Chương 6 - 4: Chuẩn bị trước khi chịu chết
“Rõ ràng là chuẩn bị trước chiến đấu, Phạm Thống ngươi đừng bi quan như vậy có được không? Có ván cược mới mở đó, có muốn đặt bên nào sẽ thắng không? Cược toàn bộ tài sản của ngươi vào Đông Phương Thành thắng, sau đó nếu sống sót trở về, là sẽ có ngay nửa đời sau đẹp như mơ đang chờ ngươi!” —- Mễ Trọng
“Bộ ngươi quên ta vẫn còn đang mắc nợ sao? Ta đặt cây lau này coi như ba vạn xâu tiền có được không?” —- Phạm Thống
Thông báo tuyên chiến của Đông Phương Thành là được ban bố vào ngày sau hôm nghi thức đổ vỡ, bọn họ trở về thành.
Mệnh lệnh do đích thân nữ vương hạ đương nhiên lấy tốc độ nhanh nhất truyền khắp mọi xó xỉnh của Đông Phương Thành. Công văn tuyên chiến chính thức không bao lâu đã được dán ở các nơi công cộng, Phạm Thống trước giờ không có hứng với xem công văn, nhưng lần này là chuyện tương quan mật thiết, hắn không thể không thử tìm hiểu một chút.
Bởi vì thông báo được dán ở khắp mọi nơi, không cần chen chúc nhau mà xem, đây có lẽ là điều duy nhất đáng mừng đi.
“Phạm Thống, phía trên ghi gì vậy?”
Nguyệt Thoái là đi xem thông báo với hắn, chẳng qua thông báo này chữ cũng hơi nhiều, lại còn dùng chữ khá ít gặp, cộng thêm một số cách dùng từ với câu văn của chính phủ… Muốn Nguyệt Thoái xem hiểu, vẫn là có hơi khó.
“Chờ một lát, tôi không có xem.”
Tôi là nói tôi đang xem, tin rằng cậu nhất định nghe hiểu.
Ôi, tôi thật không thích xem công văn. Ghi đơn giản dễ hiểu cho mọi người liếc cái là hiểu thì có gì không được sao? Cứ phải tỉa tót từng chữ một như vậy, chẳng lẽ như vậy nhìn lên sẽ giống bậc cao nhân hơn? Tốc độ đọc công văn so với văn chương bình thường đại khái chậm hơn gấp đôi, tôi cảm thấy người phụ trách ghi mấy loại văn chương này chắc cũng chả sung sướng được chỗ nào, nếu anh đã ghi vất vả thế rồi tôi cũng khốn khổ vì đọc, vì sao không dứt khoát tha cho nhau, dùng câu chữ văn nói để biểu đạt ý tứ đây?
Tôi cũng biết đây chỉ là cảm thương vô nghĩa của tôi, có khi người ghi những công văn này còn rất khoái ghi, ví dụ như Vi Thị đại nhân, hắn thoạt nhìn có vẻ rất yêu thích loại văn chương thảo phạt này, đại nghĩa lẫm liệt truy cứu tội trách, nhiều lần lặp đi lặp lại lập trường phe ta, giống như có thể tưởng tượng trạng thái hùng hồn khi lấy để diễn giảng, chậc chậc, thật là chịu không nổi.
Tờ công văn này xem tới xem lui cũng chẳng qua chỉ có mấy điểm quan trọng —- chính là “chúng ta phải tuyên chiến với Lạc Nguyệt, bởi vì bọn chúng phá hoại nghi thức chú nhập vương huyết, lại còn bất kính với nữ vương bệ hạ, bởi vì thiếu đế Lạc Nguyệt không phối hợp nghi thức chú nhập vương huyết, các ngươi cũng chỉ là một con đường chết, cho nên trận này đánh là cái chắc rồi, các ngươi không được lựa chọn, cứ ngoan ngoãn quăng đầu lâu phun máu nóng đi”.
Cảm giác bị uy hiếp với ra lệnh kiêm sợ hãi thật tệ… Ủa! Từ từ đã! Cho nên mục đích đánh trận lần này rốt cuộc là cái gì! Chắc không phải muốn bắt thiếu đế chứ! Hôm đó nhìn thấy đức tính kia của hắn, tôi cảm thấy cho dù lấy cả quốc gia để uy hiếp hắn cũng sẽ không gật đầu! Nếu là mục tiêu tác chiến thật sự là bắt cóc thiếu đế Lạc Nguyệt, vậy căn bản ngay từ đầu đã không cần đánh rồi mà! Tôi không chơi đâu!
“Phạm Thống, cậu xem xong chưa?”
Có lẽ là thấy sắc mặt hắn thay đổi, cho nên Nguyệt Thoái lại hỏi lần nữa.
“Chưa xem xong. Dù sao đại khái chính là nói, thiếu đế Lạc Nguyệt bắt nạt tới tận chân chúng ta rồi, chúng ta nhất định phải lặng lẽ nhẫn nhịn, đánh trận này mọi người nhất định sẽ chết sạch, cho nên mọi người nhất định phải phối hợp sự việc tiếp đến, để Lạc Nguyệt giết cho chúng ta kêu cha gọi mẹ.”
“Ồ…”
Chắc là do khó phiên dịch quá, Nguyệt Thoái phát ra âm thanh đau khổ.
Xin lỗi, đều là lỗi của tôi. Tôi biết đoạn này quá lệch lạc, cậu nghe không hiểu cũng phải…
“Phức tạp mà nói, chính là bởi vì nghi thức thâu xuất vương huyết, chúng ta không cần đánh trận là sai rồi.”
Câu lần này mặc dù cũng sai không ít, nhưng bởi vì tương đối ngắn, Nguyệt Thoái cuối cùng cũng nghe hiểu.
“Thế à, hẳn cũng là kết quả trong dự liệu đi…”
Đúng vậy, Lăng Thị đại nhân cũng đã dự cáo rồi, khai chiến là nhất định rồi.
“Nguyệt Thoái, cậu muốn ở trong thành cung ứng sao? Không, không xuống chiến trường sao?”
Cái gì mà xuống chiến trường, tôi còn xuống biển đây.
Phạm Thống cũng biết cầu xin người ta đi cùng, sau đó nhờ người ta bảo vệ, đây thực sự rất mặt dày, nhưng đối với ý thức cầu sinh, hắn vẫn không nhịn được muốn hỏi thử xem.
“Hm… tôi muốn làm theo sắp đặt này, tôi không muốn lên chiến trường.”
Khi Nguyệt Thoái trầm tĩnh trả lời như vậy, mặt của Phạm Thống tức thì co rút, có chút không biết nên nói tiếp thế nào.
Làm… làm sao đây? Người ta cũng đã nói cậu ấy không muốn đi rồi, lương tâm của tôi… lương tâm của tôi…
“Phạm Thống, sắc mặt của cậu không dễ coi lắm… Cậu lo chuyện lên chiến trường sao? Hm, chưa chắc sẽ rút trúng đâu.”
Nguyệt Thoái vỗ lưng của hắn, nhưng công hiệu an ủi của hành động này có hạn.
Vậy nếu như rút trúng thì sao? Rút trúng cậu cũng mặc kệ tôi sao? Đừng nói cái gì mà Chu Sa sẽ giúp tôi, cậu ta có rút trúng hay không cũng còn chưa chắc, nếu thật sự cả hai đều rút trúng, thừa dịp chiến trường hỗn loạn, cậu lại không có ở đó, cậu ta âm thầm xử lý tôi còn có khả năng hơn! Trình độ chướng mắt của tôi ở trong mắt cậu ta tuyệt đối là số một số hai!
“Quân đội chiếu theo lý thuyết có biên chế cố định, đội ngũ hơn vạn người, tôi cho dù cũng lên chiến trường, tỷ lệ được bố trí ở gần cậu vẫn không cao.”
Giống như nhìn thấu tâm sự của hắn, Nguyệt Thoái giải thích một câu như vậy, càng khiến tâm tình của Phạm Thống rớt xuống đáy vực.
Tóm lại… lỡ rút trúng thật, chính là không có người để dựa dẫm, chỉ có thể tự dựa vào mình?
“Tôi biết rồi… Tôi trở về sẽ ghi sẵn chứng thư ly hôn, quên tôi đi.”
Ai nói cho tôi từ đảo ngược của di thư vì sao là chứng thư li hôn vậy hả! Vậy chứng thư kết hôn sẽ tương đương với di thư sao! Đây là lời thoại ở đâu vậy? Tôi rõ ràng là muốn nói đừng quên tôi cơ mà, bộ đang xướng tuồng đấy à!
“Chứng thư ly hôn là ghi cho phất trần của cậu sao?”
Nguyệt Thoái không khỏi bật cười, bản thân Phạm Thống thì chẳng thấy buồn cười chút nào.
Cậu đừng nghiêm túc bắt đầu dùng lời nói ngược của tôi để đùa chứ! Tôi với Puhahaha chưa từng có kết hôn có được không! Chưa từng có! Chỉ là lập khế ước vũ khí với chủ nhân thôi!
Hơn nữa Âm Thị đại nhân còn xung phong muốn chiếu cố nó đây, tôi ngay cả hậu sự cũng không cần phiền não, a ha, a ha ha ha…
“Phạm Thống, chúng ta mau trở về thôi, tiết buổi chiều sắp bắt đầu rồi.”
“Ờ.”
Tuy chẳng mấy hứng thú đối với chuyện đi học, nhưng có học sinh ngoan là Nguyệt Thoái ở bên cạnh, tiết học này vẫn là không thể không đi.
Về chuyện tuyên chiến, trước mắt chỉ có bản thông báo này mà thôi, ngay cả nghi thức tuyên bố công khai cũng không có, bản thân nữ vương cũng không xuất hiện, Phạm Thống vốn cho rằng sẽ có buổi hô hào tinh thần hoành tráng, bây giờ bởi vì tất cả đều không có, trái lại có loại cảm giác không chân thực.
Cho dù bầu không khí trên đường phố xác thực bởi vì bản thông báo đầy rẫy khắp nơi này mà trở nên hoảng loạn bất an, nhưng đi học như bình thường như hiện giờ, đi ở trên con đường quen thuộc, luôn cho hắn một loại ảo giác cuộc sống không khác gì trước kia.
Đương nhiên, đây chỉ là ảo giác mà thôi.
Tiết buổi chiều là phù chú học, mặc dù Nguyệt Thoái rớt trở về tua rua màu trắng, nhưng vẫn tiếp tục học theo tiến độ ban đầu, cho nên vẫn cùng lớp với Phạm Thống. Chẳng qua, ngoài hai môn Nguyệt Thoái đều có biểu hiện vượt tiêu chuẩn kia, thì với phù chú, cho dù đầu tư rất nhiều vào nó, vẫn không có cảm giác tiến bộ, đây cũng khiến Phạm Thống khẳng định cái đạo lý “người dù thiên tài cách mấy, vẫn là có thứ không thiện trường”.
Dưới đốc thúc của Phạm Thống, thư pháp của Nguyệt Thoái đã tiến bộ rất nhiều, ít nhất những nét bút cơ bản chấm ở đâu hất ở đâu, cậu vẫn tạm nắm vững, chẳng qua để vẽ ra một tấm phù chú hữu hiệu thì vẫn còn xa lắm, vận dụng phù lực cũng tàm tạm.
Cho dù sử dụng phù chú Phạm Thống đã vẽ sẵn, Nguyệt Thoái cũng rất khó để cho phù chú phát huy hiệu lực mà nó nên có, bản thân cậu cũng thừa nhận ở môn học này đã gặp phải chướng ngại không thể vượt qua được, đây khiến người sớm đã từ bỏ thuật pháp là Phạm Thống cảm thấy khó hiểu.
“Nguyệt Thoái, nếu thật sự học được, còn tới học làm gì?”
Câu này sau khi đảo ngược thì trở nên có chút kỳ quái, giống như biến thành tự học ở nhà đã có thể tự mình tinh thông, hoàn toàn sai hết rồi.
“Mặc dù học không được, đi học cũng rất vui mà, hơn nữa, đây cũng là cơ hội luyện bút lông, nếu như ngày nào đó có thể vẽ ra một tấm bùa hữu hiệu, đó nhất định là một chuyện rất có cảm giác thành tựu đi.”
Thái độ học tập của Nguyệt Thoái luôn rất tích cực, Phạm Thống cũng không thể không bội phục.
Vậy à… chỉ cần có thể vẽ ra được một tấm phù hữu hiệu cậu đã thỏa mãn rồi? Thật là nguyện vọng đơn thuần không có dã tâm, vậy mục đích học tập bất thuần như tôi, suốt ngày muốn trở thành cao thủ, nâng cao giai cấp tua rua, sống những ngày sung sướng hô phong hoán vũ, đây chính là hiện thực của người lớn sao?
Thái độ học tập thuần túy như vậy mới là tốt đi, mặc dù tôi vẫn không thể noi gương được.
“Nghe có vẻ tệ thật đó, cố lên. Tấm phù chú hữu hiệu đầu tiên mà cậu vẽ không ra được, thì tặng cho tôi dùng nhé? Như vậy có lẽ không có động lực hơn?”
Nghe lên tệ thật là lời của tôi bị đảo ngược. Vốn là câu khích lệ, biến thành thứ tràn ngập trào phúng rồi, cho dù phiên dịch trong đầu thì không vấn đề, nhưng phá hoại bầu không khí cũng phá hoại thật triệt để, tuyệt vọng quá —-
“A, được đấy, tôi sẽ nỗ lực.”
Nguyệt Thoái xem ra hẳn là đọc hiểu ý ban đầu của hắn, lập tức nở nụ cười vui vẻ trả lời hắn.
A a, từ từ đã, tôi cảm thấy ước định này hình như không hay lắm! Nghiêm khắc mà nói, không phải cho tôi dùng, mà là cho tôi chà đạp mới đúng! Tôi chỉ cần niệm sai tên phù chú, tấm phù đó sẽ bị hủy ngay!
Xem ra cũng chỉ có thể đến lúc đó tính sau, mới hứa xong đã nuốt lời liền thì cũng không hay, sau này trước khi muốn nói gì đó phải cân nhắc kỹ càng, tránh cho sai một bước rồi những bước sau cũng sai luôn…
Nếu cậu ấy tặng tôi tấm ngự hỏa chú, miệng tôi đọc ngự thủy chú sau đó ném ra để rồi lãng phí nó, cậu ấy không biết có tức giận không nhỉ…?
“Phạm Thống, phù chú của cậu càng ngày càng tốt rồi, nếu như nghĩ ra biện pháp khắc phục nguyền rủa, lên chiến trường hẳn là sẽ dư sức bảo vệ mình.”
Đây còn cần cậu nói, tôi cũng biết chứ, nhưng ngoại trừ cách ăn may với xác suất, vừa không có hiệu suất vừa lãng phí phù chú như lần ở trên đại hội tỉ võ lúc trước, tôi thật sự không biết nên làm sao sử dụng cho tốt phù chú.
“Nội dung trên lớp tôi đều có chuyên tâm lắng nghe, mặc dù dùng không ra, nhưng đó hẳn là do bản thân tôi. Trên lý luận, có thể dùng phương thức khác để sử dụng phù chú với phù lực, cậu có muốn thử không?”
“Ơ?”
Khi Nguyệt Thoái đề nghị với hắn như vậy, hắn xác thực giật mình.
Suy cho cùng, thiên tài vẫn là thiên tài, chỉ từ lý luận đã có thể nghiên cứu ra phương pháp khác? Cho nên bây giờ phải dựa vào tôi để thí nghiệm chứng minh lý luận có chính xác hay không rồi?
“Không muốn không muốn, có phương pháp gì cũng được, tôi cũng không muốn thử, cậu khỏi nói đi.”
Cậu từ thần thái của tôi cũng có thể nhìn ra ý nguyện muốn nghe mãnh liệt của tôi chứ, câu này thì không cần dịch nữa.
“Ừ. Từ lý luận xem ra, vấn đề của cậu hẳn là lúc phù lực sắp phát động, trong lòng cần phải nghĩ đến tên của tấm phù chú đó, cho nên ngay cả cố ý nghĩ tên tương phản để lợi dụng xác suất chín phần mười cũng làm không được, kỳ thực cái vấn đề này, nếu như cậu có thể không cần đọc tên phù chú cũng có thể sử phù chú bình thường giống như Lăng Thị đại nhân là xong, nhưng luyện đến trình độ đó không biết phải cần bao lâu, chúng ta cần nghĩ phương pháp khác.”
Đúng thế, muốn luyện đến trình độ như Lăng Thị đại nhân, cũng chính là tua rua màu đen rồi đi? Nếu thật sự có thể đạt được loại trình độ đó, ngay cả Puhahaha cũng chịu thừa nhận tôi là chủ nhân rồi, chẳng qua đời này thật sự có khả năng sao?
“Bình thường mà nói, ban đầu cách sử dụng phù chú thoạt nhìn là lấy một tấm phù ném ra rồi hô tên phù chú để phát động…”
Nguyệt Thoái nói đến đây thì ngừng lại một chút, ánh mắt từ sách giáo khoa di chuyển đến người Phạm Thống.
“Nếu như một lần sử dụng hai tấm thì sao? Nói không chừng khả thi?”
Nói tới nói lui cuối cùng nói đến chuyện chính rồi, khi Nguyệt Thoái nói ra đề nghị này, Phạm Thống một mặt giật mình, mặt khác đầu óc cũng không kịp vận chuyển.
Một lần cầm hai tấm phù? Một lần cầm hai tấm ngự hỏa chú, lúc ném ra hô ngự thủy chú, chính là một lần lãng phí hai tấm bùa đi? Như, như vậy có tốt hơn sao!
“Ví dụ như trên tay đồng thời cầm ngự hỏa chú với ngự thủy chú, như vậy cậu bất luận hô ra cái gì, ít nhất đều có một tấm có thể phát động, chẳng phải sao? Đương nhiên, điều kiện là phù lực phải đồng thời chú nhập vào hai tấm bùa mới được.”
Ồ! Thì ra là như vậy!
Sau khi Nguyệt Thoái giải thích kỹ hơn, Phạm Thống mới bừng tỉnh.
“Nhưng khi phát động phù chú nào đó, phải thâu nhập phù lực tương ứng, tôi nếu như đồng thời thâu nhập phù lực ngự hỏa chú vào hai tấm bùa, sau đó hô ra ngự thủy chú, vậy thì, bởi vì trong ngự thủy chú là được thâu nhập phù lực của ngự hỏa chú, vẫn là không thể phát huy hiệu dụng.”
Hiếm khi nói chuyện bình thường trong lúc thảo luận chính sự, Phạm Thống cảm thấy mừng rỡ đôi chút.
“Hả? Không phải, là muốn cậu đồng thời ở trong ngự hỏa chú với ngự thủy chú thâu nhập phù lực mà chúng nên có. Bởi vì tôi nghĩ, thuật pháp cũng có thể đồng thời phát động hai cái trở lên, phù chú hẳn là cũng có thể chăng…?”
Nguyệt Thoái dù sao cũng chỉ là suy đoán từ lý luận, bản thân cậu cũng không xác định có thể thành công hay không, đây chỉ là cung cấp một hướng cho Phạm Thống mà thôi.
“Đồng thời phát động hai cái trở xuống, đó là chuyện mà xuẩn tài như cậu mới làm được…”
Mặt Phạm Thống đen thui, cũng không biết là bởi vì lời Nguyệt Thoái nói, hay là bởi vì lời nói bị đảo của hắn.
Thần linh ơi, vì sao, rốt cuộc vì sao luôn để cho con nói ra những lời khó nghe đây? Đây là đang khảo nghiệm lực bao dung của bạn bè con sao? Nguyệt Thoái ngày nào đó rốt cuộc chịu không nổi nữa sau đó nói với con “Xin lỗi, tôi nghĩ chúng ta sợ rằng không thể tiếp tục làm bạn bè nữa” thì sao? Chơi ác cuộc sống con như vậy vui lắm à? Hả?
“Thật không? Nhưng tôi cảm thấy hẳn là không phải chuyện khó mà, cậu thật sự không thử xem sao?”
Nguyệt Thoái tốn mấy giây mới hiểu hắn đang nói cái gì, rồi lại đơn thuần bổ thêm một câu khiến Phạm Thống không biết nên khóc hay nên cười.
“Cậu thấy có mấy người làm không được đã biết có bao nhiêu dễ rồi đi, cậu cảm thấy tôi cũng là xuẩn tài sao? Liệu có đánh giá tôi cao quá không?”
Được lắm, nói tôi là xuẩn tài vậy mà vẫn là đánh giá cao tôi cơ đấy, nguyền rủa chết tiệt này.
“Cho dù là thiên tài, cũng cần phải nỗ lực. Không thử xem thì làm sao biết được?”
Bị ánh mắt trong veo như vậy của Nguyệt Thoái nhìn chằm chằm, Phạm Thống cũng không biết nên trả lời thế nào mới tốt, cuối cùng đành gãi đầu đáp ứng.
“Tôi biết rồi, coi như là làm một chút vùng vẫy vì tử vong đi.”
Tôi là nói vì sinh tồn. Vì tử vong thì có gì để vùng vẫy? Xuôi tay nhắm mắt là được rồi mà.
“Vậy sau khi tan học xin lão sư giấy phù để luyện tập, tôi cùng cậu đi tìm nơi để luyện tập nhé?”
Được đấy được đấy. Chẳng qua, lại không rủ Chu Sa à? Mặc dù tôi cũng không làm sao muốn tìm cậu ta, nhưng cứ trường kỳ như vậy, cậu ta hẳn là sẽ càng ngày càng ngứa mắt với tôi, thật là khốn đốn.
Nếu như có thể tìm một người hiểu phù chú cùng tới xem thì tốt rồi, Chu Sa không học, Bích Nhu phần lớn cũng vậy, Mễ Trọng thì thôi đi, Âm Thị đại nhân với Lăng Thị đại nhân vẫn chưa thân đến mức có thể tùy tiện mở miệng yêu cầu chỉ điểm…
Ôi, vì sao Lạc Thị lại không ở đây? Nếu là Lạc Thị thì tốt rồi, ít nhất cậu ấy là tua rua màu đỏ, tuy chưa đến cảnh giới cao thủ, cũng tính là không tệ rồi.
Nếu không phải Lạc Thị bây giờ đang mất tích, chuyện này cậu ấy hẳn là nhân tuyển tốt nhất, chính cái này gọi là không khéo đi, thật hết cách.
Cái gọi là giấy phù dùng cho luyện tập, là để cung cấp cho học sinh sử dụng, so với giấy phù sơ cấp còn kém hơn một chút, gần như chỉ có thể trình hiện “hữu hiệu” và “vô hiệu”, không có ích gì cho thực chiến.
Cũng bởi vì như vậy, trường học cũng không lo sẽ có học sinh muốn lợi dụng giấy phù luyện tập để mưu thủ tư lợi. Thứ này thật sự chỉ có thể lấy để luyện tập mà thôi, không có bất cứ hiệu ích khác, đương nhiên, học sinh xin cũng đặc biệt dễ, gần như không có hạn chế gì.
Tuy là nói như vậy, nhưng khi Phạm Thống với Nguyệt Thoái theo chỉ thị của lão sư đến văn phòng của Phù Chú Hiên xin giấy phù để luyện tập, vẫn là gặp một chút xíu khó khăn.
“Giấy phù dùng cho luyện tập? Các người muốn mấy tấm?”
Nhân viên văn phòng ngẩng đầu nhìn bọn họ, hỏi một cái vấn đề rất cơ bản.
“Tôi nghĩ khoảng ba tấm đi.”
Này, làm trò gì vậy, tôi là nói ba mươi tấm cơ, ba tấm nào đủ dùng chứ?
“Phạm Thống, ba tấm quá ít rồi, ít nhất lấy chừng ba trăm tấm nhé?”
Con số Nguyệt Thoái nói ra khiến hắn giật mình, chẳng qua ngẫm lại cảm thấy vẫn ổn, dù sao thì nếu như muốn một lần dùng hai tấm phù chú luyện tập, vậy thì luyện một trăm năm mươi lần là hết rồi.
“Nói cũng phải, vậy thì cho tôi xin ba vạn tấm đi.”
Cái quỷ gì vậy hả a a a a a! Rốt cuộc muốn thế nào hả! Đừng để tôi dùng bộ mặt tỉnh rụi nói ra mấy câu gợi đòn như vậy có được không! Tôi còn muốn làm người mà!
“Các ngươi tới đây để đùa sao?”
Cậu xem, lão sư cũng phẫn nộ rồi kìa! A A A —- vì sao muốn tôi tự mở miệng chứ!
“Lão sư, xin lỗi, chúng tôi xin ba trăm tấm giấy phù là được, cậu ấy chỉ là nhất thời nói nhầm mà thôi.”
Nguyệt Thoái thấy tình huống này, vội vàng tới giải thích giùm, có lẽ là bởi vì thái độ thành khẩn, nhân viên văn phòng vốn có chút bị chọc giận cuối cùng cũng không tức giận nữa, để bọn họ đăng ký xong, liền lấy ba trăm tấm bùa cho hắn.
Ôi, người đẹp quả nhiên có rất nhiều chỗ tốt, nếu là tôi xin lỗi, chỉ sợ không có khả năng được tha dễ như vậy đi? Mà trời đã sinh vậy rồi cũng không thể làm gì được, người đã không được trời ưu ái bề ngoài rồi, còn kết hợp với cái miệng như vậy, thực sự khiến người không nản lòng cũng khó.
“Chúng ta đi đâu luyện tập?”
“Chỗ rộng rãi ngoài thành đi, khu một Tư Nguyên thế nào?”
Sau khi Nguyệt Thoái kiến nghị như vậy, Phạm Thống lập tức lắc đầu nguầy nguậy.
“Trong thời gian đi học, khu một tư nguyên nhất định toàn những người đến nhổ lông vịt! Chúng ta muốn làm loại luyện tập kỳ quái này, cho người khác xem rất có mặt mũi, tìm nơi nào nhiều người chút đi!”
Cái gì mà đi học tan học, gà với vịt, tôi cũng không muốn giải thích nữa, quan trọng là tôi muốn tìm nơi ít người một chút, tốt nhất đừng có người khác, cậu chỉ cần hiểu điều này là đủ rồi.
“Muốn… tìm nơi ít người một chút?”
Nguyệt Thoái không chắc lắm mà hỏi, Phạm Thống vội vàng gật đầu.
“Càng nhiều càng tốt, tốt nhất một người cũng không có!”
Sau khi nghe yêu cầu của hắn, Nguyệt Thoái nghiêng đầu suy nghĩ, mới đề nghị tiếp.
“Tôi hiểu rồi. Vậy thì, chúng ta đi khu một Hư Không vậy, chỗ đó hẳn là sẽ không có người khác.”
… Hả?
Cái đó, có chữ Hư Không, nhớ hình như là nơi rất nguy hiểm? Tôi hình như loáng thoáng có chút ấn tượng, đó chẳng phải nơi Âm Thị đại nhân bắt ma thú sao? Tuy xung quanh không có người thì tốt hơn, nhưng, nhưng cậu cũng không cần triệt để chấp hành đến mức độ này chứ?
“Đó là nơi rất an toàn, như vậy được không?”
Tôi là nói rất nguy hiểm! Chẳng qua cái này không cần tôi nói, cậu hẳn là cũng biết mới đúng chứ?
“Ừ, có tôi ở đó, không cần lo lắng vấn đề an toàn.”
Nguyệt Thoái giống như nhìn ra chỗ bất an của hắn, dùng thái độ ung dung để đảm bảo.
Tôi nói nhé Nguyệt Thoái, cậu đối với thực lực của mình đã hoàn toàn không có ý ẩn giấu nữa sao?
Nếu như là do Âm Thị đứng ra bảo chứng, Phạm Thống sợ rằng vẫn bán tín bán nghi, nhưng bảo chứng này là do Nguyệt Thoái đề xuất, cảm giác đáng tin hơn rất nhiều.
Nếu an toàn không cần lo lắng nữa, có thể đi kiến thức khu 1 Hư Không, hình như cũng không tệ?
Mang theo suy nghĩ như vậy, Phạm Thống đồng ý đề nghị này.
◊◊◊◊
Đối với loại chuyện “mọi người cùng nhau vui vẻ đi du lịch”, Phạm Thống cũng không đặc biệt thích cho lắm. Ra ngoài đi chơi với bạn bè, không nhất định lần nào cũng phải đi một nhóm, hắn cảm thấy đông người, muốn phối hợp với thói quen và yêu cầu của mỗi một người, thì có chút phiền phức, vẫn là tinh giản số người thì tốt hơn, cho dù chỉ có hai người cũng không tệ.
Mà chuyện luyện tập phù chú này, hẳn là không liên quan tới việc mọi người cùng nhau vui vẻ ra ngoài du lịch. Nhưng đến khu một Tư Nguyên luyện tập phù chú, với đến khu một Hư Không luyện tập phù chú, đó chính là hai chuyện khác nhau, trên cơ bản là khái niệm hoàn toàn bất đồng.
Đến khu một Hư Không… so với nói luyện tập phù chú, còn không bằng nói là thám hiểm đi?
Một tên cư dân tân sinh tua rua màu trắng với một tên màu lục cỏ đến khu một Hư Không, bình thường mà nói gọi là đi tìm chết mới đúng? Thám hiểm hình như vẫn là nên gọi bạn dẫn bè kết bầy lập nhóm?
Mặc dù cảm thấy Nguyệt Thoái có thể tin cậy, nhưng khi sắp đi thật, Phạm Thống vẫn có loại cảm giác “hình như nên tìm thêm người đến trợ trận thì an tâm hơn”, hắn cảm thấy đây cũng là chuyện thường tình.
Nếu ở trên đường nói với người ta hai người bọn họ muốn đi khu một Hư Không, có lẽ sẽ bị quăng tới ánh mắt “nghĩ quẩn à”, “Các người điên rồi hả” vân vân, nhưng hắn vẫn là tới đó với Nguyệt Thoái, chỉ bởi vì rất nhiều thường lý không thích hợp dùng ở Nguyệt Thoái.
Phạm Thống cũng không biết vị trí xác thiết của khu một Hư Không, mặc dù Mễ Trọng từng cho hắn bản đồ, nhưng hắn thường không có hứng nghiên cứu những nơi không cần thiết phải đi, trái lại là Nguyệt Thoái từng cầm lấy nghiên cứu, cho nên liền phụ trách dẫn đường, từ kinh nghiệm Nguyệt Thoái có thể tìm được hắn ở đủ mọi nơi trước kia để phán đoán, hắn hẳn là không cần lo lắng năng lực nhận biết đường của Nguyệt Thoái.
Muốn đi khu một Hư Không, trên đường đương nhiên phải đi qua những khu khác, bởi vì lộ trình không tính là ngắn, Nguyệt Thoái liền làm cái truyền tống trận của thuật pháp, trước tiên truyền tống hai người bọn họ đi hai phần ba chặng đường, rồi tiếp tục tiến lên.
Ngay cả truyền tống trận cũng có thể làm ra, thuật pháp của Nguyệt Thoái quả nhiên không uổng công học —- đây là suy nghĩ lúc bấy giờ của Phạm Thống.
Về phần vì sao phải truyền hai phần ba mà không phải trực tiếp truyền đến nơi mục tiêu, Nguyệt Thoái giải thích là, đầu tiên truyền đến nơi tương đối an toàn, so với việc thoáng cái đến nơi thì đỡ gặp phải biến hóa bất ngờ gì hơn, sau đó từ từ đi qua là được rồi.
Cậu nói là nói như vậy, nhưng sau khi truyền tống hoàn thành, Phạm Thống không cách nào tán đồng.
“Gắng lên! Bên đó ráng cầm cự! Chặn nó lại! Chúng ta sắp thành công rồi, không thể bỏ cuộc lúc này!”
“A A! Cẩn thận! Nó sắp phun lửa rồi! Tránh ra —-”
… Vì sao vừa ra khỏi truyền tống trận đã là cảnh giật gân như vậy hả! Nguyệt Thoái! Đây chính là nơi an toàn hơn mà cậu nói sao?
Phạm Thống cạn lời trước cảnh bảy, tám cư dân tân sinh tua rua màu đỏ sứt đầu mẻ trán xử lý một con dã thú hung ác, bọn họ bị bao quanh bởi nguy hiểm, hung thú chỉ cần xông phá một cái đã đủ khiến vòng vây của bọn họ tan rã, những tiếng kêu thảm cùng máu tươi văng tung tóe đều chọc vào thần kinh của Phạm Thống, khiến hắn không biết nên phản ứng ra sao.
Chỉ là nơi tương đối an toàn đã vậy rồi, khu một Hư Không sẽ thế nào hả?
Chọn đại con dã thú nào đó ở đây đã đủ khiến bảy, tám tua rua màu đỏ sắp bị diệt toàn bộ rồi kìa! Tôi căn bản là đến sai nơi rồi đi!
“Phạm Thống, đi thôi.”
Lúc này, thần sắc của Nguyệt Thoái vẫn bình thường mà nói như vậy với hắn.
Đi… ? Hả? Chờ một chút! Cậu phớt lờ nhóm người này sao? Nguyệt Thoái, cậu vì sao có thể lãnh tĩnh như vậy chứ!
“Nhưng, bọn họ…”
Phạm Thống chỉ về đám cư dân tân sinh vẫn còn đang vật lộn với dã thú, do dự nhìn Nguyệt Thoái.
Dù sao nếu muốn giúp đỡ, Nguyệt Thoái mới có bản sự, hắn thì không được.
“Bọn họ sẽ không có vấn đề, chúng ta muốn đi khu một Hư Không, thì đừng trì hoãn ở đây nữa.”
Không, không có vấn đề sao? Cậu chỉ liếc một cái đã biết không có vấn đề sao? Không vấn đề vậy vì sao bọn họ thảm liệt như vậy hả —- Ủa?
Lúc Phạm Thống đang nghi vấn trong lòng, bên đó cũng xuất hiện tiến triển. Dã thú hình như do chịu quá nhiều lần công kích, cuối cùng cũng ngã xuống, mấy cư dân tân sinh bị thương kia cũng bởi vì cảnh này mà phát ra tiếng hoan hô, nỗi vui mừng tràn ra mặt.
Vẫn thật đã thắng rồi… Cho nên, nhìn không ra là do tôi vẫn còn quá non sao?
Bởi vì chiến đấu đã kết thúc, mấy người kia bấy giờ mới rảnh rỗi chú ý xung quanh, lúc này cũng phát hiện bóng dáng Phạm Thống và Nguyệt Thoái.
“Há? Tua rua màu lục cỏ với tua rua màu trắng? Này —- các người tới đây làm gì? Nơi này rất nguy hiểm, mau về đi!”
Sau khi nhìn thấy rõ màu sắc tua rua của bọn họ, lập tức có người hô lên với bọn họ như vậy, xem ra con người bọn họ cũng không tệ, còn biết quan tâm an nguy của người khác.
“Chúng tôi chỉ là đi ngang qua mà thôi, cảm ơn các bạn quan tâm.”
Sau khi Nguyệt Thoái trả lời đơn giản như vậy, đối phương lại quăng tới ánh mắt tò mò.
“Đi ngang qua? Các cậu muốn đi đâu vậy?”
“Chúng tôi muốn đi khu một Tư Nguyên.”
Phạm Thống nhất thời nhanh mồm nhanh miệng trả lời, có điều khu một Hư Không bị đảo thành khu một Tư Nguyên, đây trái lại cũng phù hợp màu sắc tua rua của bọn họ.
“Khu một Tư Nguyên? Các cậu lạc đường cũng quá xa rồi đi! Ra khỏi thành không bao lâu đã đến rồi! Các cậu có biết đi về làm sao không đấy? Có cần giúp đỡ không?”
“Chúng tôi biết đường, cảm ơn.”
“Các cậu biết đường? Nhưng cái hướng đó không đúng! Khu một tư nguyên phải đi hướng này cơ! Lạc đường thì đừng cậy mạnh, đi đến đây vẫn chưa gặp nguy hiểm đã là may lắm rồi, mau theo chúng tôi về đi!”
Chúng, chúng tôi vốn không có muốn đi khu một Tư Nguyên! Chẳng lẽ thật sự phải nói với người ta muốn đi khu một Hư Không, sau đó bị tưởng là tâm thần sao?
“Có cần dứt khoát gạt bọn họ nói chúng ta có nhiệm vụ quang minh chính đại, bảo bọn họ đừng bỏ lại chúng ta?”
Phạm Thống thấp giọng dò hỏi Nguyệt Thoái, chẳng qua, đương nhiên, nói ra lại bị đảo ngược.
“Tôi không biết nói dối cho lắm…”
Nguyệt Thoái khốn khổ trả lời, xem ra không tán đồng đề nghị này.
“Vậy làm sao đây?”
“Hết cách rồi, trước hết theo bọn họ về, sau đó lại tự đi qua lần nữa vậy.”
Hả! Sao lại phiền thế chứ! Đi theo bọn họ về cũng phải mất một lúc đi? Nếu cậu không biết nói dối, thì để tôi nói!… Không, tôi mặc dù biết nói dối, nhưng tôi không biết nói chuyện, ôi ôi ôi —-
“Chờ sau khi đi theo bọn họ về, thuật pháp trận tốt hơn vẫn là trực tiếp nối thẳng với khu một Hư Không vậy.”
Nguyệt Thoái thở dài, tỏ ra có chút bất đắc dĩ.
“Chuyện chúng ta chạy đi khu một Hư Không, vẫn là đừng để cho quá nhiều người không liên quan biết thì tốt hơn, tránh cho chọc phải phiền phức gì, là tôi không cân nhắc đến điều này.”
Ừ, tôi hiểu, thực lực vượt tiêu chuẩn của cậu không thích hợp cho một đống người biết đúng chứ? Thân là người biết nội tình lại không bị giết người diệt khẩu, tôi vẫn thật có loại cảm giác ưu việt.
Sau khi làm ra quyết định, bọn họ liền đi theo đám người A tốt bụng lo chuyện bao đồng trở về Đông Phương Thành, bọn họ bị thương còn phải vận chuyển thi thể dã thú, tốc độ tự nhiên cũng không nhanh được đến đâu, chờ đến khi nhìn thấy cửa thành Đông Phương Thành, cũng đã hoàng hôn rồi, thời gian do cố ý về sớm mà có được cũng tan biến một cách buồn cười, mà bọn họ còn phải cảm ơn mấy người này, Phạm Thống không khỏi có chút bực bội.
Thời gian dù nhiều, cũng không phải lãng phí như vậy!
“Phạm Thống, cậu muốn ăn cơm trước hay là…”
Nguyệt Thoái trưng cầu ý kiến của hắn, dù sao nếu muốn ăn cơm cũng chỉ có lương thực công cộng khó ăn, đó thực sự không không làm dậy nổi ham muốn ăn uống của người khác.
“Chúng ta vẫn là trực tiếp tới đây đi.”
Tôi nói là trực tiếp đi qua. Chuyện gì cũng chưa xong đã đi ăn thứ lương khô khó nuốt đó, cảm giác giống như là trừng phạt chúng tôi lãng phí thời gian vậy.
“Vậy tìm nơi nào không có ai, lần này cứ trực tiếp vẽ truyền tống trận nối với khu một Hư Không đi.”
Nguyệt Thoái cũng rất dứt khoát, lập tức nói như vậy, Phạm Thống thì nuốt nước miếng cái ực.
“Nguyệt Thoái, nguy, nguy hiểm không? Cậu trước đó chẳng phải nói như thế này an toàn hơn? Sẽ không chết chứ? Tôi còn chưa trả xong nợ đây! Hơn nữa tôi đã rất lâu không có bơi rồi, tôi sợ tôi chìm không được.”
Nếu như thật sự chìm không được thì tốt rồi… Tôi vừa lại không phải phao bơi. Eo của tôi cũng không đủ béo để làm phao bơi. Chẳng qua tôi nghĩ mỡ không phải nguyên nhân tôi nổi không được, tôi cũng không tin người chết đuối trong ao nước Đông Phương Thành không có người béo.
“Hơ… Mặc dù không dám nói trăm phần trăm, chẳng qua ít nhất chín mươi phần trăm thì không có vấn đề chứ?”
Nghe xong giọng điệu lo lắng của hắn, Nguyệt Thoái cũng không dám xác định, chẳng qua, chín mươi phần trăm kỳ thực vẫn là đảm bảo rất cao.
“Được rồi, nếu đã như vậy chúng ta cứ ra đi bình an thôi.”
Tôi vốn định nói là an tâm lên đường. Mặc dù dùng cái từ này hình như cũng quai quái, nhưng biến thành ra đi bình an thì tệ quá rồi, cho dù tôi chết, Nguyệt Thoái cũng không thể chết, hai người chúng tôi đều cùng chết, Nguyệt Thoái sẽ phải kéo tôi bơi đến bờ rồi trần trụi đi tìm quần áo…
Phạm Thống lúc nhìn Nguyệt Thoái vẽ truyền tống trận, trong đầu cứ thế không ngừng nghĩ một số thứ lung tung, chờ đến khi truyền tống trận được vẽ xong, hắn mới gạt đi những suy nghĩ này, cố lấy dũng khí đứng vào.
Mở mắt chính là khu một Hư Không rồi —- tôi rốt cuộc có nên mở mắt hay không? Mặc dù rất tò mò nhưng tôi vẫn là rất sợ hãi, lần này sẽ không nhìn thấy cảnh tượng kinh hiểm giật gân gì nữa chứ?
“Phạm Thống, tôi dọn trống chỗ này một chút, chờ tôi ba phút.”
Dọn… dọn trống cái gì? A A?
Bởi vì lòng tò mò mãnh liệt và cảm giác bất an, Phạm Thống mở mắt, bởi vì lời này nghe lên chính là muốn đi đại khai sát giới, hắn thế nhưng không muốn nhắm mắt lắng nghe một đống âm thanh đáng sợ để tưởng tượng chuyện xảy ra xung quanh.
Thứ đầu tiên đập vào mắt hắn là bầu trời màu tím đen, thỉnh thoảng có vài tia chớp lẹt xẹt, tiếp đến là đất đai khô cằn, hoàn cảnh ác liệt như vậy, thật khó tưởng tượng nơi này là cùng một thế giới với Đông Phương Thành.
Tiếp đến tầm nhìn của hắn liền bắt đầu tự động tìm kiếm Nguyệt Thoái, ở trong hoàn cảnh thế này, mái tóc vàng của Nguyệt Thoái rất nổi bật, cho nên hắn đã nhanh chóng nhìn thấy, sau đó hắn cũng kinh hãi phát hiện, Nguyệt Thoái đang cầm kiếm chạy về phía một con ma thú còn lớn hơn cậu, cái con đó chỉ là hình thể thôi đã đủ khiến khuôn mặt hắn co rút rồi, bạn của hắn vậy mà có thể xông qua tấn công không chút do dự như vậy, đây khiến hắn vô cùng nể phục.
Thanh kiếm của Nguyệt Thoái là được nhặt ở chiến trường lúc trước, cũng là một thanh kiếm hỏng. Theo cách nói của Phạm Thống, dù sao thì Nguyệt Thoái có đôi tay sát đao, cho dù vốn không hỏng, bị cậu cầm ở trong tay không bao lâu cũng sẽ hỏng thôi, chẳng qua bản thân người dùng kiếm cảm thấy hỏng hay không cũng vậy, người khác tự nhiên không thể nói thêm cái gì.
Chỉ thấy cậu ở lúc bức cận ma thú thì đột nhiên tăng nhanh tốc độ, thoáng cái đã ở trước ma thú, cũng không cần thủ pháp hoa lệ hay chiến đấu kịch liệt gì cả, thanh kiếm vốn chẳng sắc bén gì cho lắm lấy tốc độ cực nhanh và sức lực cực mạnh xoay một vòng ở trên cổ của ma thú, con quái vật trông hung mãnh kia ngay cả vùng vẫy cũng không kịp, đầu đã bị chém xuống, thậm chí thân thể khổng lồ sau khi ngã xuống, máu mới cuồn cuộn chảy ra.
… Mấy giây? Tốn bao nhiêu giây? Với thời gian chuẩn xác ba phút này, có nghĩa là muốn làm thịt năm sáu con ở gần đây đi? Có khi không cần tới ba phút, trên thế giới này đối với cậu mà nói thật sự còn có nơi nào nguy hiểm không? Nguyệt Thoái?
Âm Thị đại nhân hẳn là sẽ rất thích cậu, cậu thoạt nhìn là bạn đồng hành tốt để bắt ma thú. Có điều giết ma thú với bắt ma thú là hai chuyện khác nhau rồi, bắt đại khái khó hơn đi, không biết đối với cậu mà nói có khó hay không, nếu như vẫn có thể, chúng ta có cần bắt một con về để xem có thế kinh doanh hay không?
Ồ ồ! Con thứ hai cũng bị xử gọn trong chớp mắt rồi! Tiếp theo là con thứ ba… Oa, ma thú cuối cùng cũng có cảnh giác rồi sao? Bởi vì mùi máu tanh? Nhưng hình là vẫn không có ích gì, thời gian bị xử gọn cũng không hơn mấy giây, rốt cuộc là ma thú kỳ thực cũng không khủng bố như trong tưởng tượng, hay là Nguyệt Thoái mạnh đến biến thái?
Cậu như vậy khiến tôi cảm thấy tua rua màu trắng của cậu thật chướng mắt… đây cứ như là lừa đảo… tua rua màu lục cỏ trên người tôi, kỳ thực cũng là lừa đảo, vừa nghĩ như vậy liền cảm thấy bi ai.
“Được rồi. Phạm Thống, chúng ta bắt đầu luyện tập đi.”
Nguyệt Thoái lấy vải lau sơ thân kiếm một chút, sau khi tra kiếm vào vỏ, liền đi đến bên cạnh hắn và nói như vậy.
Vừa mới chém giết xong sáu con quái vật vẫn có thể trấn định như vậy, đây khiến người chỉ là đứng xem bên cạnh như Phạm Thống cũng khó có thể bình tĩnh, cảm thấy mình quả nhiên là người bình thường.
Ngay cả vạt áo cũng không dính máu! Đây là chuyên gia sao?
Bây giờ cũng không phải lúc nghĩ loại chuyện này, trời cũng sắp tối rồi, vẫn là mau chóng làm chính sự để về sớm nghỉ ngơi mới đúng.
Thế là, Phạm Thống từ trong lòng lấy ra xấp phù chú dày cộm kia. Trước khi xuất phát, hắn đã ở trong phòng học vẽ sẵn ba trăm tấm phù rồi, lần lượt vẽ một trăm năm mươi tấm ngự hỏa chú với một trăm năm mươi tấm ngự thủy chú, để tiến hành luyện đồng thời sử dụng hai loại phù.
Khi cầm hai tấm phù khác nhau ở trên tay, trong lòng hắn vẫn có chút cảm khái.
Chỉ vì chút luyện tập này, bỏ công bỏ sức chạy đến khu một Hư Không, liệu có khoa trương quá không?
Đắn đo phù lực trong cơ thể, Phạm Thống hít sâu một hơi, sau đó trút phù lực rồi nhanh chóng ném ra.
“Ngự hỏa chú!”
Động tác hắn hô lên và ném phù chú có thể nói là đầy khí thế, trong hai tấm phù ném ra ngoài, một tấm trong đó cũng bốc cháy thành ngọn lửa nho nhỏ, hiệu lực của phù chú dùng cho luyện tập đại khái cũng chỉ là như thế.
“Phạm Thống, như vậy là thành công rồi sao?”
Nguyệt Thoái có chút mừng rỡ dò hỏi, Phạm Thống thì lắc đầu.
“Vừa rồi vẫn chưa làm được tới mức phân tâm nhị dụng, trong hai tấm phù tôi đều thâu nhập phù lực của ngự hỏa chú, đúng lúc lại gọi sai tên, cho nên ngự hỏa chú phát động cũng là bình thường.
Là gọi đúng tên. Thật là khó, chắc không phải phù chú vì muốn trêu ngươi tôi, cho nên ở lúc tôi luyện tập thì cố sống cố chết để tôi nói đúng đi?
“Vậy à… Phù chú còn nhiều, cậu thử thêm đi.”
Muốn làm thử nghiệm mới, vốn đã không thể thoáng cái thành công ngay, bọn họ đều hiểu điều này, cho nên cũng sẽ không quá thất vọng đối với thất bại đầu tiên.
Làm loại chuyện này là cần lòng kiên nhẫn. Phạm Thống lần nữa cầm lấy hai tấm phù, làm lại động tác giống với vừa rồi.
“Ngự thủy chú!”
Lần này hắn bất cẩn lại trút phù lực của ngự hỏa chú vào cả hai tấm phù, sau đó tên phù chú cũng bị đảo ngược —- đây khiến cho phù chú xuất hiện tình huống rất đặc thù, ngự hỏa chú không phát động thành công rơi xuống đất, ngự thủy chú bị trút sai phù lực thì nổ tung ở lúc vừa mới rời khỏi lòng bàn tay hắn, chấn động làm cho tay hắn tê rần, cũng bị giật nảy mình.
Bình thường mà nói phù chú hẳn là phải chờ đến lúc bay ra một đoạn hoặc là đụng vào vật thể mới phát động, nổ tung ở cự ly gần như thế này, đại khái là do không thể tiếp nhận phù lực bị trút sai.
May mà đây là phù chú dành cho luyện tập. Phạm Thống không thể không lấy làm mừng ở trong lòng. Cho dù là bạo tạc do khởi động thất bại, loại phù chú dành cho luyện tập cũng nhẹ hơn phù chú bình thường rất nhiều, cho nên hắn mới có thể bình an vô sự.
“Tình huống lần này là thế nào?”
Nguyệt Thoái xem không hiểu, đành lên tiếng hỏi, Phạm Thống sau khi giải thích nguyên do với cậu, cậu mới gật đầu.
“Thì ra là vậy, vẫn là có nguy hiểm… Vậy cậu cẩn thận chút đi.”
“Ai da, phù chú dùng cho luyện tập, sẽ xảy ra chuyện lớn.”
Có thể xảy ra chuyện lớn gì thì xảy ra cho tôi xem. Ôi, cứ tiếp tục phản bác nguyền rủa thế này, đến lúc nghiện luôn chẳng phải sẽ giống như tinh thần phân liệt sao?
Trước khi vẫn chưa nắm được bí quyết phân tâm nhị dụng, hắn cũng chỉ có thể thử hết lần này đến lần khác.
Lúc ném đến lần thứ năm mươi, Phạm Thống cảm thấy phải đem hai loại phù lực khác nhau đồng thời chú nhập vào hai tấm phù, hình như thật sự là chuyện khả thi, mặc dù hắn vẫn chưa thể nắm vững, nhưng năm mươi lần dù sao cũng không phải ném suông, ném tới ném lui, cảm giác đã tốt hơn lần đầu rồi.
“Nguyệt thoái, tôi cảm thấy tệ hơn nhiều rồi đó, nói không chừng thật sự không được.”
“Hả? … Cậu là nói có thể được sao?”
Bởi vì giải thích thành thật sự không được cũng là có thể, Nguyệt Thoái không quá xác định điều hắn nói rốt cuộc có phải là nói ngược hay không.
“Đúng vậy! Nếu như thật sự luyện không được thì quá tốt rồi, vậy tôi sẽ không có năng lực chiến đấu, hi vọng sống sót cũng thấp hơn rất nhiều.”
Đối với việc không ngừng nói sai nguyền rủa chính mình này, Phạm Thống đã quen rồi, nhưng quen thì quen, nói xong câu này hắn vẫn không thể không thở dài.
Nguyền rủa này rốt cuộc lúc nào mới tha cho tôi? Tôi không muốn bởi vì đến chết nguyền rủa cũng chưa được giải trừ mà chết không nhắm mắt đâu —-
Nếu luyện tập là có hiệu quả, tinh thần của Phạm Thống đương nhiên cũng phấn chấn rất nhiều. Chỉ là, lúc ném đến tấm thứ tám mươi, lực chú ý của hắn đã chuyển đến cái bụng kêu rột rột rồi.
Đói quá…
Làm gì thì làm ăn no trước rồi tính đó đúng là chân lý! Trước kia lúc chào buổi sáng, huấn luyện viên chê nhỏ tiếng đều sẽ nói “nói bé như vậy bộ chưa ăn sáng à”, tôi quyết định từ bỏ bữa tối qua đây luyện tập, kỳ thực là một quyết định sai lấm sao?
Hơn nữa còn để Nguyệt Thoái cũng đói bụng đứng chờ ở bên cạnh… Tôi thật là một người tồi, Nguyệt Thoái cậu thật biết nhẫn nại, đến bây giờ cũng không có lấy một câu oán thán, cũng không chủ động nói đói bụng muốn đi về, rõ ràng đứng xem bên cạnh rất chán…
Ô ô ô! Không được! Ít nhất ném xong một trăm năm mươi lần rồi mới trở về! Luyện tập không thể quá làm biếng, nếu chỉ luyện một nửa đã đầu hàng với cái bụng, đời này cũng khó thành danh rồi đi!
Nếu như có thể thành công một lần thâu nhập hai loại phù lực, hẳn là đại biểu tôi vẫn có thiên phú đi? Đời người hiếm khi có cơ hội đội lấy danh xưng “tư chất tốt”, “kỳ tài” vân vân, đương nhiên phải hưng phấn đến quên đói bụng mới đúng chứ!
“Phạm Thống, ngươi đang luyện phù chú?”
Puhahaha lúc này đột nhiên nói chuyện với hắn, khiến hắn suýt nữa đảo lộn phù lực chú nhập vào phù chú.
“Đúng thế, làm sao vậy?”
Lúc này Phạm Thống cũng phát hiện, hắn có thể phân ra lời muốn nói với lời không muốn nói ở lúc giao tiếp tâm linh với Puhahaha một cách minh xác, đây hình như là chứng minh cho việc tâm linh tương thông lại nâng cao rồi, cũng không biết có nên vui hay không.
“Không có gì, chỉ là ngươi hiếm khi làm chính sự, có chút hiếm lạ.”
Này —-
Đừng bất lịch sự như thế được không? Nói cứ như ta không biết cầu tiến, toàn ăn chơi nhàn rỗi không bằng!
“Ta đương nhiên cũng sẽ vì nâng cao thực lực mà nỗ lực chứ! Nói cái gì vậy.”
“Bởi vì sinh hoạt trước kia của ngươi thường rất sa đọa, thoạt nhìn rất vô dụng, đây là chuyện ngươi không thể phủ nhận.”
Phạm Thống không nhịn được rút Puhahaha ra, nếu như nó có mắt, bây giờ bọn họ có lẽ là đang mắt to trừng mắt nhỏ đi.
“Phạm Thống, sao cậu lại đột nhiên cầm vũ khí?”
Nguyệt Thoái không nghe thấy cuộc nói chuyện tâm linh của bọn họ, cho nên không hiểu hành động của hắn.
“Không có gì, chỉ là xảy ra một vài chuyện vui vẻ.”
Sau khi lời nói lại bị đảo lộn, tâm tình của Phạm Thống thực sự không tốt lên nổi, hắn quyết định tiếp tục luyện tập, cho nên lại cầm hai tấm phù chú.
“Ngự Thủy chú!”
… Thật không may, lần này hắn lại chú nhập phù lực của ngự hỏa chú vào trong hai tấm bùa, hơn nữa hắn quên trên tay mình đang cầm Puhahaha.
“Phạm, Phạm Thống!”
Tiếng nổ long trời át đi tiếng kêu kinh hoảng của Nguyệt Thoái —- trước khi linh hồn thoát khỏi thân thể, hắn cũng chỉ kịp nghĩ mấy câu.
Lần này chết cũng thật dứt khoát? Thi thể nổ tan bành thành cái gì rồi? Thế này coi như tôi lại bị ngự hỏa chú giết chết sao? Mặc dù là ngự thủy chú nổ, nhưng ngự hỏa chú cũng có lỗi!
Puhahaha ngươi rốt cuộc là vật phẩm tăng cường đáng sợ đến mức nào! Thì ra chỉ cần cầm ngươi, dù ngươi không có lòng phối hợp cũng hữu hiệu như nhau sao! Phù chú dùng để luyện tập có thể trực tiếp nổ chết người, đây quá lắm rồi —–
◊◊◊◊
A A, nước trong ao nước của Đông Phương Thành! Lâu lắm không gặp! Bơi tự do! Lâu lắm không gặp! Trôi lềnh bềnh! Lâu lắm không gặp! Cảm giác này thật hoài niệm, tôi sắp được lần nữa thể nghiệm lạc thú của sống lại rồi, loại cảm giác vi diệu khi dần dần sinh thành ở ao nước kèm theo cảm giác đau này, hệt như trở lại lúc còn là em bé an bình trong bụng mẹ, khiến người cảm động muốn rơi nước mắt…
Tôi rốt cuộc đang tự an ủi mình cái gì? Rõ ràng chính là bởi vì khoản nợ lại tăng thêm một trăm xâu tiền cho nên rất muốn khóc, bởi vì nợ tăng, cảm giác đau khi sống lại càng sâu đậm, căn bản là đau đau đau đau! Cho dù lời nói có truyền cảm hứng cỡ nào cũng không thể an ủi tâm linh tôi để tâm tình tôi tốt hơn đâu!
Tự mình giết mình thực sự là quá oan rồi, chết tiệt… Ôi ôi ôi! Bây giờ là đang mọc chân phải sao? Đau quá à!
Trước đó khó khăn lắm mới trả được một chút xíu, bây giờ lại nợ thêm bao nhiêu rồi? Về nhà phải lật sổ nợ ra mới được. Cái gì cũng có thể mơ hồ, nhưng riêng tiền là không được —-
Sau khi trải qua quá trình sống lại có chút đau khổ, chính là tới cái ải bơi lên bờ, Phạm Thống biết Nguyệt Thoái sẽ đến đón hắn, nhưng quá trình đón có thể thuận lợi hay không, chỉ sợ còn phải xem lại.
“Hít hà —“
Sau khi nổi lên mặt nước, chuyện đầu tiên Phạm Thống làm chính là hít một hơi thật sâu, tránh cho lát nữa tay chân mềm nhũn, ngay cả vùng vẫy nổi lên hít khí cũng không thể.
Tiếng chèo thuyền đang đến gần, không bao lâu sau, bàn tay mảnh khảnh nhưng mạnh mẽ của Nguyệt Thoái đã túm được hắn, hắn tức thì cảm thấy được cứu.
Lần này lại không có lấy lưới à? Chẳng qua kỳ thực tung lưới lôi qua xong vẫn phải kéo lên thuyền, trên cơ bản dùng hay không vẫn vậy…
“Phạm Thống, thả lỏng, tôi kéo cậu lên.”
“Ọc ọc ọc ọc —- như vậy, ọc ọc, cánh tay sẽ không trật khớp mất!”
Cậu chỉ túm một tay của tôi —- dùng cái tay này chịu lực của cả thân thể, thật sự sẽ không có chuyện sao —-
“Không sao, trật khớp nắn lại là được, tôi biết nắn thế nào”
Nguyệt Thoái rất bình tĩnh nói ra câu như vậy, nhìn thần tình nghiêm túc của cậu, Phạm Thống thoáng cái không biết nên nói thế nào mới tốt.
Không phải vấn đề có biết nắn thế nào hay không! Chưa bao giờ là như vậy! Tôi rất sợ đau!
Thấy dáng vẻ dù ở trong nước nhưng vẫn bạt mạng lắc đầu của hắn, thần sắc của Nguyệt Thoái cũng thêm mấy phần khó xử.
“Tôi sẽ nhẹ một chút… Chưa chắc sẽ bị thương, cứ thử xem đi, bằng không lên làm sao?”
Ồ… Đây cũng là vấn đề hay, bằng không cậu đi xuống? Không, không đúng, đó chẳng phải sẽ giống vụ lật thuyền lần trước sao, vẫn là ngồi trên thuyền chèo thuyền về bờ sẽ thoải mái hơn, được thôi —-
Sau khi Phạm Thống miễn cưỡng gật đầu, Nguyệt Thoái mới ra sức kéo hắn lên thuyền. Mặc dù lực có hơi mạnh, nhưng tốt hơn tưởng tượng nhiều, tự nhiên cũng không có chuyện trật khớp này.
Phù, người vừa mới sống lại đều bởi vì đã trải qua tử vong, cho nên thần kinh tương đối mẫn cảm, căn bản chẳng có gì mà, thật không biết tôi đang sợ cái gì.
“Nè, khăn lông với quần áo.”
Nguyệt Thoái lần này quả nhiên có kinh nghiệm hơn, quần áo cũng đã chuẩn bị sẵn cho hắn. Sau khi cầm khăn lông lau thân thể ướt sũng, Phạm Thống cấp tốc mặc quần áo, đang định nói gì đó, liền nhìn thấy vẻ mặt đầy âu sầu của Nguyệt Thoái.
“Phạm Thống, xin lỗi, đã nói sẽ đảm bảo an toàn của cậu, nhưng vẫn để cho cậu chết.”
Hơ… cái này… hẳn là lỗi của tôi đi? Cậu không cần tự trách như vậy đâu, đối với mấy sự cố đó cũng đâu có cách nào.
“Tôi sẽ nỗ lực làm thêm kiếm tiền, trả một trăm xâu tiền cho cậu, thật sự rất xin lỗi.”
Ủa? Có loại chuyện tốt này, vậy tôi có nên tiếp nhận hay không? Chẳng qua, so với làm công kiếm tiền, cậu không cảm thấy đi giết mấy con lục kê bán lấy da hoặc là nhờ quyết đấu để mau chóng nâng cao màu sắc tua rua thì thực tế hơn sao? Nếu cậu thăng đến tua rua màu đen, lương một tháng không biết có bao nhiêu tiền!
“Hôm nay xảy ra loại chuyện này, chúng ta cứ về trước nghỉ ngơi đi, ngày mai muốn đi nữa không?”
Đi nữa? Lại đi đâu? Cậu nói khu một Hư Không sao? Cũng đã chết một lần rồi ngày mai làm sao còn dám đi chỗ đó —- nhưng nguyên nhân tử vong hoàn toàn không liên quan đến khu một Hư Không. Vậy ngài mai đi nữa hình như cũng đâu sao nhỉ?
“Ừ, luyện tập ít là tốt, hôm qua đi nữa đi.”
Tôi tin câu đơn giản như thế này cậu nhất định sẽ hiểu. Ôi, sau này có khi cũng không còn ao nước để sống lại nữa, thừa dịp vẫn còn dùng được nên sử dụng nhiều hơn… Tôi thật bội phục suy nghĩ lạc quan, tích cực tiến thủ của tôi… A!
Phạm Thống dột nhiên biến sắc sờ trên người rồi lại nhìn trên thuyền, sau đó vô cùng căng thẳng túm lấy tay của Nguyệt Thoái.
“Oahuhuhu đâu!”
…
Để tôi chết luôn đi… Tôi không nên đi lên, để tôi nhảy xuống tự sinh tự diệt lần nữa đi, đời này của tôi còn có thể yêu cầu cái thứ mặt mũi này nữa không? Cái câu đảo ngược vừa mất mặt vừa buồn cười này là gì vậy hả a a a a —-!
“Cậu là nói … Puhahaha sao?”
Nguyệt Thoái tốn khoảng năm giây để phân tích, mới miễn cưỡng đoán trúng hắn muốn nói cái gì.
Trên cơ bản có thể đoán ra được đã rất lợi hại rồi, cũng thoáng làm dịu cõi lòng hổ thẹn muốn chết của hắn. Mặc dù lúc hắn gật đầu mặt vẫn xám như tro.
“Tôi nhặt giúp cậu rồi, để trên giường cậu, không có mang tới đây, Chu Sa ở trong phòng, hẳn là sẽ không có người trộm đi, không cần lo lắng.”
Phù… Có nhặt là được… Ơ —- từ từ đã! Cậu dùng tay nào nhặt? Không đúng, tay trái của cậu thật sự an toàn sao? Đừng nói cả hai tay đều là tay sát đao nhé? Vậy tính mạng của Puhahaha chẳng phải đã —- Nhưng, nhưng không nhặt cũng không đúng, cũng không thể bỏ lại đó, cậu… cậu bỏ ở trên giường tôi chắc không phải là bởi vì nó đã biến thành thi thể rồi nhá!
“Phạm Thống, sắc mặt cậu làm sao khó coi như vậy?”
Nguyệt Thoái cho dù có thể giải mã lời nói ngược của hắn, cũng vẫn không thể đọc ra trong lòng hắn đang nghĩ cái gì.
“Chân của cậu đụng vào nó, nó có sao không?”
Không phải! Chân cái gì! Lúc nguy cấp này đừng đùa với tôi!
“Cậu đang lo cái này?”
Nguyệt Thoái chợt hiểu ra, sau đó vừa lại giống như nghĩ đến điều gì.
“Nó hại cậu chết một lần, cậu còn quan tâm nó như vậy, xem ra cậu vẫn là thích nó nhỉ?”
Cậu chưa có trả lời vấn đề của tôi đấy! Chắc không phải bởi vì Puhahaha đã hại chết tôi, cậu vì báo thù mà hại chết nó chứ? Cho dù cậu đền tôi hai trăm xâu tiền mua nó lúc đầu tôi cũng sẽ không chấp nhận đâu!
“Nó là vũ khí của tôi! Hơn nữa đó cũng chỉ là sự cố ngoài ý muốn, tôi nào sẽ thật lòng so đo với nó loại chuyện này chứ?”
Sau khi hắn nói như vậy, thần tình của Nguyệt Thoái vậy mà thoạt nhìn có chút hâm mộ.
“Thật là tốt, cậu coi trọng nó như vậy, hơn nữa nó còn tâm linh tương thông với cậu, có thể trực tiếp biết ý cậu muốn biểu đạt…”
Có cái gì tốt chứ, chẳng lẽ cậu bởi vì như vậy mà muốn làm vũ khí sao? Dù nói thế nào vẫn là làm người tốt hơn chứ?
“Lúc nhặt nó về tôi vốn còn nghiêm túc suy nghĩ có cần bẻ gãy nó luôn cho rồi hay không, may mà vẫn chưa làm như vậy.”
… Này! Sao cậu lại có thứ suy nghĩ nguy hiểm đó hả! Vấn đề của tôi với Puhahaha đúng là vẫn chưa giải quyết, nhưng cậu cũng đừng bất chấp ý nguyện của tôi liền muốn hủy nó để tôi tìm niềm vui mới chứ!
Nhưng cậu không bẻ gãy nó, dùng bàn tay sát đao của cậu giết nó chẳng phải cũng vậy sao!
“Nguyệt Thoái, cậu rốt cuộc làm gì nó rồi? Nó chưa sống chứ?”
Lúc Phạm Thống hỏi vấn đề này thì hết sức khủng hoảng, Nguyệt Thoái thì chớp mắt, trả lời bằng thái độ tự nhiên.
“Nó vẫn rất ổn, chỉ cần không có lần sau.”
… Uy hiếp trắng trợn! Nhưng cậu đây là đang uy hiếp chủ nhân của nó, cũng chính là tôi đi?
“Vậy, chúng ta có thể chèo về bờ chưa?”
Đề nghị này của Nguyệt Thoái, Phạm Thống tự nhiên không có ý kiến, hắn bây giờ chỉ muốn mau chóng trở về túc xá, nhìn xem vũ khí của hắn rốt cuộc là sống hay chết.
Có khi đang thoi thóp… Vũ khí có bệnh viện chuyên khoa không? Có thể chữa không? Chẳng qua đã chữa thì phải tốn tiền, có khi còn không có khoa chuyên khám phất trần, giống như bệnh viện thú y đều chuyên chữa mèo chó, rất ít người chữa cho chuột vậy… Ôi ôi ôi ôi —- để tôi về đi tôi lo quá à —-
“Ngày mai lại tới Phù Chú Hiên lấy một ít phù chú dùng cho luyện tập đi, nếu đã có khả năng thành công, vậy thì tốt hơn là lấy một ngàn tấm.”
Một ngàn tấm?
Thoáng cái tăng hơn gấp ba lần? Cậu là huấn luyện viên ma quỷ ở đâu ra vậy?
Mặc dù trong lòng Phạm Thống không muốn lắm, nhưng bầu không khí bây giờ vẫn là khiến hắn không dám nói ra một chữ “không”. Cho dù giọng điệu của Nguyệt Thoái bình đạm, trên mặt cũng gạt đi âu sầu chuyển sang mỉm cười nhẹ, nhưng luồng khí thế nghiêm túc kia vẫn khiến hắn cảm thấy áp lực không thể động đậy.
“Hi vọng ngày mai đừng xảy ra chuyện nữa, bằng không có khả năng cũng phải làm chút đặc huấn bơi lội rồi.”
Nghe xong lời của cậu, mặt của Phạm Thống co rút, chẳng qua, vẫn không nói cái gì.
Tôi biết cậu đều là vì tốt cho tôi… Nhưng nghe lên chẳng vui chút nào…
“Nguyệt Thoái, nếu như lúc cậu ở chung với Chu Sa cũng có khí phách như bây giờ thì tốt rồi…”
Nguyền rủa hiếm khi để hắn thành công nói ra một câu thật lòng, Nguyệt Thoái sau khi nghe xong thì sửng sốt, sau đó sờ mặt của mình.
“Có tác dụng gì sao?”
“Không có! Cảm giác không có khí thế hơn, thì sẽ bị chèn ép đến chết.”
Nói chuyện không bị đảo lộn quả nhiên chỉ là thoáng qua, nhưng Nguyệt Thoái hiểu hắn đang nói cái gì, cho nên chỉ cười khổ một chút.
“Tôi làm sao cảm thấy cậu ta chỉ sẽ cảm thấy rất mê người hay gì đó rồi lâm vào càng sâu?”
Ồ, cậu vẫn rất hiểu rõ cậu ta mà, nhưng tôi cảm thấy cậu đối với cậu ta có nỗi sợ hãi từ nội tâm, cũng không phải vì không muốn để cho cậu ta lâm vào càng sâu nên mới như vậy?
“Tôi hoàn toàn hiểu cậu vì sao lại sợ Chu Sa.”
Tôi là nói tôi một chút cũng không hiểu. Trên thực tế tôi cũng có chút sợ cậu ta, mà tôi cũng không hiểu đây là vì sao.
“Tôi không có sợ cậu ta, tôi chỉ là không quen tiếp xúc với con gái mà thôi.”
Nguyệt Thoái là trả lời như vậy, chẳng qua Phạm Thống khó có thể công nhận đáp án này.
Thái độ của cậu khi đối với Bích Nhu và khi đối với Chu Sa thể nữ hóa hoàn toàn khác nhau! Cậu cho rằng mọi người đều mù rồi nhìn không ra sao! Hay là Bích Nhu kỳ thực là nam? Vấn đề này tôi trước kia có phải là đã từng nghi vấn không nhỉ? Trước giờ nghi vấn quá nhiều thứ rồi, cũng không nhớ rõ nữa—-
“Bị con gái lãnh đạm quấn quýt rõ ràng rất sướng, thật không hiểu cậu đang phóng thoáng cái gì.”
Phạm Thống lẩm bẩm một câu trong miệng, tuy nói không phải lẩm bẩm cho Nguyệt Thoái nghe, nhưng hắn cũng biết Nguyệt Thoái sẽ nghe được.
“Phạm Thống, cứ nghĩ đến động chạm con gái là không đúng, loại tâm thái này không tốt.”
Không ngờ Nguyệt Thoái vậy mà còn nghiêm chỉnh giáo huấn hắn, đương nhiên, hắn cũng chẳng buồn nói thêm cái gì.
Chuyện đầu tiên khi về đến túc xá, tự nhiên chính là xác nhận an nguy của Puhahaha.
Ngay cả chào hỏi Chu Sa cũng không kịp, Phạm Thống đã trực tiếp leo lên tầng trên, nhào lên giường, túm lấy Puhahaha kiểm tra trạng thái.
“Puhahaha, ngươi không sao chứ?”
Nếu đã muốn trực tiếp giao tiếp với nó, Phạm Thống liền sử dụng trò chuyện tâm linh.
“Cái gì có sao với không sao, ngươi mới là không sao chứ, người chết là ngươi đấy.”
Tiếng nói chuyện của Puhahaha nghe lên vẫn rất bình thường, Phạm Thống lúc này mới thở phào một hơi.
Kỳ quái, bị bàn tay sát đao của Nguyệt Thoái cầm mà vẫn không hề gì… Chẳng lẽ là bởi vì phất trần không tính là một loại vũ khí sao? Đây cũng quá thần bí rồi đi?
“Ta đương nhiên là vũ khí! Ngươi lại len lén ở trong lòng miệt thị ta! Ta vốn còn có chút áy náy, xem ra căn bản không cần mà, hứ.”
Phạm Thống lúc này mới nhớ tới cầm cán của Puhahaha sẽ để cho Puhahaha nghe thấy suy nghĩ trong lòng hắn, nên vội vàng bỏ tay ra.
Má nói tới, cự ly bạo tạc gần như thế, lông cũng không bị hun đen hoặc là nổ banh, vận khí của Puhahaha thật không tệ.
“Phạm Thống, bạn của ngươi thật khủng bố.”
Puhahaha đột nhiên rầu rĩ nói như vậy với hắn, khiến hắn có chút không kịp phản ứng.
Hả? Bạn của ta? Nguyệt Thoái hay là Chu Sa?
“Cậu ta thật hung ác, bóp lấy cán của ta liền mắng ta hại chết chủ nhân thì còn ra cái gì, bóp rất mạnh, ta cũng đâu phải cố ý…”
Puhahaha nói có vẻ rất uất ức, Phạm Thống tức thì sững sờ.
Nguyệt Thoái quả nhiên rất tức giận, chẳng qua cậu ấy ít nhất đã nhẫn nhịn, không có tiêu diệt ngươi, ngươi cũng nên lấy làm mừng rồi đi?
“Thân là vũ khí, hại chết đối tượng khế ước đúng là chuyện rất tồi tệ, ta cũng có kiểm điểm rồi mà…”
Nếu Puhahaha có mặt mũi, có lẽ là đang nói với cặp mắt đỏ ngầu, Phạm Thống cảm thấy mình hình như cũng có thể tưởng tượng được vẻ mặt của nó rồi.
“Không, không sao đâu, chỉ là sự cố ngoài ý muốn, ngươi không cần tự trách như vậy.”
Phạm Thống vốn không có ý đẩy trách nhiệm cho Puhahaha, nghe xong giọng điệu nói chuyện của Puhahaha, liền càng khó có thể chống đỡ.
“Thật không?”
Giọng điệu đầy đáng thương của Puhahaha, nghe ở trong tai Phạm Thống trái lại khiến hắn không nhịn được đồng tình với nó, cho dù Phạm Thống mới là kẻ bị hại.
“Thật đấy, ta không có trách ngươi.”
“Thật tốt quá, vậy ta muốn đi ngủ đây, tạm biệt.”
Puhahaha dường như thở phào một hơi, vô cùng dứt khoát bỏ mặc hắn, không lâu sau đã truyền ra tiếng hít thở đều đều, hiển nhiên đã chìm vào giấc ngủ hơn nữa còn ngủ rất ngon.
Này! Sao lại vậy hả! Ngươi tốt xấu gì cũng phải lấy chút thành ý nói chuyện lúc trước ngươi cũng không so đo nữa, chúng ta cứ thế làm lành chứ? Làm gì có ai cứ thế mà ngủ như vậy!
Chẳng qua nếu Puhahaha cũng đã ngủ rồi, Phạm Thống cũng không thể làm gì nó, chỉ có thể mang tâm tình phiền muộn trèo xuống giường, cảm thấy mình giống như mất đi một cơ hội làm lành.
“Phạm Thống, cậu muốn ăn gì đó không? Đây là của Chu Sa lĩnh.”
Nguyệt Thoái đang ngồi trên ghế ăn lương thực công cộng từng chút một, ở lúc Chu Sa đang trong trạng thái nam, bọn họ chung sống rất hòa bình.
Chẳng qua, tôi nghĩ, nếu Chu Sa lấy trạng thái nam nhào lên, Nguyệt Thoái cũng sẽ la hét bỏ trốn như thường đi? Chậc chậc.
“Tôi không cần đâu, vừa mới sống lại, bụng rất đói.”
Phạm Thống nhớ trước kia cũng từng có tình hình tương tự, mặc dù như vậy đích xác giải quyết vấn đề đói bụng, nhưng loại cảm giác trống rỗng kia, luôn là khiến người có chút cảm thương.
“Các cậu hôm nay ra ngoài rất lâu, đi làm gì vậy?”
Bị ở lại túc xá một mình, Chu Sa đương nhiên cảm thấy tò mó đối với hành trình của bọn họ, Nguyệt Thoái hình như cũng cảm thấy không cần thiết giấu diếm, liền mở miệng trả lời.
“Mang Phạm Thống đi làm đặc huấn phù chú.”
Đây nghe lên là một chuyện rất bình thường, dưới tình huống không nói ra địa điểm. Chu Sa sau khi nghe Nguyệt Thoái trả lời như vậy thì nhíu mày.
“Chẳng phải cậu không học được phù chú sao? Vì sao là cậu mang cậu ta đi làm huấn luyện phù chú?”
Bởi vì Phạm Thống không tiện nói chuyện, cho nên hắn chỉ ở bên cạnh làm kẻ bàng quan, lặng lẽ chờ Nguyệt Thoái trả lời.
Chu Sa thoáng cái đã nắm được chỗ kỳ quái rồi, lực quan sát thật không tệ, chẳng qua, cậu cứ việc giải mã thành Nguyệt Thoái là đi xem náo nhiệt chẳng phải là được rồi?
“Bởi vì tôi cảm thấy có người bầu bạn đỡ tịch mịch hơn, nên đi chung.”
Nguyệt Thoái sau khi trả lời câu này, suy nghĩ một chút, lại bổ sung một câu.
“Ngày mai chúng tôi cũng sẽ đi luyện tập, không cần chờ chúng tôi ăn cơm cũng được.”
Cậu nói đến đây, Phạm Thống vốn cho rằng đề tài này sẽ kết thúc ở đây, không ngờ Chu Sa vẫn chưa chịu thôi.
“Nếu đã là luyện tập, bên cạnh có thêm một người hay là hai người đều không có khác biệt đi, tôi cũng đi luôn.”
Ơ? Đừng nhá! Bên cạnh có Chu Sa, bầu không khí sẽ trở nên rất hiểm ác, như vậy tôi không thể chuyên tâm, cảm giác cũng không tốt lắm đâu!
“A… Được chứ.”
Đáng tiếc Nguyệt Thoái không có tâm linh tương thông với Phạm Thống. Nhìn cậu ngây ngẩn đáp ứng như vậy, Phạm Thống thật có loại cảm giác muốn đấm ngực giậm chân.
Nguyệt Thoái —- Cậu cũng quá dễ nói chuyện rồi đi! Cậu quên cậu còn nợ cậu ta hai yêu cầu sao? Cho dù không thể bức cậu ta sử dụng, ít nhất cũng lấy ra làm khó một chút để cậu ta biết khó mà lui chứ! Cứ như vậy cậu sẽ bị cậu ta ăn là cái chắc!
“Các cậu là tan học xong rồi đi luyện tập đúng không? Địa điểm ở đâu?”
“Ờ, chúng tôi luyện tập ở khu một Hư Không.”
Nguyệt Thoái như không có chuyện gì mà nói ra địa điểm, khiến sắc mặt Chu Sa lại thay đổi.
Hừ hừ hừ, biết lợi hại rồi chứ, mau biết khó mà lui đi, mặc dù cậu cũng tính là mạnh, nhưng muốn đi khu một Hư Không chắc vẫn không được nhỉ, đừng đi theo nữa, không hoan nghênh cậu đâu.
“Luyện phù chú cần đến khu một Hư Không? Các cậu rốt cuộc đang luyện tập cái gì?”
Kết quả Chu Sa đầu tiên là nghi vấn tính hợp lý, chẳng qua chuyện này vốn không có tính hợp lý gì đáng nói.
“Chỉ là bởi vì Phạm Thống muốn tìm một nơi không có người nên mới đi chỗ đó, nhất thời cũng nghĩ không ra nơi khác…”
Sắc mặt của Chu Sa ở sau khi Nguyệt Thoái giải thích thì dần dần trở nên khó coi, Phạm Thống đại khái cũng có thể đoán được suy nghĩ của cậu.
“Cậu liệu có quá chiều Phạm Thống rồi không? Làm đến mức này cũng quá đáng rồi đi?
Này, cậu dùng từ có chút không phù hợp rồi, tiểu đệ đệ Chu Sa à. Dù sao cậu ấy cũng không chiều cậu, cậu muốn thế nào?
“Cũng đâu có sao.”
Nguyệt Thoái tỏ vẻ cảm thấy đây không có gì không đúng, Phạm Thống thì mang tâm tình hả hê tiếp tục ở bên cạnh làm như chuyện không liên quan đến mình.
“Cho nên, mục đích cậu đi theo cậu ta chính là muốn bảo vệ an toàn cho cậu ta?”
“Đây cũng là một trong những mục đích không sai…”
Nguyệt Thoái nói đến một nửa, đột nhiên đổi giọng.
“Cậu muốn đi theo, tôi cũng sẽ bảo vệ cậu.”
Đứng ngoài xem từ nãy đến giờ, Phạm Thống không khỏi cảm thấy bất đắc dĩ với Nguyệt Thoái.
Nguyệt Thoái, cậu… rốt cuộc có ý với người ta hay không? Nếu như không có, thì không cần nói ra những lời giống như cho người ta hi vọng này chứ! Chu Sa không nói chuyện nữa rồi! Cậu ta an tĩnh lại rồi! Cậu cũng không cảm thấy bầu không khí này rất đáng sợ sao! Cậu cũng không có cảm giác bị động vật ăn thịt nhìn chằm chằm sao —-!
“Nghe lên rất không tệ, hình như có thể coi như hẹn hò…”
Chu Sa cúi đầu, bắt đầu lẩm bẩm, câu này khiến Phạm Thống hơi run rẩy.
Cậu định phớt lờ tôi triệt để? Đừng tự tiện đổi việc cùng tôi đi luyện tập phù chú thành buổi hẹn hò của các cậu có được không? Tôn trọng bạn cùng phòng của cậu một chút đi!
“Không phải hẹn hò, là đi theo Phạm Thống luyện tập.”
Nguyệt Thoái sau khi sửa chữa Chu Sa, lại căng thẳng mà thêm một câu.
“Cậu không được biến thành con gái mà đi!”
Cho xin đi, cậu cho rằng cậu ta không biến thành con gái thì cậu sẽ an toàn sao? Đã mấy tuổi rồi còn ngây thơ như thế?
“Chỉ chẳng qua là đứng cổ vũ bên cạnh, nam hay nữ có gì khác biệt sao?”
Đối với yêu cầu của Nguyệt Thoái, Chu Sa hiển nhiên không vui lắm.
“Nếu như cậu biến thành con gái tôi sẽ không mang theo cậu nữa, trừ phi cậu sử dụng yêu cầu tôi nợ cậu.”
Ừ, Nguyệt Thoái, cậu rốt cuộc nhớ tới phải để cậu ta dùng hết hai cái yêu cầu kia rồi? Nhưng nhắc tới vào lúc này, chẳng phải sẽ biến thành ám chỉ cậu ta làm như thế sao? Tôi thật không biết nên nói cậu cái gì nữa.
“Không muốn. Tổn thất một cái yêu cầu vì chút chuyện nhỏ này, hình như hơi bị lỗ.”
Chu Sa trái lại rất ranh mãnh, không có bởi vì tâm tình nhất thời mà sử dụng cơ hội yêu cầu quý giá.
“Vậy cậu đàng hoàng một chút duy trì dáng vẻ hiện giờ đi theo chúng tôi đi.”
Không biết vì sao, từ trong miệng của Nguyệt Thoái nghe thấy lời này, cảm giác có chút buồn cười.
“Phạm Thống, cậu ngày mai vẫn là đừng mang vũ khí trên người.”
Bởi vì chứng giám thảm kịch hôm nay, Nguyệt Thoái quay đầu nói với hắn như vậy.
“Chỉ là mang theo hẳn cũng không sao mà? Chỉ cần tôi không cầm nó là không việc gì nữa, ném ở bên ngoài hình như quai quái.
Tôi là nói bỏ trong nhà. Ném ở bên ngoài là sao hả.
“Vậy cậu đừng đang luyện lại cầm nó lên.”
Thảm kịch hôm này chính là xảy ra như vậy, Nguyệt Thoái hiển nhiên vô cùng để ý.
“A ha ha ha, cậu sẽ chú ý nhiều hơn vậy, tôi không cần lo lắng.”
… thật là lời nói ngược kỳ quái, sau khi cậu với tôi bị đảo, vậy mà hình như cũng nói được?
“Cậu nếu như cầm Puhahaha lên, tôi sẽ lập tức đoạt khỏi tay cậu.”
Nguyệt Thoái cũng là vì tốt cho hắn, chỉ là Phạm Thống vi diệu mà cảm thấy, cách Nguyệt Thoái vì tốt cho hắn hình như càng ngày càng cứng rắn rồi.
“Không đúng, tay của cậu chẳng phải không có vấn đề à? Vì sao Puhahaha lại có chuyện?”
Tôi là muốn hỏi vấn đề bàn tay sát đao, Nguyệt Thoái cậu hẳn là nghe hiểu chứ? Mà lần này Puhahaha không có bị đảo thành Oahuhuhu, thật là tốt quá…
“Cái này…”
Bị trực tiếp hỏi vấn đề này như vậy, Nguyệt Thoái đột nhiên không biết nên trả lời thế nào.
Cậu làm gì phải do dự? Chẳng lẽ cậu là dùng chân nhặt nó về? Hay là cậu biết cầm vật từ xa? Thuật pháp có khi làm được?
Nhưng nếu là nguyên nhân này, hẳn là cũng sẽ không khó hé răng đi…?
“Bởi vì nó là một thanh vũ khí tốt… Nói như vậy hẳn không sai.”
Đây mà tính là giải thích à?
Từ từ đã, câu này hình như tôi trước kia đã nghe qua rồi, nhớ cái lần chết ở trong nhà Âm Thị đại nhân… Chẳng lẽ lần đó cậu đã chạm vào nó rồi? Cho nên lúc đó mới nói với tôi Puhahaha là một thanh vũ khí tốt? Là như vậy sao? Tay của cậu là máy phân loại vũ khí? Nguyên lý gì vậy?
Cho dù vẻ mặt của Phạm Thống cho thấy hắn không hiểu gì cả, Nguyệt Thoái vẫn chấm dứt cái đề tài này.
“Thời gian cũng không sớm nữa, nghỉ ngơi sớm đi, ngày mai còn phải đi học đấy.”
Cái gì mà thời gian không còn sớm nữa… Cậu vừa rồi còn đang ăn đây, vừa mới ăn xong đã ngủ thì không lành mạnh đi?
Mặc dù Phạm Thống nghĩ như vậy, nhưng cũng không có trực tiếp phản bác cậu. Dù sao hắn bây giờ cũng không có lý do không muốn ngủ, vậy thì thỉnh thoảng ngủ sớm, kỳ thực cũng không có gì không thể.
Tôi nhất định phải luyện thành kỹ xảo một lần ném ra hai tấm phù chú! Vì để sống sót trên chiến trường!
Sau khi âm thầm hạ quyết tâm như vậy, Phạm Thống liền mò về giường, đặt Puhahaha ở bên cạnh giường sau đó bình yên chìm vào giấc ngủ,
◎Lời bạt của Phạm Thống
Chỉ mới có một ngày, đã cảm thấy giống như đã qua rất lâu.
Thời gian một ngày này, tâm tình tôi thay đổi cũng rất lớn. Bắt đầu từ lo lắng, tuyệt vọng, đến xuất hiện một tia hi vọng, giống như có khả năng sống sót từ chiến trường… Bất luận thế nào tôi cũng phải nắm chắc cơ hội này, đừng sống cuộc đời cần dựa dẫm bạn bè nữa! Tôi muốn dựa vào chính mình sống sót! Chí khí! Chí khí!
Tuy nói sống dựa vào bạn bè hình như nhẹ nhõm hơn, nhưng đàn ông như vậy là không được, muốn thành gia lập nghiệp phải tự mình đảm đương, nếu bị coi thành cọng bún thui, làm sao sẽ có phụ nữ cần tôi chứ? Con người ta không đẹp trai bằng bạn bè cũng không sao, con người ta không mạnh bằng bạn bè cũng không sao, con người ta không giàu bằng bạn bè cũng không sao, quan trọng nhất chính là phải có cốt khí!
Kỳ thực… cho dù có thể dùng phù chú, cũng không thể triệt để thay đổi cuộc sống của tôi. Ít nhất vấn đề của cái miệng này chính là chuyện không thể giải quyết. Nhưng… ngay cả Puhahaha cũng cảm thấy tôi bình thường không làm việc đàng hoàng, không biết cầu tiến, thân là chủ nhân, bị vũ khí của mình coi thường như vậy, đương nhiên vẫn là sẽ muốn trở mình một chút, ít nhất cũng phải khiến nó cảm thấy tôi rất nỗ lực mới được, nhất định phải tranh được khẩu khí này.
Nhưng tôi nhất định phải làm sáng tỏ một chút… Chứng minh với Puhahaha tôi rất nỗ lực chỉ là phụ thêm thôi! Mục đích chủ yếu vẫn là thay đổi cuộc sống của tôi! Nếu như là vì giận dỗi với vũ khí, chuyện nhàm chán như vậy tôi sợ rằng cũng không có kiên nhẫn cầm cự bao lâu đi…
Ngày mai phải khiêu chiến với một ngàn tấm phù chú! Sau khi hóa thành hai loại chính là năm trăm, năm trăm lượt có thể khiến tôi ném bao lâu đây… Lão sư của phù chú hiên liệu có cảm thấy tôi đang lãng phí vật tư không? Xem ra phải luyện cho rộp tay hoặc chai tay thì có lực thuyết phục hơn?
Giả sử tôi vất vả luyện thành rồi, cuối cùng rút thăm không trúng thưởng, không cần lên tiền tuyến… Đó hình như cũng rất giống chuyện sẽ xảy ra trên người tôi. Nhưng luyện thành rồi chính là của tôi, không có chỗ nào xấu, cộng thêm hiệu quả tăng cường của Puhahaha, có khi đợt đại hội tỷ võ lần sau cũng có hi vọng được thưởng rồi đây! Thứ đang chờ tôi dường như là tương lai sáng chói cùng với cuộc sống đầy đủ không thiếu cơm áo, thật là khiến người tràn ngập hi vọng đối với ngày mai!
Con người chính là như vậy, thành quả chưa xuất hiện, đã bắt đầu nằm mơ rồi. Sau khi quy hoạch một đống mộng cảnh tốt đẹp, nếu bị tan vỡ, đả kích đó chỉ sợ sẽ rất lớn… Tôi tốt hơn vẫn là bớt lại một chút.
Nói đến, Lạc Thị rốt cuộc lúc nào mới trở về đây?
Cậu ấy sẽ không sa sút đến mức muốn giống như Huy Thị, vừa biến mất là hai ba năm đi? Nếu phù chú thật sự luyện thành, tôi cũng muốn cho cậu ấy xem, cứ luôn vì vấn đề cái miệng của tôi mà cười trên nỗi đau của tôi, nếu tôi có thể dùng cách này sử dụng phù chú, cậu ta sẽ không còn lời nào để nói nữa đi?
Cậu ta mặc dù là một đứa da mặt mỏng, nhưng cũng sẽ thật lòng cảm thấy vui cho tôi, tôi là nghĩ như vậy…
Mau trở về đi, Lạc Thị.
Bạn đang đọc truyện trên: truyentop.pro