Chương 161: Cưỡng hôn
Lời Park Jimin nói khiến mạch suy nghĩ của Rose như bị đóng băng. Trái tim cũng bồn chồn rối loạn.
"Có phải anh chưa ăn sáng đúng không?" Rose hỏi sang chuyện khác để đổi chủ đề. Nếu anh ta nghĩ rằng mình đóng kịch, thì cứ cho là vậy đi!
"Không có thói quen này." Anh mím môi nói với vẻ bất cần.
"Chẳng trách lại bị bệnh bao tử." Rose liếc anh một cái, vừa đi xuống nhà bếp vừa hỏi: "Trong bếp có gì ăn được không?"
Park Jimin không đáp, chỉ nhìn theo tấm lưng dần khuất bóng trong nhà bếp.
Cô ấy muốn làm gì? Nấu bữa sáng cho mình sao? Kể từ ngày mẹ anh qua đời, bao nhiêu năm qua, cũng chẳng còn ai nấu bữa sáng cho anh nữa.
Không!
Nói đúng hơn, là anh không hề dùng bữa sáng.
Chỉ vì....
Anh muốn như vậy mới có thể nhớ mãi về mẹ mình.
.... .... ....
"Trong tủ lạnh nhà anh chẳng có thứ gì cả, chỉ có chút gạo thôi hả?" Rất nhanh, Rose ló đầu ra từ nhà bếp hỏi.
Park Jimin dựa lưng vào ghế sofa để dạ dày thoải mái một chút. Tầm mắt dừng ở ly nước nóng mà cô rót cho mình, sững sờ nhìn từng làn khói trắng lượn lờ bốc lên.
Nghe Rose hỏi anh mới từ từ chuyển tầm mắt đến nhìn cô, "Em làm điểm tâm cho tôi à?"
"Nấu chút cháo thì không thành vấn đề." Cô nói xong liền xoay người đi vào trong.
Bóng lưng ấy khiến trái tim Park Jimin như chệch đi một nhịp. Loại cảm giác xuyến xao động lòng đó khiến anh cảm thấy kinh hoảng.
Ngay lập tức gân cổ quát lên: "Rose!"
Rose quay mặt lại thì nghe anh ngang ngược nói: "Tôi không cho phép em làm! Cho dù em có nấu, tôi cũng sẽ không ăn!"
Rose không biết anh lại dở chứng gì. Chỉ thở dài, nghĩ một đằng nói một nẻo, "Anh không muốn ăn cũng không sao. Nếu đã nhận lời giả bộ yêu anh, thì tôi nhất định sẽ làm cho thật giống." Dứt lời, không chờ Park Jimin nói nữa, càng không phát hiện sắc mặt Park Jimin lúc này đã chuyển sang xám xịt, quay người đi trở vào nhà bếp.
Park Jimin đứng dậy phang phang đi vào bếp.
Rose đang cúi đầu lấy gạo.
Park Jimin đột nhiên hất đổ cái nồi trong tay cô, động tác rất thô bạo.
Cái nồi kim loại rơi xuống nền đá cẩm thạch phát ra tiếng long coong, dọa Rose giật nảy mình, trố mắt nhìn anh, "Anh làm gì vậy?"
Rose vừa hỏi dứt lời, Park Jimin đã nhào tới ấn cô lên bệ rửa chén.
"Rose, nếu đã giả bộ thì đừng nói thật ở trước mặt tôi!" Anh nghiến giọng nói ra từng chữ. Giống như đá mài phát ra từ giữa kẽ răng.
"Tôi chỉ là...Ưm..." Rose còn chưa nói hết câu, Park Jimin đã giáng xuống cho cô một trận mưa hôn.
Anh hôn rất thô lỗ, thay vì nói là hôn, chi bằng nói là gặm cắn có lẽ đúng hơn...Như thể khiến cô phải hứng chịu đau đớn để trừng phạt lời nói mới vừa rồi của cô.
Nhưng....Sao anh ta phải làm vậy? Vốn dĩ anh ta muốn mình làm thế kia mà....
Rose chua xót muốn vươn tay xô anh ra. Nhưng cổ tay đã bị anh tóm lấy. Anh dùng sức hơi mạnh, Rose không cách nào thoát được.
Anh hôn đến khi môi cô sưng mọng đỏ lên mới dừng lại lùi ra sau một bước, nặng nề thở dốc nói, "Rose, cứ tiếp tục giả bộ đi! Một khi giả vờ yêu tôi thì không được từ chối nụ hôn của tôi!"
"Anh....Ngang ngược vừa thôi!" Rose lên án.
Anh nhân cơ hội này chen lưỡi mình vào sâu trong miệng cô. Trái tim cũng theo đó đập loạn liên hồi.
Park jimin thì thầm trên môi cô, giọng khào khào nói: "Em nên chấp nhận chuyện này...."
.... .... ....
Trận mưa hôn vẫn tiếp tục diễn ra trong nhà bếp, mỗi lúc càng cuồng dại.
Anh như loài sư tử điên cuồng nơi hoang dã, toàn thân sung mãn của sự xâm phạm và chiếm đoạt.
Mọi thế tấn công, đều giống như ngọn lừa hừng hực phừng cháy, khiến Rose ngay cả một chút sức lực chống trả cũng không có. Sức lực toàn thân như bị ngọn lửa từ anh thiêu trụi.
Quần áo trên người dưới bàn tay của anh đã trở nên nhàu nát, lộn xộn, không còn ra hình dạng nữa. Tóc tai cũng buông xõa phủ xuống vai.
Ánh mắt đã dần trở nên mê loạn....Dáng vẻ vô cùng quyến rũ như con hồ ly nhỏ, khiến trái tim Park Jimin không thể nào cưỡng lại được mà mềm đi.
"Reng...Reng..." Tiếng chuông cửa đột nhiên vang lên.
Park Jimin đang vùi mặt trước ngực Rose, thỏa thích tham lam trêu chọc hai nụ hoa nhỏ xinh xinh như đứa bé không biết thoả mãn. Nghe được tiếng chuông cửa, anh chỉ nhíu mày coi như không nghe thấy.
Nhưng lý trí của Rose đã nhờ tiếng chuông này mà thức tỉnh, "Park Jimin...Anh buông tôi ra trước đã...." Giọng nói yếu ớt, không gay gắt hay lên giọng như trước đây, ngược lại....có vẻ như cầu xin...
Khiến từ tim đến xương cốt của Park Jimin cũng mềm nhũn tan chảy.
"Đừng để ý...." Đầu lưỡi anh vô cùng thành thạo vờn quanh vòng tròn bao bọc nụ hồng săn cứng.
Rose há miệng thở dốc, cũng không chịu nổi nhưng không thể không nhắc nhở, "Đừng làm ẩn nữa.... Là Jisoo đến đó. Nói chuyện quan trọng trước đi được không...."
Nghe Rose nói vậy, động tác của Park Jimin mới dừng lại.
Sau đó....
Ngẩng đầu lên, dùng tay thế môi nắn bóp một bên, vừa xoa vừa miết dụ dỗ nói, "Nói vậy, ý của em là... Sau khi bàn xong chuyện, chúng ta sẽ làm tiếp việc đang dang dở đúng không?"
Vấn đề này, bảo Rose phải trả lời thế nào?
Nói không được, biết đâu chừng Park Jimin sẽ ngay lập tức quấn lấy mình không chịu buông. Còn nếu nói được...Vậy không phải tự chui đầu vào rọ ư?
Đang không biết nên trả lời anh thế nào thì chuông cửa lại vang lên dồn dập. Có vẻ như rất sốt ruột. Rose nhanh chóng đẩy anh ra, vừa ngượng ngùng sửa sang lại quần áo đàng hoàng vừa bước nhanh đi ra cửa.
Park Jimin thế nhưng để cô đi mà không cản, chỉ nhìn theo tấm lưng với tâm tình vô cùng phức tạp.
Trong lòng...Dường như có thứ gì đó, đang từng chút từng chút chệch khỏi đường ray vốn có.
... ... ...
Quả nhiên, người gõ cửa chính là Kim Taehyung và Kim Jisoo.
Môi Rose vẫn còn hơi sưng. Kim Taehyung thoáng thấy cũng hiểu mới vừa rồi đã xảy ra chuyện gì.
"Jisoo, em sao vậy? Sao lại bị thương thế này?" Sự chú ý của Rose dừng lại ở Jisoo.
"Em không sao. Khi nãy bất cẩn bị vấp ngã, nên mới vậy ạ." Jisoo không muốn chị lo nên tìm đại cái cớ để nói.
Kim Taehyung gật đầu, ôm cô vào lòng nói, "Yên tâm đi, tôi đã giúp cô ấy bôi thuốc, sẽ không để lại sẹo."
"Vậy là tốt rồi." Rose trách giận nhìn Jisoo, "Em cũng thiệt là! Lớn chừng này rồi, đi đứng sao không cẩn thận mà để bị ngã như vậy."
Jisoo cười làm nũng, "Em xin hứa từ nay về sau sẽ không để xảy ra chuyện này nữa."
"Park Jimin đâu rồi? Anh ta có nhà không?" Kim Taehyung nhìn vào trong.
Lúc này Rose mới sực nhớ, hơi nghiêng người sang một bên mở cửa cho cả hai vào nhà.
Park Jimin đang đi ra từ nhà bếp. Nhìn thấy hai người chỉ khẽ gật đầu, coi như chào hỏi.
Kim Taehyung liếc nhìn anh ta, bình tĩnh nói: "Chuyện họp báo với ký giả, tôi thay Jisoo cảm ơn anh."
"Không cần, tôi chỉ làm chuyện mình muốn làm. Thương lượng chuyện ngày mai họp báo với ký giả nhanh một chút, lát nữa tôi còn phải đưa cô ấy đi mua lễ phục nữa." Park Jimin hất hất mặt về phía Rose.
Rose kinh ngạc nhìn lại.
Jisoo cũng nhìn Rose.
Chị ấy đã quay lại với Park Jimin sao? Phải chăng vì chuyện của mình, nên chị lại bị Park Jimin uy hiếp?
Nghĩ tới khả năng này, Jisoo cảm thấy không đành lòng đứng nhìn chị như vậy. Nếu sự thật là thế, chi bằng để cô từ chối sự giúp đỡ của Park Jimin.
Nhưng ngay sau đó thấy Park Jimin ôm chặt Rose vào ngực, cúi đầu nhỏ nhẹ nói với chị, "Ngày mai họp ký giả, em tham dự với thân phận là bạn gái anh, lẽ nào em không cần mặc lễ phục sao?"
Bạn gái? Bởi vì hai chữ này mà tim Rose đập thình thịch. Môi run run nhưng không lên tiếng phản bác.
Qua ánh mắt, Jisoo nhận ra sự rung động của Rose rất rõ ràng. Hai chị em từ nhỏ cùng nhau lớn lên, vì vậy đôi bên đều rất hiểu nhau...
Không ngờ...Giữa chị ấy và Park Jimin đã không còn đơn giản như ngày trước nữa...
... ... ...
Kang Seulgi vừa bận bịu hoá trang, vừa cầm máy tính bảng không ngừng lướt xem.
Trợ lý ghé mặt qua, khá ngạc nhiên khi nhìn thấy nội dung trên màn hình, "Chị thích theo dõi web forum và microblogging của mình từ khi nào vậy?"
"Tấm lòng của fan hâm mộ mà, đôi khi cũng nên xem một chút." Kang Seulgi bĩu môi, xem chi tiết nội dung đăng trên web mà tâm trạng vô cùng tốt. Trên trang web forum hầu hết đều đang bàn tán về chuyện của Kim Jisoo vào buổi sáng hôm nay, có chút vui sướng khi người khác gặp họa. Nếu là fan hâm mộ từ lâu thì chắc hẳn ai cũng biết gúc mắt giữa cô và Kim Jisoo. Giờ Jisoo rơi vào kết cục như vậy, mọi người tự nhiên đều cảm thấy như được trút giận.
"Giúp tôi tung thêm một số tin nữa, đem chuyện năm đó Kim Jisoo đoạt bạn trai tôi và tôi bị vứt bỏ như thế nào, miêu tả càng thảm hại càng tốt." Kang Seulgi bĩu bĩu môi, phất phất tấm thiệp của fan hâm mộ.
"Cái tấm thiệp này vẫn chưa đủ, tuy có thể xoa dịu tâm trạng nhưng vẫn chưa thể xả hết giận."
Trợ lý đương nhiên hiểu chuyện gì, cầm máy vi tính qua rồi ra dấu 'Ok' bằng tay, "Yên tâm, chuyện này giao cho em."
Mặc dù Kang Seulgi là người kiêu ngạo, loại chuyện như bị người ta cướp bạn trai, nếu phanh phui ra quả thật cũng chẳng tốt đẹp gì. Nhưng nếu loại chuyện này xảy ra ở giới giải trí thì lại khác...
Tự dìm mình xuống thành kẻ yếu thế, bị người ta ức hiếp, nhất là bị một người mới bắt nạt, bấy nhiêu đó cũng đủ để tranh thủ không ít sự đồng tình và thương cảm của bạn xem đài. Cũng có thể đổi lấy sự thương tiếc của fan hâm mộ, đồng thời trút hết oán hận sang cho Kim Jisoo .
Làm vậy, cô không cần ra mặt nhưng vẫn có thể hại Kim Jisoo thân bại danh liệt. Nghĩ vậy nên tâm trạng Kang Seulgi rất tốt, dùng trạng thái tốt nhất để nghênh đón hoạt động cắt băng tiếp theo.
Điện thoại của trợ lý vang lên, cô ta đi nhận nghe, sau đó chạy vào hớt hải nói, "Seulgi , không hay rồi! Không hay rồi!" Cô ta lo lắng gọi, sắc mặt trắng bệch.
"Chuyện gì khiến cô hoảng hốt như vậy? Có phải trời sập xuống đâu, bình tĩnh một chút." Kang Seulgi dửng dưng nói.
"Mới vừa rồi em nhận được điện thoại, nói... nói..."
"Nói gì?" Kang Seulgi cũng bị cô làm cho hứng thú, "Có gì nói mau, đừng ấp a ấp ứng nữa."
"Ngày mai Park Jimin sẽ đứng ra mở cuộc họp báo với ký giả!"
Bạn đang đọc truyện trên: truyentop.pro