Ngày 74: Đột ngột như tuyết rơi và mưa đổ
- Về Đại bản doanh, Hộ sử quân và Thoái sử quân -
---
Nửa đêm, qua cánh cổng kết nối thời gian và không gian, luồng gió mùa hè xưa cũ thở qua bề mặt tầng tuyết phủ dày sân trước Honmaru. Đội viễn chinh sáu chiến binh trở về cùng xe kéo nặng chiến lợi phẩm. Vết chân và bánh xe hằn nền đất, nghiền tuyết tan chảy thành nước, nước đẫm qua đáy những chiếc bao loang lổ tro bụi cố đô.
Cánh cổng thời không còn sừng sững sau khi chiến binh Hộ sử quân cuối cùng khuất bóng lưng. Họ chưa nhận thức được mối nguy hiểm tiềm tàng từ cánh cổng. Qua vết rách kết nối thời đại, nước đẫm những đôi giày rơm lặng lẽ và gió rẽ đôi dưới lưỡi đao lạnh hơn tuyết mùa đông và ba kẻ nắm đao mang thù hận rừng rực hơn mùa hè.
Tiếng binh khí nghiền binh khí trong cuộc chiến sống còn siết nghẹt Honmaru. Tiếng đêm chết trong tiếng xung đột. Máu ầng ậc chảy từ cần cổ xám xịt không đồng nghĩa với ngừng giương cao lá cờ rách nát, hay những bàn chân ngừng đạp lên đất đỏ sẫm, hay những hốc mắt tối om ngừng tiếp tục bắt sát vào mục tiêu là cái đầu của những kẻ quyết tâm bảo vệ tất cả của họ. Đội quân hộ sử nhận ra họ hữu tử còn kè thù Thoái sử quân thì bất tử, vì vậy cuộc tập kích giữa đêm vào Honmaru đại diện cho nguy cơ nhằm vào không chỉ một mà còn vô số Honmaru. Vì vậy, cận thần Mikazuki Munechika chỉ đạo bắt sống cả ba kẻ thù bất thường để báo cáo Saniwa.
Trên mái nhà, Gokotai Toushirou và Atshushi Toushirou hậu thuẫn cho Ichigo Hitofuji giáp chiến với Kuro Oodachi. Kuro Oodachi xám xịt như hồn ma, vung đao ép lùi ba chiến binh mang giáp nặng và đánh sập mái ngói. Trên cầu, Kousetsu Samonji ghìm chặt Kuro Uchigatana. Trong sân, Akashi Kuniyuki giáp chiến với Kuro Tachi, họ đều từng bước ép sát để kẻ còn lại rơi xuống hồ nước. Cuộc chiến đã bắt đầu với chỉ ba Thoái sử quân và sáu Hộ sử quân, sau khi Ichigo đột ngột trở ngược đao chém hụt Atsushi, Kousetsu phối hợp cùng Kuro Uchigatana khống chế Akashi, bản thể kim loại của Akashi nứt vỡ và thực thể tan rã ra tro, cuộc chiến vốn ở thế áp đảo theo thời gian trở thành bế tắc giữa chỉ ba Thoái sử quân và còn lại là gần một trăm Vệ sử quân. Họ chưa từng ngừng vung đao cắt qua không khí nghẹt vụn gỗ và tro bụi.
Uế khí từ Thoái sử quân ăn mòn sự tỉnh táo của Hộ sử quân giáp chiến với chúng, uế khí bám trên Hộ sử quân cũng ăn mòn những Hộ sử quân tiếp cận họ. Họ trở thành kẻ thù với tốc độ và sức mạnh tiến bộ bất thường, vung đao không vì để bảo vệ hay xét lại lịch sử. Máu ngừng chảy từ cơ thể xám xịt của Thoái sử quân, nhỏ từ lưỡi đao xuống mũi đao, nhỏ xuống đất sậm màu.
Tương tự như tuyết mùa đông và gió mùa hè, đột ngột như tuyết rơi và mưa rào, Thoái sử quân biến mất đột ngột như cách chúng xuất hiện. Chúng rút lui qua cánh cổng thời không mở rộng, bỏ lại gần một trăm Vệ sử quân và bản doanh đổ nát chứng minh cho cuộc phản công tuyệt vọng. Và tro bụi khi những chiến binh Hộ sử quân bị uế khí ăn mòn tan biến chẳng để lại lời tạ từ. Thợ rèn không thể phục hồi nhưng bản thể kim loại bị ăn mòn. Tổng bộ thời không ghi nhận báo cáo về ba chiến binh Thoái sử quân bất thường nhưng không có phản hồi hợp lý về sự cố không thể đóng lại các vết rách không thời gian đã tạo điều kiện cho Thoái sử quân phá hủy một đại bản doanh từ bên trong. Họ chỉ ban hành công văn yêu cầu các bản doanh chủ động tăng cường phòng thủ.
Thợ rèn không thể hàn những bản thể bị tổn hoại trong cuộc chiến kinh khủng. Tổng bộ thời không chông có lời giải thíc thỏa đáng cho sự cố cùng lúc ở khu vực Musashi. Mệnh lệnh duy nhất là tăng cường cảnh giác.
-Tầm phong Hoàn-
Bạn đang đọc truyện trên: truyentop.pro