[Conan] Thú cưng phái người chơi chủ nhân là ai?
Gần đây có cái game bắt đầu hỏa lên.
Lấy nguyên hình từ Conan, chỉ khác là người chơi có thể tham gia vô trong.
Có hai loại hình thái có thể xuất hiện, người và động vật.
Muốn luyến ái kích thích gì đó toàn chọn người, muốn sờ cá nằm được nuôi thì chọn động vật.
Thế nên thân là cá mặn tôi, lựa chọn làm động vật.
Hiện giờ, thân là một con mèo hình dạng động vật, tôi đang chờ có người nhặt tôi về nuôi.
------------------------------------------------------------
Tuy rằng chẳng biết này có tính nhặt hay không, tôi vẫn có chủ nhân.
Chủ nhân có mái tóc màu bạc kim, đôi mắt lục xinh đẹp.
Chủ nhân sống trên đường phố, vẫn là tôi nuôi.
Này thật sự là một cái dạ dày đau sự thật.
Tuy rằng hai chúng tôi là lẫn nhau nuôi trạng thái, ai nhặt được đồ ăn là người nuôi loại này.
Hiểu nhiên, tiểu chủ nhân ốm yếu không thể kiếm nhiều đồ ăn hơn tôi chạy ra lẻn vào trộm đồ ăn.
Tiểu chủ nhân luôn lẩm bẩm không hiểu sao tôi lại theo ngài, trong khi tôi biết, nếu không phải ngày đó một miếng ăn cùng ôm ấp, tôi khai cục đã chết rồi.
Tuy rằng lí do chính là do trò chơi trói định tôi và chủ nhân, cũng bởi vì do....
Một bàn tay vươn về phía tiểu chủ nhân, tia sáng từ bên ngoài chiếu hướng về tiểu chủ nhân, giống như cuộc sống sau này của tiểu chủ nhân sẽ tràn đầy quang minh vậy.
Nhưng tôi biết không phải.
Tên của tiểu chủ nhân là....Kurosawa Jin.
------------------------------------------------------------
Thân là một con mèo, tôi biết tôi sẽ bị tiểu chủ nhân bỏ lại khi tiểu chủ nhân nắm lấy bàn tay đó, nên tôi rời đi.
Hệ thống khi dò hỏi tôi muốn cởi bỏ trói định không khi, tiểu chủ nhân tìm thấy tôi.
Tiểu chủ nhân có vẻ tức giận, cũng có vẻ khổ sở, gắt gao ôm lấy tôi.
Tiểu chủ nhân, quyết định mang tôi đi theo.
Thật sự kì lạ a, rõ ràng chỉ là một nhân vật trong trò chơi....
Tôi lại không muốn rời xa.
Thế nên tôi nhu thuận đi theo tiểu chủ nhân, cuối cùng tôi tạm thời có chủ nhân mới.
Ân, chủ nhân mới họ Karasuma : ).
Chủ nhân mới quẳng tiểu chủ nhân cũ vào trại huấn luyện.
Tôi nhìn tân tạm thời trói định chủ nhân, lạnh nhạt.
------------------------------------------------------------
"Tân chủ nhân" là cái tiết.
Mới đảm bảo tiểu chủ nhân là sẽ cẩn thận chăm sóc tôi xong, quay đầu liền ném tôi cho người khác chăm sóc.
Cảm ơn trời đất, tân người chăm sóc tốt hơn tên đó gấp trăm lần.
Còn là mỹ nữ.
Này mới là quan trọng.
Mỹ nữ ai sẽ không thích? Còn là tính tình đủ hảo mỹ nữ.
Tuy rằng vị này hầu hết thời gian ở bên ngoài là được....
Nhìn trống rỗng không có một chút nhân khí phòng, tôi nhàn chán đẩy đẩy món đồ chơi có chuông, nghe bên tai "leng keng" thanh.
Khi nào tiểu chủ nhân mới đến đón tôi đây?
Hảo nhớ tiểu chủ nhân a....
------------------------------------------------------------
Cảm ơn trời đất, tiểu chủ nhân cấp lực, thành công thành thành viên trẻ nhất có danh hiệu của xưởng rượu.
Cũng có thể vớt tôi về nhà.
Mỗ vị họ Karasuma chủ nhân bên người mỹ nữ có vẻ luyến thuyến khi để tôi rời đi, nhưng do tôi bám chặt vào áo tiểu chủ nhân chuyện này nên cuối cùng vẫn là để tôi về nhà tiểu chủ nhân.
Từ khi trở thành sát thủ, tiểu chủ nhân có vẻ lạnh nhạt nhiều, cơ mà vẫn ôn nhu đối với tôi.
Ân, đồ ăn cũng nâng cấp so với khi tiểu chủ nhân còn nhỏ.
Điều làm tôi suýt đứng tim nhất có lẽ là tiểu chủ nhân tận tay nấu ăn cho tôi.
Trên đời này có bao nhiều người có thể ăn đồ ăn do tận tay Gin nấu?
Tuy rằng tôi bây giờ là động vật, nhưng vinh dự này làm tôi rất cảm động.
Mười hạng toàn năng chủ nhân ai có thể có a?
Dù sao tôi hiện giờ có.
------------------------------------------------------------
Tuy rằng này là trò chơi, nhưng thời gian sống vẫn tuân theo thọ mệnh của sinh vật.
Thế nên thân là một con mèo, sinh mệnh của tôi vẫn có hạn.
Lại cũng do bắt đầu sống ở đường phố với tiểu chủ nhân, nên cơ thể cũng lưu lại bệnh căn, khiến cho thọ mệnh cũng giảm đi.
Tôi biết tôi nên rời xa khi biết thọ mệnh mình sắp hết, nhưng mà....
Tiểu chủ nhân không phải cẩu, nhưng chắc chắn không phải người.
Nhà ai nuôi thú cưng sẽ hoàn toàn đóng hết tất cả các nơi để trốn thoát a!!!
Này liền làm tôi không phải tìm nơi xa lạ để chết đi được, chỉ có thể tìm nơi nào đó ẩn nấp để chết đi.
Như vậy tiểu chủ nhân sẽ không thương tâm, đúng?
------------------------------------------------------------
Tôi mở ra ván mới.
Lần này tôi thành một tiểu cẩu, nho nhỏ đáng yêu màu trắng tiểu cẩu.
Cơ mà vẫn là khai cục ở đường phố, tệ hơn là mới sinh nên mắt chưa mở được loại này.
Bất quá trò chơi mà khai cục sẽ chết liền không phải trò chơi.
Xí chắc chắc sẽ có nhân vật đến nhặt tôi về luôn.
Chẳng biết lần này chủ nhân sẽ là ai ta?
Một đôi tay mềm mại nâng tôi lên, sau đó mang tôi về.
Khi được cho uống lên sữa, tân trói định chủ nhân thông tin tôi cũng đã biết.
Trong bảng thông tin, tân chủ nhân tên là [Morofushi Hiromitsu].
Sau đó xuất hiện hai âm thanh mới, hướng về phía tân chủ nhân kêu "Scotch".
Tôi có thêm hai cái chủ nhân mới nữa.
Một cái là [Fuyura Rei], một cái là [Akai Shuichi].
Scotch chủ nhân kêu hai người họ là "Bourbon" và "Rye".
....Rồi xong, lại về xưởng rượu.
Scotch nghi hoặc nhìn mình mới nhặt cún con (tuyệt vọng) rên rỉ, ôn nhu sờ sờ đầu cún.
Bourbon và Rye nhìn Scotch tân nhặt về cún con, cũng nhịn không được vươn tay sờ sờ.
Ân, hảo đáng yêu, cũng rất mềm mại.
Từ đó, Whiskey tổ có thành viên mới.
------------------------------------------------------------
Khi tôi lớn lên đủ để mở mắt, tôi liền có vinh dự thưởng thức tay nghề của các chủ nhân.
Ân, đồ của Scotch ăn rất ngon, còn hơn của tiểu chủ nhân nữa.
Của Bourbon cũng không kém.
Của Rye...sao lần nào chỉ có súp?
Sau này các chủ nhân mà tách ra, tôi sẽ chọn chủ nhân Scotch và Bourbon, chắc chắn sẽ không chọn Rye đâu.
Tôi còn được gặp lại tiểu chủ nhân nữa.
Tuy rằng biết này không phải tiểu chủ nhân tôi biết, nhưng vẫn nhịn không được hơi đến gần.
Tiểu chủ nhân tính tình vẫn tốt đối với động vật, ít nhất tôi bị loát sảng rồi.
Whiskey các chủ nhân có vẻ bị kinh hách hơi quá, sau này liền ít dẫn tôi ra ngoài chơi.
Này lo sợ như đi trên băng mỏng tâm thái làm tôi hơi chột dạ, dù sao là chính mình gây họa.
Ân, xí nữa đi ngủ xem xem các chủ nhân sau này thế nào.
...Thông tin mới, sau này chắc tôi phải đi theo chủ nhân Bourbon hỗn.
Hoặc là tôi tìm cách làm chủ nhân Scotch không chết.
------------------------------------------------------------
Khi thông tin chủ nhân Scotch là nằm vùng xuất hiện, tôi vốn định đi theo chủ nhân Scotch đi.
Kết quả trước khi tôi kịp phản ứng, đã có người cướp cẩu.
Tiểu chủ nhân a tiểu chủ nhân, phóng nằm vùng lão thử không bỏ, trước trộm tôi về làm gì???
Đến cả Vodka tiểu đệ cũng giật mình luôn kìa.
Cơ mà bởi vì việc này, nên tôi không thể đi cứu chủ nhân Scotch?
Không đời nào.
Nhìn tích lũy tích phân, tôi đổi thành biến thành hình dạng khác cơ hội.
Nhưng mà là loại chuyển thành tài khoản mà tôi có.
Ảm đạm miêu tài khoản sáng lên.
------------------------------------------------------------
Tôi thành công cứu chủ nhân Scotch, cơ mà suýt lỡ chân đánh vỡ thể giới quan của Whiskey tổ các chủ nhân.
Rốt cuộc một con có thể biến cẩu biến miêu động vật, thật sự là khó có thể tin.
Nhưng mà để giữ lại kha học thế giới quan, các chủ nhân lầm tưởng tôi là thực nghiệm sản vật.
Đối này, tôi trước muốn xin lỗi Rye chủ nhân một chút.
Bởi vì tôi lỡ cắn mạnh quá, làm chủ nhân Rye phải đi tiêm một mũi, còn phải che giấu tôi xuất hiện qua nữa.
Tôi còn phải trở về nơi tôi bị tiểu chủ nhân nhốt trước đó nữa.
Lúc này tôi, quên mất thứ gọi là camera trong nhà.
Gin nhìn trong video tiểu cẩu biến thành miêu miêu mà hắn quen thuộc, giơ lên khóe miệng.
Tìm được rồi.
------------------------------------------------------------
Tôi không ngờ, sau khi chủ nhân Scotch "chết", tôi không đi theo Whiskey tổ bất kì ai cả.
Tôi lại đổi về bên tiểu chủ nhân.
Vì sao tiểu chủ nhân lại muốn nuôi thú cưng a! Thân là lãnh khốc sát thủ không nên chán ghét nhất sẽ rớt lông thú cưng sao???
Với lại tiểu chủ nhân luôn luôn chiến sĩ thi đua 007 mà đi công tác a! Mang tôi về thật sự sẽ không làm thú cưng đói chết sao!?
...Hảo đi, thật sự không đói chết thật.
Nhìn đồ ăn bãi ở trước mặt tiểu cẩu cẩu đôi mắt dần dần dại ra.
Gin nhìn tiểu cẩu ngốc ngốc không động đồ ăn bộ dáng, nhíu mày.
"Thế nào? Không hợp ngươi ăn uống sao?"
Tôi run lên, nhanh chóng chúi mõm vào thức ăn.
Ân, quả nhiên là hương vị quen thuộc....không, kém hơn chút.
Tiểu chủ nhân a, bao năm nay ngươi không đụng vào đồ nhà bếp nên tay nghề giảm đi sao?
Nhìn tiểu cẩu ăn hết đồ ăn, Gin tâm tình tốt hơn tí.
Thậm chí còn rút khăn giấy ra lau miệng cho tiểu cẩu nữa.
Tôi + Vodka:....
Cảm ơn, trường hợp rất ấm áp, cảm giác rất kinh khủng, có thể làm phim kinh dị loại này.
------------------------------------------------------------
Tôi gặm trong miệng khúc xương, nhìn trước mặt màn hình ảo diễn đàn.
Cũng là gần đây mới đẩy ra cái mới, có thể trong trò chơi xoát trò chơi diễn đàn cho khỏi nhàm chán.
Bởi vì mỗi người chơi trên cơ bản là "thế giới" khác nhau, nên sẽ ra nhiều tình huống thú vị.
Tất nhiên, cao nhất là mô khối tình cảm và công lược là được.
Nhìn trong diễn đàn những bài về công lược nhân vật, tôi không ngăn chặn được chính mình lòng hiếu kì, đi xem xem những người mà tôi quen biết.
Scotch chủ nhân quả nhiên là dễ nhất công lược, chỉ cần chú ý giúp chủ nhân thoát chết là chủ, xong là có thể hơi bắt đầu ngọt ngào hàng ngày?
...Sao nghe nó lạ vậy? Xem kĩ xem kĩ.
À, là thay đổi thân phận trốn chạy sinh hoạt ngọt ngào hàng ngày, diệt xong tổ chức mới có thể hoàn toàn quang minh chính đại lãnh giấy cưới được.
Quả nhiên, có cảnh sát và Bourbon bảo vệ là tốt....
Tôi xoát đến đẩy đưa về cặp đôi HiroZero/ZeroHiro, trầm mặc.
Hình như, cắn còn ngon hơn người chơi?
Lại xoát xoát, đến ra RyeHiro, AkaMuro,....
Tôi: [Tân thế giới đại môn mở ra.jpg]
Các ngươi hóa ra biết chơi đến thế sao?
------------------------------------------------------------
Sau khi xem xem qua một số công lược, cuối cùng tôi lại đi xem của tiểu chủ nhân.
Quả nhiên, độ khó của tiểu chủ nhân là cao nhất trong trò chơi này.
Tất cả người chơi hệ nhân loại đều than trời oán đất đâu.
Có còn tự sa ngã nói là "Gin chỉ cùng công việc kết hôn, bên người có Vodka tiểu đệ là có thể quá cả đời....".
...Sao lại nghe lạ lạ?
Tôi đột ngột xoát đến phần cp, nhìn phía trên "Gin x Vodka" trầm mặc, lựa chọn coi như không thấy thứ này.
Dù sao thì, Gin mô khối công lược toàn âm phủ, không phải kết cục là tương ái tương sát chính là bị Gin giết.
Nói trở về, nếu nhân loại khó vậy, bên thú cưng sẽ ra sao?
Nghĩ nghĩ, tôi lại chuyển sang mô khối tình cảm (thú cưng).
------------------------------------------------------------
Lược qua một đống bài đăng khoe khoang về việc bọn họ được sủng ái thế nào, chủ nhân họ hảo thế nào,....tôi cuối cùng cũng tìm ra mấy bài đăng về Gin.
Nhưng mà....
Tại sao lại hoang vu đến vậy?
Một số bài đăng ít ỏi cũng là loại cố gắng đến gần Gin, cuối cùng hoặc là bị giết, hoặc là bỏ cuộc chọn chủ nhân khác.
Kì quái, tiểu chủ nhân như vậy yêu động vật, sao họ lại nói tiểu chủ nhân căn bản không có tình yêu?
....Hảo đi, này nói chính tôi cũng không tin.
Thế nên vấn đề tới, tại sao tôi vẫn ở đây?
Tôi lâm vào trầm tư, nhưng chưa nghĩ xong tiểu chủ nhân đã về, tiện tay vớt tôi vào lòng loát loát, đuôi của tôi cũng không tự giác vui vẻ vẫy vẫy.
Hảo đi, đừng nghĩ, tiểu chủ nhân tốt với tôi là được rồi.
--------------------------------------------------------
Tôi tự hỏi, không biết Whiskey tổ các chủ nhân có nhớ tới tôi không?
Có lẽ là không, dù sao tôi chỉ là một con chó, không đáng để nhớ mới không quên.
Tuy rằng hồi tôi vẫn là miêu khi tiểu chủ nhân luôn nhớ mãi không quên mà mang tôi đi khắp nơi, nhưng hiện giờ không vẫn nuôi động vật mới sao?
Tuy rằng cái này động vật vẫn là tôi là được.
Đáp án này có được giải đáp khi có ngày tiểu chủ nhân mang tôi đi ra ngoài gặp được Bourbon.
Có được một đầu sáng lạn kim mao cũ chủ nhân phức tạp nhìn về phía tôi, sau đó khi nhìn về phía tiểu chủ nhân liền mang lên giận dữ cảm xúc.
Gin nhận ra ánh mắt của Bourbon, kinh thường cười một tiếng, sau đó dắt dây thằng đi ra chỗ khác.
Tiểu cẩu cẩu nhìn Bourbon, hơi hơi nghiêng đầu, khi Gin rời đi thì ngoan ngoãn đi theo sau, không có lưu luyến không rời cảm xúc.
Bourbon ánh mắt ám trầm nhìn dần đi xa ba bóng dáng, sau đó quay đầu tiếp tục đi hướng nhiệm vụ.
Vodka toàn bộ hàng trình nhìn giao thoa, không nhận ra có cái gì không đúng, chỉ là nhạy bén nhận ra cảm xúc của đại ca đột nhiên trở nên tốt hơn.
Vodka: ?
------------------------------------------------------------
Thật ra, chủ nhân Hiro cũng từng thấy tôi, từ xa.
Cải trang cải dạng Hiromitsu lúc nhìn thấy Gin khi liền đi hướng khác, nhưng mà thấy bên chân quen thuộc cẩu cẩu vẫn là nhịn không được ngó mắt.
Nhìn tiểu cẩu mà hắn nuôi hiện giờ đang tràn đầy sức sống mà đi theo bên Gin, Hiro vẫn không có chút nào an tâm cảm xúc.
Rốt cuộc ngày đó buổi tối, tiểu cẩu biến miêu tiết mục chính là cả Whiskey tổ đều thấy.
Đi theo Gin bên người tiểu cẩu, thật sự không phải tổ chức thực nghiệm thể sao?
Bất quá....
Nhìn tiểu cẩu phạm lười nằm liệt sau được Gin ôm lên vào trong lòng rồi đi tiếp bộ dáng, Hiro đậu đậu mắt.
Gin tốt như vậy tính tình sao?
(Còn mỗ danh hiệu Rye FBI nằm vùng Akai Shuichi, hiện đang trong tuyệt tán đào vong trung, không có thời gian đi xem cẩu.)
------------------------------------------------------------
Tâm tình tốt của tiểu chủ nhân kéo dài rất lâu.
Thậm chí hiếm thấy mang theo Vodka đi nhà ăn ăn một bữa.
Tất nhiên, cho phép mang thú cưng loại này.
Tôi một bên ăn đồ ăn tiểu chủ nhân gắp cho, một bên nhìn chằm chằm tiểu chủ nhân.
Tiểu chủ nhân thật sự thật đẹp, tuy rằng trông có vẻ cực kì hung, mà sự thật cũng là rất hung là được.
Rất hiếm thấy tiểu chủ nhân thả lỏng như vậy, thậm chí cởi mũ ra bộ dáng....
Nhìn đối diện đang cẩn thận giúp tiểu chủ nhận lột thức ăn Vodka, tôi trầm mặc.
Vì lí do nào đó, bắt đầu cảm thấy Vodka cái này hình dạng hơi cay mắt đâu.
Nếu không bắt đầu suy xét giúp Vodka giảm béo?
Mà nói thật, đi theo tiểu chủ nhân lâu vậy mà vẫn không giảm béo được đúng là phục.
------------------------------------------------------------
Nhưng mà cuối cùng, Amuro chủ nhân lại là cuối cùng người thắng đâu.
Bởi vì tiểu chủ nhân bị nào đó lão già mệnh lệnh ra nước ngoài làm việc.
Xin chú ý, hiện tại tiểu chủ nhân chính là một cái chiến sĩ thi đua, tôi là một con tiểu cẩu cẩu.
Tuy rằng có vài người là sẽ thích tùy thân mang theo thú cưng đi du lịch, nhưng hiểu nhiên, mang theo thú cưng đi làm nhiệm vụ đa số sẽ gây ra trở ngại rất lớn.
Với lại theo chế độ làm việc của tiểu chủ nhân, chỉ cần ra nước ngoài một cái, không lâu sau đó là sẽ trầm mê với công việc, khả năng chăm sóc một cái "trói buộc" là rất khó.
Mà thân là "cự chủ nhân", Amuro chủ nhân trong khoảng thời gian rất dài sẽ ở lại Nhật Bản.
Hiểu nhiên, nhận ra quyết định tốt nhất cho tôi vào lúc này là gì, tiểu chủ nhân trầm mặc, lần đầu sinh ra sát Boss chính mình thượng vị xúc động.
Amuro tiếp nhận nhà mình cẩu cẩu, cười rất tươi mà cùng Gin vẫy tay chào tạm biệt.
Nụ cười này rất sáng lạn, Gin rất muốn rút súng bắn người.
Bạn đang đọc truyện trên: truyentop.pro