Chap 72
Sana một lúc sau mới ra nhập bọn cùng với mọi người, cô tự giác ngồi xuống chiếc ghế bên cạnh Tzuyu, bất chấp hành động vừa rồi khiến radar mang tên Nayeon đang tích cực làm việc, còn đối với những người còn lại thì họ cũngngạc nhiên không kém khi thấy hai con người thường ngày đều tựa như hai tảng băng này lại chịu ngồi gần nhau như vậy, mà còn lại là do Sana chủ động nữa chứ.
-Chúng ta trước hết là cùng nâng ly đi nào – Hong Min Suk ngồi ở đầu bàn cười rạng rỡ nói – Mừng nhà mới của vợ chồng hai đứa em. Umma, hôm nay umma cũng phải uống đấy nhé.
-Nào nào, cạn ly.
Mọi người nghe thấy thế đều nhất loạt cầm ly rượu của mình lên, hô to một tiếng rồi uống cạn một hơi. Bà Kim nhìn thấy quan cảnh trong phòng khách, lại nhìn thấy con gái và con rể của mình thì trong bụng vui sướng không yên, bà nhiệt tình gắp thức ăn cho tất cả mọi người, trong khi luôn miệng nói:
-Mấy đứa ăn đi. Hiếm khi có dịp tụ tập như vậy. Ăn đi, bác nấu nhiều lắm đó. Đây, miếng thịt này cho Yeonie nè.
-Vâng, Chúng cháu sẽ ăn nhiệt tình ạ – Mina cười nói rồi tiện tay gắp đồ cho bà Kim.
Nayeon gắp một ít thức ăn vào trong chén của Mina: "Mina ăn nhiều vào nha."
-Appa, phần này cho appa.
-Yeonie, phần của cô Momo đâu.
Chou Tzuyu mỉa mai nói: "Cậu đã gắp đầy chén rồi còn đòi gì nữa. Yeonie, ăn đi con, coi chừng cậu ta ăn hết của Yeonie đó."
-Chou Tzuyu, mời cậu ăn xương gà nè. Nói ít lại một chút – Momo thản nhiên cười.
-Hai người mau ăn đi, ở đó mà trêu chọc nhau cứ như con nít vậy – Mina chen vào.
-Momo, mời Mina ăn xương gà để tăng canxi đi.
-Đây Mina ăn đi, canxi rất tốt cho sự phát triểu của khung xương cơ thể đó.
-Này, hai người liên thủ đấu với tôi đấy à ? Được rồi, lát nữa phân một trận cao thấp như hồi đại học đi.
-Sợ cậu à – Chou Tzuyu tự tin cười nói.
-Được. Momo, còn cậu ?
-Không thành vấn đề.
Nayeon thấy 3 người kia chỉ mãi cãi nhau liền lên tiếng xua đi: "Thôi thôi, cho xin ba người đi. Sao hôm nay lại như mấy đứa con nít vậy. Ăn đi, kiểu nguội hết bây giờ."
-Chúng ta có nên nâng ly thêm lần nữa không nhỉ?
Kim Ji Won vội mắng anh chồng của mình khiến mọi người đều bật cườii: "Uống cái gì mà uống. Đừng lợi dụng hôm nay để uống cho thả cửa đó, còn chưa ăn gì mà đã lo uống uống "
-Mau ăn đi, ăn đi các cháu – Bà Kim lại lên tiếng nói, lúc này mọi người mới chịu bắt đầu vừa ăn tối vừa trò chuyện đủ thứ chuyện linh tinh trên đời.
Chou Tzuyu thấy Sana bên cạnh cứ cười cười thì kín đáo nhẹ giọng hỏi: "Có gì vui sao ?"
Sana nhìn người bên cạnh của mình, lúc này có cảm giác đây mới chính là Chou Tzuyu thật sự: "Cứ nghĩ không bao giờ biết nói đùa chứ."
-Ai, tôi à ? Em từng nghĩ là tôi không biết nói đùa sao ? Em sai lầm rồi đó, tự nhận sai rồi xin lỗi đi.
-Có mà tự mình đi xin lỗi thì có. Bình thường mặt lúc nào cũng đăm đăm, không thật tình.
-Em cũng vậy.
-Nhưng em tự nhận là mình không biết đùa giỡn.
-Vậy còn tôi ?
-Vừa rồi nói là mình biết đùa mà, quên nhanh vậy à ? – Sana nhỏ giọng nói.
Chou Tzuyu tựa như không nghe rõ lời Sana, cô hỏi lại lần nữa: "Em vừa nói gì ? Ai biết đùa vậy ?"
-Tzuyu.
-Ai biết đùa ? – Chou Tzuyu lại càng đưa tai tiến lại gần sát Sana.
-Là Tzuyu. Điếc rồi sao ? – Sana gắt lên, tuy giọng cô không hề to, nhưng hành động rì rầm của hai người nãy giờ cuối cùng cũng khiến mọi người trong bàn chú ý tới.
-Em tự nói là tôi biết đùa đấy nhá. Mau xin lỗi đi – Chou Tzuyu cuối cùng lộ ra mặt thật của mình, cười khoái trá trêu chọc Sana.
-Đúng là...gian thương – Sana biết mình lại bị lừa, liền không thèm chấp nhất với Chou Tzuyu nữa, quay mặt đi tập trung vào thức ăn trên bàn. Con người đó đúng ra nên được gọi là đệ nhất gian xảo mới phải.
Nayeon từ phía bên kia bàn lên tiếng hỏi, bộ dạng háo hức y hệt như vừa phát hiện ra châu lục mới: "Hai người vừa nói chuyện gì với nhau vậy ? "
-À không có gì – Chou Tzuyu lại khôi phục được vẻ bình thản của mình. Đối với chuyện này, nếu Sana không thích để mọi người biết thì cô cũng không thấy ngại.
-Thật không ? Sana! sao mặt cậu đỏ vậy ? – Nayeon cố tình bất thóp, mặc dù thật ra mặt của Sana vẫn trắng hồng bình thường.
Biết là cô bạn thân của mình đang cố tình trêu chọc, Sana hơi cao giọng: "Mina à,Nayeon đang tính đổi chiếc xe của cậu thành màu ..."
-Được rồi, được rồi, không nói nữa là được. Minatozaki Sana, cho cậu ăn trúng dưa leo cho biết mùi đi – Nayeon lầm bầm nói nhỏ, lúc này chuông điên thoại của Mina bỗng nhiên vang lên khiến cô chú ý.
Myoui Mina ngần ngừ vài giây với cái điện thoại rồi thì đứng lên ra ngoài nhận cuộc gọi. Mãi một lúc lâu sau vẫn chưa thấy quay lại, Nayeon thấy hơi kì lạ nên đứng lên định xem rốt cuộc là có chuyện gì.
-Tôi đã nói với cô nhiều lần rồi, đừng làm phiền tôi nữa.
...
-Chẳng có chuyện gì xảy ra hết ?
...
-Cô đừng hòng uy hiếp tôi, nếu không ...
-Mina à – tiếng Nayeon vang lên bất chợt khiến Mina vội vàng cúp máy, điều chỉnh sắc mặt trong một giây rồi quay qua cười nói – Có chuyện gì vậy em ?
-À, tại em thấy Mina đi lâu quá nên mới ra đây tìm. Có chuyện gì nghiêm trọng à ?
-Không, làm gì có chuyện gì – Mina cười nói, tuy nụ cười của cô khá ngượng gạo – Chỉ là một vài chi tiết mới trong vụ án của Yang Ho Dong thôi.
-Vậy Mina xong chưa ?
-Xong rồi, mình vào thôi em.
Bạn đang đọc truyện trên: truyentop.pro