Link: https://houzhi1003.lofter.com/post/1f267e34_1cc59270b
Author: 后执
*Chứng nôn hoa.
*1.2w
*Có những thay đổi về tuổi tác.
___
1.
Tháng sáu, ánh nắng mặt trời cùng tiếng chuông tan học, mùa hè đến hoa thay nhau hứng lấy ánh nắng để mau lớn. Trong tiếng cười đùa, có một người đang lặng lẽ chờ đợi cái chết.
Bệnh nôn ra hoa của Khương Sam đã là chuyện của bảy ngày trước. Hôm nay, là ngày cuối để cô hôn lấy đối tượng trong lòng bản thân để chữa lành, nhưng bây giờ cô vẫn đang nằm trong bóng râm ở góc đông nam của khuôn viên trường, chờ đợi cái chết đến với mình.
Khi cổ họng nôn ra cánh anh thảo đầu tiên, cô liền hiểu mình không thể sống tiếp được nữa. Hoa anh thảo mang hơi thở mùa đông, nở hoa vào mùa xuân, nhưng mặt trời lớn treo trên đỉnh đầu lãnh khốc đã vô tình nói cho cô biết rằng, hoa anh thảo phát triển nhanh hơn vào mùa hè, giống như sự đơn phương luôn kéo dài vào mùa hè vậy.
Chứng nôn hoa. Khương Sam trong lòng yên tĩnh đọc tên của căn bệnh này ba lần. Thầm mến. Khương Sam lại yên lặng miêu tả lại bộ dáng của người cô thầm mến trong lòng. Đó là một khuôn mặt trắng nõn non nớt, luôn mang theo ánh nắng và tâm trạng như mây đen ở trên khuôn mặt, ánh mắt long lanh như sao trời. Đồng thời cũng là sự tồn tại giống như mặt trăng trong tim của mình. Mặc dù Khương Sam cảm thấy việc miêu tả Phí Thấm Nguyên như vậy, không tốt đến hình tượng tỷ tỷ của mình, nhưng như vậy thì có làm sao? Dù sao thì cô cũng sẽ chết.
Phí Thấm Nguyên. Phí Thấm Nguyên. Cô đã không thể nhớ rõ được mình đã lẩm bẩm tên của đối phương bao nhiêu lần trong lòng. Giống như một Muggle đang có ý sử dụng bùa chú gọi người trong lòng. Càng lúc càng có nhiều bạn học vừa bước ra khỏi cổng trường vừa trò chuyện cười đùa, khuôn viên rộng lớn của trường giống như một quả bóng bay bị rút hết không khí, teo tóp lại và bao phủ bởi hoàng hôn, thậm chí hoàng hôn trong tầm tay cũng len lén mà đi.
Cô đã chọn lựa góc đông nam nơi có thể ngắm cảnh hoàng hôn được lâu nhất, nhưng vẫn không thể nào ngăn được mặt trời sẽ lặn ở phía tây. Tựa như cô đã vô số lần lấy dũng khí để nói cho Phí Thấm Nguyên biết bí mật độc nhất vô nhị đó của mình trong bảy ngày qua, nhưng cũng không thể cản được lưỡi dao của thần chết đang kề lên cổ mình.
Thật đáng tiếc.
Cô khẽ thở dài. Liệu tiếng ve sầu cuối cùng của mùa hè có được người ta để ý đến ý nghĩa của nó hay không?
"Điều đáng tiếc là cái gì?"
Cô cảm thấy mình đang rơi xuống đường chân trời cùng lúc với mặt trời lặn.
2.
Nghẹt mũi, ho, sốt. Nếu không phải vì cảm lạnh nghiêm trọng như vậy thì Khương Sam thật sự cảm thấy thân thể của mình là tốt nhất trên đời, vào mùa đông, cô có thể cùng Phí Thấm Nguyên đi đắp người tuyết, ngắm cảnh tuyết rơi, chơi trò ném tuyết. Vào mùa hè, cô có thể ở trong điều hòa không khí với Phí Thấm Nguyên ở nhiệt độ 16 độ. Mặc váy lửng trong phòng, ăn hết viên đá này đến viên đá khác.
Bệnh tình của cô cả tuần kéo dài cũng không mấy thuyên giảm, cô đã nghỉ học không ít, bài tập về nhà cũng đã chất thành núi, nhưng đây cũng không phải là chuyện cô đang phiền não nghĩ đến. Cái cô phiền não đến chính là cái người tên Phí Thẩm Nguyên kia, mỗi buổi sáng đều ghé ngang đây chào hỏi, giống như dặn dò tiểu hài tử Khương Sam phải tự chăm sóc bản thân, mỗi ngày tan học về nhà cũng phải cố ý đi đường vòng đến xem hôm nay cô chăm sóc bản thân mình có tốt hay không. Nghe có vẻ ngán ngẩm, phải không? Khương Sam cũng cảm thấy như vậy, chỉ là cô vẫn còn nằm dài dưới lớp chăn bông nặng nề, mở to đôi mắt mông lung, dùng thanh âm khàn đặc như sông băng ở Nam Cực trả lời các câu hỏi của Phí Thấm Nguyên.
"Phí Thấm Nguyên." Người bệnh thì thích hợp để làm nũng hơn, ít nhất là Phí Thấm Nguyên cảm thấy như vậy. "Mỗi ngày em đều dặn là phải chiếu cố bản thân mình, nhưng chị lại làm không tốt thì làm sao bây giờ?" Giọng nói nhẹ như một lớp kem bao phủ lên ly sinh tố, mềm mại.
Phí Thấm Nguyên hỏi ngược lại: "Vậy phải làm sao bây giờ?"
Trên người Phí Thấm Nguyên còn đang mặc bộ đồng phục sạch sẽ, giọt mồ hôi trên trán chậm rãi chảy xuống, nụ cười trắng sáng còn mang theo hương vị mùa hè.
"Ừm... Vậy phải làm sao?" Khương Sam mỉm cười lặp lại câu hỏi một lần nữa. Câu hỏi không có tiếng trả lời, nhưng đáp án đã được in sâu trong trái tim cô.
Nửa đầu Khương Sam vùi dưới chăn, hơi nóng bốc lên hấp đỏ cả mặt. Phí Thấm Nguyên ngồi bên giường, dùng cả ngôn ngữ cơ thể phóng đại kể về những chuyện đã xảy ra ngày hôm nay.
"Hôm nay thiếu một chút nữa là em trễ học rồi, bánh mì ăn sáng mắc kẹt trong cổ họng không cách nào lấy ra được, phải uống nhiều ngụm sữa thì mới khá hơn."
"Trong lớp toán phải trả lời câu hỏi, nhưng chỉ có một câu em trả lời hoàn hảo, và em đã được lão sư khen đó."
Phí Thấm Nguyên thoải mái chia sẻ mọi chuyện lúc Khương Sam không có mặt. Giống như như vậy mới có thể kéo đối phương hòa vào cuộc sống của mình được.
Khương Sam mỉm cười nhìn Phí Thẩm Nguyên mở miệng nói chuyện, liều lĩnh ôm tay mình lắc lư không ngừng. Cô nói: "Phí Thấm Nguyên, ngày mai cùng đi học đi." Mặc dù cái nóng vẫn còn quay quanh đầu, cô ấy vẫn muốn cùng Phí Thấm Nguyên đi dạo trong ánh bình minh mờ ảo buổi sáng khi sương còn chưa rơi.
"Bệnh của chị vẫn chưa hết hẳn." Phí Thấm Nguyên nghiêng người, ôm lấy Khương Sam, sờ sờ gò má của cô. "Vẫn còn nóng lắm! Trừ khi chị thừa nhận chị đỏ mặt là vì em."
"Em có độc." Khương Sam dùng mặt đẩy Phí Thấm Nguyên ra, " Phí Thấm Nguyễn em cũng quá tự luyến rồi đi."
Phí Thấm Nguyên vẫn là bộ dáng hi hi ha ha, ăn thạch trà đen đông lạnh đầy khiêu khích, còn nói Khương Sam phải mau chóng khỏe lại.
"Vậy em hy vọng chị sẽ mau khỏe vào sáng mai." Sau khi tiễn Phí Thấm Nguyên về, Khương Sam lặng lẽ ước nguyện với ánh trăng bạc đêm đó.
3.
Bệnh tình của Khương Sam thật sự khỏi. Không còn chảy nước mũi và ho khan nữa, da thịt cũng không còn nóng ấm hay chảy mồ hôi nữa, điều duy nhất không ổn đó là cổ họng của cô đau hơn ngày hôm qua rất nhiều.
Chết tiệt! Cảm giác giống như có một vật thể nào đó không xác định bị mắc ở trong cổ họng. Muốn nôn ra, hít thở không khí trong lành. Cảm giác này thậm chí còn rõ ràng hơn khi ăn sáng. Rõ ràng là cô đang uống cháo, nhưng chỉ có một chút cháo vào được cổ họng mà thôi, giống như sao Hỏa va chạm với Trái Đất, nhưng ai lại để cho cô tự gây tai nạn cho chính bản thân cơ chứ.
Trời còn chưa sáng Phí Thấm Nguyên đã đến trước cửa nhà cô, cầm điện thoại gửi cho Khương Sam những 180 cái tin nhắn, một mặt là khuyên Khương Sam bệnh chưa hoàn toàn khỏi thì không nên đi học, một mặt là thể hiện sự chờ mong của nàng qua những dòng tin nhắn, nàng mong rằng Khương Sam lập tức tỉnh dậy và chạy xuống mở cửa cho mình thật nhanh.
Khi mẹ Khương ra ngoài mua một ít đồ ăn thì mới phát hiện ra nàng. Cho dù biết rằng Phí Thấm Nguyên cùng Khương Sam có quan hệ rất tốt, nhưng nàng đến lúc mặt trời vẫn còn chưa lên như thế này vẫn làm cho bác ngạc nhiên.
"Nguyên Nguyên sao lại đến sớm như vậy a, đã ăn sáng chưa?" Mẹ Khương cười sờ đầu Phí Thấm Nguyên, lại nói tiếp. "Khương Sam hẳn là chưa có rời giường, con lên đánh thức nó dậy đi."
Phí Thấm Nguyên nằm sấp trên giường bên cạnh Khương Sam, người vẫn còn đang ngái ngủ mơ mộng cổ tích, nàng dùng ánh mắt của mình miêu tả khuôn mặt của Khương Sam, trong lòng thầm đặt cho Khương Sam danh hiệu "Người đẹp ngủ trong rừng".
"Khương Sam, Sam Sam." Có vẻ như gió xuân ấm áp vừa mới rời khỏi cổ họng, ngay cả tiếng hít thở cũng rất nhẹ nhàng êm tai. Phí Thấm Nguyên cảm giác mình có gì đó không đúng, nhịn không được cười thầm, rõ ràng lúc cùng Khương Sam ở cùng một chỗ, lòng như pháo nổ, sau lưng lại trở nên ôn nhu đến lạ thường. Chuyện này, ngàn vạn lần đừng để cho Khương Sam biết được.
Lúc Khương Sam tỉnh dậy thì thấy Phí Thấm Nguyên đang nhìn mình bằng đôi mắt đáng thương. Khương Sam sợ tới mức cho rằng mình đã ngủ quên cho đến chiều, kết quả quay đầu nhìn lại, đồng hồ báo thức cô đặt vẫn còn chưa reo lên.
"Sao em lại đến sớm như vậy?"
"Bởi vì quá nhớ chị đi."
Lỗ tai của Phí Thấm Nguyên bị Khương Sam sờ sờ, "Nếu nói dối, thì mũi sẽ dài hơn đấy."
"Vậy tại sao chị lại sờ tai của em? Chẳng phải chị nên sờ mũi sao?"
"Ý của em là, là những lời em vừa nói lúc nãy là giả sao?"
"Không phải a, chỉ muốn chị nhìn cái mũi của em một chút thôi."
Khương Sam không tự nhiên sờ sờ cổ của mình, vén lấy tóc đằng sau ra phía trước, cố gắng che lại đôi tai đang đỏ ửng của mình.
Phí Thấm Nguyên có thể nói ít lại những lời kỳ kỳ quái quái được không, thật là phiền phức!
4.
Thời tiết hôm nay rất đẹp, buổi sáng đầu tiên của mùa hè vẫn mang theo được sự ẩm ướt của mùa xuân, làm dịu đi cái nắng nóng bỏng lúc 12 giờ.
Đây căn bản không phải là lần đầu tiên các nàng đi học cùng nhau, Phí Thấm Nguyên vẫn giống như ngày đầu tiên lúc mới vào mẫu giáo vậy. Khương Sam cười nàng giống như một đứa trẻ ba tuổi đang luyên thuyên, nhìn trái nhìn phải, người nhìn vào không biết còn tưởng rằng nàng đang đi lạc vào giấc mơ của Alice.
Phí Thấm Nguyên nói: "Hôm nay thì khác."
"Có thể có cái gì đó không giống với thường ngày sao? Vẫn là thứ sáu như bình thường, và em vẫn chưa hoàn thành xong bài tập về nhà của ngày hôm qua, em vội vàng sáng sớm đến trường chỉ để làm bài tập về nhà. À, em vẫn đi học chung với chị." Khương Sam nghĩ, nếu có cái gì đó khác, thì chắc là do nàng đột nhiên muốn tận hưởng không khí trong lành vào buổi sáng sớm nên mới đề nghị cùng nhau đi bộ tới trường, nếu thật sự là như vậy thì cũng không có gì khác biệt lắm.
"Không phải, thật sự không giống mà, haiz, dù sao có nói thì chị vẫn sẽ không hiểu đâu." Phí Thẩm Nguyên lắc lắc cái đầu cười.
"Em thật sự khó hiểu đấy." Thế nhưng Khương Sam lại không thể không thừa nhận, Phí Thấm Nguyên lắc đầu thật sự rất đáng yêu.
Khương Sam một lần nữa sờ lấy cổ họng của mình, nơi đó hình như càng ngày càng sưng lên. Đúng là một căn bệnh kỳ lạ.
Vào đầu mùa hè, hoa và cỏ ven đường được nhuộm màu trông có vẻ hòa quyện vào nhau hơn, trong không khí các loài thực vật tỏa ra một hương thơm. Mùi hương này khiến Khương Sam vô thức mở miệng để không khí lưu thông vào phổi. Điều duy nhất không ổn chính là loại hương thơm này cũng đang dụ dỗ cả dị vật trong cổ họng của cô.
Cổ họng của cô đột nhiên muốn nôn ra, cô lặng lẽ rít lên.
Thật quái lạ.
Khương Sam cố gắng dùng hết sức đè xuống cái cảm giác ghê tởm này, lòng bàn chân đã sớm nhũn ra như nước, thiếu chút nữa là ngã xuống đất. Tâm tình của Phí Thấm Nguyên đang rất vui vẻ nhìn những chú chim đang bay lượn, thỉnh thoảng sẽ quay đầu lại và nói chuyện với Khương Sam.
Cảm giác choáng váng trời đất xoay vòng, Khương Sam theo bản năng mà nắm lấy ống tay áo của Phí Thấm Nguyên, để đối phương chú ý và giúp mình thoát ra khỏi cái vòng xoáy này. Cổ họng của cô không kiểm soát được, vật thể lạ đó cùng hương thơm của thực vật lúc nãy dường như muốn nôn ra ngoài.
Khi vẫn đang siết chặt lấy ống tay áo của Phí Thấm Nguyên. Khương Sam rõ ràng có thể nhìn thấy được, cánh hoa từ trong miệng rơi ra ngoài. Những cánh hoa màu đỏ chậm chậm rơi xuống mặt đất.
"Làm sao vậy?" Phí Thấm Nguyên quay đầu lại thì thấy Khương Sam đang ngẩn người nhìn dưới đất, nơi những cánh hoa màu đỏ rực đang nằm đó.
"Hoa thật đẹp, chỉ đáng tiếc rằng nó đã rơi xuống mặt đất."
Khương Sam nghe xong mười ngón tay nắm chặt, môi cùng sắc mặt càng trắng bệch.
Cô hỏi ngược lại nàng: "Có thực sự rằng chúng rất đẹp?"
"Đương nhiên là đẹp rồi, bất quá em không biết nó là loài hoa gì, chi bằng chụp ảnh lại đi, như vậy có thể lên mạng tra một chút, a, em nhớ chị có cuốn sách về những loài dày cộp, Khương Sam chị xem thử coi đây là hoa gì?"
Khương Sam kéo tay Phí Thấm Nguyên đang cầm điện thoại nói, "Nếu có thời gian chụp ảnh thì sao em không dùng nó để có thể chép nhanh bài tập về nhà của mình đi."
"Cái gì a, Khương Sam chị thật là xấu xa nha."
"Nếu không mau đi nhanh thì sẽ bị muộn học đấy!" Khương Sam kéo tay Phí Thấm Nguyên, giẫm lên những cánh hoa từ trong cổ họng của cô. "Đây là hoa anh thảo, có nói cho em thì em cũng không biết được."
"Em rõ ràng biết nha!" Phí Thấm Nguyên hào hứng trả lời Khương Sam, "Anh thảo thật đáng thương, rõ ràng là diễm lệ, nhưng lại là bi kịch."
Khương Sam im lặng, khẽ nuốt nước bọt. Cô biết, Phí Thấm Nguyên nói không sai. Cho nên, đây có phải là tiên đoán trước, rằng cô, Khương Sam, sắp tiêu đời vào đầu mùa hạ hay không?
5.
Khương Sam đã hết cảm lạnh, nhưng lại bị nôn mửa.
Chứng nôn hoa, chứng nôn hoa. Ba chữ này đã vay quanh Khương Sam cả một ngày, cô ngồi trong phòng học, nghe lão sư giảng về cấu hình phân tử, nhưng trong lòng lại nghĩ về chuyện — rốt cuộc cô có thể tiếp tục sống hay không.
Chứng nôn hoa là một chuyện rất phiền phức, nếu như không phải tự bản thân mình nôn ra những cánh hoa kia, thì có lẽ cô thực sự rất khó tin trên thế giới lại có những trường hợp yêu thầm mà thành bệnh. Trong vô số trang web, họ luôn nói rằng hôn đối tượng đơn phương của mình là phương pháp điều trị duy nhất.
Khương Sam suy nghĩ một chút, rốt cuộc là mình đang thầm mến ai cơ chứ?
Nghĩ đi nghĩ lại, cái tên Phí Thấm Nguyên không ngừng hiện lên, đã bị Khương Sam gạt bỏ vô số lần.
Khương Sam cô, sao lại thích Phí Thấm Nguyên chứ?
Tiếng chuông tan học vang lên, Khương Sam không ngừng chấn an bản thân, người mình thích không phải là Phí Thấm Nguyên.
Cô ngồi phịch xuống chỗ của mình, nhìn hoàng hôn chiếu vào trong lớp học, chiếu lên cả bảng đen, các bạn cùng lớp hai, ba người cùng nhau về nhà. Bình thường thì Phí Thấm Nguyên sẽ đợi mình dưới tòa nhà giảng dạy cùng nhau về nhà.
Hoa anh thảo trong cổ họng lại chạm vào đầu lưỡi.
Cô giơ cờ trắng đầu hàng. Cô rốt cuộc cũng thừa nhận rằng, mình thích Phí Thấm Nguyên.
Nhưng ngàn vạn lần đừng để Phí Thấm Nguyên biết được chuyện này, Khương Sam vừa nghĩ vừa dọn dẹp sách vở, từ một hành lang khác đi vòng qua tòa nhà giảng dạy, đi về phía cổng trường. Ít nhất, trong hôm nay, cô không muốn cùng Phí Thấm Nguyên gặp mặt.
Phí Thấm Nguyên ở dưới tòa nhà dạy học nhàm chán nhìn chim bay lượn, nàng đã đếm tới vòng thứ tư rồi, bắt đầu cảm thấy có gì đó không đúng. Tại sao Khương Sam vẫn chưa xuống dù tan học đã lâu?
Đã nói lời tạm biệt với nhiều bạn học cùng lớp với Khương Sam, nhưng tại sao bản thân nàng lại ở đây đợi Khương Sam?
Phí Thấm Nguyên chạy như bay lên lầu nhìn vào phòng học chỉ có Dư Huy ngẩn người ngồi đó. Khương Sam căn bản đã không có ở trong lớp. Học tỷ ở lại học phụ đạo buổi tối nói với nàng rằng Khương Sam đã rời đi từ lâu rồi.
Chuyện gì, tại sao Khương Sam lại không báo cho nàng một tiếng mà lại đi về nhà một mình cơ chứ?
Phí Thấm Nguyên ủ rũ đi trong bóng hoàng hôn, cúi người nhìn lấy cái bóng của mình, bắt đầu suy nghĩ về chuyện của ngày hôm nay.
Đầu tiên, Khương Sam không đi ăn trưa chung với nàng; Thứ hai, Khương Sam lại bỏ nàng mà về trước.
Đây là hai điều nghe có vẻ đáng ngạc nhiên đấy. Tuy rằng Khương Sam và Phí Thấm Nguyên không cùng tuổi, nhưng ngoại trừ đi học ra, hầu hết họ đều dành thời gian của bản thân cho đối phương, thường xuyên bị trêu chọc nói — ngay cả những cặp tình nhân cũng sẽ không dính nhau tới như vậy.
Chúa ơi, Phí Thấm Nguyên nàng đã làm gì sai sao?
Phí Thấm Nguyên ôm điện thoại di động, gửi tin nhắn cho Khương Sam một cách đáng thương, nhưng cuối cùng chỉ nhận lại được hai chữ từ Khương Sam trả lời.
"Có việc."
Không hiểu sao lại bị đối xử như vậy, nhất thời cảm thấy tức giận có thể đốt cháy cả một ngọn núi. Nàng cần phải nói chuyện nghiêm túc với Khương Sam.
"Nguyên Nguyên tới tìm Sam Sam sao? Sam Sam không biết tại sao, vừa về đến nhà lại nhốt mình trong phòng, bác gọi ra ăn cơm thì bảo không đói."
Khương Sam thật sự đang có chuyện gì đó không đúng. Phí Thấm Nguyên nghĩ như thế.
"Khương Sam! Em là Nguyên Nguyên" Phí Thấm Nguyên gõ cửa.
"Chị muốn đi ngủ."
Như vậy là từ chối gặp nhau có phải không? Phí Thấm Nguyên quay đầu nhìn lại đồng hồ đang treo trên vách tường, nó đang chỉ về hướng 8 giờ.
Thật là, xin vui lòng chị ấy có thể tìm một lý do nào đó tốt hơn trong thời gian sắp tới.
Lấy được chìa khóa phòng của Khương Sam từ chỗ mẹ Khương, Phí Thấm Nguyên lẩm bẩm "Rõ ràng là Khương Sam bình thường không hay khóa cửa phòng như thế, nhưng sao hôm nay lại kỳ quái như vậy?"
Trong phòng có mùi nước hoa Khương Sam yêu thích nhất, nhưng lại không nhìn thấy Khương Sam, chỉ có cánh cửa nhà vệ sinh khép hờ, lộ ra một tia sáng nhàn nhạt.
Phí Thấm Nguyên có ý định muốn trả thù, nàng định lén mở cửa nhà vệ sinh, hảo hảo dọa Khương Sam một phen.
Kết quả mở cửa ra, liền thấy Khương Sam ngơ ngác nhìn mình trong gương. Trong bồn rửa tay trước mặt vẫn còn nổi lên vài cánh hoa anh thảo giống như lúc sáng nay. Cằm của Khương Sam còn dính đầy nước.
Lần này lại đến lượt của Phí Thấm Nguyên ngây ngốc.
"Khương Sam, nhà chị không có trồng hoa a..."
Sự trầm mặc hoá thành băng, giữa hai người đều đóng băng.
Khương Sam quay đầu lại, nhìn về phía Phí Thấm Nguyên.
Phí Thấm Nguyên thấp hơn Khương Sam nửa cái đầu, cho nên nàng có thể nhìn thấy được nước mắt của Khương Sam rất rõ ràng.
Khương Sam khóc rồi.
Đây chính là điều Phí Thấm Nguyên không thể ngờ tới.
Khương Sam kỳ thật không phải là người thích khóc, bộ dáng nước mắt lưng tròng của cô, Phí Thấm Nguyên ít nhất hai năm chưa từng thấy qua, lần trước khóc vẫn là bởi vì Phí Thấm Nguyên té trầy đầu gối, mũi nàng đỏ bừng lên, một mặt nói Phí Thấm Nguyên thật không cẩn thận, một mặt thì lại nhẹ nhàng đem đầu gối Phí Thấm Nguyên tại chỗ bị trầy nhẹ nhàng thổi.
Phí Thấm Nguyên nhìn cô cười: "Rõ ràng là em ngã, sao Khương Sam tỷ tỷ lại khóc còn thảm hơn cả em a? "Phí Thấm Nguyên thì lại cho rằng là bởi vì Khương Sam là một người cực kỳ đồng cảm.
Tối nay Khương Sam cũng khóc, nhưng không giống như hai năm trước. Dường như có cái gì đó nghẹn lại không nói nên lời. Nỗi buồn hiện trong đôi mắt của Khương Sam chân thật, trong khoảnh khắc đó, sống lưng của Phí Thấm Nguyên trở nên lạnh lẽo, nàng có cảm giác rằng Khương Sam sẽ rời xa nàng mãi mãi.
Nước mắt của Khương Sam thay phiên rơi xuống, ma xui quỷ khiến làm sao, Phí Thấm Nguyên dùng lòng bàn tay có chút hơi ấm của mình để lau đi những giọt nước mắt nóng hổi ấy. Nóng đến mức có thể khoét một lỗ lớn trong tâm hồn.
"Em đến đây làm gì?" Khương Sam khẽ đẩy Phí Thấm Nguyên ở trước mặt ra, giọng điệu có chút hung hăng giống như một lão phù thủy đang mắng người, "Mau đi đi!"
Phí Thấm Nguyên cơ hồ như làm trái lại lời của tên hỗn đản Khương Sam này.
Nàng đưa tay lau nước mắt, ôn nhu nói với cô: "Khương Sam, chị đang tức giận cái gì sao?"
Phí Thấm Nguyên tràn ngập sợ hãi, sợ rằng sẽ không mở mắt ra được là khi nước mắt thúc đẩy sự phát triển của hoa anh thảo đỏ, hiệu quả quang hợp dường như bằng không vào những đêm trăng.
Những cánh hoa đỏ rực rỡ lại một lần nữa mà không nghe theo mà nở ở cổ họng, dù cho Khương Sam có cực lực che giấu đi chăng nữa, nhưng cũng không thể đấu lại được với tình cảm phát triển mạnh mẽ cũng như là những đóa hoa tươi nở rộ đó. Cô rất muốn lớn tiếng để Phí Thấm Nguyên có thể tránh xa cô một chút, nhưng đóa hoa ấy nở rộ lại thể hiện một sự lựa chọn khác trong nội tâm của cô.
Khương Sam nghĩ rằng, mong muốn che dấu của cô tốt nhất là không để nàng phát hiện.
Im lặng có lẽ là câu trả lời tốt nhất. Phí Thấm Nguyên chỉ cần nhìn một chút liền thấy được gợn sóng trong ánh mắt của Khương Sam, nàng liền có thể hiểu được, Khương Sam đang che giấu điều gì.
Thì ra là thầm mến.
Khương Sam dưới cái nhìn chăm chú của Phí Thấm Nguyên, thu dọn bồn rửa mặt, ném những cánh hoa ướt sũng vào thùng rác, từ trong miệng lấy ra một cánh hoa tươi, không chút lưu tình liền ném đi. Cô quay người rời khỏi nhà vệ sinh, che giấu đi sự sợ hãi phía sau mà chạy trốn.
Thế nhưng, ở căn phòng lớn như vậy, ngay cả bóng người cũng không thoát ra được thì huống chi là cô.
"Khương Sam, chị..." Phí Thấm Nguyên tựa hồ như muốn nói cái gì đó, nhưng lại dừng ở cổ họng, không cách nào nói ra được.
Khương Sam mở bài tập về nhà ra, đặt lên bàn, lấy bút viết ra, miệng thì nói: "Em mau về đi, chị muốn nghỉ ngơi."
Có lẽ, đứa trẻ vẫn là đứa trẻ, và cảm xúc của trẻ con thì không thể bị che giấu trong bóng tối.
Phí Thấm Nguyên hướng về phía Khương Sam nói lớn: "Khương Sam! Chị thật sự đã có người mình thích, tại sao em không biết?"
Giọng điệu hỏi tội của nàng thiếu điều khiến Khương Sam bật cười thành tiếng, có chút không nói nên lời và bất lực.
Khương Sam nói: "Em có độc, hãy mau về nhà đi, chị cần phải làm bài tập."
Phí Thấm Nguyên thật sự quá đáng ghét đi. Khương Sam nghĩ.
6.
Bí mật về chứng nôn hoa nếu bị Phí Thấm Nguyên biết thì sẽ như thế nào?
Kết quả là sẽ quấn lấy mình và hỏi đối tượng mình thầm mến là ai.
Ở bên nhau không lâu, nhưng hiện tại tất cả đều ngập tràn câu hỏi đáng xấu hổ mang tên Khương Sam này mà lẽ ra không nên hỏi từ miệng của Phí Thấm Nguyên. Khương Sam thật sự muốn bịt miệng Phí Thấm Nguyên lại bằng băng keo để ngăn đi cái sự luyên thuyên của người kia.
Vào buổi tối thứ bảy kết thúc lớp học bổ túc, Phí Thấm Nguyên lại lên, không cần lên tiếng hỏi thì Khương Sam đã biết đứa nhỏ này lại muốn hỏi câu lại câu hỏi nhàm chán đó.
"Chị không có người thích." Tiên phát chế nhân*, là một chiến lược tuyệt vời dùng để chống lại với sự luyên thuyên của người kia.
先发制人 (Tiên phát chế nhân): đánh phủ đầu, hành động trước để chặn đối phương.
Nào có ngờ được Phí Thấm Nguyên đã hỏi sang một câu hỏi bát quái khác, thật cẩn thận hỏi: "A, có phải chị sợ rằng đối phương sẽ không thích chị không?"
"Sam Sam của chúng ta đáng yêu như vậy, sao lại có người không thích được cơ chứ?" Phí Thấm Nguyên lại nói tiếp, giọng điệu như muốn vì Khương Sam mà ngâm một bài thơ.
"Vậy em có thích không?" Lời này, thật sự không nghe lời, không nghe lời mà nói ra ngoài. Cung phản xạ tự ý đưa ra mệnh lệnh mà không cần thương lượng với não bộ, khiến Khương Sam một giây sau phải hối hận.
"Cái gì?" Không biết rằng Phí Thấm Nguyên có nghe rõ hay không hay là đang giả vờ bối rối.
"Không có gì?" Khương Sam không biết có nên nghĩ rằng mình may mắn hay không nữa.
Khương Sam, mày là đang sợ cái gì vậy? Cô tự hỏi chính bản thân mình. Rõ ràng Phí Thấm Nguyên đứng dưới ngọn đèn, được ánh lên một màu cam cùng tầng sáng rực rỡ, nhưng vì sao mình lại sợ hãi với sự đụng chạm của nàng?
"Ngày mai, cùng đi đến công viên chơi đi?" Khương Sam hỏi.
Tiểu hài tử này phấn khích nhảy lên ôm lấy Khương Sam và trả lời: "Đương nhiên rồi."
7.
Khương Sam ảo não. Kỳ thật trong kế hoạch một ngày du lịch của cô không bao gồm cái công viên giải trí này. Nhưng hoa anh thảo lại không ngừng nôn ra dương như thúc giục cô mau hành động càng sớm càng tốt. Nếu không muốn mở miệng thì tốt nhất là nên dùng dụng cụ để tự cạy miệng.
Công viên giải trí cũng là một nơi thích hợp.
Mặc dù sự nhiệt tình của cô đối với công viên giải trí ngày hôm đó chỉ tiêu hao đi một mililit, nhưng cô vẫn không muốn lãng phí lấy cơ hội này—cơ hội ở cùng với Phí Thấm Nguyên.
"Phí Thấm Nguyên, sao em trẻ con như vậy?" Khương Sam mười tám tuổi và Phí Thấm Nguyên mười bảy tuổi nắm tay nhau thì thầm trong khi đợi đu quay. Xung quanh có nhiều ồn ào nhưng cả hai vẫn bịt tai nhau và cố tình giảm âm lượng để nói chuyện. Đó giống như một bí mật thuộc về các nàng, và dường như các nàng không muốn cả thế giới nghe thấy.
"Em mới không phải là trẻ con đấy." Phí Thấm Nguyên bất mãn phán kháng, thuận tay so với chiều cao của cô, "Em sớm muộn cũng sẽ cao bằng chị."
Khương Sam đương nhiên biết Phí Thấm Nguyên kỳ thật tuyệt đối không giống như tiểu hài tử, nàng ấy có suy nghĩ của riêng mình và đôi khi còn trưởng thành hơn nhiều so với cô, nhưng cô vẫn hy vọng rằng Phí Thấm Nguyên mau chóng lớn lên.
Đi đu quay vào ban ngày thực ra không phải chuyện lãng mạn cho lắm, không có chuyện hái sao trộm trăng, không có cảnh đêm rực rỡ ánh đèn lộng lẫy, đến thở cũng không phóng đại. Nhưng lại càng khiến người ta có thể nhìn thấy ánh mắt, làn nước trong veo lấp lánh.
Hoa anh thảo thật sự là một thứ xuất hiện không đúng lúc cho lắm. Khương Sam sờ sờ yết hầu của bản thân, có chỗ phồng lên nhỏ, giống như muốn thông báo sự tồn tại của mình với thế giới. Khương Sam nhìn Phí Thấm Nguyên nắm lấy tay mình, cảm thấy mình thật sự không còn thuốc chữa rồi.
Muốn nói ra.
Đem tình yêu đặt lên đầu môi, hy vọng rằng mấy cách mạch hoa phiền phức này sẽ cho cô một mạng.
"A, thật là xinh đẹp, hy vọng sau này có thể có cơ hội sẽ đi cùng người mình thích." Phí Thấm Nguyên quay đầu, tóc đuôi ngựa phía sau gáy theo động tác của nàng mà đung đưa, ánh mắt như sáng ngời minh tinh vậy.
Rễ hoa quấn lấy quanh cổ họng Khương Sam, cô thiếu chút nữa sẽ nghẹt thở mà chết.
"Thật lãng mạn."
TBC.
Bạn đang đọc truyện trên: truyentop.pro