Chương 17
-"Cô chủ , có người gửi thư cho cô chủ." - Tiếng quản gia vọng lại từ ngoài cửa , rồi hất mạnh về phía Heng , hiểu ý anh liền đứng dậy mở cửa , khuôn mặt ai oán nói.
-"Tôi là osin của cậu chắc ?"
-"Được rồi ! Cảm ơn." Heng cầm lấy phong thư rồi đóng cửa lại , quản gia cũng cúi đầu chào lui xuống.
-"Cái gì vậy ?" Toey hỏi.
-"Là...một đĩa CD . Không đề tên người gửi ???" Heng mở phong thư ra , thắc mắc nói.
-"Mở lên đi." Freen bước đến bàn làm việc ngồi xuống , Heng đưa đĩa CD cho cô .
Cô từ từ đưa vào máy . Trong cái đĩa đó là một đoạn video . Khi mở lên Heng và Toey đều ngỡ ngàng , trong đoạn video đó là một người con gái bị trói hai tay treo lủng lẳng trên trần nhà , toàn thân chằng chịt những vết roi , khắp người cô dính đầy máu . Đôi môi của nàng nhợt nhạt , hai cổ tay vì bị trói chặt bằng dây xích nên đã bị rướm máu.
-"Là...cô ấy." Toey sững sờ nói.
Anh quay sang nhìn sắc mặt của Freen . Khuôn mặt của cô bây giờ đã đen mất một nửa , tựa như một con quỷ giữ sắp phát điên , nhưng vẫn giữ được nét bình tĩnh .Hai bàn tay siết chặt thành quả đấm , gân tay đều nổi lên hết .
Bây giờ chỉ cần một điều gì đó khiến cô phật long thì cô sẽ phát điên lên.
"Reng...Reng..."
Chợt tiếng chuông điện thoại của Freen vang lên , cô đưa tay mở diện thoại , để chế độ loa ngoài , tiếng nói bắt đầu phát ra : "Sao hả ? đoạn video đó có hay không ? "
-"Thằng khốn , ông dám động đến cô ấy ?" - Giọng cô chùn xuống , như đang cố gắng để kiềm chế sự tức giận.
-"Tại sao lại không dám ? Nó đang nằm trong tay tôi , thì tôi muốn làm gì chẳng được." - Tiếng cười của Krik Armstrong vang vọng qua điện thoại.
-"Nói địa điểm đi."
-"Tôi nghĩ lại rồi có lẽ sẽ chờ thêm vài ngày nữa đi . Lúc đó sẽ còn vui hơn nhiều . Cô cũng yên tâm tôi sẽ thường xuyên gửi đĩa cho cô. Để cô có thể thấy nó còn sống . Hahaha...." Tiếng cười vừa dứt thì Krik Armstrong đã cúp máy .
-"Khốn khiếp." Freen tức giận ném hết đồ trên bàn xuống đất , tiếng đổ vỡ vang vọng. Quản gia vội vã chạy lại , ông nhìn đống vỡ nát trên bàn liền lên tiếng.
- "Có chuyện gì vậy ạ."
-"Ra ngoài....MAU RA NGOÀI HẾT CHO TÔI." Freen giận dữ quát , cô thật sự không thể kìm nén hơn nữa , sự tức giận của đã lên đến đỉnh điểm .
Chỉ vì Becky , người con gái cô yêu .....
Toey và Heng đành phải đi ra ngoài , quản gia cũng đành đi theo . Họ nghĩ bây giờ cách tốt nhất để cô bình tĩnh lại là để cô một mình , nếu Freen nghĩ cách đập tan mọi thứ là cách tốt nhất đã hạ cơn giận thì họ nên để cho cô làm vậy.
-"Lần đầu tiên....tôi thấy Freen mất bình tĩnh như vậy ." Heng nhìn cánh cửa phòng của Freen , tiếng đập phá đồ , tiếng đổ vỡ vẫn còn vang .
-"Phải ! có lẽ cô bé ấy là người duy nhất." Toey nhếch miệng cười.
-"Quản gia , phiền lấy giúp tôi cái laptop trong cốp xe nhé , tôi và Heng sẽ vào phòng "B.A" có chút việc cần làm." Anh quay sang nói với quản gia.
Quản gia gật đầu đi ra ngoài. Toey hất mặt về phía Heng , hiểu ý , Heng bước theo sau.
*Rầm , choang, rầm.....
Tiếng vỡ không ngừng phát ra , căn phòng vốn gọn gàng giờ đây vô cùng bừa bộn . Bàn , ghế , bình hoa , tài liệu , mảnh thủy tinh đầy ở dưới sàn . Tiếng rút khí của Freen trở nên rợn người, cô đập mạnh lên cái bàn làm việc , hét lên "BECKY ....EM ĐANG Ở ĐÂU."
Bàn tay lật đổ chiếc bàn nặng xuống đất . Freen từ từ trượt xuống , cô dựa lưng vào bức tường , ngước mặt lên cao , đôi mắt cô nhắm lại , hơi thở ngày một nặng nhọc "Bec....Becky...."
Đôi môi phát ra liên tục cùng một câu nói , cửa phòng đột nhiên mở , nghe có tiếng mở cửa , Freen mắt vẫn không mở tức giận lên tiếng :"Biến ra." .
Đáp lại câu nói của cô là sự im lặng , chỉ có tiếng bước chân đang từ từ tiến gần cô. Freen đưa mắt nhìn , nhíu mày lại.
"Grừ..." Con bạch hổ đặt xuống chỗ coi ngồi cái khung hình đã bị vỡ nát ,chỉ còn bức hình là thấy rõ.
Tiểu hổ đã gặm khung hình lên , đó là bức hình mà cô chụp lén Becky trong lễ cưới , vì tức giận nên cô đã lỡ tay làm vỡ.
Cô đưa tay vuốt đầu Tiểu Hổ , mệt mỏi nói :"Tiểu Hổ....ta rất nhớ cô ấy."
Bạch hổ giương mắt nhìn cô , chân trước đẩy khung hình gần cô hơn , như muốn an ủi Freen vậy.
Cô cầm khung hình lên , người con gái ấy rất xinh đẹp.
Cô khẽ cười :"Becky....em vẫn ổn chứ ?" - Nói xong bàn tay của cô nắm chặt bức hình , đứng dậy , bỏ lại đống bừa bộn kia , Freen đi đến cuối hành lang tầng 1 .
Đẩy cánh cửa ra , rồi bước vào . Đây là một căn phòng nhìn rất bình thường nhưng đằng sau bức tranh vẽ to treo trên tường gần cánh cửa , Freen đưa tay kéo bức tranh lên , ấn vào bức tường ấy , một ánh sáng bao quanh bàn tay của cô ngay sau đó bức tường liền xoay ngang , một căn phòng bí mật lộ ra.
Freen từng bước từng bước đi vào , ánh sáng cũng theo bước chân cô mà hiện lên . Cánh cửa với 2 lớp kính chịu lực và 1 bức tường vonfam rắn chắc tự động mở. Căn phòng được bảo vệ bởi hệ thống an ninh JPA cấp cao, chỉ chấp nhận 3 dấu vân tay của 3 người , một là cô hai là Toey và ba là Heng.
Chỉ khi người bên trong phòng cho phép thì những người đứng ở ngoài mới có thể vào.Căn phòng trắng toát, khởi rộng, đặt 1 chiếc két lớn ở góc phòng,1 màn hình cảm ứng lớn và 3 chiếc laptop trên 3 chiếc bàn kính 30 màn hình nhỏ tương ứng với 30 camera trong nhà , đây là một căn phòng tuyệt mật , với những thiết bị công nghệ cao ; Máy theo dõi , máy định vị ,.... .
Heng và Toey đang ngồi trên ghế đang say sưa với chiếc laptop , lâu lâu lại cau mày, Heng mắt nhìn vào màn hình , miệng thì nói : "Tôi đang cố xác định vị trí của Krik Armstrong dựa theo số điện thoại vừa nãy , nhưng không thể xác định chính xác vị trí được , cứ ẩn rồi hiện cứ như ở một nơi nào sóng rất yếu !?"
-"Tôi cũng đã phái rất nhiều người đi tìm rồi." Toey lên tiếng.
Freen cũng ngồi xuống , lãnh đạm nói "Phải mau chóng tìm ra cô ấy."
Cô mở máy định vị , lấy usb gắn vào laptop , cô bắt đầu tập trung tìm kiếm , chỉ cần tìm thấy Becky thì nỗi lo lắng trong lòng cô sẽ biến mất .
Một người con gái yếu đuối mỏng manh như nàng không thể chịu thêm giờ phút nào nữa , Becky còn chưa hết bệnh ..... Nếu cô không nhanh chóng tìm ra nàng , thì cô sẽ mãi mãi mất nàng....Mãi mãi...
Vote.
Bạn đang đọc truyện trên: truyentop.pro