Chương 4

Tôi không bận tâm lắm đến thành tích của Sano Manjirou và Baji Keisuke, nhưng nếu họ vì mải chơi game mà ảnh hưởng đến việc học, tôi sẽ không thể ăn nói với phụ huynh của họ.

Sano Manjirou lôi bài kiểm tra từ cặp sách ra, hào phóng đưa cho tôi, còn Baji Keisuke thì vẫn ấp úng.

"75 điểm, Manjirou tiến bộ rất nhiều đấy." Trước đây điểm của cậu ta luôn giữ ở mức 60, lần này lại tăng hơn 10 điểm, "Cậu đã nỗ lực không ít đâu nhỉ."

Sano Shinichirou hẳn phải đốt pháo ăn mừng.

Sano Manjirou có chút đắc ý: "Cũng tạm được, em chỉ thi đại thôi."

"Baji, còn cậu?"

Baji Keisuke không thể kéo dài thêm nữa, lôi bài kiểm tra ra: "Lần này em phát huy chưa tốt, không phải trình độ thật của em đâu."

"Không tốt là không tốt như thế nào?"

Baji Keisuke môn ngữ văn bình thường có thể được 40 điểm, thỉnh thoảng cũng được 60. Nhưng lần này...

Nhìn thấy điểm, huyết áp của tôi lập tức tăng cao. Một con số 5 đỏ chót!

"Baji, cậu muốn một học sinh cấp ba như tôi chết vì huyết áp tăng cao vì tức giận sao?"

"Không khoa trương đến vậy đâu." Baji Keisuke cố gắng an ủi tôi, "Bình tĩnh đi, lớp em còn có một đứa được 3 điểm cơ."

Nghe cái giọng không có chí tiến thủ này, lại còn bắt đầu so sánh cái tệ hơn nữa.

"Về đi Baji, sau này đừng đến nữa!" Tôi đau lòng cầm bài kiểm tra, "Chúng ta vĩnh viễn đừng gặp lại!"

"Không gặp chị cũng được, nhưng phải cho em chơi game đã."

"..." Tình bạn thật là hời hợt! 

"Nếu tất cả là do game gây ra, thì tôi sẽ đập nát chúng nó."

Nói xong, tôi giả vờ muốn lên lầu đập máy chơi game, bị Baji Keisuke giữ chặt lại.

"Yuzuru, cho em một cơ hội nữa đi!"

"Vậy thì hôm nay cậu không được chơi game, sửa lại toàn bộ bài kiểm tra này cho tốt, lần sau nhất định phải đạt điểm đỗ." 

Tôi xoa đầu Baji Keisuke nói, "Tất nhiên cậu có thể từ chối..."

"Dù sao từ chối, cậu cũng chẳng mất gì, chỉ là không thể đến chơi game, ài, cái máy chơi game này là bản giới hạn được đặt làm từ nước ngoài, cả Nhật Bản ngoài chỗ này ra không chơi được. Chuyện này cũng chẳng có gì to tát." Tôi vô cùng Versailles mà lấy ví dụ, "Xe máy của tôi cũng không cho cậu chạm vào, ài, cũng chỉ là một chiếc xe kỳ lạ phiên bản giới hạn, nơi khác cũng chẳng thấy đâu. So với sự tự do khi được 5 điểm thì mấy thứ này tính là gì chứ?"

"Yuzuru, chị nói chuyện sao mà âm dương quái khí thế."

"Cậu nói gì?"

"Được rồi," Baji Keisuke cuối cùng cũng chịu thua, "Lần sau em sẽ thi được hai chữ số."

"Không phải hai chữ số, mà là ít nhất phải đạt điểm đỗ! Lên lầu làm bài tập đi. Manjirou cũng đi, trong tủ lạnh có bánh kem, tự lấy nhé."

Khi đã thấy họ lên lầu, vị khách nữ đang ngồi trên ghế sofa chọn mẫu hình xăm hỏi: "Họ là em trai của cô à?"

"Không phải, là em trai của bạn tôi."

Tôi cúi đầu xem điện thoại, trên màn hình là tin nhắn từ cô em họ Ōsaki Kureha gửi đến.

Ōsaki Kureha: 【 Yuzuru, tớ nghĩ cậu chơi đủ rồi, nên trở lại trường học đi. 】

Tôi trả lời: 【 Không về đâu. 】

"Cô và bọn họ tình cảm thật tốt." Người phụ nữ lại nói.

Tôi ừ một tiếng, trong tiệm rơi vào một khoảng lặng ngắn ngủi, bỗng nhiên lại vang lên tiếng khóc nức nở.

Tôi kinh ngạc ngẩng đầu lên, thấy người phụ nữ kia đã khóc sướt mướt.

"Tôi có một đứa con trai, cũng tầm tuổi hai đứa nhỏ kia, tên là Kazutora..."

"Kazutora là một đứa trẻ rất hiểu chuyện, nếu nó không sinh ra trong một gia đình như vậy, thì tốt quá rồi..."

Tôi im lặng nghe bà ấy khóc than, rút một tờ khăn giấy đưa cho.

Trong số các khách hàng đến xăm, tôi sợ nhất là phải tiếp những người bình thường sống một mình này. Họ không đến để xăm cho ngầu, mà là thật sự có tâm sự, và trút bầu tâm sự lên da thịt, biến cảm xúc thành một phần của cơ thể.

"Chủ tiệm, mẫu hình xăm nào tượng trưng cho sự tự do?" Bà ấy hỏi tôi.

"Rất nhiều, chim bay, bồ công anh, bọt sóng, mây."

Tất cả những thứ không bị ràng buộc đều là tự do. Tôi nghĩ một lát rồi nói thêm: "Nhưng xăm mình rất đau."

"Đau à? Có thể đau hơn bị đánh không?"

Bà ấy vén tay áo và ống quần lên, bên dưới là những vết thương và vết bầm tím đáng sợ. Rõ ràng là đã bị bạo hành gia đình.

Tôi dời mắt đi: "Tại sao không báo cảnh sát?"

"Báo cảnh sát thì được gì, cuộc sống vẫn phải tiếp diễn, chúng tôi còn có con mà."

Trên người bà ấy có mùi rượu, chắc là uống rượu xong ra ngoài đi dạo, vô tình đi vào đây. Người bình thường có thể tìm được tiệm của tôi hoàn toàn là do duyên số, bởi vì trên cả con đường này, ngoại trừ tiệm của tôi, tất cả các cửa tiệm khác đều trống rỗng.

"Anh ấy trước đây không phải người như vậy, anh ấy đối xử với tôi rất tốt, mỗi tuần đều mua hoa cho tôi, anh ấy nấu canh cá rất ngon, còn giúp tôi gỡ xương cá, anh ấy còn viết rất nhiều thơ cho tôi..."

Người phụ nữ lại bắt đầu kể lể về những điểm tốt của chồng.

Tôi kiên nhẫn lắng nghe, nhưng một chữ cũng không lọt vào tai.

Lúc này, trong đầu tôi lại hiện lên hình ảnh một người đàn ông tóc ngắn, mắt tím tuấn tú. Hắn là vị hôn phu của tôi.

Tôi từng cùng hắn đến xưởng bỏ hoang ở cảng Yokohama để ngắm biển, đua xe trên con đường đồng nhỏ cạnh trại giáo dưỡng, tìm kiếm dấu vết của các thiếu niên bất lương mười năm trước... Tất cả những điều tôi chưa từng trải qua nhưng lại tò mò, hắn đều dẫn tôi đi thử.

Những truyền thuyết đường phố sớm đã bị thời gian làm cho tan biến, không thể nào kiểm chứng, nhưng những gì hắn kể, luôn có thể làm người ta đắm chìm vào đó.

Chỉ là kết cục, chẳng còn lại gì.

Cho đến khi nghe thấy tiếng hít thở đều đều bên tai, tôi mới bừng tỉnh khỏi hồi ức, phát hiện bà ấy đã ngủ rồi. Chiếc túi xách trên đầu gối bà ấy từ từ trượt xuống, một cái chai rơi ra. Tôi lướt nhìn dòng chữ trên đó, định nhặt lên để vào lại.

"Cái này là thuốc ngủ à?" Sano Manjirou từ trên lầu đi xuống hỏi nhỏ.

"Chắc vậy. Sao cậu biết?"

"Cùng loại với loại ông nội em uống." Sano Manjirou lại hỏi, "Bà ấy mua cái này vì buổi tối mất ngủ à?"

"Có thể lắm... Có chuyện gì vậy?"

Sano Manjirou giữ chặt tay tôi, trong khi tôi đang định để lọ thuốc vào lại.

"Bà ấy có thể dùng cái này để tự sát không? Em thấy trên TV rồi, ăn nhiều sẽ chết."

Cậu bé luôn tiêu sái tự tại, giờ đây vẻ mặt lại đầy lo lắng.

"Tôi không biết."

Sano Manjirou không hài lòng với câu trả lời này, kéo tôi lên lầu. 

Baji Keisuke không muốn làm bài tập cũng tham gia vào cuộc thảo luận. 

Khi biết người phụ nữ bị bạo hành gia đình, hai cậu bé nhiệt huyết hận không thể lập tức xông đến nhà người phụ nữ, đánh cho chồng bà ta một trận.

"Đàn ông mà đánh phụ nữ thì thật là quá hèn hạ." Sano Manjirou cau mày.

"Có giỏi thì solo với bọn mình đi." Baji Keisuke vỗ bàn, làm cả cục tẩy cũng rơi xuống.

"Các cậu đánh hắn thì có tác dụng gì, không chừng người ta chấp nhận bị đánh, quay lại lại trút giận lên người nhà."

Giả thuyết tàn khốc hơn tôi chưa nói ra, theo sự quyến luyến của người phụ nữ này dành cho chồng, nếu họ đi đánh người đó, bà ấy rất có thể sẽ bảo vệ người đàn ông đó. Tôi không muốn làm Manjirou và Baji Keisuke càng thêm thất vọng.

"Chúng ta không làm gì hết sao?" Baji Keisuke không cam lòng hỏi.

"Chuyện bạo hành gia đình, nếu đương sự không hạ quyết tâm giải quyết, người ngoài can thiệp là vô ích. Nhưng, các cậu có thể làm rất nhiều chuyện khác." Tôi nhặt cục tẩy trên sàn đưa cho hắn, "Ví dụ như học hành chăm chỉ, sau này kiếm thật nhiều tiền, thành lập tổ chức chống bạo hành, sau này giải cứu nhiều nạn nhân hơn. Thôi, mau làm bài tập đi."

"Sau này, sau này là cái gì?" Baji Keisuke nhìn tôi với ánh mắt không thể tin được, "Em ngay cả việc trước mắt này còn không giúp được, lại còn có thể cứu nhiều nạn nhân hơn sao?"

"Nhiệm vụ của cậu bây giờ là làm bài tập, đừng nghĩ đến chuyện đi đánh người nữa."

"Không viết!"

Không biết là Baji Keisuke tính tình tệ hơn, hay là tôi tính tình tệ hơn. Hắn ném bài kiểm tra xuống đất, tôi ném chiếc bánh kem hắn để dành sau khi làm xong bài tập xuống đất.

Sano Manjirou đợi chúng tôi cãi nhau xong mới nói: "Anh cả của em cũng nói, không nên tùy tiện nhúng tay vào chuyện nhà người khác. Nhưng mà, khi đã gặp chuyện rồi, không giúp được chút nào, cứ cảm thấy không ổn lắm."

Tôi với tâm trạng phức tạp nói tiếp: "Vậy thì sao?"

Sano Manjirou mở nắp lọ thuốc ngủ ra, đổ toàn bộ số thuốc bên trong vào thùng rác.

Tôi:...

"Nhỡ đâu người ta mua để trị mất ngủ thì sao?"

"Yên tâm, em sẽ cho bà ấy một loại thuốc tốt hơn." Hắn mở cặp sách của mình, lấy ra một lọ kẹo mềm, sau đó đổ kẹo mềm vào lọ thuốc ngủ.

"Em ăn là sẽ buồn ngủ, chắc chắn có tác dụng." Sano Manjirou cười một cái, "Ăn nhiều cũng không sao. Baji, chúng ta lén bỏ lại lọ thuốc vào túi bà ấy thôi."

Cả một lọ kẹo mềm ngon lành, hắn không để lại cho mình một viên nào.

Baji Keisuke cũng bình tĩnh lại, hắn xé một tờ giấy, viết mấy chữ to một cách nguệch ngoạc.

【 Dì cố lên! 】

... Hóa ra lại viết sai chính tả.

Nhưng mà, thật sự rất cảm động.

Tất cả thiện ý của thế giới đều tụ lại trong tay hai cậu thiếu niên này.

"Các cậu như thế này, làm tôi trông thật thảm hại, như một người tiền bối lại lười lại sợ phiền phức." Tôi bất lực nhìn trời, "Được rồi, để tôi nghĩ cách, thử xem có thể giúp được không."

Khi người phụ nữ tỉnh lại, cơn say cũng tan. Tôi nói với bà ấy rằng máy xăm bị hỏng rồi, tạm thời chưa sửa được, không thể xăm cho bà ấy. Sau khi nghe xong, bà ấy lặng im một lúc rồi xách túi rời đi.

Bà ấy không biết rằng, lọ thuốc trong túi đã bị đổi thành kẹo, và còn có thêm một tờ giấy nữa.

Để thưởng cho tấm lòng tốt của Manjirou và Baji Keisuke, tôi đã lâu rồi mới dắt chiếc xe máy kỳ lạ của mình ra khỏi gara. Đây là một chiếc xe máy phiên bản giới hạn, hoang dã mà lộng lẫy, vô cùng cá tính. Nhưng tôi lái rất dở, có khi còn bị tiếng động cơ dọa sợ. Akashi Takeomi từng nhận xét về việc tôi lái chiếc xe này là - trâu nhai mẫu đơn.

"Hôm nay chúng ta ba người cùng nhau đi trâu cày hoa cúc nhé." Tôi nhảy ra ba cái mũ bảo hiểm, mỗi người đội một cái, "Đi Roppongi ngắm tháp Tokyo, tiện thể ăn một bữa tối dưới ánh nến luôn!"

"Bọn em không phải là trâu, chỉ có Yuzuru-nee là trâu thôi!"

"Cút đi, hai cái đồ ngốc."

Bởi vì chúng nó còn học lớp 6 tiểu học, cho nên dù có thèm muốn thế nào thì người khởi động xe vẫn chỉ có thể là tôi. Manjirou vóc dáng nhỏ hơn, ngồi phía trước, Baji Keisuke ngồi phía sau, suốt dọc đường đi cứ cãi nhau không ngớt.

Baji Keisuke: "Yuzuru, chị lái nhanh một chút đi, chậm quá."

Manjirou: "Từ trâu biến thành ốc sên rồi."

Tôi sợ tiếng động cơ xe, cố gắng giữ tốc độ thấp: "... An toàn là trên hết."

Vừa đến gần Roppongi Hills, tôi đỗ xe lại. Vừa xuống xe thì thấy Baji Keisuke đang định đánh nhau với người khác. Tôi vội vàng gọi hắn lại: "Baji, bình tĩnh nào."

Đối phương là mấy cậu học sinh cấp ba vóc dáng vạm vỡ. Nhìn thấy tôi, ánh mắt họ đồng loạt chuyển qua.

"Mày là Wakamiya Yuzuru, bạn gái của Sano Shinichirou phải không?" Trong số đó, một tên tóc xoăn cầm một tấm ảnh, trong miệng còn ngậm một điếu thuốc.

"Là tôi." Tôi đi tới hỏi, "Có chuyện gì sao?"

Tên tóc xoăn nhả ra một làn khói, nhếch miệng nói: "Mày gặp may rồi, phó Tổng trưởng của Cuồng Cực muốn gặp mày."

"Cuồng Cực?" Tôi giả vờ sợ hãi, "Ngưỡng mộ đã lâu."

Hoàn toàn chưa nghe nói bao giờ.

Tên tóc xoăn cười lạnh: "Khôn hồn thì chọn đi, gặp mặt hay là chết."

"Tôi chọn gặp." Tôi giữ chặt Baji Keisuke đang muốn nhảy lên đánh người, hất cằm về phía tên tóc xoăn, "Dẫn đường đi."

Bạn đang đọc truyện trên: truyentop.pro