Chap 13


-Dạ được rồi, con nghe rồi. Được, con sẽ ăn uống đầy đủ...Tháng này hả, con không thể về bên đó đâu...Vâng ạ, con sẽ thu xếp sau, tạm biệt umma – Chou Tzuyu vừa nói chuyện điện thoại vừa bước vào thang máy, đám nhân viên lần đầu tiên nghe giọng nói của Giám đốc Chou nhẹ nhàng và trầm ấm như vậy không khỏi tò mò muốn biết người ở đầu dây bên kia là ai. Cuối cùng câu chào của Chou Tzuyu đã giải đáp được thắc mắc của họ, thì ra là umma của Giám đốc, hèn chi gương mặt lại toát lên vẻ thoải mái và thần thái tươi vui đến thế, đúng là khác xa với dáng vẻ nghiêm túc mọi ngày.

Chou Tzuyu cúp máy rồi đứng nép vào một góc để cho mọi người cùng rộng rãi hơn vì đây là giờ mọi người ăn trưa trờ về. Đám nhân viên trong công ty dù bản thân không gây lỗi gì nhưng việc đứng chung với cấp trên tự khắc cũng khiến họ sinh ra căng thẳng, lòng thầm oán tại sao công ty có thang máy riêng dành cho Giám đốc vậy mà hai vị Giám đốc của mình đều chỉ nhất định đi thang máy của nhân viên. Vô duyên vô cớ thích gây áp lực cho người khác sau giờ ăn làm gì không biết nữa. Chou Tzuyu dường như cũng biết là bọn họ đang nghĩ gì, vì thế cũng lên tiếng hỏi thăm vài câu, nhưng hiệu quả không được như mong đợi cho lắm, bọn họ đều trả lời rất nhát gừng rồi lại im bặt. Tzuyu tự thấy xét về khả năng khiến người đối diện cảm thấy thoải mái khi trò chuyện của cô không thể nào bì kịp Momo, nhận thấy nỗ lực của mình không thành cô đành ra vẻ không quan tâm và tiếp tục im lặng.

Vì phòng làm việc của Chou Tzuyu ở trên tầng cao nhất nên hết tốp này vào tới tốp khác đi ra chỉ có mình cô là đứng lại trong một góc. Khi thang máy đi đến tầng 3 thì một đám người lại ồ ạt định đi vào, nhưng gặt một nỗi họ vừa nhìn thấy Tzuyu đã có vẻ khựng lại, nhưng duy chỉ có một người không để ý gì tới xung quanh vì đang bận kiểm tra công việc trên điện thoại của mình tiên phong đi vào trước khiến mọi người nhẹ nhõm bước theo sau, người đó chính là luật sự đại diện mới của tập đoàn, Sana Minatozaki.

Chou Tzuyu thần thái trước đó vẫn bình thường vì sự có mặt của Minatozaki Sana nhưng khi cô ấy bị mọi người chen lấn và đẩy sát vào người mình thì ánh mắt Tzuyu chợt tối đi, sự đụng chạm là lẽ rất bình thường ở một không gian chật hẹp như thang máy nhưng không hiểu vì sao cơ thể của cô lại sinh ra phản ứng với cô gái này. Cứ như điều mình mong chờ từ lâu, bây giờ đã tìm thấy được vậy. Chou Tzuyu cố lảng tránh ánh mắt có chút ngạc nhiên mơ hồ của Sana khi nhận thấy mình đang đứng gần ai. Cô cố đứng nép sát vào góc tường để tránh sự tiếp xúc giữa hai người họ, hơi ấm của cô gái này khiến lòng cô vừa trỗi lên một niềm thương nhớ vừa cảm thấy tức tối âm ỉ trong tim.

Từng chút từng chút một bảng điện trong thang máy hiện lên từng con số nhích dần nhích dần đến tầng 9, nơi cả hai bọn họ muốn đến.

Thời gian thật chậm chạp.

Quang cảnh xung quanh đều bắt đầu mờ nhạt dần đi trong ánh mắt Tzuyu.

Cô cố tránh xa cô gái kia, nhưng hoàn toàn vô ích, những tiếng nói xung quanh bắt đầu im bặt dần vì cô chỉ nghe được tiếng thở của mình và cả của cô ấy...

...như buổi tối ngày hôm đó vậy.

Chou Tzuyu không hề biết rằng bản thân cô không phải là người duy nhất muốn chống lại những liên tưởng đó, vì Sana chưa bao giờ mong muốn thang máy có thể đi nhanh một chút dùm cô như lúc này.

RẦM

ỐI Á

Bỗng nhiên một chấn động nhẹ xảy ra làm thang máy lắc lư, mọi người hoảng hốt vịn vào nhau đầy sợ hãi. Vài người bắt đầu nghĩ ngợi đến một cảnh phim mắc kẹt trong thang máy đầy bi đát nào đó. Sana theo quán tính níu lấy người gần nhất với mình. Chou Tzuyu không kịp suy nghĩ cũng rất nhanh đưa tay ôm lấy thắt lưng của Sana, ánh mắt linh hoạt nhìn lên bảng điện từ và trần nhà. Vừa định đưa tay ấn nút gọi bộ phận sửa chữa thì đèn thang máy chớp tắt vài cái và hoạt động bình thường trở lại khiến tất cả đều thở phào nhẹ nhõm.

Sana sau khi hoàn hồn giờ đã nhận ra cô đang dựa vào ai, nhanh chóng dùng lực đẩy bản thân mình ra khỏi vòng ôm đó nhưng bất ngờ là cô đã thất bại. Cô cảm thấy bàn tay Chou Tzuyu nắm chặt thành nắm đấm ở vòng eo mình, còn ánh mắt thì như đang đốt nóng trên đỉnh đầu. Sana nhìn người đó bằng đôi mắt trong veo, rất bình tĩnh khẽ nói: "Cảm ơn giám đốc Chou " – ngụ ý của cô hoàn toàn rõ ràng có thể nhận biết, đó là cảm ơn vì đã đỡ cô và giờ thì hết chuyện rồi xin mời buông tay ra.

Đáy mắt Chou Tzuyu thoáng qua một hồi gay gắt nhưng lại rất nhanh chóng biến mất. Sau khi để cô gái kia rời khỏi vòng tay của mình thì cô liền bước ra khỏi thang máy với dáng vẻ có phần u ám. Rút nhanh điện thoại, quát lớn với bộ phận bảo trì trong công ty khiến những người xung quanh thật khiếp sợ, lòng thầm nhủ nếu sau này gặp Giám đốc Chou trong thang máy thì thà đi thang bộ còn hơn.

Lúc chỉ còn lại một mình trong văn phòng, Chou Tzuyu nhớ lại những gì mình vô tình nhìn thấy lúc nãy...

Vết sẹo mờ trên trán và cả cái lạnh của thứ kim loại đặc biệt nơi cổ tay.

...Anna, Lee Anna...

...Đừng ôm tôi. Tôi muốn ngủ...

...Tzuyu không thể nào ngăn một luồng tâm tư kì lạ đang dậy sóng trong lòng. Hệt như cảm xúc của buổi tối ngày hôm đó, sự thu hút dán chặt cô vào từng cử động của cô gái ấy, khơi lên niềm khát khao muốn đến gần và chạm vào gương mặt xinh đẹp đó. Sự thu hút mà từ trước tới giờ Chou Tzuyu chưa từng có với bất kì ai, nó khiến cô có một đêm hoàn toàn buông lõng tâm trí mình, điên cuồng mỗi khi nhớ đến dáng vẻ mềm mại, quyến rũ như một đóa hồng rực rỡ đầy gai. Bây giờ nó lại khiến cô muốn biết thật sự cô gái kia đến tột cùng là người như thế nào, khát khao chinh phục nội tâm của một ai đó chưa bao giờ dâng lên mãnh liệt trong lòng Chou Tzuyu như thế này.

Nhưng nó cũng khiến cô có đôi chút chột dạ trong lòng, cảm giác tâm tình của bản thân bỗng nhiên bị chi phối bởi một ai đó thật không dễ chịu tí nào, nhất là với một cô gái luôn tỏ ra xa cách, kiêu kì với cô như Minatozaki Sana. Nhiều ngày gần đây Tzuyu luôn kiểm soát tâm tư của mình để không đến gần cô gái ấy, sự kiêu ngạo trong cô không cho phép cô lưu tâm đến một ai đó cố tình tảng lờ mình, vì cô cho là họ vờ vịt muốn nhận được sự hiếu kì từ cô. Ban đầu cách này có chút hiệu quả nhưng càng về sau khi cô gái ấy cứ lượn lờ trước mặt cô với thái độ xa cách rạch ròi như vậy khiến tâm tư cô bị ảnh hưởng, sự lãnh đạm của Sana khiến lòng tự trọng của Chou Tzuyu bị tổn thương. Nhất là khi chứng kiến ngày ngày cô nàng luật sư rất vui vẻ ăn cơm rồi ra về cùng Hirai Momo, điều đó khiến Chou Tzuyu không dưới một lần tự vấn bản thân rằng cô có chỗ nào không hấp dẫn bằng cậu ta, một câu hỏi mà trước giờ cô chưa từng phải bận tâm về nó.

Sana Minatozaki, rốt cuộc cô là người như thế nào đây ?

Bạn đang đọc truyện trên: truyentop.pro