Chap 109
Sana đặt tách café của mình xuống và điềm tĩnh nhìn cô gái đối diện: "Rốt cuộc thì tôi không hiểu là cô muốn gì ở tôi nữa ? Vì sao 3 lần 4 lượt đều muốn làm khó tôi vậy."
-Việc này thì cô nên hỏi chính mình đi. – Lee Anna khinh khỉnh nói, chỉ vừa đối diện cùng nhau vài phút mà cô ta đã không thể giấu nổi ánh nhìn hung hăng của mình cứ hướng về phía Sana rồi.
-Tốn nhiều tiền như vậy chỉ để làm khó tôi thôi sao ? Ông ta quả thật không biết giáo dục cô tí nào cả.
-Nói cho cô hay một chuyện, tòa nhà đó chính là quà appa tặng tôi nhân dịp sinh của tôi đó. Thế nào, ganh tị không hả ? Bất quá thì các người chỉ còn vài ngày để dọn ra khỏi chỗ đó thôi, lúc đó các người không chỉ mất văn phòng mà còn mất luôn cả khách hàng nữa – Lee Anna nói xong thì ngửa mặt nở một nụ cười khoái trá, kế hoạch này là do cô ta và umma của mình nghĩ ra, vừa tổn hại đến văn phòng luật của Sana còn vừa có thể đả thương cô ấy không có được tình yêu của appa mình. Một công đôi việc, thật sự tiện lợi vô cùng.
Sana trước mặt cô gái này cô luôn nhận định cô ta là một kẻ bốc đồng, không có đầu óc nhưng hôm nay thậm chí cô còn thấy được cô ta ngu ngốc hơn những gì mình tưởng tượng nhiều. Nhưng bởi vì Sana từ nhỏ tới lớn đã quá quen với những trò đắc ý kiểu này của Lee Anna nên cô cũng không thấy làm ngạc nhiên cho lắm, khi cô nhờ người điều tra người kẻ sau vụ này thì trong lòng đã ngờ ngợ là do mẹ con cô ta nhúng tay vào. Duy chỉ có một điểm khiến cô thật sự không vui trong chuyện này, đó chính là mục đích khiến Lee Anna làm khó cô như vậy không gì khác ngoài Chou Tzuyu cả, cái con người đáng ghét kiêu ngạo đó.
-Có muốn làm gì thì tùy ý cô, cô hại tôi một chuyện thì tôi sẽ giải quyết một chuyện, hại tôi hai chuyện thì tôi sẽ giải quyết hết hai chuyện. Bất quá ngày nào đó rãnh rỗi tôi sẽ đến thăm các người và hỏi ông ta xem là ông ta có biết dạy dỗ con gái mình hay không ?
Nét mặt Lee Anna có chút tái đi khi nghe Sana nói là sẽ đi gặp appa của mình, ông ấy dù thế nào thì cũng không hề ủng hộ cô làm những chuyện như thế này với Minatozaki Sana. Từ sau lần gặp cô ta và nói chuyện trở về thì appa của cô đã cấm tiệt cô nhắc đến chuyện đó, vì thế những chuyện như vậy cô chỉ dám bàn bạc với umma của mình mà thôi. Nếu như lần này ông biết cô một mực đòi sở hữu tòa nhà đó chỉ vì muốn hãm hại cô ta thì cô chắc chắn gặp rắc rối to rồi.
Thấy Lee Anna cứng đờ không nói được lời nào nữa thì Sana cười nhạt một cái rồi đứng dậy ra về. Nhưng chưa kịp đứng lên thì đã nghe Lee Anna tiếp tục tra hỏi: "Cô và Tzuyu hiện tại vẫn còn sống chung với nhau đúng không ? Cô làm sao có thể không biết xấu hổ mà làm ra những chuyện như thế vậy hả ? "
Sana biểu tình có chút khó chịu, đôi chân mày thanh tú nhăn lại khi thầm nghĩ nếu nói thẳng thắn ra thì ai mới là người không biết xấu hổ cơ chứ. Chou Tzuyu cũng thật tài giỏi, nợ nần của mình toàn bắt cô phải gánh. Sana liếc nhìn Lee Anna một bộ dáng hung hăn như vậy liền cười lạnh:
-Cô yêu Chou Tzuyu lắm sao ? Vậy được rồi, gọi Chou Tzuyu đến đây cho cô vậy – Sana nói rồi rất nhanh chóng bấm điện thoại và đặt chế độ loa ngoài. Lần này cô nhất định phải trị Chou Tzuyu một trận thật thê thảm mới được.
Chuông điên thoại vừa đổ một tiếng thì người ở đầu dây bên kia đã lập tức bắt máy, giọng nói khẩn trương lên tiếng: " Sana hả, có chuyện gì không em ?..."
-Đang ở đâu vậy ?
-À, tôi đang ở công ty.
-Mau đến quán café 512 trên đường 418 trong vòng 10 phút nữa cho tôi.
-Sao ? À được rồi, tôi tới ngay, em đợi ở đó nhé.
Lee Anna trố mắt ra nhìn màn hình điện thoại vừa tắt của Sana, cô ta nghĩ rằng mình dường như vừa mới nghe lầm. Chou Tzuyu sao lại có thể ngoan ngoan như vậy được, ngày đó Chou Tzuyu tuy đối với cô ta cũng rất dịu dàng nhưng tổng thể vẫn cho người ta cảm thấy được một sự xa cách không thể nào chạm đến được. Mà còn hơn nữa là Chou Tzuyu chưa bao giờ chủ động nói chuyện một cách mềm mỏng như vậy cả, nếu cô ta không chủ động gọi trước thì chắc chắn Chou Tzuyu sẽ không bao giờ quan tâm đến. Vậy mà bây giờ lại...Lee Anna bắt đầu có điểm hồ nghi người vừa rồi không phải là Chou Tzuyu, chỉ là một người có giọng nói giống Chou Tzuyu mà thôi.
Chưa đầy 10 phút sau, Lee Anna lại có dịp kinh ngạc một lần nữa khi Chou Tzuyu thật sự đi vào. Mái tóc đen dài buộc lên hơi tán loạn, mồ hôi vẫn còn lấm tấm trên trán và jacket bên ngoài cũng chưa được khoác gọn gàng, nhìn Chou Tzuyu lúc này tuy có hơi lộn xộn một chút nhưng vẫn toát lên vẻ quyến rũ, kiêu hãnh khiến người ta muốn chiếm lấy cho riêng mình.
Tzuyu ngạc nhiên nhìn từ Sana rồi đến Lee Anna, ngẫm nghĩ một lúc liền cười khổ trong lòng và ngoan ngoan ngồi xuống bên cạnh Sana để mặc cho cô ấy sắp đặt. Ai biểu cô yêu phải cô nàng xinh đẹp, đáo để như thế này làm gì cơ chứ, cô ấy không chỉ lấy được trái tim cô mà đã hoàn toàn khiến cô tình nguyện giao cái tôi của mình ra cho cô ấy mất rồi, nếu không thì cô cũng sẽ không vì một cú điện thoại mà từ công ty chạy vội vã đến đây cả.
-Đây là có chuyện gì vậy ? – Chou Tzuyu là người lên tiếng trước.
Sana cười ngọt ngào một cái rồi nói: "Cô Lee đây muốn gặp Tzuyu nên em gọi Tzuyu tới. Ai ngờ Tzuyu lại tới nhanh như vậy chứ. "
Miệng cười nhưng ánh mắt lại không cười, Chou Tzuyu cảm thấy như có một cơn ớn lạnh chạy dọc sóng lưng của mình, khi cô nhìn vào đôi mắt trong veo của Sana lúc này.
-Anna à, lần trước không phải chúng ta đã nói rõ mọi chuyện rồi hay sao ? Vì sao cô vẫn cứ tìm đến Sana làm gì ? – Chou Tzuyu nhận định tốt nhất là chuyện bên ngoài giải quyết trước, còn chuyện nhà đem về giải quyết sau.
-Chou Tzuyu, vì sao Tzuyu vẫn cứ mê muội bám lấy cô ta vậy ? Cô ta rõ ràng không hề yêu Tzuyu mà, nếu là em thì Tzuyu có phải khổ cực như thế này không chứ ?
-Tôi thì có gì khổ cực? Anna, chuyện của chúng ta đã kết thúc từ lâu rồi, điều kiện của cô tốt như vậy có thể xem tìm được một người tốt hơn tôi rất nhiều lần.
-Nhưng...nhưng em chỉ yêu Tzuyu thôi.
-Đó không phải là yêu, là chiếm hữu mới đúng. Cô chỉ vì thấy không chiếm được tôi nên mới sinh ra háo thẳng không cam lòng mà thôi – Chou Tzuyu liếc nhìn qua Sana một cái, thấy biểu tình nghiêm túc trên gương mặt của cô ấy thì liền không nhịn được trêu vào - Yêu thật sự chính là cho dù có bị mất mặt, cũng sẽ không quản ngại làm tất cả mọi việc vì tính sĩ diện hảo của người yêu mình. Giống như tôi vừa nãy vậy.
Lời vừa dứt đã bị một bàn tay hung hăng nhéo thật mạnh vào đùi, đau đến nỗi muốn rơi cả nước mắt.
-Vậy Tzuyu nhất định cũng sẽ ở chung với cô ta hay sao ?
-Đúng vậy, tôi yêu Sana. Còn cô thì chắc chắn sẽ tìm được một ngưởi thích hợp cho mình.
-Sẽ tốt hơn Tzuyu sao ? Tìm ai được như vậy chứ...– Lee Anna có điểm thê lương oán giận.
-Có thể - Chou Tzuyu gật đầu, đối với dạng người ngoan cố như Lee Anna thì tốt hơn nên chiều theo cô ta một chút. Được rồi, cô trong lòng thừa nhận là tất cả những lời an ủi của mình từ nãy tới giờ đều là giả cả, chỉ nói cho có lệ mà thôi. Bởi vì khoảng thời gian quen biết với Lee Anna, Tzuyu đã nhận ra rằng cô ta chính là một đứa trẻ bị sự nuông chiều phá hư từ nhỏ rồi, tìm được người tốt có thể thuần hóa được tâm tính của cô ta chắc chắn là sẽ vô cùng khó khăn.
Lee Anna run run nắm chặt bàn tay của mình kiềm nén sự tức giận được một lúc thì đột nhiên lớn tiếng cười: "Được rồi, Minatozaki Sana, lần này cô thắng. Bất quá, tôi sẽ chờ xem hai người ở bên nhau được bao lâu. Chou Tzuyu, nếu một ngày cô ta không cần Tzuyu nữa, thì hãy nhớ, em vẫn sẽ chờ Tzuyu đó."
Chou Tzuyu nhìn nụ cười có chút ẩn ý kì lạ của Lee Anna thì bất chợt nhíu mày, tựa như cô ta đang mạnh mẽ đưa ra một lời tiên tri cho tương lai của họ vậy. Rõ ràng là một bộ dạng cam chịu đáng thương vì sao lại biến thành vẻ đắc ý như thế này, nhất thời Tzuyu không thể nào lý giải được.
Bạn đang đọc truyện trên: truyentop.pro