ngờ khác: “Trong vụ án này có một chỗ rất kì quặc, mọi người thử nghĩ xem, tại sao Lục Nhất Ba chết ở bên bờ sông, anh ta một mình ra bờ sông vào buổi tối để làm gì? Tôi cho rằng nguyên nhân rất có khả năng là…”

“Hẹn hò, anh ta có hẹn với một phụ nữ nào đó!” Tống Tinh buột miệng.

Trương Nhất Ngang đang định giải thích các bước suy đoán của mình thì bị xen ngang, nhìn Tống Tinh vẻ không hài lòng: “Anh đã biết đáp án rồi à?”

“Tôi đoán bừa thôi.”

Vương Thụy Quân trừng mắt nhìn ông ta, mắng: “Chỉ biết đoán bừa, biết mỗi đáp án thì có tác dụng gì, anh có cần các bước giải bài nữa không hả? Sếp, anh tiếp tục phân tích đi."

Trương Nhất Ngang hài lòng gật đầu, tiếp tục nói: “Lúc đầu Diệp Kiếm hẹn gặp người nào đó ở ven sông, đã bị giết, Lục Nhất Ba cũng biết chuyện này. Mặc dù địa điểm hai lần khác nhau, nhưng đều ở ven sông, tại sao đêm hôm Lục Nhất Ba lại đi ra bờ sông một mình, chẳng lẽ anh ta hoàn toàn không có chút cảnh giác nào, không sợ sẽ lại bị như Diệp Kiếm sao? Các anh nghĩ xem, nếu một người bình thường hẹn Lục Nhất Ba ra bờ sông, anh ta có đi không? Chắc chắn sẽ cảnh giác! Cho nên, người hẹn Lục Nhất Ba lần này, nhất định là người quen của anh ta, quen còn chưa đủ, còn phải để anh ta rất yên tâm, không cảm thấy sẽ có nguy hiểm. Người như thế nào có thể khiến anh ta mất cảnh giác? Phụ nữ, một người phụ nữ hẹn hò với anh ta.”

“Bắn một phát trúng đích luôn, bắn một phát trúng đích luôn!” Vương Thụy Quân tấm tắc khen ngợi, “Tôi cũng đang suy nghĩ vấn đề này, Lục Nhất Ba biết rõ Diệp Kiếm đã bị hại khi ra bờ sông hẹn hò vào buổi tối, tại sao lại giẫm vào vết xe đổ chứ? Sếp vừa đưa ra phán đoán là phụ nữ, tôi lập tức hiểu ra luôn. Nhìn từ manh mối hiện có, hung thủ là một người đàn ông, nhưng người hẹn Lục Nhất Ba, rất có khả năng là một phụ nữ. Trước tiên chúng ta cần phải làm rõ thông tin về người phụ nữ có quan hệ thân mật với anh ta, rồi từ đó tìm ra hung thủ.”

Trưởng phòng Vật chứng Hứa cau mày, anh ta không muốn phá vỡ bầu không khí trao đổi, nhưng để việc điều tra không bị lệch hướng, anh ta vẫn thận trọng nói ra sự thật: “Chuyện này… cũng không hẳn là như vậy đâu.”

Vương Thụy Quân trừng mắt: “Trưởng phòng Hứa, ông lại có cao kiến gì?”

Trưởng phòng Hứa nghĩ bụng tối nay tôi đã nói câu nào đâu, lấy đâu ra “lại có cao kiến gì”, thấy Phó trưởng công an Trương nhìn về phía mình, đành nói: “Ừm… hôm nay chúng ta điều tra hiện trường, xác định địa điểm tử vong chính là hiện trường xảy ra vụ án đầu tiên, chúng tôi đã hỏi han tìm hiểu thông tin, nhà Lục Nhất Ba ở ngay cạnh đây, gần đây ngày nào anh ta cũng ra bờ sông chạy bộ vào lúc chín mười giờ tối, nạn nhân vẫn đang mặc quần áo chạy bộ, cho nên… tôi thấy không phải là có người hẹn anh ta, mà là hung thủ biết thói quen chạy bộ vào buổi tối của anh ta, đã mai phục ở đấy và giết anh ta.”

Vương Thụy Quân không phục, nói: “Thế vụ Diệp Kiếm thì thế nào?”

“Trước khi Diệp Kiếm chết, có ghi được hình ảnh anh ấy đang đọc mẩu giấy nhắn tin, tất nhiên là có người hẹn anh ấy. Lục Nhất Ba bị hại lần này, chắc là có người biết anh ta chạy bộ, rình sẵn từ trước.”

“Thế anh nói xem ai hẹn Diệp Kiếm?” Vương Thụy Quân cố tình hỏi khó anh ta.

“Cái này… nếu biết ai hẹn Diệp Kiếm, thì đã phá được án rồi. Những việc tổ vật chứng của chúng tôi làm được có hạn, hung thủ cụ thể là ai còn phải chờ tổ điều tra của các anh tiến hành điều tra.”

Vương Thụy Quân khinh khỉnh hứ một tiếng, nhướn mày lên: “Thế hôm nay tổ các anh điều tra ra manh mối gì rồi, đừng như vụ của Diệp Kiếm, lại không có thu hoạch gì đâu đấy, điều tra tìm ra hung thủ là việc của bên trinh sát chúng tôi, nhưng không có bột làm sao gột nên hồ chứ.”

Lời nói của anh ta thể hiện rõ quan điểm chưa phá được vụ án Diệp Kiếm, trách nhiệm hoàn toàn thuộc về Trưởng phòng Hứa, Trưởng phòng Hứa cúi đầu nói: “Vụ án xảy ra đã ba ngày, tình hình ngoài trời phức tạp, cho nên chúng tôi… chúng tôi không lấy được vết bánh xe ô tô đáng ngờ và dấu chân, vân tay đáng ngờ.”

“Thế có nghĩa là điều tra mãi mà không tìm ra manh mối gì chứ gì.”

Vương Thụy Quân thở dài một tiếng. Anh ta cách đối phương quá xa, nếu không đã thò tay ra vỗ vai Trưởng phòng Hứa, ông Hứa à, ông không thể lần nào cũng nộp giấy trắng nhỉ.

Trưởng phòng Hứa vốn là người thật thà chất phác, xấu hổ đỏ bừng mặt, trong lúc bí bách, anh ta nghĩ ra một manh mối: “Hôm nay nghi ngờ hung thủ đã vào văn phòng của Lục Nhất Ba để lắp camera giám sát, chúng tôi đã tháo camera giám sát ra hỏi cảnh sát kỹ thuật điện tử cấp trên, loại camera giám sát tạm thời này không thể tra ra được đối tượng tiếp nhận số liệu. Chúng tôi kiểm tra kĩ khóa cửa, có thể khẳng định khóa cửa không có bất cứ dấu tích chọc ngoáy nào, chắc chắn là được mở bằng chìa khóa. Chúng tôi đã xác nhận thông tin với khách sạn, tất cả vốn có ba chìa khóa, một chìa Lục Nhất Ba giữ, đã tìm thấy ở nhà anh ta, phòng bảo vệ khách sạn có hai chìa dự trữ, mấy tháng trước Lục Nhất Ba lấy đi một chìa. Chúng tôi lục soát khắp phòng làm việc và nhà anh ta, đều không tìm thấy cái chìa khóa thứ ba này.”

Trương Nhất Ngang suy nghĩ hồi lâu, tất cả có ba chìa khóa, chìa khóa trong tay Lục Nhất Ba và phòng bảo vệ đều còn, tất nhiên là hung thủ đã dùng chiếc chìa thứ ba để mở cửa. Liền hỏi: “Sau khi Lục Nhất Ba lấy cái chìa dự trữ thì giao cho ai?”

“Không biết, nhưng người có thể lấy được chìa khóa phòng làm việc của anh ta, chắc phải là người có quan hệ tương đối thân cận với anh ta.”

Bạn đang đọc truyện trên: truyentop.pro