TON 65: Tinh thần độc lập

Tháng ba cuối xuân, chim bay cỏ mọc, người máy Mad Hatter 2.0 chính thức được đưa vào sử dụng trong thư viện.

Bởi vì vẻ ngoài của nó có chút ngốc nghếch đáng yêu, tính cách hòa đồng nhiệt tình cùng ngôn ngữ lập trình hài hước dí dỏm khiến nó rất được hoan nghênh, nhân khí tăng vọt, lập tức trở thành nhân vật được sủng ái trong trường.

Buổi ra mắt hôm đó, tổ nghiên cứu của Dohyun giới thiệu các chức năng của Mad Hatter 2.0, ngoài những chức năng của Andrew có thể khiến người ta khen ngợi trước đó, Mad Hatter 2.0 còn tăng thêm chức năng mới lấy sách trên cao, có thể nói tương đối được nhân tính hóa.

Trừ điều đó ra, chức năng phòng trộm cũng là một ý tưởng sáng tạo độc đáo.

Phần mắt của người máy có thể quay toàn cảnh 360 độ, nếu như bạn học tạm thời có việc, ví dụ như đi nhà vệ sinh hoặc tìm tài liệu, để lại laptop hoặc một vài đồ vật quan trọng trên bàn, người máy có thể giúp trông coi, đồng thời mở ra tính năng thu hình.

Lúc bình thường không có việc gì, Mad Hatter 2.0 sẽ tự động rơi vào trạng thái ngủ đông tiết kiệm năng lượng, các bạn học có bất kỳ yêu cầu gì đều có thể ngay lập tức đánh thức nó.

Mad Hatter 2.0 có đầy đủ năm giác quan, nó cũng sẽ tiến hành theo dõi hành động thiếu văn minh của các bạn học, sau đó cực kỳ dễ thương bắt đầu khuyên bảo.

"Tôi ngửi được, có người đang ăn mì ăn liền."

"Có người ăn bánh bích quy rộp rộp như chuột nhắt, nếu bạn tiếp tục ăn, tôi sẽ rắc thuốc trừ sâu DDVP."

"Cô gái đi giày cao gót mời nhẹ nhàng nhẹ nhàng... nhẹ nhàng thôi."

"Nữ sinh kia xin đừng đứng ở nhà vệ sinh hút thuốc, tôi có thiết bị báo cháy, sau khi khởi động, tôi trực tiếp coi cô là nguồn lửa để tiến hành dập tắt."

Đương nhiên đây đều là những lời cảnh báo nhỏ, nguyên tắc đầu tiên của người máy chính là không được làm tổn thương con người.

Nghe thấy những cảnh cáo thú vị, bình thường mà nói, các bạn học đều sẽ cười một tiếng, hạn chế bản thân và dừng những hành vi thiếu văn minh lại.

Rất nhiều bạn học thích giao lưu nói chuyện cùng Mad Hatter 2.0, Mad Hatter 2.0 mô phỏng kết cấu thần kinh con người, có thể dựa vào các câu hỏi con người đặt ra để đưa ra các câu trả lời được soạn sẵn.

Mad Hatter 2.0 vừa mới vào thư viện được mấy ngày, Yoona lúc nào cũng tới thư viện nhìn chằm chằm nó, sợ có trục trặc xảy ra.

Theo cách nói của Boyoung, cô giống như bà mẹ đưa con trai nhà mình tới nhà trẻ, cực kỳ không yên tâm, cuối cùng sẽ vụng trộm đứng ở cửa sổ bên ngoài lớp học theo dõi.

Yoona cảm thấy ví dụ này rất đúng, bởi vì người máy vẫn trong giai đoạn thử nghiệm, cho nên bây giờ cô rất giống bà mẹ, lúc nào cũng nóng ruột nóng gan, nhất định phải tận mắt nhìn mới yên tâm.

Ở sảnh thư viện, mấy bạn học đang thảo luận một đề tài, lúc đó Mad Hatter cũng ngồi bên cạnh, giống như thành viên của nhóm bọn họ, không hề cảm thấy không hòa hợp.

Có bạn học hỏi nói: "Vì sao tên của cậu là Mad Hatter?"

Mad Hatter 2.0: "Bởi vì Alice nằm mơ thấy xứ sở thần tiên."

"Cái này giống như không tạo thành mối liên hệ giữa nguyên nhân và kết quả."

Mad Hatter 2.0 có vẻ trầm tư suy nghĩ, nói: "Bởi vì Alice thích người bán mũ điên (*)."

(*) Người bán mũ điên Mad Hatter trong "Alice in Wonderland".

"Cái này đâu tính là câu trả lời."

"Đúng vậy, là BUG đúng không?"

"Nghe không hiểu."

Các bạn học không hiểu câu trả lời của Mad Hatter, nhưng Yoona đứng cách đó không xa, đáy lòng dâng lên ngọn sóng mãnh liệt.

Có lẽ là vào khoảng thời gian học cấp hai, Dohyun dẫn cô đi xem phim《Alice in Wonderland》của Disney.

Khi đó, cô nói với anh, hi vọng mình trở thành Alice, chui qua hang thỏ, sau đó lọt vào thế giới thần tiên, lúc cô không vui, liền uống nước phép thuật, thu nhỏ mình lại rồi trốn đi, ai cũng không tìm thấy.

Thời niên thiếu của cô, thật ra phần lớn thời gian đều không vui.

Dohyun hỏi cô, trốn đến xứ sở thần tiên, chỉ muốn giấu mình đi sao.

Yoona lắc đầu, cười cười với anh: "Bởi vì trong xứ sở thần tiên còn có người bán mũ điên."

"Tại sao?"

"Không có tại sao."

"Không có tại sao là tại sao?"

"Chính là không có tại sao."

...

Một đường về nhà hai người đều làm trò con bò, liên tục lặp lại tại sao và không có tại sao, nhưng bất luận thế nào cô cũng không chịu trả lời.

Đến tận vừa rồi, cô nghe thấy người máy nói: "Bởi vì Alice thích người bán mũ điên."

Bởi vì Alice thích người bán mũ điên, đây chính là đáp án, thì ra anh biết, vẫn luôn biết.

**

Đối với sự thuận tiện của Mad Hatter 2.0, thư viện cực kỳ hài lòng, xin nhà trường thưởng cho mỗi một sinh viên tham gia nghiên cứu dự án này.

Mà Mad Hatter xuất hiện ở buổi giới thiệu, không chỉ khiến các giáo viên và bạn học cực kỳ kinh ngạc, sau khi video lan truyền trên mạng, thậm chí ngay cả các doanh nghiệp lớn cũng tới tấp để ý, gửi giấy mời thực tập đến các thành viên trong tổ.

Về phần tổ của Nam Dosang, bởi vì chuyện sao chép bị công bố ra ngoài, mang tiếng xấu khắp toàn trường. Loại hành vi sai trái này cũng bị lãnh đạo nhà trường phê bình rất nặng, ghi vào hồ sơ, trở thành vết nhơ cả đời.

Cuối tháng sáu, Dohyun chính thức từ chức ở hội sinh viên.

Lần họp thường kỳ cuối cùng, anh viết thông báo từ chức mấy nghìn chữ, rõ ràng chi tiết, sắp xếp ổn thỏa các công việc trong hội.

Ví dụ như lần chào đón tân sinh viên sắp tới, thăng chức cho các trưởng ban năm hai, bình chọn các hội viên xuất sắc và khen thưởng, vân vân.

Bất cứ chuyện gì, anh luôn cố gắng hoàn thành một cách hoàn hảo nhất, dù không còn ở lại, cũng phải sắp xếp ổn thỏa công việc phía sau.

Bởi vì nguyên nhân anh sắp từ chức, cuộc họp lần này diễn ra rất nặng nề, Yoona nhìn sắc mặt anh không có thay đổi gì, giống như vô số những cuộc họp trước đó, phân công nhiệm vụ, cổ vũ bạn học.

Đồng thời, anh cũng nhấn mạnh đến việc cấm tác phong quan liêu khi ngồi lên vị trí chủ tịch -

"Bất kể lúc nào, cho dù sau này các bạn muốn trở thành trưởng ban hay là chủ tịch, tôi đều hi vọng các bạn nhỡ kỹ, các bạn là tấm gương cho đàn em, không phải là lãnh đạo của bọn họ, dáng vẻ quan lại kia đừng thể hiện trong trường đại học. Độc lập chi tinh thần, tự do chi tư tưởng, đây mới là thứ quý nhất có thể học được trong trường đại học, hi vọng các bạn có thể rèn luyện và trưởng thành từ hội sinh viên, không quên sơ tâm."

Hốc mắt cô hơi đỏ, sau khi anh nói xong, lại dùng sức vỗ tay, các bạn học cũng bị rung động sâu sắc, không kìm được vỗ tay ủng hộ.

Từ khi anh đảm nhiệm chức vị chủ tịch đến nay, từ từ quét sạch hiện tượng lợi dụng chi phí chung vào việc riêng, làm tấm gương tốt cho khóa dưới, duy trì bầu không khí tốt đẹp, biến hội học sinh thực sự trở thành tổ chức vì sinh viên mà phục vụ, chứ không phải là một tổ chức quan liêu.

Lúc tan họp, mấy bạn học vây xung quanh, hốc mắt đều hơi ửng đỏ.

"Đàn anh, lời anh vừa mới nói em nhất định sẽ nhớ kỹ."

"Hi vọng anh có thể ở lại làm chủ tịch của chúng em tận đến khi tốt nghiệp."

"Anh đi chúng em không quen."

...

Nam sinh nữ sinh đều có, khung cảnh này, thiếu điều muốn ôm cánh tay anh khóc lóc cầu xin.

Dohyun rất bất đắc dĩ, anh không quen đối phó với tình huống như này, chỉ có thể an ủi: "Rời khỏi hội sinh viên là thông lệ hàng năm, năm tư đại học có rất nhiều chuyện bận rộn, có lẽ không đủ sức lực và tinh thần để để ý tới hoạt động của hội."

Đạo lý đều hiểu, nhưng chính là không nỡ, làm sao bây giờ.

Các bạn học lấy bút của mình ra nhờ anh ký tên cho mình làm kỷ niệm, Dohyun không chút do dự cầm bút lên, viết tên mình và mấy câu cổ vũ xuống.

Nét chữ nết người, mạnh mẽ hữu lực.

Các bạn học lưu luyến rời khỏi phòng học.

Yoona đương nhiên cũng không nỡ, sau khi anh đi, một mình cô ở lại hội sinh viên cũng thấy rất cô đơn, nhưng Dohyun hi vọng cô có thể ở lại, làm đến hết năm ba, trước sau vẹn toàn.

Sau khi tất cả mọi người rời đi, cô đi tới ôm eo anh, nũng nịu nói: "Làm sao bây giờ, em cũng không nỡ xa đàn anh."

Dohyun dùng sức bóp má cô, cười nói: "Không nỡ rời xa đàn anh của em, ngày mai cầm sổ hộ khẩu, chúng ta tới cục dân chính ràng buộc quãng đời còn lại."

"Ai muốn cùng anh tới cục dân chính ràng buộc cả đời." cô buông anh ra, cũng cười nói: "Nghĩ hay lắm."

Dohyun ôm cô, đôi bàn tay xoa nắn khuôn mặt nhỏ nhắn, nâng lên, hôn một cái lên miệng cô: "Ai nghĩ hay lắm hả?"

Cô bị anh nhéo mặt, bĩu môi, trong lòng không phục, trước kia lúc chưa ở bên nhau, tốt xấu gì anh còn tỏ ra là một người anh trai, sẽ không có hành động quá lố với cô.

Bây giờ ở bên nhau, anh đơn giản coi cô là cục đồ chơi bằng nhung, không có việc gì cũng sẽ ôm cô vào ngực, hoặc là nắn bóp, hoặc là dùng sức ôm, còn có quá đáng hơn, có lần túm cô vào vườn hoa hôn đến nửa tiếng.

Ví dụ như bây giờ, anh hôn một cái vẫn cảm thấy chưa thỏa mãn, đóng cửa lại liền đè cô lên tường, trong nháy mắt, hơi thở của cô bị anh đoạt mất.

Môi anh nhiệt tình đè ép môi cô, trằn trọc cọ xát, tay trái ôm sau gáy cô, tay phải đặt lên eo thon nhỏ của cô nắm giữ, cô cảm giác toàn bộ cơ thể mình đều bị người con trai này khống chế.

Đầu lưỡi linh hoạt của anh vừa đi vừa thăm dò, từng chút từng chút liếm láp cô, bàn tay bên hông giống như tăng thêm sức, bắt đầu không an phận chậm rãi di chuyển xuống.

Yoona cảm giác trong ngực mình như có một ngọn lửa đang bùng cháy, cô sắp không chịu nổi, hô hấp cũng càng lúc càng nặng nề.

"Do... Dohyun, em sai rồi, anh thả em ra đi." Giọng nói nũng nịu từ trong nụ hôn của cô truyền tới, cô buông vũ khí đầu hàng, hoàn toàn chịu thua trước nụ hôn nồng nhiệt kia.

"Em không được."

Còn tiếp tục như vậy, cô không biết mình có thể ngất đi hay không.

Anh dừng hôn, trên mặt anh cũng xuất hiện vết đỏ nhàn nhạt, trong mắt rõ ràng có sự kích động.

"Muốn làm em nóng người một chút." Ánh mắt anh rời xuống, nhìn về chỗ nào đó.

Tháng sáu nhiệt độ không khí rất cao, cô mặc một áo T-shirt trắng mỏng, xương quai xanh dưới lớp áo thấp thoáng hết sức mê người.

Yoona nói: "Có thể."

Da đầu anh run lên, đang muốn vươn tay tới liền bị cô chặn lại: "Không phải bây giờ, chủ tịch, ở đây chính là phòng họp."

Mặc dù xung quanh vắng lặng, cửa sổ đóng chặt, nhưng anh cũng cảm thấy trong không gian nghiêm túc như vậy mà không đứng đắn đúng là không tốt cho lắm.

Anh kéo tay cô, mở cửa ra ngoài.

"Đi đâu anh?"

"Chỗ không có người."

**

Dohyun nắm tay cô, đi lên sườn núi nhỏ phía sau tòa nhà DP, ở đây hiếm khi có người qua lại. Anh kéo cô lên sườn núi, gió tháng sáu nhẹ nhàng thổi qua, mang theo hơi nóng ẩm ướt của mùa hè.

Dohyun cởi áo khoác nằm trên thảm cỏ, kéo cô ngồi xuống: "Hè năm nay chúng ta ra ngoài du lịch đi."

Nhắc tới, gần ba năm đại học, bọn họ còn chưa từng chính thức cùng nhau đi du lịch.

"Anh muốn đi đâu?"

Yoona dựa vào bên cạnh anh: "Em muốn đi Tân Cương, Tây Tạng, Hải Nam và Đông Bắc, Năm Cực Bắc Cực cũng muốn đi, Nga, Châu Âu và Châu Mỹ... em cũng muốn đi, anh, anh sẽ dẫn em đi chứ?"

Dohyun nhéo nhéo chóp mũi của cô: "Cho nên nói cách khác, chính là đi nơi nào cũng được."

Yoona đưa tay vò tóc anh, cười lớn: "Sao anh lại thông minh như vậy chứ."

Anh giữ chặt cổ tay cô, nghiêng người qua để cô nằm xuống, tay cũng bắt đầu không an phận.

Yoona bất ngờ không kịp chuẩn bị, một cơn lạnh lẽo từ phía sau lưng cô truyền tới khiến cô giật mình.

"Anh làm gì thế."

Anh nhéo nhẹo phần thịt ở bụng của cô, cười cười: "Nên giảm cân rồi."

Yoona khẽ hừ một tiếng, không nói gì.

Anh vỗ nhẹ bụng cô, nghiêm túc hỏi: "Có thể chứ?"

Giương mặt cô phiếm hồng, một lúc lâu sau mới nhẹ nhàng "ừm" một tiếng: "Chỉ một chút thôi."

Một chút, chính là nửa tiếng.

Anh dựa vào người cô, lúc thì nhào nặn, lúc thì vuốt ve, cô không kìm được khẽ rên rỉ, lại lập tức bị nụ hôn của anh chặn lại cổ họng.

Yoona bị anh hôn choáng váng, dưới bàn tay linh hoạt của anh, cô cảm giác cơ thể mình đang không ngừng rơi xuống, cô dùng sức ôm eo anh, nhỏ giọng gọi tên anh: "Lee Dohyun."

Động tác của anh đột nhiên ngừng lại.

Yoona mở to mắt, khó hiểu nhìn anh, thấy anh nhoài người qua lấy túi sách của cô đặt trên đùi mình.

"Anh sao thế?" cô nhìn gương mặt đỏ bừng của anh: "Có phải không thoải mái không?"

"Ừm."

Là cực kỳ không thoải mái, anh thậm chí không dám nhìn cô gái trước mặt nữa, sợ không khống chế được, làm ra chuyện cầm thú.

Yoona kéo túi xách ra: "Anh che cái gì?"

Vừa kéo một góc túi xách lên, cô liền nhìn thấy một gò núi nhỏ trống lều vải lên.

"Ố."

Cô hoảng hốt kêu lên, Dohyun đưa tay bịt miệng cô lại: "Đừng kinh ngạc."

"Anh cái này... cái này..."

Anh kiên nhẫn giải thích với cô: "Vừa rồi chơi quá lố, là phản ứng sinh lý bình thường."

Yoona khẩn trương nói: "Vậy anh có đau không."

Anh cúi đầu xuống, cảm nhận một chút, đúng là có hơi đau, trong cơ thể đang có một ngọn lửa âm ỉ không có chỗ phát tiết.

"Đau."

"Vậy... vậy làm sao bây giờ, làm sao để nó... giảm sưng."

Giảm sưng?

Anh cúi đầu, nở nụ cười: "Có cách, chỉ sợ em không chịu."

"Anh nói đi."

Anh cầm tay cô, chậm rãi đặt vào chỗ đó, Yoona cảm giác tay mình cứng đờ lại, đầu ngón tay vừa mới chạm vào, anh liền lập tức buông lỏng cô ra.

Bạn đang đọc truyện trên: truyentop.pro

Tags: #yoona