Chương 1: Không Gian Trắng Xóa Và Sự Thật Hoang Đường


Mọi thứ bắt đầu bằng một ánh sáng trắng xóa.

Với Ngụy Vô Tiện và Lam Vong Cơ, nó đến vào một buổi chiều yên ả khi cả hai đang trên đường săn đêm tại một ngôi làng hẻo lánh. Ánh sáng loé lên, và thế giới biến mất.

Với Giang Trừng, nó đến khi y đang phê duyệt công văn tại Liên Hoa Ổ. Y còn chưa kịp văng một câu "chết tiệt".

Với Kim Lăng, nó đến khi y đang đuổi theo Tiên Tử trong Kim Lân Đài.

Với Lam Khải Nhân, nó đến giữa một bài giảng về lễ nghi.

Và cứ thế, từ những tán tu vô danh đang uống rượu trong quán, đến những môn sinh đang luyện kiếm, đến những trưởng lão đang bế quan... tất cả đều bị nuốt chửng.

Nhưng điều kỳ lạ nhất không phải là sự biến mất. Điều kỳ lạ nhất là sự xuất hiện.

Trong không gian trắng vô tận, vô định, không có trời đất, không có linh khí, Ngụy Vô Tiện là người đầu tiên định thần lại. Y nắm chặt lấy tay Lam Vong Cơ, người cũng vừa xuất hiện bên cạnh.

"Lam Trạm, ngươi..."

Y im bặt.

Bởi vì trước mặt y, không chỉ có Lam Trạm.

Giang Trừng đang đứng sững sờ, Tam Độc rơi khỏi tay y, lảng vảng trên mặt đất trắng xóa trước khi tan biến thành bụi ánh sáng. Y đang nhìn chằm chằm về một hướng.

Ngụy Vô Tiện nhìn theo.

Giang Phong Miên, ôn hòa và có chút bối rối. Ngu Tử Diên, kiêu hãnh và lẫm liệt, tay vẫn nắm chặt Tử Điện.

Và đứng cạnh họ, là một nữ nhân với vẻ đẹp rực rỡ, sống động, đang vẫy tay với y. "A Tiện!"

"Shijie...?" Ngụy Vô Tiện lắp bắp.

Kim Tử Hiên đứng cạnh Giang Yếm Ly, vẻ mặt kiêu ngạo thường ngày được thay bằng sự ngơ ngác tột độ.

"Cha! Mẹ!" Một tiếng hét vang lên. Kim Lăng, nước mắt đã lưng tròng, lao về phía họ.

Cảnh tượng hỗn loạn bắt đầu.

"CHA!" Lam Hi Thần, người luôn giữ vẻ ôn hòa, lần đầu tiên thất thố, lao về phía Thanh Hành Quân và một nữ nhân xinh đẹp nhưng u buồn, người đang ôm một cây đàn cổ. Lam Vong Cơ cũng run rẩy, cúi đầu thật sâu. "Phụ thân. Mẫu thân."

"Đại ca!" Nhiếp Hoài Tang hét lên, vứt cả cây quạt, chạy về phía Nhiếp Minh Quyết, người đang cau mày nhìn bàn tay mình, rõ ràng là không còn trong trạng thái "hung thi". Bên cạnh họ là một Nhiếp tiền tông chủ và hai vị phu nhân.

"A... A... A Tiện?" Một giọng nói quen thuộc nhưng xa cách.

Ngụy Vô Tiện quay lại, cứng đờ. Tàng Sắc Tán Nhân, vẫn nụ cười rạng rỡ đó, đang khoác tay Ngụy Trường Trạch.

"Cha... Mẹ...?"

Xung quanh họ, vô số người khác đang hiện ra. Ôn Ninh và... Ôn Tình! Các trưởng lão Lam thị, môn sinh Giang thị, những khuôn mặt của các gia tộc nhỏ, và cả...

"Ôn Nhược Hàn?!" "Kim Quang Thiện!" "Tiết... Tiết Dương?!"

Không gian trắng xóa bỗng chốc chật ních. Những người đã chết và những người còn sống đứng lẫn lộn. Kẻ thù và bằng hữu cách nhau vài bước chân. Ôn Nhược Hàn, Ôn Húc, Ôn Triều, Vương Linh Kiều, Ôn Trục Lưu... tất cả đều còn sống và hoàn toàn bối rối.

Lam Khải Nhân rút kiếm theo bản năng. "Yêu ma phương nào!?" Nhưng cũng như Tam Độc của Giang Trừng, kiếm của ông tan biến. Mọi pháp khí, mọi linh lực, đều bị vô hiệu hóa.

Giữa lúc hỗn loạn, căm phẫn, vui mừng và sợ hãi tột độ đang bao trùm, một giọng nói vang lên. Nó không phát ra từ một hướng cụ thể nào, mà vang vọng thẳng vào tâm trí mỗi người.

[HỆ THỐNG]: CHÀO MỪNG TẤT CẢ CÁC NHÂN VẬT CỦA TIỂU THUYẾT "MA ĐẠO TỔ SƯ" (魔道祖师).

Một sự im lặng đáng sợ bao trùm.

"Tiểu thuyết?" Lam Khải Nhân lặp lại, râu run run. "Hoang đường!"

[HỆ THỐNG]: Thế giới của các vị là một tác phẩm văn học được viết bởi một tác giả tên là Mặc Hương Đồng Khứu (墨香铜臭) tại một nơi gọi là "Thế Giới Thực". Các vị là nhân vật.

Mục đích của việc triệu tập này: Chữa lành và Thay đổi.

Tất cả những người đã chết sẽ được hồi sinh vĩnh viễn tại thế giới của mình. Tất cả những bi kịch chưa xảy ra sẽ có cơ hội được ngăn chặn.

Điều kiện: Tất cả các vị phải tham gia vào một chương trình học tập và trải nghiệm mô phỏng về "Thế Giới Thực". Các vị phải học cách chữa lành chính mình, thay đổi suy nghĩ, tôn trọng và cảm thông với người khác, bất kể quá khứ hay thân phận.

"Hồi sinh...?" Giang Yếm Ly thì thầm, nhìn Kim Lăng đang nức nở trong vòng tay mình. "Nực cười!" Ngu Tử Diên khoanh tay. "Bổn phu nhân cần ngươi dạy dỗ sao? Ngươi là ai?"

[HỆ THỐNG]: Ta là Hệ Thống. Quyền hạn của ta là tuyệt đối. Hãy nhìn xem.

Một màn hình khổng lồ, lớn hơn bất cứ bức bình phong nào, hiện lên giữa không gian trắng. Nó chiếu cảnh Xạ Nhật Chi Chinh, cảnh Huyết tẩy Bất Dạ Thiên, cảnh Giang Yếm Ly chết, cảnh Kim Tử Hiên chết, cảnh Ngụy Vô Tiện bị vạn quỷ cắn xé.

"Dừng lại! DỪNG LẠI!" Giang Trừng gầm lên, mắt đỏ ngầu.

Cảnh tượng biến mất.

[HỆ THỐNG]: Các vị sẽ học. Hoặc các vị sẽ ở đây vĩnh viễn, chứng kiến bi kịch của mình lặp đi lặp lại. Sự lựa chọn là của các vị.

Nhiệm vụ đầu tiên: Bắt đầu Module 1.

[HỆ THỐNG]: Đang tạo giao diện cá nhân và group chat "Tu Chân Giới Bàn Luận Thế Giới Thực".

Ngay lập tức, mỗi người cảm thấy một thứ gì đó vô hình xuất hiện trong tâm trí mình. Một giao diện, một khung trò chuyện.

[Group Chat: Tu Chân Giới Bàn Luận Thế Giới Thực (8,372 thành viên)]

[Lam Cảnh Nghi]: CÁI QUÁI GÌ ĐANG XẢY RA VẬY?!?! MỌI NGƯỜI CÓ THẤY CÁI NÀY KHÔNG?

[Kim Lăng]: @Giang Trừng Cậu! Cậu có ở đây không?! Cha mẹ con... họ...

[Giang Trừng]: Ta ở đây. Đừng có la hét.

[Ngu Tử Diên]: A Lăng, giữ cốt cách của Kim gia và Giang gia.

[Kim Quang Thiện]: Hahaha, Tử Diên, chúng ta lại gặp nhau rồi. Thật là một dịp tốt, có rất nhiều mỹ nhân ở đây...

[Ngu Tử Diên]: Câm mồm.

[Ngụy Vô Tiện]: Hahahahaha! @Lam Khải Nhân Thúc phụ! Người cũng ở đây à! Cái này vui thật!

[Lam Khải Nhân]: NGỤY VÔ TIỆN! NGƯƠI... NGƯƠI LÀM SAO VẬY? CÁI GÌ ĐANG NÓI TRONG ĐẦU TA?

[Ôn Tình]: @Ôn Ninh Em có ở đó không?

[Ôn Ninh]: Tỷ... tỷ tỷ! Em ở đây! Em... em không còn là hung thi nữa!

[Tiết Dương]: Chậc, chậc. Thật thú vị. @Hiểu Tinh Trần, đạo trưởng, ngươi cũng ở đây sao? Lần này ngươi có mù không?

[Tống Tử Sâm]: Tiết Dương!

[Nhiếp Hoài Tang]: Tôi không biết gì hết! Tôi thật sự không biết gì hết mà! @Hệ Thống Ta có thể về được không?

[Hệ Thống]: Yêu cầu bị từ chối.

[Tông chủ gia tộc nhỏ 003 - Dư thị]: Mọi người... đây có phải là một bí cảnh không?

[Nữ tu tán tu 128]: Bí cảnh gì mà có cả Ôn Nhược Hàn vậy...

[Ôn Nhược Hàn]: Một lũ ồn ào. Hệ Thống, ngươi nói "Thế Giới Thực"? Chứng minh đi.

Giọng nói của Hệ Thống lại vang lên, lần này mang theo sự thỏa mãn.

[HỆ Thống]: Rất sẵn lòng. Module 1: Vẻ Đẹp và Sự Phù Du - Những Mỹ Nhân Của Thế Giới Thực.

Phần 1: Cộng hòa Nhân dân Trung Hoa (中华人民共和国).

Nhiệm vụ trọng tâm của Module này: 1. Thư giãn và nhập gia tùy tục. Nơi đây không có tu vi, chỉ có kiến thức. 2. Tìm hiểu, tra cứu về các nhân vật được giới thiệu. 3. Thảo luận và so sánh các tiêu chuẩn về cái đẹp giữa hai thế giới. 4. Viết cảm nhận cá nhân sau mỗi phần học. 5. Nhiệm vụ hàng ngày: "NGÀY NÀO CŨNG PHẢI TẮM".

Thời hạn cho Module 1: 1 tháng (theo giờ Thế Giới Thực).

Trừng phạt nếu không hoàn thành: Ma dọa tập thể.

"TẮM...?" Một đệ tử Lam thị trẻ tuổi bối rối. "Chúng ta không phải...?" "Họ nghĩ chúng ta bẩn thỉu đến mức nào?" Một nữ tu khác thì thầm. Ngụy Vô Tiện cười phá lên. "Hệ Thống này cũng thú vị đấy!"

[HỆ THỐNG]: Đang tải "Bách khoa toàn thư về Thế Giới Thực" vào giao diện của mọi người. Bắt đầu buổi học đầu tiên.

Không gian trắng xóa biến mất.

Tất cả mọi người thấy mình đang ngồi trong một căn phòng... giống như một hí viện khổng lồ nhưng kỳ lạ. Những hàng ghế đỏ nhung êm ái, hướng về một bức tường trắng khổng lồ.

"Đây là..." Lam Hi Thần nhìn quanh.

"Trời ơi! Nhìn kìa!" Một tiểu bối reo lên.

Từ hai bên, những chiếc xe đẩy nhỏ xuất hiện, chất đầy những món kỳ lạ. Bánh kem xốp mịn, những chiếc bánh nhỏ nhiều màu sắc (macarons), những ly nước có bong bóng sủi tăm (soda), và một mùi thơm ngọt ngào của cà phê và trà sữa.

[HỆ THỐNG]: Giờ nghỉ ngơi và làm quen. Mời thưởng thức. Đây là đồ ngọt và đồ uống của Thế Giới Thực.

Ngụy Vô Tiện, với sự tò mò vô địch, là người đầu tiên bốc một miếng bánh Tiramisu. Y cho vào miệng.

Mắt y mở to. "LAM TRẠM! NGON! Ngon hơn cả Thiên Tử Tiếu!"

Sự hỗn loạn (có kiểm soát) nổ ra khi mọi người, đặc biệt là các tiểu bối, lao đến các xe đồ ăn. Lam Cảnh Nghi và Âu Dương Tử Chân gần như đánh nhau vì một ly trà sữa trân châu.

"Không hợp lễ nghi!" Lam Khải Nhân gầm lên, nhưng chính ông cũng bị hấp dẫn bởi mùi thơm của một tách trà Earl Grey.

Giữa lúc đó, bức tường trắng khổng lồ sáng lên.

Nó hiển thị:

Module 1: Cộng hòa Nhân dân Trung Hoa. Chủ đề 1.1: Nguyễn Linh Ngọc (阮玲玉, 1910 – 1935) - Bi kịch của một hồng nhan.

Hình ảnh một người phụ nữ trong bộ sườn xám, với vẻ đẹp mong manh và đôi mắt đượm buồn vô tận, xuất hiện.

[Group Chat: Tu Chân Giới Bàn Luận Thế Giới Thực]

[Mạnh Thi]: A... cô nương này... thật đẹp. Nhưng sao nhìn cô ấy buồn vậy?

[Tư Tư]: Đúng vậy, đôi mắt đó... còn buồn hơn cả những tỷ muội khổ nhất của chúng tôi.

[Kim Quang Dao]: (Mỉm cười) Mẫu thân, Tư Tư cô nương, xem ra chúng ta sẽ được xem một vở kịch thú vị.

[Ngu Tử Diên]: Hừ. "Hồng nhan".

[Giang Phong Miên]: (Thở dài) Tam nương...

[Tàng Sắc Tán Nhân]: @Ngụy Trường Trạch Chàng xem, @Bão Sơn Tán Nhân Sư phụ! Cô gái này thật xinh! @Ngụy Vô Tiện A Tiện! Ngồi yên xem đi!

[Ngụy Vô Tiện]: @Tàng Sắc Tán Nhân Mẹ! Bánh này ngon quá! Mẹ ăn thử đi!

[Hệ Thống]: Yêu cầu tất cả giữ trật tự. Buổi thuyết trình về cuộc đời Nguyễn Linh Ngọc, các bộ phim của bà, và bối cảnh xã hội Trung Hoa Dân Quốc đầu thế kỷ 20... BẮT ĐẦU.

Màn hình tối đi, và những thước phim đen trắng bắt đầu chạy. Toàn bộ Tu Chân giới, từ Ôn Nhược Hàn đến Bão Sơn Tán Nhân, từ Lam Vong Cơ đến Tiết Dương, đều nín thở.

Họ không biết rằng, đây mới chỉ là khởi đầu cho cú sốc văn hóa lớn nhất lịch sử...

Bạn đang đọc truyện trên: truyentop.pro