1
"Deku," Kacchan gọi.
Izuku nhìn lên. Và nhìn cứ lên mãi, cho đến khi cậu nhìn chằm chằm lên trần nhà vì Kacchan đang mặc một bộ đồ ngủ rất thiếu vải mà có lẽ em nghĩ được coi là đồ lót (underwear). Nhưng không. Đó là nội y nữ (lingerie)*. Nó có sự khác biệt; đồ lót là thứ người ta thường mặc. Nội y nữ là đồ ren và rất nguy hiểm để nhìn vào, đặc biệt là khi nó thuộc về một cô gái tóc vàng 24 tuổi với tỷ lệ cơ bắp thực sự gợi cảm hứng.
Izuku hít một hơi thật sâu và cố gắng lờ đi tiếng gào thét màu hoa lavender trong đầu mình. "Ừ, Kacchan?"
Kacchan nhìn chằm chằm vào cậu. Em đang dựa vào khung cửa, hông hếch lên và một bên mày nhướng lên khi Izuku dám nhìn thẳng vào mắt mình. Em thở dài và bước vào phòng để lăn lộn trên giường cậu. "Quên đi."
"Được rồi." Kacchan vùi mặt vào con thú nhồi bông All Might phiên bản giới hạn và Izuku tiếp tục công việc giấy tờ của mình. "Tớ không thể nói cho cậu biết phải làm gì, nhưng có lý do gì để cậu không mặc quần áo không?"
"Tao đang mặc quần áo."
"Đó không phải là quần áo."
"Nó có phải."
"Không phải mà," Izuku nói, ký vào bản báo cáo thiệt hại và thêm nó vào chồng giấy trên bàn của mình. "Instagram hiện có tính năng thăm dò ý kiến phải không? Chúng ta có thể hỏi công chúng."
Một chiếc gối đập thẳng vào đầu cậu. Izuku cười khúc khích và xoay ghế lại để Kacchan có thể bĩu môi trước mặt câu. "Tớ đang đùa thôi. Tớ sẽ không đăng đồ lót của cậu lên mạng xã hội, ngay cả khi cậu có thể không bao giờ mặc bất cứ thứ gì khác ".
"Tao có rất nhiều quần áo," Kacchan kiêu ngạo nói. Em duỗi người như một con mèo và Izuku kiên quyết để yên mắt trên khuôn mặt của em. "Mày là cái người luôn mặc ba chiếc áo sơ mi giống nhau đấy."
"Tất cả những chiếc áo sơ mi khác của tớ đều ở trong phòng cậu mà. Tớ đã mất vô số chiếc áo hoodie vào tay cậu còn gì".
"Tại đống áo đó thoải mái."
"Chúng to gấp đôi cậu đấy."
"Ừ thì, sẽ không có vấn đề gì nếu chúng ta ở chung phòng," Kacchan gắt gỏng. "Chúng ta có thể có được một căn hộ đẹp hơn với cùng mức tiền thuê nếu mày không đòi căn hộ hai phòng ngủ."
"Chúng ta không thể ở chung phòng được! Bố mẹ cậu sẽ nghĩ thế nào?"
"Ai quan tâm ông bà già nhà tao chứ."
"Vậy bố mẹ tớ sẽ nghĩ thế nào?"
"Được rồi, chúa ơi, mày nghiêm chính quá đấy" Kacchan trợn mắt và ngồi dậy. Món đồ chơi All Might nằm một các thoải mái trên đùi em, ân cần che bộ đồ ngủ trong suốt khỏi tầm nhìn. "Đôi khi tao nghĩ mày quan tâm đến mẹ mày hơn tao."
"Tớ quan tâm cả hai mà," Izuku nhẹ nhàng nói. "Theo những cách rất khác nhau, tớ có thể nói thêm." Hai mối quan hệ hoàn toàn khác nhau. Đầu tiên, nếu mẹ Inko quyết định đi dạo quanh căn hộ của họ chỉ với bộ đồ hở hang, Izuku thực sự có thể bị suy sụp tinh thần.
Có một sợi chỉ lỏng lẻo tuột ra khỏi tay áo bộ áo liền quần của All Might, và Kacchan lặng lẽ nhặt nó lên. Móng tay của em có thể đã dùng đồ cắt tỉa Em vẫn có đôi bàn tay đẹp, ngay cả với làn da sần sùi sau nhiều năm xài những vụ nổ và đánh nhau. "Mama's boy."
Izuku nén lại một nụ cười. "Ừ thì, mẹ tớ chính là lý do khiến tớ còn sống. Tớ sẽ đặt bà ấy vào một phần tâm khác. Tuy nhiên, ngoài bà ấy ra, cậu vẫn là người tớ yêu thích nhất."
Kacchan ngước nhìn cậu qua hàng mi của mình. "Thậm chí còn hơn cả All Might?"
"Chà, thầy ấy đã để lại ảnh hưởng lớn đến những năm tháng tuổi thơ của tớ– ôi," Izuku nói, để con thú bông đập vào mặt mình. "Kacchan. Tớ không sống với All Might. Tớ không yêu cầu thầy hợp tác với tớ, trở thành cộng sự của tớ. Tớ làm thế với cậu mà."
"Chuẩn mẹ rồi," Kacchan nói, rõ ràng là hài lòng. "Deku, I...Izuku."
"Ơi?" Izuku nghiêng đầu nói.
Kacchan hít một hơi thật sâu. Cắn môi dưới của em để thể hiện sự tổn thương ngắn nhất, rồi nhìn thẳng vào mắt cậu. "Mày cũng là người mà tao yêu thích. Mày," em nói, giọng nhẹ nhàng và hơi run. "Mày sẽ nấu súp miso cho tao mỗi sáng chứ?"
Izuku chớp mắt. Em ngồi yên, hai tay nắm chặt trong lòng, chờ đợi câu trả lời. Izuku nghĩ về lần cậu trộn lẫn nồi cơm điện và nồi áp suất để rồi kết quả là cháo dính đầy trên trần nhà. "Tớ không phiền đâu, nhưng không phải cậu làm tốt hơn sao?"
"Chúa ơi," Kacchan nói, miệng làm một điều buồn cười như thể không biết nên cau mày hay cười. "Ừ, tao rất tuyệt vời. Không, ý tao là tao không làm tốt hơn. Hãy cho tao thoát khỏi sự khiêm tốn chết tiệt của mày và nói đồng ý giùm cái."
"Được rồi," Izuku nói, bối rối. Kacchan run rẩy thở ra và đứng dậy, đến gần để em có thể cuộn tròn trong lòng cậu. Em có mùi như caramel và cà phê. Izuku, không biết phải đặt tay vào đâu, nhìn lên trần nhà và cố gắng không đỏ mặt. "Tớ, ừm, không phải cái này không được nhưng cậu ổn chứ?"
"Tao ổn," Kacchan nói. Sự thật là em đang sụt sịt, nhưng mặt em đang vùi vào tóc Izuku nên cậu không thể ngước lên để kiểm tra. Em vòng tay quanh cổ cậu và cậu kiên quyết phớt lờ việc mặt mình đang ở gần ngực em như thế nào. "Mày có thực sự muốn hỏi vậy không?"
"Hẳn rồi? Tớ chỉ ngạc nhiên thôi. Nó có vẻ hơi bất ngờ."
"Tao biết. Tao đã suy nghĩ về điều đó, tao chỉ...cảm thấy đúng là phải thế này rồi."
Lúng túng, Izuku vỗ nhẹ vào đầu gối em. "Miễn là cậu vui. Ừm, tớ không muốn phá hỏng khoảnh khắc này và tớ biết cậu khá thích tiếp xúc cơ thể nhưng chúng ta có thể tiếp tục âu yếm khi cậu mặc quần áo đầy đủ được không?"
Kacchan ngả ra sau. Đôi mắt em hơi mờ sương nhưng em lại cười trước vẻ mặt đỏ bừng của Izuku. "Được rồi, thưa quý ngài Bảo thủ. Tao sẽ đi thay quần áo rồi chúng ta sẽ nói chuyện."
"Tớ đã hứa với mẹ hôm nay sẽ đến thăm bà ấy."
"Sao cũng được," Kacchan nói, thở dài như thể em đang chịu đựng. Tuy nhiên, em chỉ mỉm cười, dang rộng đôi chân dài của mình để có thể vừa càu nhàu vừa trèo ra khỏi người Izuku. Em đặt chân lên để chiếc ghế trên bàn không bị lăn về phía sau. "Có lẽ tao cũng nên nói chuyện với người thân của mình. Bà già nhà tao sẽ nổi cáu nếu tao không làm vậy."
"Cậu thực sự nên gặp họ thường xuyên hơn," Izuku nói, ước gì tai mình không nóng như này. "Họ nhớ cậu lắm, cậu biết mà."
"Rồi rồi, thằng mama's boy," Kacchan nói và quay gót. Bước đi của em nhẹ nhàng và vui vẻ. Và bộ đồ ngủ của em cũng có thể nhìn xuyên qua từ phía sau, Izuku nhận ra, điều đó không giúp ích gì cho sự ngượng ngùng hiện rõ trên khuôn mặt cậu. Cứ như thể cậu lại trở về tuổi mười lăm vậy. "Tốt nhất là mày nên nhìn chằm chằm vào mông tao ấy."
"Tớ không có!" Izuku nói rồi quay lại. "Tốt hơn là tớ nên thế?"
Kacchan nhìn qua vai mình và mỉm cười. Em thực sự hấp dẫn. "Tao mua cái bộ đồ lót ngu ngốc này là có lý do đấy, Deku."
Izuku nuốt khan. "Trông nó...đẹp," cậu cố gắng, và Kacchan cười nhạo cậu rồi bỏ đi.
___
Izuku nhìn chằm chằm vào nồi súp miso vào sáng hôm sau, cố nhớ xem phải cho đậu phụ vào trước hay sau.
Kacchan ngáp với cậu trên đường đến chỗ máy pha cà phê. Việc em thức dậy muộn hơn cậu không phải là điều bất thường. Em không hề lười biếng, nhưng Izuku chưa bao giờ thấy ẻm sẵn sàng từ bỏ giấc ngủ tám tiếng mỗi đêm. "Đó là cái gì vậy?"
"Súp miso," Izuku nói, cau mày một cách sâu sắc. "Như cậu yêu cầu."
Xịt keo một giây. Kacchan bắt đầu cười, trầm lặng và tràn đầy sức sống. Izuku nhìn chằm chằm vào em. Rất hiếm khi nghe thấy tiếng cười của em, ngay cả khi chỉ có hai người họ. Không phải tiếng cười khúc khích hay tiếng khịt mũi. Tiếng cười này nghe có vẻ du dương, giống như tiếng chuông. "Ý tao không phải là theo nghĩa đen đâu, đồ ngốc."
"Vậy sao cậu lại hỏi thế?" Izuku than thở. "Tớ đã ở đây được hai mươi phút rồi."
"Súp miso không mất đến hai mươi phút để nấu," Kacchan nói và đến để kiểm tra. Ẻm vẫn đang cười. "Mày cho miso vào quá sớm. Nó sẽ mất đi hương vị khi mày đun sôi."
"Ồ," Izuku nói. "Thật là lãng phí."
Kacchan nhấp một ngụm từ cái muôi. "Nhạt vãi. Nhưng tao sẽ chấp nhận nó."
"Cậu không cần phải làm vậy."
"Mày nấu súp cho tao mà, tao đi lấy súp đây," em nói, tựa đầu vào vai Izuku rất nhanh. "Đi lấy nồi cơm điện đi nhé? Tao muốn một bữa sáng truyền thống cho hôm nay."
Cuối cùng em vẫn đảm nhận công việc nấu nướng nhưng lại bắt Izuku dọn bàn như mọi khi. Gây ra nhiều tiếng ồn khi làm việc, đó là cách Izuku biết rằng ẻm đang vui. Như được mặc định, Kacchan rất ồn ào nhưng chỉ vào những ngày đẹp trời mà em phàn nàn trong mười phút về việc cá mất quá nhiều thời gian để nấu. Tuy nhiên, nó rất ngon. Em chăm cậu kĩ quá mức. Izuku vẫn sẽ rất vui kể cả khi cậu chỉ có một chiếc bánh mì tròn.
"Thì là tao đang xem xét ngày cưới," em nói. "Tao đang nghĩ đến tháng Ba."
Izuku bị nghẹn món trứng tráng của mình. Một phần vì em vừa quyết định chơi trò đá chân với cậu dưới gầm bàn, và một phần vì cái deo gì vậy. "Cậu...cái gì cơ? Ngày cưới?"
"Chà, ừ," em nói, đảo mắt. "Sớm còn hơn muộn, phải không? Sẽ thật tuyệt nếu làm điều đó vào mùa xuân."
"Tại sao?"
"Chà, buổi lễ có thể diễn ra ngoài trời và thời tiết thì rất đẹp."
"Không, ý tớ là," Izuku đặt đũa xuống. Kacchan nhai miếng cá thu của mình, hoàn toàn không quan tâm đến động tác vặn tay điên cuồng của Izuku. "Cái đám cưới cơ? Có vẻ hơi đột ngột, cậu có nghĩ vậy không?
"Sáu tháng kể từ bây giờ."
"Không, đám cưới, nói chung là thế."
Kacchan nhún vai. "Lời cầu hôn quá đột ngột chứ gì."
"Nó á?"
"Ừm, đúng," em nói, bẽn lẽn ăn bữa sáng của mình. "Không phải là tao thực sự có ý định đặt ra câu hỏi như thế đâu. Nghĩ mà xem, ừm, nhưng nó cứ trôi tuột ra khỏi miệng. Có vẻ do thời điểm này có vẻ hợp, mày biết đấy?
"Ồ," Izuku ngơ ngác nói. Đó là ai, cậu muốn hỏi, nhưng một ý nghĩ khiến cậu ngần ngại. Ẻm đang hẹn hò với ai đó. Rất có thể là đã lâu rồi, nhưng em chưa bao giờ nói bất cứ gì về việc đó với Izuku. Đã chuyển đến sống cùng cậu và lập nên bộ đôi anh hùng mà chưa một lần nghĩ đến việc nói với cậu về người mà em định kết hôn. "Kacchan. Cậu biết rằng cậu luôn có thể nói chuyện với tớ, phải không?
"Tao đang làm thế đây." Em đảo mắt, nhưng khóe miệng nhếch lên thành một nụ cười méo mó. "Vậy, tháng Ba nhé? Tao đã sẵn sàng đón nhận các ý tưởng rồi đây."
"Tháng Ba nghe hay đấy," Izuku nói. Bữa sáng đột nhiên trở nên hoàn toàn không quan trọng. "Tớ, ừm. Cậu đã nói với ai khác chưa?"
"Chỉ có ông bà nhà tao thôi. Tao đã nói với họ ngày hôm qua khi đến gặp họ. Bà già thì ngã ngửa và ông bô thì vẫn khóc như thường lệ."
Vì đó cũng là một cú sốc đối với họ. "Họ có hạnh phúc không?"
"Tất nhiên là họ hạnh phúc rồi, thằng ngốc," Kacchan nói nhưng lại siết chặt tay cậu để làm dịu đi lời nói của mình. "Họ đã chờ đợi rất lâu rồi."
"Cậu mới hai mươi bốn thôi."
"Đó là những gì tao đã nói! Nhưng bà già đã bắt đầu thuyết phục tao về kế hoạch đám cưới và tất cả những thứ vớ vẩn đó. Bả nói tao không được phép thực hiện một nghi lễ truyền thống của Nhật Bản vì nó không hợp thời trang hay gì đó."
Izuku thoáng nhìn thấy Kachcan trong bộ kimono trắng. "Thế cậu có muốn một buổi lễ truyền thống kiểu Nhật không?"
Em nhún vai. "Một chút. Nhưng tao nghĩ bả thực sự muốn may váy cưới nên tao sẽ để cho bả vui. Bên cạnh đấy thì, tao đoán là tao đã nhận được một lời cầu hôn kiểu truyền thống rồi."
Đúng vậy, một trong những điều siêu mơ hồ nhưng lãng mạn. "Cậu nghiêm túc một cách đáng ngạc nhiên đấy. Nhưng mà, nó rất hợp với cậu."
Em đá vào mắt cá chân của cậu. "Chúng ta nên bắt đầu xem xét địa điểm tổ chức đám cưới. Một cái gì đó ngoài trời sẽ hay đấy."
"Chúng ta?"
"Ờ, chúng ta," Kacchan nói và đá vào mắt cá chân cậu lần nữa, mạnh hơn một chút. "Mày nghĩ tao sẽ tự mình làm hết mọi việc à?"
"À, không, nhưng ý tớ là, đây thực sự không phải là việc của tớ–"
"Không phải vậy," em khịt mũi. "Mày nghĩ rằng mày chỉ cần xuất hiện và trông thật xinh đẹp thôi sao? Không hề nhé. Đám cưới có rất nhiều việc. Tao đang làm tất cả những việc quan trọng, nhưng mày phải giúp đỡ."
"Tớ sẽ không tự gọi mình là xinh đẹp," Izuku dịu dàng nói.
"Mày chỉ nghe mỗi chỗ đấy thôi," Kacchan đảo mắt. "Nhắc mới nhớ, chúng ta cần lấy cho mày một bộ đồ. Bố tao có thể giúp mày việc đó. À, và hãy kết hợp cà vạt của mày với bảng màu. Ý tao là một khi chúng ta chọn nó."
Izuku úp mặt vào tay. "Có quá nhiều thông tin cần tiếp nhận cùng một lúc."
"Mày sẽ làm tốt thôi," Kacchan nói và cười toe toét. "Mọi thứ sẽ thật hoàn hảo. Dù sao thì tốt hơn hết là nó nên như vậy, nếu không tao sẽ phải khiến vài cái đầu lăn lộn. Mày không ngoại lệ đâu."
"Tớ hiểu rồi," Izuku nói dối. Cậu không hiểu cái đếch gì cả. Đầu cậu vẫn quay cuồng với ý nghĩ Kacchan sắp kết hôn với một người lạ và mình phải học cách lên kế hoạch cho đám cưới. "Tớ...tớ sẽ làm bất cứ điều gì cậu cần. Cậu xứng đáng có một buổi lễ đáng yêu."
Nụ cười của em dịu lại. Em trông thật trẻ trung khi cười như vậy, không hề bối rối trước sự bạo lực của công việc anh hùng và tất cả những vết sẹo mà em đã tích lũy trong nhiều năm. "Đó sẽ là ngày tuyệt vời nhất trong cuộc đời chúng ta."
Izuku gật đầu. Não cậu như rơi ra khỏi hộp sọ, nhưng cậu vẫn cố nở một nụ cười chỉ dành cho em. "Tớ không nghi ngờ điều đó một chút nào."
___
#T/N:
*Sự khác biệt giữa "underwear" và "lingerie":
+ "underwear" là đồ lót nói chung, của cả nam và nữ
+ "lingerie" thường để chỉ đồ lót nữ, bây giờ thì từ này còn được xài để chỉ những bộ đồ lót làm bằng các chất liệu chất lượng cao hơn như ren, satin hay lụa,...
15.6.2024
Rine
Bạn đang đọc truyện trên: truyentop.pro