Chương 128: Sự dịu dàng và ấm áp từ anh
Đây là kịch bản Park Jimin đưa cho em?mặt anh lúc sáng lúc tối, khiến Jisoo không nhìn ra cảm xúc của anh.
“Vâng. Là anh ta cho người mang tới."
"Em muốn nhận?"
"Tôi...." Jisoo hơi mím môi, “Thật ra tôi rất thích kịch bản này. Nhưng vẫn còn đang suy nghĩ..."
"Suy nghĩ?" Kim Taehyung liếc nhìn cô, "Park Jimin rõ ràng không có ý tốt với hai chị em em, em còn muốn đến gần anh ta?"
Jisoo cầm lấy kịch bản từ trong tay anh, lật qua lật lại, có vẻ mâu thuẫn, "Cho nên tôi mới nói đang còn suy nghĩ. Kịch bản này thực sự rất hay, đáng tiếc...."
Jisoo nhìn Kim Taehyung nói, "Tạm thời không nói chuyện này nữa. Tôi còn phải thương lượng với người đại diện của mình nữa, bây giờ tôi còn là người mới, muốn nhận kịch bản nào, làm công việc gì, không thể tự mình quyết định. Tôi phải về đây. Đã muộn lắm rồi, chắc chị tôi đang rất lo lắng." Jisoo cúi người cầm đồ của mình để trên ghế sofa lên.
Rồi như nhớ ra chuyện gì, cô ngẩng đầu lên nhìn Kim Taehyung , "Đúng rồi, lúc nãy không phải anh nói có chuyện quan trọng muốn nói với tôi sao?" Cũng vì vậy nên cô mới ở đây suốt cả buổi chiều ngồi đọc kịch bản.
Kim Taehyung không đáp lời cô, chỉ cầm lấy túi đồ lúc nãy cô nhờ thư ký chuyển cho mình, lấy đồ của mình ra. Rồi đưa túi cho cô, "Đây là đồ của em?"
Hả? Jisoo nghi hoặc nhìn vào trong túi. Không nhìn thì thôi, nhìn thấy rồi cô ngượng muốn độn thổ.
Đó chính là...Quần áo lót của cô. Sao nhân viên khách sạn có thể để đồ riêng tư của phụ nữ cùng đồ của đàn ông chung với nhau như vậy chứ?
Hơn nữa, cũng tại cô sơ ý quên mất thứ đồ này. Cô ngượng đỏ bừng cả mặt, vội giật lấy cái túi.
Cảm nhận được ánh mắt trêu chọc của anh, cô vừa vội vàng nhét hết đồ trong tay vào túi, vừa líu lưỡi giải thích, "Tôi.... tôi thật sự không cố ý. Không ngờ tôi lại quên mất cái này...."
Kim Taehyung nhìn khuôn mặt đỏ bừng của cô, khoanh tay trước ngực, "Em có biết thứ đồ đó của đàn ông và phụ nữ được để chung là có ý gì không?"
Mặc kệ là có ý gì, nhưng chắc chắn không phải tốt đẹp rồi. Cho nên, Jisoo lắc đầu quầy quậy, “Tôi thật sự không có ý đặc biệt nào cả."
"Vậy em có ý bình thường thôi à?" Anh nhíu mày.
"Dĩ nhiên không có...." Cô gắng sức giải thích, “Tôi thật sự không biết đồ này được để chung với đồ của anh."
Kim Taehyung tiến lại gần một bước, nâng cằm cô lên, để đôi mắt long lanh của cô nhìn thẳng vào mắt anh, "Tiểu yêu tinh, em biết rõ đây chính là ám hiệu mà. Lần sau em còn sơ ý vậy nữa tôi sẽ không tốt bụng như hôm nay đâu." Ý trong lời nói của anh rất rõ ràng.
Jisoo thoáng giật mình, cảm thấy ngón tay của anh nóng như lửa vậy, “Tôi.... phải về rồi.” Cô không được tự nhiên quay mặt đi, tránh ngón tay anh.
“Tôi cùng về em." Kim Taehyung đưa tay lấy áo khoác, vắt lên khuỷu tay mình.
"Hả?" Jisoo không hiểu nhìn anh.
Thế nhưng anh lại nhíu mày nói tiếp, “Tôi cũng chưa ăn tối, hơn nữa không biết đi đâu ăn."
"Cho nên...." Cô nheo mắt lại.
"Đến nhà em ăn!" Anh nghiêm túc giải thích, cầm chìa khóa xe, định đi ra ngoài.
"Không được." Jisoo vội vàng ngăn anh lại.
Anh đột nhiên xuất hiện trong nhà, vậy cô phải giải thích với người nhà thế nào đây? Hai người bọn cô không phải là người yêu, thậm chí là bạn cũng không phải.
"Kim Jisoo, sao em hẹp hòi vậy hả?" Anh nhíu mày, cúi đầu nhìn khuôn mặt rối rắm của cô, "Váy em mặc trên người là do tôi mua, tối hôm qua em còn chiếm phòng của tôi, cứu em thoát khỏi tay Choi Seungri là tôi, giúp em tránh xa Park Jimin cũng là tôi." Anh sụ mặt nói, "Kim Jisoo, tối qua nếu không có tôi, em bị đám đàn ông đó bắt nạt thế nào em biết không? Tôi làm nhiều việc như vậy, chẳng lẽ mời tôi một bữa cơm bộ quá đáng lắm sao?"
Quả nhiên....Những lời này vừa nói ra, Jisoo không còn cách nào để từ chối được nữa.
Cúi đầu, bĩu bĩu môi. Những lời anh nói hoàn toàn có lý.
"Không phải em nói muốn báo đáp tôi sao? Tối hôm qua chuyện tôi muốn em lại không chịu làm, chuyện đó coi như bỏ qua đi. Bây giờ, tôi cho em hai lựa chọn." Anh như ông lớn đưa hai ngón tay lên.
Hai lựa chọn?
"Anh nói đi."
"Thứ nhất, bây giờ dẫn tôi về nhà em ăn cơm tối. Thứ hai, mời tôi ra ngoài ăn…."
"Vậy tôi chọn cái thứ hai." Jisoo lập tức chọn.
“Tôi còn chưa nói hết." Thi Nam Sênh chợt nhíu mày, "Địa điểm là do tôi chọn. Tôi biết em không có nhiều tiền, cho nên sẽ không chọn nơi nào quá đắt đâu. Ừm...." Anh làm như đang trầm ngâm suy nghĩ, ánh mắt lại đang dò xét Jisoo
"À thôi, tôi chọn cái đầu tiên." Trong lúc anh đang còn đang suy nghĩ, Jisoo liền thay đổi quyết định. Mặc dù anh không chọn chỗ quá đắt, nhưng chắc chắn đó cũng không phải là nơi tầm thường. Nơi cậu chủ như anh đến ăn cơm phải là nơi như thế nào chứ? Khẳng định là cô không thể trả nổi!
Kim Taehyung hiển nhiên là rất hài lòng với sự lựa chọn này của Jisoo
"Kẻ thức thời mới là trang tuấn kiệt!" Anh đắc ý vỗ vỗ vai cô, rồi xoay người đi ra khỏi phòng làm việc. (Kẻ thức thời mới là trang tuấn kiệt: hiểu rõ thời thế mới là người tài giỏi, ý khuyên người ta phải biết nhận ra thực tế để thay đổi quan điểm.)
Jisoo cũng xách đồ vội vàng đuổi theo. Cô có cảm giác như đang bước lên thuyền giặc vậy.
.... .... ....
Tuy đang vào đầu xuân, nhưng trời về đêm vẫn rất lạnh đến tê người.
Còn chưa bước ra khỏi cửa công ty, Jisoo đã cảm thấy gió lạnh thổi vù vào mặt khiến cô rùng mình. Trên vai bỗng chùng xuống, mùi hương nam tính quen thuộc bao quanh người cô. Ngẩng đầu lên nhìn, Kim Taehyung đã khoác áo của anh lên người cô.
“Tôi đi lấy xe, em đứng ở đây, không được đi lung tung." Anh nhắc nhở cô.
Trong lòng Jisoo cảm thấy vô cùng ấm áp, như có dòng nước ấm từ tận đáy lòng thấm dần lên đến tận tim, "Vậy anh khoác áo vào đi, ngoài trời rất lạnh." Jisoo cũng không muốn anh bị lạnh, liền cởi áo ra trả lại cho anh.
Kim Taehyung ngăn hành động của cô lại, "Không được cởi. Ngoan ngoãn mặc vào đi." Anh là đàn ông, sao lại sợ chút lạnh này được? Anh xoay người, đi ra khỏi công ty.
Jisoo nhìn theo bóng lưng cao lớn kia mà trái tim đập loạn nhịp, cảm nhận hơi ấm quen thuộc của anh. Cám giác ngọt ngào từng chút, từng chút lan tỏa ngập lòng...
Cảm giác này, thật tuyệt...
Lúc Kim Taehyung lái xe tới, anh không xuống xe mà chỉ hạ kính xe xuống, ngoắc ngoắc tay ý bảo cô mau lên.
Jisoo đứng phía trong cửa công ty, nhìn khuôn mặt anh tuấn dần xuất hiện trước mặt, thấy anh đang ngoắc mình, cô có cảm giác như đã trải qua mấy kiếp.
Sau mười tháng xa cách trở về, cô không ngờ hai người còn có một ngày thế này. Nhẹ mỉm cười, cô bước chân đi ra ngoài.
Vừa bước ra khỏi cửa công ty, gió lạnh thổi tới, lạnh buốt đến thấu xương. Nhưng giờ phút này Jisoo hoàn toàn không thấy lạnh chút nào....
Ngược lại còn thấy rất ấm áp. Sự ấm áp xuất phất từ tận đáy lòng....
***
Quả nhiên, khi Jisoo về đến nhà thì Rose đang đứng ở cửa nhìn quanh với mặt đầy vẻ lo lắng. Thấy có xe đi vào, chị liền chạy ra ngoài.
Jisoo mặc lễ phục, khoác áo của Kim Taehyung từ trên xe bước xuống, "Chị!"
"Jisoo?" Rose đi tới, nhìn em gái rồi lại nhìn sang chiếc xe kia.
Kim Taehyung lúc này mới từ ghế lái bước ra ngoài, đóng cửa xe, chạm phải ánh mắt kinh ngạc của Rose, anh chỉ bình thản gật đầu coi như chào hỏi.
Rose kéo em gái mình sang một bên, nhỏ giọng hỏi: "Hai người là thế nào đây? Sao em đi cùng anh ta?"
"Chuyện dài dòng lắm." Jisoo phiền não giải thích, "Tóm lại là anh ấy giúp đỡ em rất nhiều, em vì muốn cảm ơn anh ấy, nên mới mời anh ấy về dùng cơm. Chị, cha đã về chưa? Hai người ăn tối chưa?"
Nghe Jisoo hỏi, sắc mặt Rose hơi tối lại.
Jisoo lập tức hiểu ra, "Cha vẫn chưa về sao?"
Rose không trả lời.Jisoo lại tiếp tục hỏi, "Chị, có phải cha đi từ tối qua vẫn chưa về?"
"Em đừng hỏi nữa, cơm chị làm xong rồi, mau vào ăn đi, đừng để khách đợi." Rose không muốn em gái lo lắng, cho nên vội đổi đề tài.
Em gái chỉ về được có mấy ngày thôi,Rose không muốn em mình phải bận tâm nhiều chuyện.
“Để em gọi điện nói cha về nhà." Jisoo biết nhất định cha đang đi đánh bạc nữa rồi.
Rốt cuộc Park Jimin có mục đích gì?
Jisoo vội vã chạy vào nhà, Kim Taehyung đứng ở ngoài cửa nhìn Rose một lúc rồi cất bước đuổi theo Jisoo đi vào trong.
Jisoo nhấc điện thoại lên, đang định bấm số thì nghe Kim Taehyung hỏi: "Đã xảy ra chuyện gì?"
"Không có gì đâu. Cũng không còn sớm, chắc anh đã đói rồi, ăn cơm trước đi. Tôi gọi điện thoại cho cha đã." Jisoo không giải thích nhiều. Nhưng vẻ lo lắng hiện rõ trên mặt.
Kim Taehyung nhìn chăm chăm không dời mắt khỏi cô.
Đang định nhấn số, Rose đã giật lấy ông nghe dập xuống.
"Chị?" Jisoo không hiểu nhìn chị.
“Chị đã gọi điện mấy lần nhưng cha đều tắt máy." Rose giải thích.
Jisoo nhíu mày, "Chị biết cha ở sòng bạc nào không?"
Rose im lặng, chị không ngờ Jisoo cũng biết cha đang ở sòng bạc, “Chị biết. Ăn cơm xong chị đi tìm cha."
Rose đi tới bàn ăn, lấy thêm một cái bát và một đôi đũa nữa nói: "Hai người ngồi xuống đi. Em mới về, đừng bận tâm tới những chuyện này."
Jisoo nào còn có khẩu vị để ăn chứ? Thay quần áo xong, cô đi tới bàn ăn ngồi xuống.
Nhìn Rose gắp trứng chiên đặt vào bát của mình, rốt cuộc Jisoo vẫn không nhịn được mở miệng hỏi: "Chị, mười tháng em không có nhà, cha đều như vậy phải không?"
"Không có." Rose lắc đầu.
"Chị nói dối em." Jisoo cố chấp nhìn chị.
Thấy Jisoo nhìn mình như vậy, Rose thoáng sửng sốt, buông chén đũa xuống, nói thật, "Jisoo, cha đánh bạc đã thành thói quen rồi. Chị cầu xin cha, khuyên cha, nhưng cha vẫn cứ như vậy, từ trước đến nay chưa từng thay đổi."
"Cha lấy tiền ở đâu để đánh bạc?"Jisoo hỏi thẳng vào vấn đề chính, "Nhà mình chỉ có mỗi bốn bức tường trống rỗng thế này, cha lấy đâu ra tiền để giam mình cả ngày trong sòng bạc chứ?"
Rose chột dạ ngập ngừng, "Chuyện này.... chị cũng không biết."
Nhìn dáng vẻ đó cua Rosse, Jisoo cảm thấy không đành lòng. Nhưng vẫn không nhịn được mà hỏi tiếp, "Chị, có phải cha....dùng chị để đổi lấy tiền?"
Vấn đề này như khơi đúng tâm sự của Rose. Sắc mặt chị chợt biến đổi, hai tay nắm chặt bàn ăn, đầu ngón tay trắng bệch. Chị hít sâu một hơi rồi mới miễn cưỡng mở miệng: "Em nói linh tinh gì đó. Chị đang sờ sờ ở đây, nào có buôn bán gì đâu chứ?"
Jisoo biết chị đang gạt mình!
Tối hôm trước, những lời Park Jimin nói cô đều nhớ rất rõ!
Nhưng....bây giờ chị đã tránh né không muốn nói ra, sao mình còn khơi gợi lên nó làm gì kia chứ?
Kim Taehyung nhìn hai chị em cô, sự đau lòng cùng khó xử của Jisoo anh đều nhận ra được. Đợi đến khi hai chị em cô đều yên lặng, anh mới nói: "Lát nữa tôi đưa cô đi." Lời này là nói với Rose
Rose sửng sốt, "Không, không cần phiền đến anh Kim đâu." Rose lập tức từ chối.
Kim Taehyung thật ra cũng không muốn đưa cô đi, nhưng nếu cô đã không muốn cho ai biết chuyện này, thì anh cũng đành chịu.
Suốt bữa cơm tối, cả ba người đều theo đuổi suy nghĩ riêng của mình.
Rose không ăn gì nhiều, vội vã ăn mấy miếng rồi đi ra ngoài.
Trong nhà, chỉ còn lại Jisoo và Kim Taehyung ở lại làm khách.
Jisoo đứng trước cửa nhà nhìn cho đến khi Rose đi khuất tầm mắt, ánh mắt buồn bã ảm đạm.
Quay đầu lại liếc nhìn Kim Taehyung, mím môi nói, "Xin lỗi."
"Sao lại xin lỗi?" Kim Taehyung chau mày hỏi lại.
Trong lòng Jisoo lúc này vô cùng phiền muộn, “Dùng cơm mà chẳng vui vẻ gì."
"Chỉ có hai chị em của em không vui thôi, chứ còn tôi thì cảm thấy rất vui và thoải mái." Kim Taehyung nhún nhún vai. Trên thực tế, anh cảm thấy thức ăn tối nay rất ngon.
Hơn nữa....còn được cô tự tay gắp miếng cá hương sốt thịt bằm để bày tỏ lòng cảm ơn với mình.
“Tôi rất thích ăn cá hương sốt thịt bằm. Cho nên...." Anh thoáng ngập ngừng, tựa người lên khung cửa sổ nhìn cô, "Sau này nếu em còn muốn báo đáp tôi, chỉ cần xuống bếp nấu cơm cho tôi ăn là được."
Xuống bếp nấu cơm cho anh? Nghe thấy lời đề nghị này, tâm tư Jisoo liền xáo trộn, lập tức quay đầu lại nhìn anh.
Vừa khít tầm mắt anh cũng đang nhìn cô.
Ánh mắt chan chứa tình cảm nồng nàn khiến cô chợt giật mình thoảng thốt.
Nấu cơm ư....
Mấy chuyện đó, cô nghĩ là chỉ có người thân nhà, hoặc là.... người yêu... mới làm như vậy.
"Sao nhìn tôi bằng ánh mắt đó?" Không để sót sự phức tạp trong mắt cô, Kim Taehyung nheo mắt hỏi. Thật lòng mà nói…anh rất mong muốn được nhìn thấy dáng vẻ của cô lúc nấu cơm cho mình....
Nghĩ đến một người phụ nữ vì mình mà bận rộn nấu cơm, làm canh, đây thực sự là một hình ảnh của mái gia đình ấm áp.
Dĩ nhiên, điều kiện tiên quyết người phụ nữ ấy phải là Kim Jisoo thì mới được. Kim Taehyung không biết tại sao mình lại có suy nghĩ này, nhưng cảm thấy suy nghĩ đó cũng không tệ.
"Không có gì...." Jisoo vội vàng thu tầm mắt lại, rũ mi, hòng giấu đi sự rung động trong lòng.
May mắn là.... Kim Taehyung cũng không tiếp tục hỏi nữa.
"Vào thay quần áo đi, tôi đưa em ra ngoài."
"Hả?" Jisoo kinh ngạc nhìn anh, "Đi đâu?"
"Không muốn đi tìm chị và cha em sao?"
Jisoo thoáng sửng sốt, có chút do dự. Nếu như cô đi theo Rose, nhỡ phá hỏng việc của chị ấy, sẽ khiến Rose khó xử.
"Đừng do dự nữa. Chuyện của cha em, hai chị em em phải cùng nhau gánh vác chứ." Kim Taehyung bình tĩnh nhìn Jisoo.
Ánh mắt ấy vô cùng quả quyết khiến lòng Jisoo không khỏi tăng thêm sự kiên định.
"Về chuyện của Park Jimin, tạm thời không nên đề cập đến nữa, tránh bứt dây động rừng. Thăm dò mục đích của anh ta trước đã." Kim Taehyung cúi đầu nhìn Jisoo, nói ra mục đích cuối cùng của mình.
"Cho nên, em nhất định phải giữ khoảng cách với Park Jimin. Kịch bản đó cũng không được nhận!"
Hả? Bởi mới nói…
Nói đi nói lại thì mục đích cuối cùng của anh vẫn là chuyện kịch bản kia?
Bạn đang đọc truyện trên: truyentop.pro