【Thần Chu】 Dây Đằng (3)

S🐸 cháy hơn cả hai chương trước =))))

///

Nhìn bóng dáng Trác Dực Thầnrời đi, Triệu Viễn Chu đột nhiên có loại cảm giác vô lực. Y ngã vào trên giường, một bên cánh tay đáp ở đôi mắt, mặc cho nước mắt dính ướt ống tay áo, sợi tóc như cánh hoa rơi rụng trên giường. Y khóc mệt mỏi liền ngủ say qua đi......

Hoa trong gương, trăng trong nước, đào hoa rơi xuống, mặt hồ được nhiều cánh hoa điểm xuyết, là Đào Nguyên Tiểu Cư của y. Triệu Viễn Chu đứng ở dưới cây đào, đẩy ra nhánh cây, rồi lại có một khung cảnh khác xuất hiện trước mắt.

Tiếng kèn xô na khua chiêng gõ trống lọt vào tai,  thanh âm ồn ào cùng với cảnh tượng vui thích, vui mừng sôi nổi đập vào mắt, cánh hoa màu đỏ cùng giấy mang vẩy đầy thiên địa, y tiếp được một mảnh giấy mang, đột nhiên một vị nương nương đưa cho y một nắm đường, y vội vàng nắm chặt, lại mở ra, là kẹo dán chữ hỉ, y nghiêng đầu khó hiểu, trước mắt lại bắt đầu biến ảo cảnh tượng.

Triệu Viễn Chu lượn lờ xung quanh, phát hiện chính mình đang ở Tập Yêu Tư, y giương mắt nhìn lên, Tập Yêu Tư treo đầy đèn lồng màu đỏ, dải lụa hồng, trên cửa toàn dán chữ hỉ, y nhìn xung quanh, vừa định nhấc chân đi, hai người mặc áo đỏ dần dần xuất hiện trước mắt y, y xem mông lung, đi về phía trước hai bước, gương mặt quen thuộc làm y hô hấp cứng lại —— là Trác Dực Thần cùng Văn Tiêu.

Triệu Viễn Chu có chút không thể tin tưởng, rũ mắt nhìn hai người nắm chặt đôi tay, hốc mắt chua xót. Y nghĩ, giống như...... người bên cạnh hắn trước nay đều không phải y. Bất đắc dĩ tự giễu cười, Triệu Viễn Chu ngẩng đầu, đem nắm chặt nắm tay giấu vào ống tay áo, y mở miệng muốn chất vấn, lại trước sau nói không nên lời.

"...... Chúc mừng Tiểu Trác đại nhân cùng Văn Tiêu tiểu thư...... Trăm năm hạnh phúc... phúc đính lương duyên."

Y nhoẻn miệng cười, trước nhìn về phía Văn Tiêu, quay đầu nhìn về phía Trác Dực Thần.

"Đa tạ, Triệu Viễn Chu." "Đại yêu, cảm ơn ngươi." Hai người nắm chặt đôi tay, tự đáy lòng cảm tạ vị đại yêu trước mặt chúc phúc. Triệu Viễn Chu không dám dừng lại, xoay người rời đi.

Minh nguyệt trên cao, gió nhẹ thổi qua, y nửa nằm ở trên cây, một tay chống đầu, một tay nắm bầu rượu hướng trong miệng chuốc rượu, y dùng ống tay áo lau đi rượu chảy xuống khóe miệng, quần áo xộc xệch bị gió lạnh thổi qua, tóc dài theo gió bay lên, y lại cảm thấy dạ dày bị thiêu lửa nóng, ngực cũng giống bị lửa đốt cháy đau đớn, y phân không rõ là hiện thực hay là cảnh trong mơ, chỉ cảm thấy chính mình giống như một kẻ cô độc.

Triệu Viễn Chu chậm rãi đứng dậy, nhảy xuống đất rồi lại lung lay đi đến, y sờ soạng đi vào phòng ngủ của Trác Dực Thần, từ ống tay áo lấy ra một bao giấy nhỏ, y nắm chặt trong lòng bàn tay, có chút khẩn trương rồi lại muốn buông tay đánh cược. Y một tay đỡ lên cửa, do dự một chút liền đẩy cửa mà vào, Trác Dực Thần nghe thấy thanh âm nhạy bén đứng dậy.

"Ai!"

Trác Dực Thần nhìn về phía nơi phát ra tiếng động, kinh ngạc nói:

"Triệu Viễn Chu? Đã trễ thế này ngươi tới đây làm gì?"

Trác Dực Thần xỏ giày, đứng dậy đi về phía y, thấy bên hông y có bầu rượu.

"Ngươi sẽ không nửa đêm tìm ta uống rượu đấy chứ......"

Không chờ Trác Dực Thần nói xong, Triệu Viễn Chu lâu không hé răng kéo cổ áo hắn đột nhiên hôn lên, Trác Dực Thần bị răng Triệu Viễn Chu cắn đau, hắn đẩy Triệu Viễn Chu ra, tức giận nói:

"Triệu Viễn Chu! Ngươi uống say phát điên đừng hướng về phía ta......" Hắn sửa sang lại cổ áo nhìn về phía Triệu Viễn Chu, lại nhìn thấy một vũng nước trong, Triệu Viễn Chu khóc? Trác Dực Thần kinh ngạc dừng động tác trên tay, hắn không tự chủ được muốn duỗi tay xoa gò má Triệu Viễn Chu, muốn lau đi nước mắt cho y, ý thức được chính mình đã chạm vào gò má ấm áp, Trác Dực Thần đột nhiên rụt tay lại.

"Êm đẹp ngươi khóc cái gì?" Nhớ tới động tác theo bản năng vừa rồi, tai Trác Dực Thần nhiễm hồng, hắn liếc nhìn nơi khác.

"Ngươi...... hiện giờ cùng Văn Tiêu kết làm vợ chồng...... có từng nghĩ tới cảm thụ của ta?" Nước mắt Triệu Viễn Chu làm mờ tầm mắt, y không rõ mình đang ở trong hiện thực hay cảnh trong mơ, nhưng y muốn Trác Dực Thần cho một câu trả lời. Trác Dực Thần nghe xong y nói mà không hiểu ra sao, cái gì thành thân, ta cùng Văn Tiêu thành thân?

"Triệu Viễn Chu ngươi nói bậy gì đó, ta cùng Văn Tiêu sao lại......" thành thân. Lời nói còn chưa nói xong đã bị nuốt vào yết hầu, Triệu Viễn Chu lại lần nữa hôn lên hắn, y không muốn nghe thấy Trác Dực Thần nói ra tên Văn Tiêu, y không dám mở mắt ra, chỉ có thể không hề kỹ xảo hôn môi đối phương, liếm lên cánh môi đối phương. Trác Dực Thần bị mùi rượu của y làm lây dính, cũng có chút hoảng thần, hắn đón ý người nọ ngây ngô hôn môi, đôi tay không kìm lòng được vuốt ve lên eo nhỏ đã từng nắm, Triệu Viễn Chu mê ly nhìn hắn, giữa môi kéo ra sợi chỉ bạc ái muội, Triệu Viễn Chu mở bao giấy, đem bột phấn trong đó thổi về phía Trác Dực Thần.

Trác Dực Thần bị bột phấn thình lình xảy ra làm mê mắt, hắn theo bản năng hít khí, mùi rượu theo bột phấn tiến vào trong mũi, Trác Dực Thần bị sặc.

"Khụ...... Triệu... Viễn Chu...... Ngươi......"

Triệu Viễn Chu ném xuống bao giấy, bao giấy mở ra, ba chữ "hợp hoan tán" hiện ra trên đó. Đôi tay y leo lên vai Trác Dực Thần, đem thân thể nóng bỏng dán vào Trác Dực Thần, Trác Dực Thần theo bản năng ôm eo y, Triệu Viễn Chu ghé vào lỗ tai hắn thổi khí, môi đỏ khẽ nhếch.

"Tiểu Trác đại nhân...... không ngại thử xem... là ta hay Văn Tiêu hợp ý ngươi hơn?"

Ý thức Trác Dực Thần mê ly, nghe không rõ Triệu Viễn Chu nói, hắn muốn nhìn rõ người trước mặt, lại trước sau mông lung, hắn cúi đầu hôn lên môi đỏ kia, vươn đầu lưỡi cạy ra hàm răng, tiến công khoang miệng người nọ, thật ngọt...... Trác Dực Thần nghĩ thầm.

Triệu Viễn Chu bị hắn xâm lược khoang miệng, y chậm rãi nhắm mắt lại, một giọt nước mắt chảy xuống, y nghĩ, hãy để ta tùy hứng một hồi đi, tham luyến đêm ấm áp cuối cùng này.

Triệu Viễn Chu cởi bỏ eo phong của mình, quần áo vốn đã xộc xệch nháy mắt rơi rụng trên mặt đất, lộ ra thân thể trắng nõn lại có cơ bắp, Trác Dực Thần bị cảnh tượng trước mắt làm mê muội, hắn kéo người nọ về phía mình, Triệu Viễn Chu giữ chặt cổ áo hắn kéo hắn lên giường.

Trác Dực Thần bị đẩy ngã trên giường, hắn nhân tiện kéo theo Triệu Viễn Chu, hai người liền như vậy lăn đến trên giường. Trác Dực Thần lưng dựa giường, nửa nằm nhìn Triệu Viễn Chu, muốn duỗi tay ôm eo nhỏ đã từng nắm, mới vừa duỗi tay lại bị Triệu Viễn Chu bắt lấy, Triệu Viễn Chu đem mu bàn tay hắn trói ra phía sau bằng pháp thuật. Trác Dực Thần khó hiểu, ngây thơ nhìn y.

Triệu Viễn Chu khóa ngồi trên người hắn, ghé vào vai Trác Dực Thần, tới gần lỗ tai hắn nói:

"Đêm nay...... ta tới hầu hạ Tiểu Trác đại nhân......"

Nói xong Triệu Viễn Chu nhẹ nhàng hôn lên vành tai Trác Dực Thần, tai Trác Dực Thần đỏ ửng. Triệu Viễn Chu cởi bỏ eo phong Trác Dực Thần, ngón tay thon dài từ ngực vuốt đến bụng nhỏ, chọc Trác Dực Thần ngứa ngáy trong lòng, Triệu Viễn Chu móc ra dương vật Trác Dực Thần, dương vật thô dài sớm bị trêu chọc cao cao dựng thẳng, Triệu Viễn Chu nhẹ nhàng nắm lấy.

Không phải...... có chút lớn đi, phía trước ở trong thân thể ta có lớn như vậy sao...... Triệu Viễn Chu nuốt nước miếng, y bị dụ dỗ khom lưng, nâng mông lên, hé miệng thử liếm dương vật đang cứng đến phát tím trước mặt, y nắm lấy cán, há miệng ngậm lấy quy đầu, Trác Dực Thần bị sảng khoái thở hổn hển một tiếng, tình dục khiến Triệu Viễn Chu ngậm càng sâu, cái miệng nhỏ căng phồng phun ra nuốt vào dương vật, Trác Dực Thần nhịn không được động thân.

"Ngô ân......"

Triệu Viễn Chu bị động tác này ép ngậm càng sâu, y mút vào dương vật trong miệng, hai tay xoa nắn hai bên tinh hoàn, Trác Dực Thần sảng khoái duỗi cổ. Triệu Viễn Chu nghe thấy tiếng thở dốc của hắn như được cổ vũ, ra sức phun ra nuốt vào dương vật trong miệng.

"Ô ưm...... Ô...... Ha ô...... Ưm ưm......"

Triệu Viễn Chu vừa mút vừa phun ra nuốt vào, thanh âm rên rỉ vang vọng, Triệu Viễn Chu càng mút càng mê mẩn, hai mắt dần dần thất thần, hậu huyệt tiết ra chất lỏng dính nhớp, y một tay duỗi ra phía sau, một tay nắm lấy cán, hai ngón tay cắm vào hậu huyệt, chất lỏng dính nhớp tràn ra ướt đẫm bắp đùi, trong miệng vừa phun ra nuốt vào, tay nắm cán cũng bắt đầu hoạt động lên xuống, ngón tay bắt đầu ra vào hậu huyệt.

"Ô ô...... Ư ô...... Ô ha...... Hừ ô......"

Triệu Viễn Chu tưởng tượng dương vật trong miệng ra vào phía sau mình, khoái cảm dâng trào, y nhanh hơn động tác trên tay, Trác Dực Thần cũng bị y kích thích nổi gân xanh.

"Ưm...... Ách...... Triệu Viễn...... Chu"

Triệu Viễn Chu nghe thấy hắn gọi tên mình, ngữ khí nghẹn ngào, yết hầu căng thẳng, ngón tay phía sau cũng tăng thành bốn ngón, y nhanh hơn tốc độ trong tay.

"Ô!...... Ha a......"

Trác Dực Thần bị y mút tiết thân, miệng Triệu Viễn Chu đầy chất lỏng, tràn ra ngoài, y hé miệng thở dốc, nước dãi lẫn chất lỏng dính nhớp trượt xuống khóe miệng, y rút ngón tay ra, cho vào miệng mút, ngay sau đó duỗi ra phía trước, nắm lấy dương vật mình, y nâng mông lên, một tay banh mông ra, kẹp lấy dương vật thô dài dưới thân, hai chân y kẹp chặt eo Trác Dực Thần, lắc lư cọ xát dương vật vào hậu huyệt, y vặn eo cọ xát dương vật vào mông, tay nắm dương vật mình cũng bắt đầu hoạt động lên xuống.

"Ha ư...... Ô a...... Hừ ~...... Hừ ưm......"

Hậu huyệt bị kích thích tiết ra chất lỏng trong suốt không ngừng, Triệu Viễn Chu đỡ bụng Trác Dực Thần, nhắm ngay dương vật thô dài kia, đột nhiên hạ xuống.

"Ha Ưm ~...... Ư......"

Triệu Viễn Chu bị đỉnh sâu kích thích tiết thân, đùi y hơi co rút, y cúi người hôn Trác Dực Thần, Trác Dực Thần ngẩng đầu cùng y triền miên, Trác Dực Thần dần dần nắm quyền chủ đạo, hắn mút lấy lưỡi mềm của Triệu Viễn Chu.

"Ha ô...... Ưm ô ô......"

Triệu Viễn Chu thử nâng mình lên, rồi lại đột nhiên ngồi xuống, bụng nhỏ nhô ra độ cong, y ra sức lắc lư trên dưới, nâng mông lên chỉ còn quy đầu trong huyệt rồi lại đột nhiên ăn vào toàn bộ.

"A ân ~...... Trác... ha a...... Trác Tiểu Thần ân ~......"

Triệu Viễn Chu cố ý ghé vào vai Trác Dực Thần kêu hắn, Trác Dực Thần nghiêng đầu hôn lên mặt y, sau đó liếm cắn cổ y, một tia đau đớn làm Triệu Viễn Chu càng thêm mẫn cảm, y nhanh hơn tốc độ, duỗi tay nắm lấy dương vật mình bắt đầu trừu động.

"Ha a ~...... A a a... Hừ a...... Ân ~..."

"Ha ưm ~...... Ách a... Ô...... Ô a ~...... Sâu... Thật sâu hừ ân......"

Triệu Viễn Chu bị kích thích chảy nước mắt, bụng nhỏ bị đâm ra cảm giác chua xót, Triệu Viễn Chu dần dần chậm lại, y ngã vào ngực Trác Dực Thần muốn thở dốc, nhưng Trác Dực Thần không cho cơ hội này, hắn bắt đầu đâm lên, mông bị đánh sưng đỏ, còn có tiếng bạch bạch và tiếng rên rỉ xen kẽ, Triệu Viễn Chu bị va chạm đột ngột dọa thít chặt hậu huyệt, Trác Dực Thần bị y mút chặt hít hà một hơi, hắn nhanh chóng đâm, Triệu Viễn Chu bị khoái cảm liên tục kích thích rên rỉ không ngừng, y khóc lóc xin tha.

"Ô ô...... Hừ ô...... A ân... A...... Chậm... Chậm một chút ha ~...... Ô Trác...... Trác Tiểu... Thần ô a ~...... Chậm ~"

Đột nhiên, yêu lực dây thừng biến ảo yếu đi, Trác Dực Thần thoát khỏi nó, hắn nắm lấy hai bên mông trắng nõn của Triệu Viễn Chu, vừa xoa bóp vừa đâm vào dưới thân.

"Sâu!...... Quá sâu ha ngô...... Không... Không được...... Ha a..."

Triệu Viễn Chu bị nước mắt làm nhòe nhoẹt mặt, bị ức hiếp đến đáng thương, mấy chục cái đâm, Triệu Viễn Chu lại cao trào, y bắn ra chất lỏng, động tác dưới thân không ngừng, y bị ép thừa nhận khoái cảm.

"Ô...... Ngươi sao... còn chưa bắn ha ngô ~...... Ô ân......"

Trác Dực Thần ghé vào lỗ tai y, ngậm lấy vành tai nhỏ nhắn, cọ xát tinh tế, trong miệng nói ngập ngừng.

"Không đủ...... còn muốn......"

Hắn cắn vành tai bị mình liếm ướt, Triệu Viễn Chu bị cắn run rẩy, y duỗi tay ôm cổ Trác Dực Thần, Trác Dực Thần xoay người đè lên y, xoay người nháy mắt rút trâm cài tóc của Triệu Viễn Chu, hắn tùy tay đặt sang một bên, nhấc hai chân dài trắng nõn của Triệu Viễn Chu lên vai, thân thể Triệu Viễn Chu bị gập lên, nhìn chỗ kín của mình bị Trác Dực Thần nhìn thẳng, y xấu hổ và giận dữ quay đầu đi không nhìn.

Trác Dực Thần tăng thêm lực đâm Triệu Viễn Chu, tiếng bạch bạch và tiếng rên rỉ vang vọng trong phòng, Triệu Viễn Chu bị thanh âm dâm đãng của mình làm cho cắn chặt môi dưới, đôi mắt sương mù mênh mông, nước mắt muốn rơi không rơi treo ở hốc mắt, Trác Dực Thần cúi người hôn y, một tay duỗi ra xoa bóp ngực dựng thẳng của Triệu Viễn Chu, Triệu Viễn Chu không chịu nổi thế công mãnh liệt, một chân trượt xuống bên hông Trác Dực Thần, Triệu Viễn Chu lại lần nữa cao trào, lần này y rốt cuộc không bắn ra được chất lỏng gì, y làm tính cao trào, chỉ có hậu huyệt phun ra một ít chất lỏng trong suốt, Trác Dực Thần bị y hút cũng tiết thân, hắn rút dương vật bắn vào bụng nhỏ Triệu Viễn Chu.

"Ha a...... Ha......"

Triệu Viễn Chu phun ra đầu lưỡi thở hổn hển, đột nhiên hậu huyệt lại bị chống đỡ, dương vật thô dài kia lại cứng lên, Triệu Viễn Chu có chút hoảng sợ.

"Ngươi... ngươi sao lại...... cứng"

Trác Dực Thần hai mắt mê ly, nhìn Triệu Viễn Chu mang theo ủy khuất, Triệu Viễn Chu bất đắc dĩ, y xoay người ngồi trên người Trác Dực Thần, đem dương vật cứng ngắc kia lại lần nữa nhắm ngay hậu huyệt mình, bắt đầu ra sức phun ra nuốt vào dương vật thô to.

Y vừa phun ra nuốt vào vừa xoắn chặt hậu huyệt, Trác Dực Thần bị sảng khoái liên tục thở dốc, hắn đỡ lấy vòng eo đang đung đưa trước mắt, Triệu Viễn Chu nhanh chóng đung đưa eo lên xuống, vừa phun ra nuốt vào vừa xoắn chặt hậu huyệt, thịt huyệt mị bị động tác nóng nảy của y nhảy ra, hai mắt y hơi lật lên, ôm chặt đầu Trác Dực Thần dán vào ngực mình, Trác Dực Thần ngửi thấy mùi sữa, vươn đầu lưỡi liếm láp, Triệu Viễn Chu bị kích thích hậu huyệt xoắn càng chặt, hút lấy dương vật dưới thân khiến da đầu Trác Dực Thần tê dại, Trác Dực Thần cắn nhũ hoa sưng đỏ trước mắt, bắn vào hậu huyệt Triệu Viễn Chu.

Triệu Viễn Chu cảm nhận được tinh dịch nóng bỏng, cả người co rút run rẩy, y rút dương vật thô dài kia ra, xoay người ngồi bên cạnh Trác Dực Thần, Trác Dực Thần bắn xong tinh mỏi mệt bất kham, hơn nữa hợp hoan tán khiến hắn duy trì tinh thần cao độ quá lâu, hắn chậm rãi nhắm hai mắt ngã xuống, Triệu Viễn Chu run rẩy đứng dậy, giờ phút này rượu đã tỉnh không sai biệt lắm, y nhìn quanh thân dấu vết chật vật, y thi pháp rửa sạch, sau đó rửa sạch sẽ Trác Dực Thần, y run rẩy mặc quần áo vào, không kịp rửa sạch mình, quay đầu không nỡ nhìn thoáng qua Trác Dực Thần, giày cũng chưa xỏ đã lung lay chạy đi.

Triệu Viễn Chu trở lại Đào Nguyên Tiểu Cư, rửa sạch thân thể mình, y vừa tự an ủi vừa lặng lẽ rơi nước mắt. Mặc quần áo xong, y đi vào phòng ngủ, thu dọn hành lý, vừa định cài trâm cài tóc lại phát hiện trâm cài tóc mình không thấy, y không kịp nghĩ nhiều, cứ thế chạy đi, tóc rơi rụng giữa đường, y bất đắc dĩ, đây là trâm cài tóc Anh Chiêu tặng y, y không thể không giữ lại, y chỉ mang theo một chiếc trâm cài tóc, y đành phải tết tóc bím như khi còn nhỏ. Triệu Viễn Chu cõng hành lý đi ra Đào Nguyên Tiểu Cư, thiết lập lại kết giới rồi rời đi.

Trở lại miếu Sơn thần quen thuộc, tuyết trắng xóa khiến y nhớ lại niềm vui khi còn nhỏ, y không kìm được mỉm cười, y bước lên thềm đá, đứng ở cửa, Anh Chiêu nghe thấy tiếng động có chút bất an, ông vội vàng đứng dậy ra cửa xem xét, bóng dáng quen thuộc khiến ông có chút hoảng thần.

"Tiểu Chu Yếm?"

"Ai, là ta, lão già."

Triệu Viễn Chu cười nhìn ông, Anh Chiêu sớm quen với cái miệng thiếu đòn của Triệu Viễn Chu, ông biết Triệu Viễn Chu từ trước đến nay sẽ không dễ dàng trở lại Đại Hoang, thấy y ăn mặc đơn bạc, liền kéo y vào nhà.

"Sao lại thế này, nửa đêm đến quấy rầy lão già ngủ."

Anh Chiêu thắp nến trong phòng, thắp lên một tia sáng, Triệu Viễn Chu cũng không để ý tới sự ghét bỏ của Anh Chiêu.

"Sao vậy, nhớ người, trở về ở tạm, sao, phòng ta người coi là phòng chứa đồ rồi à?"

"Không đâu, ta dọn dẹp sạch sẽ cho ngươi, chỉ nghĩ ngày nào đó ngươi trở về ở, trong phòng vẫn giống như trước."

Triệu Viễn Chu trầm mặc, y có chút muốn khóc, y nghẹn lại nước mắt, nhìn Anh Chiêu, khuôn mặt tang thương vẫn hòa ái, Anh Chiêu cũng nhận ra cảm xúc của y sa sút, ông duỗi tay, Triệu Viễn Chu hơi cúi đầu cho ông sờ, Anh Chiêu vuốt tóc y.

"Vẫn là ngươi khi còn nhỏ đẹp, trắng trẻo non nớt, tóc trắng tuyết, ngươi nhìn ngươi bây giờ xem, ngày nào cũng mang cái trâm cài tóc kia, còn mặc những cái áo choàng rộng thùng thình, già hơn ta, còn có cái tóc bím này của ngươi, xấu xí......"

Anh Chiêu không kìm được lải nhải, Triệu Viễn Chu cũng không nói gì, lặng lẽ nghe ông trách mắng mình, y không kìm được cười.

"Được rồi, người đừng niệm nữa, ta bây giờ biến về như cũ được chưa?"

Vừa nói xong, Triệu Viễn Chu dùng ra nhất tự quyết, tóc đen dần dần biến trắng, đuôi tóc cũng chậm rãi dài ra, giống như một thiếu niên vượn trắng cao quý. Anh Chiêu nhìn y biến về bộ dáng khi còn nhỏ, vui mừng cười, thấy y vẫn mặc bộ quần áo đen tuyền kia liền nhíu mày, lại không nói gì.

"Được rồi, có chuyện gì ngày mai nói, ngủ trước đi, phòng ngủ của ngươi ở đâu không quên chứ?"

"Không quên không quên, vậy người mau nghỉ ngơi đi, ta về phòng trước."

Anh Chiêu gật đầu, nhìn theo y rời đi, ông đóng cửa phòng mình, suy tư một hồi, đi đến trước một cái rương, ông mở rương ra, tìm kiếm gì đó, lát sau, vài bộ quần áo trắng tuyết được ông nhặt lên, ông vỗ vỗ những bộ quần áo kia, làm một pháp thuật, quần áo nhăn nhúm nháy mắt trở nên giống quần áo mới không có nếp nhăn, ông hài lòng gật gật đầu, gấp chúng lại đặt lên bàn, tắt nến đi ngủ.

Ngày mới đã đến, sương sớm làm ướt không khí, núi Côn Luân vẫn rơi tuyết, Triệu Viễn Chu mơ màng tỉnh lại, y ngồi dậy, đau nhức bên hông khiến y tỉnh táo, y lại hồi tưởng chuyện xảy ra đêm qua, tai y phiếm hồng, vừa xoay người liền sờ thấy một chỗ mềm mại, y cúi đầu, vài bộ quần áo trắng tuyết chỉnh tề gấp đặt ở đầu giường, y cười thầm.

"Lão già này, còn giữ quần áo cũ của ta."

Triệu Viễn Chu mở quần áo ra, run run, cũng có chút hoài niệm, y mặc quần áo vào, thắt chặt eo phong, sửa sửa cổ áo, tết tóc bím tùy tiện rồi ra khỏi cửa, không khí trong núi trong lành dễ chịu, y tham lam hít vài ngụm, đóng cửa phòng đi tìm Anh Chiêu.

Đến trước cửa Anh Chiêu, Anh Chiêu đang bóc quả óc chó, y bước vào phòng Anh Chiêu, ngồi trước mặt Anh Chiêu, Anh Chiêu không cần nhìn cũng biết là ai.

"Đêm qua ngủ có ngon không?"

"Ngon, ngon hơn Đào Nguyên Tiểu Cư nhiều. Vẫn là ở đây thoải mái."

Anh Chiêu cười cười, nhét thịt quả óc chó trong tay vào miệng, chậm rãi ngẩng đầu nhìn y, chỉ một cái chớp mắt Anh Chiêu nhíu mày.

"Sao vậy, vừa nhìn thấy ta đã nhíu mày, ta xấu xí lắm sao?"

"Không xấu, chỉ là cái tóc bím này của ngươi, tết cũng quá qua loa, ngồi lại đây, ta tết lại cho ngươi."

Triệu Viễn Chu cũng không giận, ngoan ngoãn chuyển ghế đến trước mặt Anh Chiêu, an tĩnh cho ông nghịch tóc mình, lát sau, tóc bím mới được tết xong, Anh Chiêu nhìn chằm chằm một hồi.

"Ngươi đợi ta một lát."

Triệu Viễn Chu cũng không vội, bắt đầu bóc nốt quả óc chó còn lại, Anh Chiêu cầm mấy thứ trở về, ông xòe lòng bàn tay, là mấy quả cầu lông trắng, ông từng viên từng viên tết vào tóc Triệu Viễn Chu, đan xen, ông vỗ vai Triệu Viễn Chu.

"Được rồi, thế này mới đúng chứ."

Triệu Viễn Chu đi đến trước gương, nhìn tạo hình không khác gì hồi nhỏ, có chút dở khóc dở cười.

"Thẩm mỹ của người thật là trước sau như một."

Thiên Đô Thành, Tập Yêu Tư, Trác Dực Thần sáng sớm tỉnh lại phát hiện mình nằm trên giường, đầu đau như búa bổ, hắn xoa xoa thái dương, nhớ lại từng mảnh vụn đêm qua, Triệu Viễn Chu nửa đêm đến tìm hắn, sau đó...... hình như còn hôn hắn, rồi sau đó...... mấy hình ảnh kiều diễm hiện lên trong đầu, mặt Trác Dực Thần nóng bừng, đột nhiên hắn thấy một vật hình trụ màu trắng bên gối, hắn nhặt lên, cẩn thận hồi tưởng một chút, phát hiện là trâm cài tóc Triệu Viễn Chu thường mang, hắn vuốt ve trâm cài tóc trong tay, cảm nhận hoa văn gồ ghề, hắn muốn mang đi trả cho Triệu Viễn Chu.

Hắn xuống giường, phát hiện bên cạnh giày mình có một đôi giày, hắn nhíu mày, sao lại không đi giày, hắn sửa soạn lại mình, cất đôi giày không phải của mình, mang theo Vân Quang kiếm, giấu trâm cài tóc vào đai lưng, đẩy cửa rời đi.

Đến đại sảnh Tập Yêu Tư, hắn xử lý công văn, chờ Triệu Viễn Chu đến tìm mình, gần chính ngọ vẫn không thấy bóng dáng phiền người ngày xưa, hắn có chút nghi hoặc, xử lý xong công văn, cùng mọi người ăn trưa, Triệu Viễn Chu vẫn không xuất hiện, đối với hiện tượng này, người khác thấy nhiều không lạ, nhưng Trác Dực Thần thì khác, rõ ràng đêm qua còn đến tìm ta...... Trác Dực Thần trầm mặc ăn trưa xong, hắn cầm Vân Quang kiếm đi ra ngoài.

Đến cổng Đào Nguyên Tiểu Cư, Trác Dực Thần phát hiện Triệu Viễn Chu thiết lập kết giới mới, hắn càng thêm nghi hoặc, hắn dùng Vân Quang kiếm chém mở kết giới.

Bước vào rừng đào, cảm giác Đào Nguyên Tiểu Cư hôm nay trở nên hoang vắng, không có chút sinh khí nào, hắn đi đến phòng ngủ Triệu Viễn Chu, đẩy cửa ra, nào còn thấy Triệu Viễn Chu, ngay cả đồ đạc của Triệu Viễn Chu cũng không có, Trác Dực Thần hoảng sợ, lo lắng Triệu Viễn Chu có phải gặp chuyện gì không, hắn vội vàng rời đi, hoảng loạn chạy đến Tập Yêu Tư, nói với mọi người chuyện Triệu Viễn Chu mất tích, mọi người nhìn nhau, họ trao đổi ánh mắt, rồi như không có chuyện gì nói.

"Có lẽ lại đi tìm bạn y rồi."

Hóa ra Triệu Viễn Chu đã lên kế hoạch từ trước, y nói với mọi người chuyện mình muốn rời đi, chỉ không nói với Trác Dực Thần, y nhờ họ giấu chuyện mình đi, để mình biến mất hoàn toàn khỏi cuộc sống của Trác Dực Thần.

Trác Dực Thần lo lắng, hoàn toàn không phát hiện ánh mắt trao đổi của họ, hắn không thể tin được, gian nan trở về phòng, hắn ngồi trên giường, mép giường còn vương lại hương đào trên người Triệu Viễn Chu, âm thầm đau lòng, dây leo trong lòng sớm đã bao trùm cành khô ban đầu, hắn hồi tưởng lại lời Triệu Viễn Chu nói đêm qua:

"Ngươi cùng Văn Tiêu kết làm vợ chồng...... ngươi có từng nghĩ đến cảm thụ của ta......"

Hắn có chút hiểu Triệu Viễn Chu, hắn hiểu được sự không cam lòng khi Triệu Viễn Chu nói ra những lời này, hiểu được tình yêu của Triệu Viễn Chu dành cho hắn, hiểu được tình yêu dối lòng của chính mình......

Đối với Văn Tiêu, không phải tình yêu, là cảm kích, là tình thân, còn đối với Triệu Viễn Chu, mới là tình yêu đích thực. Hắn cười khổ lắc đầu, Triệu Viễn Chu à...... sao bây giờ ta mới hiểu... ngươi có phải đang oán hận ta, nên biến mất hoàn toàn khỏi ta. Trác Dực Thần hận mình, hận mình đánh mất Triệu Viễn Chu, hận mình không nhìn rõ tình cảm của mình, hận mình hết lần này đến lần khác làm tổn thương Triệu Viễn Chu rồi yên tâm thoải mái thích Văn Tiêu.

Trác Dực Thần lấy trâm cài tóc từ đai lưng, nắm chặt nó, một giọt nước mắt rơi xuống trâm cài tóc, hắn có chút mê man, bây giờ phải làm sao, Triệu Viễn Chu đã đi rồi, ta từ đầu đến cuối đều làm tổn thương y, ta không xứng với tình yêu của y......

Anh Lỗi bưng đĩa thức ăn đi vào cửa, hắn bước vào, thấy Tiểu Trác đại nhân cúi đầu không nói gì, hắn đặt đĩa thức ăn xuống, vừa định rời đi lại dừng bước. Hắn do dự có nên nói không, cuối cùng vẫn nói.

"Gia gia nói tối qua ca ca đến tìm ông ấy."

Nói xong, Anh Lỗi sải bước đi, Trác Dực Thần bị lời này làm hoảng thần, miệng hắn lẩm bẩm.

"Anh Chiêu...... đúng, Đại Hoang, Thần Miếu núi Côn Luân, ta nên đi tìm y."

Hắn lau đi nước mắt, cẩn thận lau sạch trâm cài tóc bằng ống tay áo, giấu lại vào đai lưng, hít sâu một hơi. Ta phải đi tìm y nói rõ ràng, Trác Dực Thần hạ quyết tâm.

Hắn lập tức lên đường, đang muốn mượn Sơn Hải Thốn Cảnh của Anh Lỗi lại được báo là bị Triệu Viễn Chu mang đi, hắn không nản lòng, lại có chút đoán trúng vui mừng, hắn đi bộ đến núi Côn Luân, đến tận đêm khuya mới vội vàng đến nơi, thấy ánh sáng trong miếu, hắn mừng thầm mình không nghỉ ngơi trên đường, hắn thở hổn hển bước vào miếu, mặt mày vì lạnh giá đóng băng, mũi bị đông lạnh đỏ ửng, hắn đứng trước cửa hô to.

"Triệu Viễn Chu!"

Trong phòng, Triệu Viễn Chu đang cùng Ly Luân làm bánh hoa tươi, nghe thấy có người gọi Triệu Viễn Chu, Ly Luân có chút mất kiên nhẫn.

"Chu Yếm, sao lúc nào cũng có người đến tìm ngươi?"

"Sao ta biết được, có lẽ bổn vượn được hoan nghênh ha ha."

Triệu Viễn Chu đùa với hắn, Ly Luân cũng bị y chọc cười, Triệu Viễn Chu đặt hoa tươi trong tay xuống, y đi ra cửa.

Trác Dực Thần nhìn người đi ra, sững sờ, đây là...... Triệu... Triệu Viễn Chu? Hắn nghĩ vậy liền nói ra.

"Triệu...... Triệu Viễn Chu?"

Triệu Viễn Chu thấy người đến cũng ngẩn người, ngay sau đó chạy vào phòng đóng chặt cửa. Trác Dực Thần thấy y muốn đóng cửa, hắn bước tới giữ chặt khung cửa, hắn bị lạnh có chút khó thở.

"Triệu Viễn Chu...... ngươi đừng đi... ta...... chúng ta nói chuyện."

Triệu Viễn Chu nhìn người trước mặt giữ chặt khung cửa, vẫn không nỡ đóng cửa để tránh kẹp tay hắn, Triệu Viễn Chu trầm mặc, sau đó nói.

"Chúng ta...... không có gì để nói, ngươi đi đi."

Triệu Viễn Chu gỡ tay Trác Dực Thần, nhưng Trác Dực Thần vẫn giữ chặt, Triệu Viễn Chu không có cách nào, tức giận quay người đi.

"Ta nói chúng ta không có gì để nói! Chuyện hiểu lầm trước kia, chúng ta coi như chưa có gì xảy ra được không."

Triệu Viễn Chu dùng lời đã từng nói bác bỏ lời cầu xin của Trác Dực Thần, kéo tay áo Ly Luân muốn ra cửa, Trác Dực Thần không bỏ cuộc, hắn nắm lấy cổ tay Triệu Viễn Chu.

"Triệu Viễn Chu...... ta hiểu rồi."

Triệu Viễn Chu dừng bước, Ly Luân thấy hai người họ giằng co cũng không muốn ở lại, hắn vỗ tay Triệu Viễn Chu, Triệu Viễn Chu buông tay hắn.

"Chu Yếm, ngươi nói chuyện với hắn đi, cứ thế này không giải quyết được vấn đề, ta còn phải về tu dưỡng, đi trước."

Triệu Viễn Chu nghe bạn tốt nói, cũng không chấp nhất.

"Ngươi không vào ta đóng cửa thật đấy."

Trác Dực Thần nghe những lời này, biết cơ hội của mình đã đến. Hắn bước vào phòng, đặt Vân Quang kiếm xuống, ngồi vào ghế. Triệu Viễn Chu ngồi đối diện hắn.

"Được rồi, muốn nói gì thì nói nhanh đi." Triệu Viễn Chu thúc giục.

Trác Dực Thần cẩn thận nhìn y, rồi đưa tay ra sau lưng. Triệu Viễn Chu tưởng hắn lại muốn giở trò, hoảng sợ đứng lên.

"Ngươi muốn làm gì?!"

Trác Dực Thần chậm rãi rút trâm cài tóc giấu sau lưng ra. Triệu Viễn Chu thấy vậy, hơi xấu hổ, ngồi xuống.

"Khụ, ngươi lấy thì lấy cẩn thận, đừng làm ra động tác kỳ quái."

Trác Dực Thần hơi ủy khuất, nhưng không nói gì, đưa trâm cài tóc cho Triệu Viễn Chu.

"Đây là... đêm qua ngươi để quên."

Triệu Viễn Chu nhìn trâm cài tóc trong tay hắn, im lặng. Y nhớ lại cảnh Trác Dực Thần cùng Văn Tiêu thành thân, lòng đau như cắt, lạnh lùng nói:

"Không cần nữa, ngươi vứt đi là được, không cần cố ý mang đến."

Đuôi mắt Triệu Viễn Chu hơi đỏ, nhưng không rơi nước mắt, y biết mình đã khóc quá nhiều. Trác Dực Thần vô thức siết chặt trâm cài tóc trong tay, vừa thu lại vừa nói:

"Ta sẽ không vứt."

Hắn ngẩng đầu nhìn Triệu Viễn Chu, nói tiếp:

"Triệu Viễn Chu, ta sẽ không vứt."

Trác Dực Thần rơi một giọt nước mắt, nắm lấy tay Triệu Viễn Chu, nói:

"Triệu Viễn Chu, trâm cài tóc và ngươi, ta đều sẽ không vứt."    

End.

Bạn đang đọc truyện trên: truyentop.pro