(4)
Kể từ buổi họp mặt gia đình đầy khó chịu hôm đó, Triển Hiên như rơi vào một cơn hỗn loạn chưa từng trải qua. Những câu nói của Lưu Hiên Thừa cứ lặp đi lặp lại trong đầu anh, sắc bén như lưỡi dao, khiến anh dù nhắm mắt vẫn nghe vang vọng. Anh cố giảm tiếp xúc với cậu, cố vùi mình vào lịch trình kín mít để trốn chạy cảm xúc, nhưng hình bóng ấy lại càng bám riết, chỉ cần một khoảnh khắc lơ đãng là hiện lên trước mắt.
Điều khiến anh thêm cồn cào chính là sự tồn tại của Cố Cảnh như một bóng hình phiền nhiễu cứ lởn vởn ở rìa tầm nhìn. Tin tức tài chính về gia đình họ Cố, lời đồn về sự quan tâm đặc biệt mà Cố Cảnh dành cho Lưu Hiên Thừa... Tất cả như nhắc nhở anh rằng Lưu Hiên Thừa chưa từng là của riêng anh.
Tối hôm ấy, trong phòng VIP của quán bar, Triển Hiên ngồi giữa tiếng nhạc xập xình. Mấy người bạn quen lối sống phù phiếm quây quanh, vừa uống vừa trêu chọc, không ai nhận ra tâm trạng nặng như đá trong lòng anh.
"Thiếu gia Triển kết hôn xem ra cũng chẳng dễ dàng gì."
Cậu Lý tóc vàng bật cười châm chọc.
"Hai Alpha với nhau, pheromone lại không hợp, chuyện đó làm sao đây?"
Một người khác liền hùa theo.
"Nghe nói dạo này Cố Cảnh thường xuyên qua lại chỗ nhà cậu. Quan hệ AA đúng là không bền chặt bằng AO mà."
Ngón tay Triển Hiên siết chặt đến mức khớp trắng bệch. Anh nhếch môi, giọng lạnh như băng.
"Cố Cảnh à? Hắn không xứng. Dù thế nào, Lưu Hiên Thừa bây giờ cũng là người của tôi."
Câu nói vừa thốt ra đã vang lên rỗng tuếch, ngay cả Triển Hiên cũng nghe ra sự gượng gạo. Trước những ánh mắt tò mò đang dồn về phía mình, một cơn bốc đồng muốn chứng minh bản thân bất giác dâng lên.
"Chỉ là một món đồ trong cuộc hôn nhân vì lợi ích mà thôi."
Anh cong môi, giọng chứa đầy khinh miệt lạnh lẽo.
"Đợi hết hai năm hợp đồng, tôi tự khắc tống cậu ta đi. Một Alpha mà cũng mơ bước vào cửa nhà họ Triển?"
Càng nói độc địa, trong lòng anh càng trống rỗng. Những lời sắc bén ấy không phải để đáp lại người khác mà để lừa chính mình. Anh mượn sự tàn nhẫn để che giấu nỗi quan tâm đang ngày càng mất kiểm soát, dùng tổn thương để phủ lên cảm xúc mà anh không dám thừa nhận.
Tiếng cười cợt quanh bàn càng lúc càng chói tai. Triển Hiên bực bội đến mức mở thêm chai rượu, ngửa cổ uống liền mấy ngụm như muốn đốt trụi thứ gì đó trong lòng. Anh hoàn toàn không biết rằng, phía sau tấm rèm cách âm ở khu hành lang tối, có một người đứng lặng như hóa đá.
Trợ lý biết anh đã say khướt, lo lắng nhưng không dám trực tiếp can thiệp. Cuối cùng, người đó chỉ có thể gọi cho Lưu Hiên Thừa.
Vừa kết thúc xong cuộc họp kéo dài suốt đêm, còn chưa kịp nghỉ ngơi, Lưu Hiên Thừa liền lái xe đến quán bar. Cậu vốn nghĩ chỉ là dìu Triển Hiên về, không ngờ lại nghe được những lời tàn nhẫn ấy ngay trước khi bước vào.
Mỗi câu như một vết dao lạnh lẽo, cắt sâu vào lòng. Khoảnh khắc ấy, tiếng nhạc, tiếng cười, tiếng ly va nhau... tất cả đều chìm xuống. Trong mắt Lưu Hiên Thừa chỉ còn gương mặt say mèm của Triển Hiên, đầy khinh miệt, đầy xa lạ.
"Chỉ là một món đồ trong cuộc hôn nhân vì lợi ích mà thôi."
"Đợi hết hai năm hợp đồng, tôi tự khắc tống cậu ta đi."
Những lời đó, lạnh đến mức đủ để đông cứng cả trái tim người nghe.
Hóa ra... là vậy ư? Những quan tâm thoáng qua, vài lần Triển Hiên nhìn cậu lâu hơn bình thường, những hành động khiến cậu ngỡ rằng anh đã để ý đến mình, đều chỉ là ảo giác do chính cậu tự tạo ra.
Trong mắt anh, cậu vẫn chỉ là một "món đồ" trong cuộc giao dịch hôn nhân. Một đối tác có thể đem ra khoe khoang, và cũng có thể bị đá đi bất cứ lúc nào khi hết hạn.
Hai năm qua, cậu lặng lẽ ở bên anh, chịu đựng, nỗ lực, cẩn thận từng chút một để không làm anh khó chịu. Ngay cả tình cảm nhỏ bé, thầm kín mà cậu từng cố gắng giấu kỹ hóa ra trong mắt Triển Hiên chẳng đáng giá hơn một câu nói đùa tàn nhẫn.
Cậu nhớ lại bản thỏa thuận ly hôn đã ký trong đêm tân hôn, nhớ khoảng cách kìm nén trong mỗi lần Triển Hiên chạm vào cậu, nhớ ánh mắt xa cách và... sự chán ghét khó nhận ra trong đáy mắt người ấy.
Trái tim như bị bàn tay vô hình bóp chặt rồi xé toạc. Cơn đau dữ dội khiến cậu gần như không thở nổi. Mặt tái nhợt, ngón tay mất hết hơi ấm. Cậu đứng đó, bất động, như bị đóng đinh, chỉ có thể trơ mắt nhìn người mình yêu nhiều năm dùng giọng điệu khinh miệt nhất nghiền nát mọi phẩm giá và tình cảm của cậu.
Không biết qua bao lâu, Lưu Hiên Thừa mới khẽ động đậy. Cậu nhìn Triển Hiên lần cuối - người đàn ông đang cười nói giữa đám bạn trong tiếng nhạc chát chúa - rồi chậm rãi quay đi. Không một âm thanh, không một dấu vết. Chỉ để lại bóng lưng lẫn vào ánh đèn vàng nhợt ngoài cửa quán bar, như thể chưa từng xuất hiện ở nơi này.
Triển Hiên được trợ lý khệ nệ đưa về, men rượu khiến đầu anh ong ong. Trợ lý đặt anh xuống sofa rồi rời đi, căn hộ lập tức chìm vào bóng tối.
Triển Hiên nhăn mặt, cố ngồi dậy. Theo thói quen, anh gọi khẽ.
"...Nước."
Không ai đáp lại.
Một sự im ắng bất thường bao trùm. Mỗi lần anh say về, bất kể quan hệ giữa họ có căng thẳng đến đâu, trên bàn luôn có sẵn một cốc nước ấm và thuốc giải rượu
Một cơn lạnh buốt chạy dọc sống lưng. Triển Hiên chống tay đứng dậy, loạng choạng bật đèn. Ánh sáng đột ngột khiến mắt anh cay xè.
Phòng khách trống trải đến lạ. Cánh cửa phòng ngủ của Lưu Hiên Thừa đóng chặt, khe cửa không lọt chút ánh sáng nào.
Anh loạng choạng bước đến, bàn tay do dự giữa không trung rồi cuối cùng gõ xuống.
"Lưu Hiên Thừa?"
Giọng anh vô thức dịu xuống, mang theo chút hy vọng mong manh.
Chỉ có tiếng vang trong hành lang đáp lại lời gọi của anh. Cánh cửa gỗ nặng nề im lặng như một tảng băng, cắt đứt mọi kết nối giữa hai thế giới.
Một nỗi bất an dâng trào, xâm chiếm toàn bộ ý thức của Triển Hiên. Tay anh run nhẹ, vặn mạnh tay nắm cửa - chiếc khóa xoay nhẹ, cửa không hề khóa.
Cánh cửa mở ra, căn phòng hiện ra trong một trạng thái ngăn nắp đến đáng sợ. Tấm ga giường phẳng phiu không một nếp nhăn, mặt bàn làm việc trống trơn không một vật dụng, tất cả đều toát lên một không gian chưa từng có người ở. Trái tim Triển Hiên chùng xuống, như có bàn tay vô hình bóp nghẹt.
Anh lao đến trước tủ quần áo, giật mạnh cánh cửa - bên trong trống rỗng, những chiếc mắc áo lạnh lẽo xếp hàng, như đang chế nhạo sự hoảng loạn của anh. Trong nhà tắm, những vật dụng cá nhân từng thuộc về Lưu Hiên Thừa cũng biến mất không một dấu vết.
"Cậu ấy... đã đi rồi ư?"
Nhận thức này như một gáo nước lạnh dội thẳng từ đỉnh đầu xuống, trong chớp mắt dập tắt mọi hừng hực say khướt. Triển Hiên hoảng hốt đảo mắt nhìn quanh, ánh mắt cuối cùng dừng lại trên chiếc bàn - một túi hồ sơ màu nâu quen thuộc nằm im lìm ở góc bàn, như một lời tuyên cáo tàn khốc.
Anh gần như lao tới, run rẩy nhấc túi hồ sơ. Bên trong là hai văn bản. Trên cùng là bản thỏa thuận ly hôn anh đã ký, tượng trưng cho tự do sau hai năm. Giờ đây, ở chỗ ký tên bên B, đã có thêm một cái tên - Lưu Hiên Thừa.
Nét chữ rõ ràng, ngay ngắn, lạnh lùng, thậm chí mang theo sự kiên quyết. Phía dưới là hợp đồng hợp tác "ba điều khoản" từng được anh tự hào. Triển Hiên giật lấy, vội vàng lật đến trang cuối, ánh mắt dán chặt vào dòng thời hạn hợp tác - vẫn còn ba tháng nữa mới kết thúc.
Nhưng giờ đây tất cả đã trở nên vô nghĩa.
Cậu ấy đã đi trước. Ngay khi anh còn chưa kịp sắp xếp lại những cảm xúc hỗn độn trong lòng, Lưu Hiên Thừa đã dùng cách triệt để nhất để kết thúc tất cả.
Không tranh cãi, không chất vấn, không nước mắt, thậm chí không một lời từ biệt. Chỉ còn lại bản thỏa thuận ly hôn đã ký và căn phòng trống trải đang bao vây lấy anh. Sự im lặng này còn đau đớn hơn bất kỳ cuộc chia ly nào, như một cú đấm mạnh mẽ vào sự kiêu ngạo của anh.
Triển Hiên nắm chặt hai văn bản nhẹ tênh mà nặng tựa ngàn cân, thân hình loạng choạng, ngã phịch xuống nền nhà lạnh giá. Trong không khí, hương chanh xanh thanh mát cuối cùng cũng tan biến, chỉ còn lại mùi trà nồng nặc của riêng anh. Giờ đây, nó tràn ngập trong căn hộ trống trải, ngột ngạt đến nghẹt thở.
Mãi đến lúc này, khi đã đánh mất hoàn toàn, Triển Hiên mới ý thức được rõ ràng - dưới lớp vỏ chán ghét, khinh miệt kia thực chất là gì.
Anh quan tâm đến Lưu Hiên Thừa, anh thích Lưu Hiên Thừa, anh... có lẽ đã yêu người "bạn đời hợp đồng" này từ lâu.
Triển Hiên ngửa đầu dựa vào tường lạnh, đôi mắt đỏ ngầu. Trong bóng tối, ký ức ùa về: lần đầu gặp gỡ dưới ánh đèn sân khấu, đôi mắt hổ phách của Lưu Hiên Thừa lấp lánh; đêm khuya làm việc, bóng lưng gầy dưới ánh đèn bàn; cả lần duy nhất thấy cậu khóc, nước mắt lặng lẽ rơi trong bóng tối...
Tất cả đều đã quá muộn.
Anh đã dùng sự ngu ngốc của chính mình để phá hủy tất cả.
Những đợt sóng cảm xúc dữ dội, hối hận, hoảng sợ và một nỗi trống trải chưa từng có ập đến như thủy triều, nhấn chìm Triển Hiên trong biển sâu tuyệt vọng. Anh dựa lưng vào bức tường lạnh giá, ánh mắt đờ đẫn nhìn chằm chằm vào bản thỏa thuận ly hôn với hai chữ ký đối lập. Lần đầu tiên trong đời, anh thực sự nếm trải cảm giác đau đớn như tim bị xé nát.
Lớp mặt nạ kiêu ngạo cuối cùng cũng vỡ vụn, để lộ ra một trái tim đã lặng lẽ rơi vào lưới tình mà không hề hay biết, cùng với một mớ hỗn độn không thể nào gỡ rối. Mỗi hơi thở đều như mang theo mảnh vỡ thủy tinh, cứa sâu vào từng thớ thịt.
Trong khoảnh khắc này, tất cả những lần anh cố ý làm tổn thương Lưu Hiên Thừa và cả sự im lặng chịu đựng của cậu - tất cả đều trở thành những lưỡi dao sắc bén, quay ngược lại đâm vào chính trái tim anh.
---
Ánh bình minh đầu tiên lọt qua khe rèm, chiếu rọi những vết rượu loang lổ trên thảm và chiếc áo khoác vứt bừa bãi. Triển Hiên vẫn ngồi bệt trên sàn, lưng dựa vào bức tường lạnh giá đã thấm hơi đêm. Bản thỏa thuận ly hôn trong tay anh nhàu nát, những nét chữ ký giờ đã in hằn lên lòng bàn tay.
Một cơn đau quen thuộc lại cựa quậy trong dạ dày. Theo phản xạ, anh với tay về phía bàn uống nước nhưng nơi đó chỉ còn lại một khoảng trống trơn. Trong tiềm thức, anh như thấy bóng hình Lưu Hiên Thừa đang cúi xuống, đặt nhẹ chiếc cốc sứ xuống bàn, bên cạnh là vỉ thuốc dạ dày đã được bóc sẵn.
Triển Hiên khẽ cúi đầu, mùi trà nồng nặc trên người giờ đây trở nên chua chát. Anh hiểu ra rằng, thứ anh đánh mất không chỉ là một người bạn đời hợp đồng, mà là tất cả những dịu dàng đã từng thuộc về anh.
Triển Hiên chống tay đứng dậy, cơ thể loạng choạng bước về phía nhà bếp. Khi mở tủ kính, hàng ly thủy tinh được xếp ngay ngắn phản chiếu ánh sáng lạnh lẽo, nhưng duy nhất một vị trí trống trơn - nơi từng đặt chiếc cốc sứ trắng mà Lưu Hiên Thừa thường dùng. Chiếc cốc ấy luôn được úp ngược một cách cẩn thận, như chính tính cách cẩn trọng của cậu. Giờ đây, khoảng trống ấy trở thành vết cắt sâu hoắm, phản chiếu sự trống rỗng trong lòng anh.
Những ngày sau đó, Triển Hiên như một kẻ mất hồn. Anh dùng mọi mối quan hệ thương trường để truy tìm tung tích Lưu Hiên Thừa, nhưng tất cả chỉ nhận được câu trả lời được đo lường kỹ lưỡng từ gia đình họ Lưu: "Hiên Thừa được cử đi công tác nước ngoài, thời gian trở về chưa xác định."
Sự xa cách trong những lời nói này khiến trái tim Triển Hiên chìm xuống đáy vực. Anh hiểu rằng đây không chỉ là một chuyến công tác thông thường, mà là sự rút lui có chủ ý - Lưu Hiên Thừa đang dùng cách này cắt đứt hoàn toàn mọi liên hệ với anh.
Mỗi lần điện thoại di động rung lên, anh đều vội vàng nhìn, nhưng rồi lại thất vọng. Căn hộ rộng lớn giờ đây trở thành chiếc lồng vàng vô hình, giam cầm anh trong nỗi hối hận không lối thoát.
Cuối cùng, Triển Hiên đã tìm đến Cố Cảnh. Trong văn phòng trang nhã, người đàn ông vốn luôn ôn hòa lịch thiệp ấy ngồi sau bàn làm việc, ánh mắt mang theo sự dò xét không hề che giấu.
"Triển tổng tìm tôi có việc gì?"
"Lưu Hiên Thừa hiện giờ ở đâu?"
Triển Hiên bỏ qua mọi sự xã giao, đi thẳng vào vấn đề, giọng nói khàn đặc sau nhiều ngày lo lắng.
Cố Cảnh nhẹ nhàng đặt cây bút máy xuống, tạo ra một âm thanh nhỏ.
"Triển tổng, tôi cứ tưởng sau khi ký thỏa thuận ly hôn, hai người các anh đã không còn quan hệ gì nữa."
Câu nói như một cái tát giáng thẳng vào mặt Triển Hiên.
"Đây là chuyện giữa tôi và cậu ấy."
Triển Hiên gượng gạo giữ lấy chút kiêu hãnh cuối cùng.
Cố Cảnh bỗng cười lên, nụ cười mang đầy vẻ châm chọc lạnh lùng.
"Triển Hiên, anh có biết tối hôm đó ở quán bar, Hiên Thừa đã đến tìm anh không?"
Máu trong người Triển Hiên dường như đông cứng lại.
"Cậu ấy đã nghe thấy từng lời anh nói."
Giọng Cố Cảnh như thấm đẫm băng giá.
"Bây giờ anh lại đến hỏi tôi cậu ấy ở đâu? Chẳng phải quá buồn cười sao?"
Triển Hiên không thốt nên lời. Anh gần như bỏ chạy khỏi văn phòng của Cố Cảnh.
Trở về căn hộ trống trải, Triển Hiên lần đầu tiên dám nhìn thẳng vào nơi được gọi là "nhà" này.
Trong thư phòng yên tĩnh, Triển Hiên đứng trước giá sách, những cuốn chuyên khảo tài chính mà Lưu Hiên Thừa để lại được xếp ngay ngắn. Anh rút ra một cuốn, trên trang bìa là dòng chữ ghi chú thanh tú quen thuộc, bên cạnh mỗi trang đều được đánh dấu ngày đọc cẩn thận. Những ngày tháng đó chồng chất lên nhau, nhiều ngày trùng với những dịp họ cần xuất hiện cùng nhau. Hóa ra, trong những khoảnh khắc anh tưởng rằng Lưu Hiên Thừa không để ý, người ấy vẫn âm thầm chuẩn bị cho vai diễn của mình, như thể một diễn viên tận tụy luôn nắm rõ kịch bản.
Anh bước đến tủ giày ở hành lang, đôi dép đi trong nhà của Lưu Hiên Thừa vẫn được xếp ngay ngắn trong góc, như thể chủ nhân của nó chỉ tạm thời ra ngoài. Nhưng khi mở tủ quần áo trong phòng thay đồ, khu vực từng thuộc về Lưu Hiên Thừa đã trống trơn, chỉ còn lại vài chiếc mắc áo đơn độc lắc lư trong không trung.
Trong khoảnh khắc đó, Triển Hiên chợt nhận ra một sự thật tàn nhẫn, Lưu Hiên Thừa đã mang theo rất ít đồ khi đến, và cũng chỉ mang theo rất ít đồ khi rời đi. Hai năm hôn nhân ấy, đối với cậu, tựa như một phân cảnh có thể kết thúc bất cứ lúc nào. Còn anh, lại ngây thơ tưởng rằng màn kịch này sẽ kéo dài mãi mãi.
Cảm giác nghẹt thở khiến Triển Hiên phải chống tay lên tủ quần áo. Anh nhắm mắt lại, hình ảnh Lưu Hiên Thừa lặng lẽ dọn dẹp từng thứ hiện lên sống động. Mỗi lần anh bực dọc, mỗi lần anh lạnh nhạt, có lẽ đều đang đẩy người ấy tiến gần hơn một bước đến quyết định rời đi. Mà anh, kẻ đáng trách này, lại luôn cho rằng đó là sự cam chịu của Alpha trước quyền lực.
Trong lúc Triển Hiên còn đang chìm đắm trong biển hối hận, một cơn khủng hoảng tài chính bất ngờ ập đến. Dự án trọng điểm ở châu Âu của Tập đoàn Triển thị đột ngột gặp biến cố, đối tác đơn phương hủy bỏ hợp đồng khiến lượng vốn khổng lồ bị đóng băng. Tiếp đó, những đối tác hợp tác lâu năm cũng lần lượt gửi thông báo chấm dứt hợp tác. Triển Hiên nhận ra rõ ràng đây là âm mưu của kẻ thù cũ - kẻ suýt chút nữa đã nhấn chìm Triển thị hai năm trước, người đó chưa bao giờ từ bỏ ý định tiêu diệt anh.
Trong cuộc họp hội đồng quản trị, những chất vấn của cổ đông liên tục dâng lên. Cha Triển Hiên gọi điện, giọng không giấu nổi lo lắng. Giá cổ phiếu bắt đầu lao dốc không phanh, những tin tức tiêu cực lan tràn khắp các phương tiện truyền thông.
Đêm khuya, Triển Hiên ngồi một mình trong văn phòng tối om, ánh sáng xanh từ màn hình máy tính chiếu lên khuôn mặt đầy mệt mỏi. Dữ liệu nhảy múa điên cuồng, nhưng tâm trí anh lại chợt nhớ về những đêm làm việc khuya trước đây. Khi ấy, dù có mệt mỏi đến đâu, anh cũng biết rằng sẽ có một ngọn đèn ấm áp đang chờ đợi, và một tách cà phê được pha vừa phải.
Giờ đây, căn phòng rộng lớn chỉ còn lại bóng tối và sự im lặng.
Anh xoa hai bên thái dương đang nhức nhối, ánh mắt không tự chủ dừng lại trên bản sao thỏa thuận ly hôn trong ngăn kéo. Chữ ký của Lưu Hiên Thừa rõ ràng và kiên quyết, từng nét chữ như đang chế giễu sự ngu ngốc của anh.
"Tổng giám đốc, đối phương yêu cầu chúng ta phải trả lời trước 9 giờ sáng mai."
Giọng trợ lý qua điện thoại đầy lo lắng.
Triển Hiên nhắm mắt lại, trong đầu hiện lên hình ảnh đôi mắt hổ phách của Lưu Hiên Thừa. Dù trong hoàn cảnh nào, cậu luôn giữ được sự bình tĩnh và sáng suốt. Giờ đây, khi đối mặt với khủng hoảng một mình, anh mới thực sự hiểu được giá trị của sự đồng hành ấy.
Triển Hiên hít một hơi thật sâu, ép bản thân phải tập trung vào những con số nhảy múa trên màn hình. Anh không được phép gục ngã, không chỉ vì trách nhiệm với Tập đoàn Triển thị, mà còn vì một món nợ chưa thể trả. Anh nợ Lưu Hiên Thừa một lời xin lỗi chân thành, nợ một lời giải thích thấu đáo, và hơn hết, nợ một sự trân trọng mà anh đã nhận ra quá muộn màng.
"Thông báo cho các trưởng bộ phận, chúng ta sẽ có cuộc họp khẩn cấp sau một tiếng nữa."
Giọng nói của anh đã lấy lại sự bình tĩnh vốn có, nhưng trong đáy mắt lại ánh lên sự kiên định chưa từng thấy.
Khi màn đêm buông xuống, Triển Hiên vẫn ở lại văn phòng một mình. Ánh đèn thành phố ngoài khung cửa kính lấp lánh như một dải ngân hà, nhưng không thể xua tan bóng tối đang bao trùm trái tim anh.
Anh mở ngăn kéo, lấy ra một chiếc khuy măng sét bằng bạch kim - đôi khuy mà anh từng ép Lưu Hiên Thừa đeo trong buổi dạ tiệc năm nào. Không hiểu sao nó lại bị bỏ quên trong thư phòng, và giờ đây trở thành kỷ vật duy nhất còn sót lại.
"Lưu Hiên Thừa..."
Anh khẽ gọi tên, đầu ngón tay xoa lên bề mặt kim loại lạnh giá.
"Em rốt cuộc đang ở đâu?"
Giá như thời gian có thể quay ngược, anh nhất định sẽ không đưa ra bản thỏa thuận ly hôn trong đêm tân hôn. Giá như còn một cơ hội, anh sẽ trân trọng từng khoảnh khắc dịu dàng thầm lặng của người ấy. Giá như có thể làm lại từ đầu...
Nhưng cuộc đời không có chữ "giá như".
Trong khoảnh khắc cô độc này, Triển Hiên mới nhận ra rằng có những sự tỉnh ngộ đến quá muộn, có những vết thương không thể nào hàn gắn. Thứ anh đánh mất không đơn thuần là một đối tác, mà là một người đã dành trọn trái tim để yêu thương anh.
Và giờ đây, điều duy nhất anh có thể làm là dọn dẹp đống hỗn độn do chính mình gây ra, rồi tiếp tục hành trình tìm kiếm - dù phải mất bao lâu, dù phải trả giá đắt đến đâu. Bởi lẽ, chỉ khi đứng vững trong bão táp, anh mới có tư cách để mong đợi một lần gặp lại.
Bạn đang đọc truyện trên: truyentop.pro