[Trác Chu]
Đoản ngắn không tên (không phải hàng nặng đô hôm qua tui nói đâu)
Xà yêu Trác Dực Thần * Triệu Viễn Chu
Trác Dực Thần từ ảo cảnh đi ra, Ứng Long đem thần thức cuối cùng của mình đổi thành yêu đan tặng cho Trác Dực Thần, Trác Dực Thần không có lựa chọn trở thành rồng mà lựa chọn trở thành xà yêu.
Triệu Viễn Chu mặc một thân trường phục màu trắng, vòng eo thon thả ẩn hiện dưới ánh đèn, điều này khiến Trác Dực Thần không khỏi có chút khô nóng.
Trác Dực Thần đi đến bên cạnh Triệu Viễn Chu, nhìn Triệu Viễn Chu bởi vì luyện công mà trở nên mồ hôi đầm đìa, đôi mắt xinh đẹp kia cũng hơi ửng đỏ, Trác Dực Thần lấy ra khăn tay đưa cho Triệu Viễn Chu, Triệu Viễn Chu ngước mắt nhìn đôi mắt màu xanh lục của Trác Dực Thần, khiến y không khỏi cảm thấy có điềm báo không lành, nhưng y vẫn cố gắng lấy lại tinh thần, đây chính là Trác Dực Thần, không thể nào thích mình, một con yêu cực ác được...
"Sao không chọn rồng?"
"Bởi vì..." Trác Dực Thần nói xong lời này liền không lên tiếng nữa.
Chỉ thấy Trác Dực Thần tháo đai lưng của mình, từ phía sau vòng qua cổ tay Triệu Viễn Chu, thắt một nút chết đẹp mắt, Triệu Viễn Chu dùng sức giãy giụa, không thoát ra được.
"Ngươi muốn làm gì?" Triệu Viễn Chu không khỏi có chút nghi hoặc, chẳng lẽ Trác Dực Thần...
"Đương nhiên là... muốn làm ngươi, Triệu Viễn Chu..."
Đôi mắt của Trác Dực Thần càng thêm xanh lục, màu sắc yêu văn trên người cũng càng ngày càng đậm, Trác Dực Thần dùng tay bóp cằm Triệu Viễn Chu, khiến Triệu Viễn Chu không thể không ngước đầu nhìn hắn, tiếng xì xì bên tai cũng càng lúc càng lớn.
Triệu Viễn Chu suýt chút nữa quên mất, rắn là loài trọng dục! Y nhìn tên nhóc lông còn chưa mọc hết này, bởi vì bị dục vọng dày vò mà gân xanh nổi lên, khiến y không khỏi có chút sợ hãi.
Trác Dực Thần hiện tại hoàn toàn bị dục vọng khống chế đến đầu óc choáng váng, hắn cảm thấy mình giống như đang tìm thấy nguồn nước duy nhất trong sa mạc khô cằn, hắn cúi đầu hôn lên đôi môi đã dụ hoặc hắn không biết bao lâu, nói là hôn không bằng nói là cắn xé, giống như loài dã thú không có quy tắc gì mà cắn loạn, mùi máu tanh lưu chuyển giữa hai người, Triệu Viễn Chu muốn đẩy ra, nhưng tay y bị trói ở phía sau, chút sức lực cũng không dùng được, Trác Dực Thần liếm đi vết máu trên môi Triệu Viễn Chu, tay Trác Dực Thần từ sống lưng chậm rãi trượt xuống eo, hắn nhẹ nhàng nhéo một cái vào phần thịt mềm mại bên hông Triệu Viễn Chu, Triệu Viễn Chu đau đớn kêu lên một tiếng, miệng cũng không tự giác mở ra, Trác Dực Thần thấy vậy liền thừa cơ đưa lưỡi tiến thẳng vào trong, câu lấy chiếc lưỡi nhỏ kia, Triệu Viễn Chu không chịu nổi, nước bọt theo khóe miệng chảy xuống cằm.
"Nhất tự quyết! Định!" Trác Dực Thần không hề lay chuyển, Triệu Viễn Chu quên mất nhất tự quyết không có tác dụng với Trác Dực Thần, y cố gắng đánh thức người đang bị dục vọng xung kích.
"Trác Dực Thần... ngươi không thể như vậy..."
"Không thể như thế nào?" Trác Dực Thần nói xong liền dùng yêu lực xé nát lớp quần áo cuối cùng của Triệu Viễn Chu.
"Ngươi..." Triệu Viễn Chu nghe thấy tiếng xé rách, thân thể không tự giác lùi về phía sau, kết quả là bị Trác Dực Thần kéo lấy mắt cá chân lôi xuống dưới thân, Trác Dực Thần nhìn chằm chằm vào thân thể tuyệt vời này, vì sợ hãi mà hơi run rẩy, hai ngón tay tiến vào huyệt động, không lâu sau sờ thấy một chỗ nhô lên, Trác Dực Thần ác ý cạy móc nơi đó, người dưới thân run rẩy càng dữ dội hơn.
"Ư... a! Trác Tiểu Thần... ngươi không thể như vậy... đừng... a... ha..." Triệu Viễn Chu không khống chế được mà rên rỉ thành tiếng.
Tốc độ rút vào của Trác Dực Thần tăng nhanh, nước dịch nhớp nháp phun ra từ miệng huyệt, Trác Dực Thần khẽ cười thành tiếng, tiếng nước róc rách trong không gian trống trải càng thêm chói tai.
"Triệu Viễn Chu, ngươi chắc chắn là không thích sao? Vậy thứ bên dưới này là cái gì vậy?" Trác Dực Thần đưa ngón tay dính đầy dâm thủy ra trước ngực Triệu Viễn Chu, dịch thể nhỏ giọt trên bầu ngực, dâm đãng lại mê loạn.
Triệu Viễn Chu thở hổn hển, thân thể sau cao trào đặc biệt mẫn cảm, chỉ cần chạm nhẹ cũng có thể khiến người ta run rẩy không ngừng, Trác Dực Thần cúi người hôn môi không thô bạo như trước, mà dùng lưỡi liếm láp từng đường viền môi, Triệu Viễn Chu bị mài giũa không chịu nổi, chủ động há miệng để hắn hôn, ngứa ngáy ở hậu huyệt lúc nào cũng nhắc nhở y cần phải vuốt ve nó lần nữa, lấp đầy nó.
Trác Dực Thần nhìn ra sự chủ động của người dưới thân, hai thứ bên dưới cũng đang điên cuồng gào thét, Trác Dực Thần cười càng thêm tùy ý.
"Cầu xin ta đi, cầu xin ta thì ta sẽ cho ngươi."
Triệu Viễn Chu không thể tránh khỏi đỏ mặt, nhưng cảm giác trống rỗng ở hạ thân khiến y càng thêm khó chịu, y nhẹ nhàng cọ xát vào tay Trác Dực Thần.
"Cầu ngươi..."
Trác Dực Thần đẩy ngã Triệu Viễn Chu, khi dương vật chống đỡ ở miệng huyệt, Triệu Viễn Chu không khỏi kêu lên một tiếng đau đớn, tên nhóc này lớn đến vậy sao...
Trác Dực Thần thừa dịp Triệu Viễn Chu chưa kịp phản ứng liền đâm cả vào, quy đầu đâm thẳng vào hoa tâm, Trác Dực Thần buông lỏng đai lưng trói Triệu Viễn Chu, nắm lấy cổ tay Triệu Viễn Chu để y vuốt ve dương vật còn lại của mình, tư thế ra vào mạnh mẽ của Trác Dực Thần khiến Triệu Viễn Chu căn bản không chống đỡ được, ép Triệu Viễn Chu liên tục lùi về phía sau.
"A... ha... Trác Dực... Thần... ngươi chậm một chút... a ha..." Triệu Viễn Chu bị đâm đến mức căn bản không nắm được dương vật, nước mắt sinh lý từ khóe mắt rơi xuống, cảm giác tê dại từ xương cụt xông thẳng lên não, Trác Dực Thần giơ tay lau đi nước mắt nơi khóe mắt Triệu Viễn Chu.
"Triệu Viễn Chu, ngươi không thích như vậy sao? Vậy ta chậm một chút vậy." Trác Dực Thần nói như thế, nhưng tốc độ của hắn không chậm mà còn tăng lên, từng cú đâm khiến Triệu Viễn Chu muốn sống không được, muốn chết không xong.
"A... ha... thật sự không được... nữa..."
Trác Dực Thần gầm nhẹ một tiếng, tinh dịch nồng đậm bắn vào trong cơ thể Triệu Viễn Chu, khi rút ra, Triệu Viễn Chu cảm thấy thân thể mình không còn là thân thể, eo không còn là eo nữa, Triệu Viễn Chu nghĩ thầm may mà thân thể mình tốt, còn chống đỡ được, lúc Triệu Viễn Chu muốn chuồn đi, Trác Dực Thần lại bóp lấy eo y.
"Đừng đi vội, còn một cái nữa mà..."
Bạn đang đọc truyện trên: truyentop.pro