chương 60: Rung động đôi mắt, chấn động tâm hồn
Cô từ từ hé mở rèm mi, tia sáng đỏ trong đồng tử chợt lóe lên rồi biến mất. Ánh mắt thâm thúy khó dò, phảng phất huyết nguyệt thần bí phía chân trời, dã tính nguyên thủy và yêu tính đập vào mặt.
Khương Nhã Tinh đối mặt với Tư Hoàng giây đầu tiên thiếu chút nữa diễn sai, trong đầu cô hiện lên ý nghĩ đầu tiên chính là:
Thật là đẹp!
-- Đẹp quá, tiểu ca ca đẹp quá --
Đây là cảm giác xúc động đến từ tâm hồn, đã không thể dùng xinh đẹp để hình dung.
Ký ức phủ đầy bụi trong nháy mắt hiện ra.
Ở trong mắt mấy người Hứa Vãn Quân thì Khương Nhã Tinh nhìn chằm chằm Tư Hoàng đến ngẩn người, thời điểm cho rằng sẽ NG (not good), Khương Nhã Tinh lại phát huy vượt xa người thường -- cô nắm chặt vạt áo trước ngực, giống như chịu đựng đau đớn khó có thể nhẫn nại, ánh mắt nhìn Tư Hoàng kinh diễm mà rung động, thần sắc phức tạp trong ngượng ngùng có một tia khát vọng thân cận lại sợ cái gì đó, cúi đầu hỏi:
"Anh... là ai?"
Hứa Vãn Quân trừng to mắt.
Nội dung mười hai tập của《Hồng Nguyệt》sớm đã ở trong đầu anh, kết cục cũng chỉ có anh biết rõ.
Anh đã thông báo Đinh Thất và Nguyệt có kiếp trước sâu xa, nhưng nếu muốn ở tập thứ nhất diễn dịch ra mà không khoa trương thì quá khó, cho nên không bằng diễn đơn giản. Lúc thử vai, anh đã phát hiện Tư Hoàng có thể làm được điểm này, Khương Nhã Tinh không có. Ai biết ngắn ngủi vài ngày qua đi, chính thức biểu diễn, không ngờ Khương Nhã Tinh mang đến cho người ta kinh hỉ lớn như vậy.
Kinh hỉ này khiến Hứa Vãn Quân hưng phấn, lòng tràn đầy kỳ vọng《Hồng Nguyệt》hoàn mỹ, ngược lại trong khi diễn mị lực hai người siêu thoát, một lòng đặt ở vai diễn.
Hình ảnh hai người diễn chung kích thích trái tim mọi người vẫn bảo trì tần suất kịch liệt.
Phân cảnh dùng để thử vai đã từng xem xuất hiện lần nữa, ánh mắt của hai người, vẻ mặt thậm chí ngôn ngữ cơ thể đều thêm tinh túy sinh động.
Cho đến khi Tư Hoàng giơ tay đẩy Khương Nhã Tinh ra, dùng một câu lạnh lùng ác liệt
"Đừng đụng vào tôi!"
Kết thúc.
Vũ Linh cùng mấy nữ sinh chạy tới, tạo hiệu ứng cho tay Tư Hoàng.
Khương Nhã Tinh vẫn đờ ra tại chỗ, cặp mắt tròn vo nhìn chằm chằm Tư Hoàng, dường như chưa thoát khỏi vai diễn.
Tư Hoàng nói:
"Đừng quấy rầy cô ấy."
Cô không biết là điều gì đưa tới cảm giác diễn cho Khương Nhã Tinh, lại biết trạng thái này hẳn là vừa vặn thay vào đoạn ký ức nào đó. Trong giới điện ảnh, tình huống 'hợp thể' như vậy ngay cả lão tiền bối cũng cực kỳ hâm mộ, nghĩa là diễn viên cùng nhân vật trùng hợp, lấy ký ức bản thân đích thân trải qua đi diễn nhân vật, vậy thì không còn là diễn, mà là biểu đạt chân thật.
Một khi xuất hiện tình huống như thế, đối với diễn viên mà nói, nhất định có thể đạt được vô số lời khen ngợi, diễn viên dùng cái này đột nhiên nổi tiếng đạt được giải thưởng không phải số ít.
Chỉ là thân là diễn viên cả đời cũng chưa chắc có thể gặp được một cơ hội 'hợp thể'.
Tư Hoàng một lần vẽ hiệu ứng cho tay liền vẽ mười mấy phút, ngoại trừ 'phỏng' còn phải đeo móng tay giả bén nhọn.
Chờ sau khi hoàn thành, cô một lần nữa ra sân.
Khương Nhã Tinh không nói một lời, ánh mắt nhìn về phía Tư Hoàng đã khôi phục bình thường.
Tư Hoàng nói với cô:
"Tìm được 'điểm' vừa rồi thay vào, nếu thành công, vai diễn này sẽ trở thành kinh điển trong kiếp diễn viên của cô, khiến tất cả mọi người nhớ kỹ cô."
Khương Nhã Tinh trừng to mắt, hỏi một vấn đề ngốc nghếch:
"Anh biết thuật đọc tâm sao?"
"Giao Hỉ, chuẩn bị."
Giọng nói của Hứa Vãn Quân đúng lúc vang lên.
Tư Hoàng không trả lời Khương Nhã Tinh.
Quay chụp tình tiết tiếp theo, diễn biến rất nhanh. Đây cũng là một đặc điểm của điện ảnh nghiệp dư, một tập cũng chỉ có mười mấy hai mươi phút, hiển nhiên phải áp súc tất cả tinh hoa.
Thời điểm Nguyệt và Đinh Thất giằng co, một bóng đen đột nhiên phá cửa sổ lao vào, tay cầm một thanh trường đao cùng loại với dao phay, tập kích Khương Nhã Tinh ngồi trên giường.
Vũ khí lạnh lẽo sắp tiếp xúc với cần cổ trắng nõn mảnh mai của Khương Nhã Tinh, ống kính bắt được vẻ kinh ngạc sững sờ trên mặt Khương Nhã Tinh, cùng với lạnh lùng và một chút châm chọc trên mặt Tư Hoàng -- yêu hồ Nguyệt rất thích ý nhìn Đinh Thất bị giết chết.
Thiếu nữ mềm mại như hoa tươi sẽ phải suy tàn sao?
"Chết tiệt!"
Thẹn quá hoá giận lạnh lùng quát, một bóng người màu đen đã đi tới giữa hai người.
Bàn tay yêu hóa kịp thời bắt được trường đao.
Máu đỏ tươi chảy về phía cổ tay trắng muốt như ngọc.
Tư Hoàng nhíu chặt lông mày, mắt đỏ tươi thị huyết, người ám sát tiếp xúc với ánh mắt cô cứng đờ.
"Ta tại sao phải bảo vệ cô?!"
Tư Hoàng nghiến răng nghiến lợi lạnh lùng quát, cơ thể không thể khống chế, làm cho lửa giận của cô tăng tới cực hạn. Thoáng cái một nụ cười hiện lên bờ môi nhạt của cô, cười rực rỡ giống như yêu ma, yêu khí tràn ngập đến đáy mắt, ai cũng có thể cảm nhận được cô cực kỳ giận dữ mới có nụ cười này, nụ cười xa hoa xinh đẹp này đại biểu vô tận nguy hiểm, nhưng vẫn hấp dẫn tất cả mọi người không thể r mắt.
Tay cô buông lỏng thanh đao, giơ cổ tay lên, giận dữ bật cười rũ mắt chậm rãi liếm một giọt máu trượt xuống cổ tay vào miệng, đôi môi nhợt nhạt nhuộm đỏ, lời nói cũng dẫn theo máu tanh:
"Hiện tại, ta vô cùng muốn giết người..."
Đối diện người tập kích lui về phía sau một bước.
"Ngài... Ngài là... Vì sao ngài lại ở đây?!"
Tư Hoàng đi về phía trước, ngón tay dính máu lướt qua kiếm phong lạnh lùng, tiếp xúc đến chuôi đao, nhẹ nhàng chấn động, tay cầm chuôi đao của người tập kích buông lỏng, đao đã bị Tư Hoàng đoạt lấy.
Một loạt động tác này Tư Hoàng làm nhanh mà ưu nhã, thậm chí có thể nói đầy mỹ cảm, khiến người ta không khỏi suy đoán liệu có phải cô có bản lĩnh võ học không. Ngay sau khi đoạt đao Tư Hoàng không dừng lại chút nào, bàn tay lật chuyển, ánh sáng lạnh chợt lóe, trường đao đâm vào người tập kích.
Phụt!
Máu tươi phun ra đồng thời vang lên tiếng thét chói tai.
"Á--!"
Người ở đây sắc mặt trong nháy mắt trắng bệch, Hứa Vãn Quân đứng dậy quá nhanh, đụng ngã cái bàn nhỏ bên cạnh, cũng làm chân anh tím bầm, đau đến nhe răng nhếch miệng nuốt luôn lời muốn nói.
"Tư Hoàng! Cậu nổi điên gì vậy! Mau mau đến đây, thuốc đâu? Gọi 120!"
Một giáo sư xem diễn vội vã nói, một bên đi về phía mấy người Tư Hoàng.
Không chỉ ông ta, Trương Niệm Mộng cũng mang theo hội học sinh đến hỗ trợ.
Hiển nhiên không thể tiếp tục quay phim.
Tư Hoàng nhắm lại hai mắt, lúc mở ra đã không còn yêu khí thâm thúy, trong suốt lộ ra một tia bất đắc dĩ.
"Đừng gọi điện thoại, cậu ấy không sao."
"Như vậy còn nói không sao?!"
Giáo sư giận đến đỏ mặt, dáng vẻ như muốn hướng đánh Tư Hoàng. Trên thực tế, ông ta đúng là muốn đánh chết người điên này!
Nhưng một tiếng nói yếu ớt lúng túng vang lên:
"Khụ khụ, đừng, đừng gọi điện thoại, em đúng là không sao cả."
Giáo sư cùng mấy người Trương Niệm Mộng cầm điện thoại kinh ngạc nhìn sang, thấy người nói chuyện đúng là Giao Hỉ diễn người tập kích.
Giao Hỉ giật xuống mặt nạ, lộ ra khuôn mặt đã đỏ bừng, sau đó lại giơ tay lên.
Mọi người giờ mới nhận ra thanh đao chính xác đâm vào trong quần áo dưới nách cậu ta, trước đó phun máu cũng là túi máu giả sớm cất kỹ.
Giáo sư môi run lên lại run, sắc mặt không ngừng biến hóa, vừa lúng túng vừa phẫn nộ, sau đó đem cơn giận phát tiết đến trên đầu Giao Hỉ. Bước qua, giơ tay đập một cái lên gáy Giao Hỉ.
"Không sao thì gào làm gì."
Giao Hỉ cắn răng nhếch miệng.
"Ai bảo Tư Hoàng quá nhanh, căn bản không theo lẽ thường, em cũng bị giật mình mà!"
Bình thường phân cảnh giết người này phải trải qua mấy lần phối hợp luyện tập, thong thả tiến hành, ai cũng không nghĩ tới Tư Hoàng sẽ trực tiếp làm vậy, còn chính xác như vậy.
Giao Hỉ tiếp tục hét lên:
"Các cậu cũng thấy dáng vẻ vừa rồi của hắn, tớ thực sự cho là mình bị giết đấy có biết không? Mẹ nó! Nếu không phải là tớ có đánh với hắn một trận có chút sức miễn dịch, đổi những người khác đến chưa hẳn làm được đâu!"
Nói cũng đúng.
Giao Hỉ này chính là một thành viên lần trước ở bờ biển tiệc tùng với Tư Hoa, cũng là ngổ ngáo nhất, từng đánh nhau với Tư Hoàng... Hoặc nên nói là bị Tư Hoàng đánh một trận.
Mọi người nghe vậy sắc mặt càng kỳ quái.
Thế này bảo bọn họ nói như thế nào đây? Đi trách Tư Hoàng sao? Nhưng mà người ta rõ ràng diễn tốt, vừa rồi không có phạm sai lầm. Trái lại là bọn họ ngạc nhiên, phá hư đoạn hay!
Cuối cùng vẫn là Tư Hoàng mở miệng nói:
"Nếu phân cảnh kia không có vấn đề thì quay tiếp đi."
"Ừ, quay tiếp, quay tiếp, mọi người tâm tình rất tốt."
Giáo sư cười ha hả nói, sau đó xoay người đối mặt với Tư Hoàng, vốn muốn đưa tay vỗ vỗ bả vai cô, nhưng khoảng cách gần nhìn dáng vẻ yêu nghiệt thần bí này của Tư Hoàng, ông ta co rút khóe miệng không vỗ xuống, bổ cứu nói:
"Tư Hoàng rất giỏi, hậu sinh khả úy! Các trò đều phải học hỏi Tư Hoàng nhiều thêm, đây mới là chân tài thật học, bản lĩnh thật sự!"
Lời này đưa tới một trận cười, các nữ sinh líu ríu, ý tứ đại khái cũng có thể phiên dịch thành: Cái này còn cần thầy nói? Bệ hạ của chúng em là đệ nhất thiên hạ! Hừ!
Giáo sư lau mồ hôi không tồn tại trên trán, nhắc nhở bản thân phải rộng lượng hơn, không thể lại đại kinh tiểu quái.
Hứa Vãn Quân nhận lấy miếng dán vết thương Trương Niệm Mộng đưa, áp vào phần da bị trầy xước trên đùi, sau đó vỗ tay.
"Không thành vấn đề, Tư Hoàng và Giao Hỉ tiếp tục động tác vừa rồi, có thể quay chụp liên tiếp."
Sau đó nói với Khương Nhã Tinh:
"Cô ở phía sau đừng chỉ ngẩn người nhìn Tư Hoàng, nhớ kỹ lời kịch và phần diễn của mình."
Khương Nhã Tinh gật đầu.
"Tôi biết."
Mọi người chuẩn bị sẵn sàng xong, quay chụp lại bắt đầu.
Giao Hỉ lần nữa đeo lên mặt nạ, che kín vẻ mặt, xem như vừa khéo, không sợ lần đầu diễn cùng Tư Hoàng liền sơ hở chồng chất.
Trái tim của cậu ta còn đập nhanh không ngừng, căn bản không bình tĩnh được, nhưng mà khiến cậu ta giật mình là trước mặt Tư Hoàng theo một tiếng "Action", ánh mắt, khí thế trong nháy mắt biến hóa, sát khí ép thẳng tới làm cậu ta không kịp nghĩ nhiều, thân thể đã theo bản năng căng thẳng cứng ngắc. Ở trước mặt là một gương mặt tuấn tú yêu lãnh tuyệt diễm , khóe miện hình cung kéo dài, ánh mắt như nhìn người chết, hai chân Giao Hỉ như nhũn ra.
Phản kháng! Phản kháng! Phản kháng!
Chạy mau! Chạy mau! Chạy mau!
Hai ý nghĩ điên cuồng giãy giụa ở trong đầu, duy có thể làm chính là ngồi chờ chết.
"Mau dừng tay!"
Giọng nữ thét chói tai đột nhiên vang lên.
Đầu ngón tay bén nhọn của Tư Hoàng ngay lập tức dừng trước trái tim Giao Hỉ không đến một milimet, cứ như chỉ cần Khương Nhã Tinh kêu chậm hơn một chút, thì hiện tại Giao Hỉ đã biến thành một thi thể.
Tìm được đường sống trong chỗ chết, Giao Hỉ không chút do dự xoay người bỏ chạy, tốc độ phản ứng cực nhanh khiến người ta không kịp nhìn, từ cửa sổ lúc trước nhảy ra ngoài.
"Rầm!"
Bên ngoài truyền đến tiếng vật nặng rơi xuống, mọi người ngẩn ra, tiếp đó là Giao Hỉ khóc kêu:
"Có ai không, đau chết tôi rồi! Diễn cùng Tư Hoàng thật chết người!"
Thời điểm mọi người chạy tới ngoài cửa sổ, liền nhìn thấy Giao Hỉ ngồi trên hành lang, ôm chân kêu rên.
"Mau buông tay ra cho tớ xem nào."
Nữ sinh chịu trách nhiệm hậu cần, xử lý tình huống đột phát đi tới khuyên Giao Hỉ.
Kết quả tay Giao Hỉ buông lỏng, nữ sinh mặt mũi đầy căng thẳng lại nổi giận. Một cước đá tới.
"Em gái cậu, chỉ là đỏ lên thôi, có cần gào thét như vậy không? Có phải muốn bôi đen bệ hạ không hả?"
Câu nói phía sau phối hợp với ánh mắt hung thần ác sát kia, khiến Giao Hỉ nuốt sạch tiếng kêu rên ủy khuất trong cổ họng, cười khan nói:
"Sao có thể, chẳng là trái tim còn chưa trở lại bình thường, vừa rồi té xuống rất đau, phun cho tớ chút thuốc Vân Sơn Bạch đi!"
"Tự phun."
Nữ sinh ném bình xịt cho cậu ta, kiêu ngạo xoay người rời đi.
Giao Hỉ nhếch miệng, nói thầm:
"Anh đây giá trị nhan sắc nói như thế nào cũng là một tân binh, có ai như cậu phân biệt đối xử không?"
Bên cạnh vài người nghe rõ lập tức cười rộ lên, còn truyền tai nhau, lập tức dẫn tới một mảnh cười vui.
Hôm nay phần diễn chỉ còn lại Tư Hoàng và Khương Nhã Tinh ở trong phòng giằng co--
Yêu hồ Nguyệt phát hiện thân thể mình phải chịu một nhân loại yếu ớt khống chế, khiến hắn cảm thấy khuất nhục trước nay chưa từng có, càng đáng hận hơn là hắn không thể tổn thương cả nhân loại này. Đối với Đinh Thất mà nói, trải nghiệm đêm nay cũng làm cho cuộc đời nhạt như nước lọc của cô phát sinh sự thay đổi trước nay chưa từng có, tâm tình phức tạp lại mê mang không cách nào hình dung.
Thiếu nữ mảnh mai thỉnh thoảng cẩn thận nhìn qua bóng dáng thon dài thần bí, sự im lặng này duy trì trong vòng một phút, vốn nên là không thú vị. Nhưng vẻ mặt thiếu nữ và ngôn ngữ cơ thể biến hóa rất nhỏ, cùng với chàng trai lãnh diễm như yêu tinh lạnh lùng nghiêm nghị, làm người ta cảm thấy chỉ nhìn hắn thôi cũng không thấy phiền chán, hận không thể nhìn thêm vài lần, khiến cho một phút trầm mặc này cũng đặc sắc vạn phần.
Cuối cùng thiếu nữ im lặng thở nhẹ một hơi, xoay người xuống giường đến phòng khách. Chàng trai đứng bên cửa sổ không biến sắc run rẩy lông mày, sau đó đôi tai cũng run run, cặp mắt vẫn kiêu ngạo nhìn cửa sổ.
"A -- ưm!" Tiếng thét chói tai còn chưa vang lên, đã bị người bên cạnh kịp thời dùng tay che.
"Nhỏ giọng một chút!"
"Ưm ưm ưm!"
Nữ sinh thiếu chút nữa thét chói tai vội vàng gật đầu, đám người thả tay ra, cô liền không kìm được hạ giọng kích động rú lên:
"Thật thật thật thật manh! Bệ hạ với Andrew tớ lén nuôi trong nhà giống nhau như đúc, thật là đáng yêu! Sao có thể làm gương mặt lãnh diễm cao quý đó manh đến vậy, ôi trời ơi!"
"Andrew là con gì?"
"Con mèo nhà tớ!"
"..."
Cô nàng này vừa nói, đám nữ sinh hốc mắt trong nháy mắt đỏ lên. Mẹ ơi, con mèo! Đúng là rất giống nha, sinh vật họ mèo gì gì đó manh quá đi!
"Ôi, nếu như là bệ hạ, làm quan xúc phân cả đời tớ cũng nguyện ý!"
"Căn bản không tới phiên cậu được không? Ít tự mình đa tình đi!"
Các nữ sinh chú ý trước hết là manh rồi thì mê người, những người còn lại mặt mũi đầy nghiêm túc hoặc cảm thán. Bọn họ trước hết cảm nhận được là diễn xuất của Tư Hoàng, từ lúc cô cầm kịch bản đến nay mới bao lâu? Diễn yêu nghiệt quá đạt thì thôi, ngay cả chi tiết nhỏ này cũng diễn dịch ra được. Hồ ly tuy nói thuộc họ chó, nhưng vẻ lãnh ngạo kia y chang họ mèo lĩnh, huống chi cô diễn còn là yêu vương, cảm giác về sinh linh lãnh diễm cao quý đồng thời mềm mại đáng yêu cũng lộ ra từ cử chỉ.
Lúc Khương Nhã Tinh cầm hộp thuốc nhỏ đi tới, Tư Hoàng sớm đã phát giác, trước khi đối phương phát hiện một lần nữa chuyển ánh mắt đến ngoài cửa sổ.
Khương Nhã Tinh không có phát hiện cử động lén lút đó, cẩn thận thả hộp thuốc lên mặt bàn bên cạnh cô, sau đó lại nhìn cô, môi mấp máy nhưng không nói gì cả, xoay người lại tới phòng khách.
Mọi người vốn đang vì Tư Hoàng lén lút mà cười trộm, lại bởi vì bóng lưng của Khương Nhã Tinh mà yên lặng.
Tư Hoàng qua nhiều giây mới nhìn về phía hộp thuốc.
Mọi người cho rằng cô sẽ kiêu ngạo cuối cùng tiếp nhận phần thiện ý này.
Kết quả...
Rầm!
Một cước đá bay hộp thuốc.
Nội tâm mọi người kịch liệt run rẩy, một ý nghĩ nổi lên: Như vậy cũng quá vô tình đó!
Ánh mắt Tư Hoàng bướng bỉnh bất tuân lạnh lùng, sau đó dựa vào cửa sổ ngồi xổm xuống, một chân gấp một chân duỗi thẳng, tư thái cao ngạo ưu nhã. Cô đặt tay đến bên môi mình, nhẹ nhàng liếm láp. Nửa gương mặt ẩn trong bóng tối, bóng dáng thần bí, đầu lưỡi đỏ tươi, đầu ngón tay yêu dị bén nhọn, cổ tay trắng như bạch ngọc.
Hình ảnh thật xinh đẹp lại khiến mọi người yên tĩnh trở lại, không có nữ sinh hưng phấn kịch liệt thét chói tai.
Cảnh tượng này tuyệt mỹ như bức họa cổ xưa thần bí, mà người này chính là yêu tinh từ trong tranh bước ra.
Chúng ta đâu thể nào yêu cầu một yêu tinh cao ngạo có cảm xúc như con người, nếu như hắn đơn giản bị người thuần phục, hắn còn là hắn sao? Thà rằng cô độc một mình liếm miệng vết thương, cũng không chấp nhận thiện ý của người xa lạ. Lãnh khốc khiến lòng người lạnh ngắt, lại cẩn thận đến mức đau lòng, hết lần này tới lần khác xinh đẹp làm cho người ta hận không thể đi chinh phục, đi cung phụng.
Quay chụp hôm nay kết thúc, mấy người Hứa Vãn Quân, Liễu Yên vây quanh màn hình xem thành quả quay chụp, cho dù chưa trải qua hậu kỳ cắt nối biên tập, vẫn khiến bọn họ kinh hãi.
Các bạn học sinh hoan hô cười nói, người trẻ tuổi thanh xuân dào dạt, Tư Hoàng cùng Khương Nhã Tinh hai nhân vật chính diễn chung một cách tự nhiên, không hề có cảm giác không lưu loát. Nhất là có vài phân cảnh đẹp đến mức có thể dùng làm poste.
Vài vị giáo sư ở trong hàng ngũ quan sát, một nữ giáo sư đột nhiên thở dài nói:
"Trình độ quay chụp hình ảnh này cần phải giao cho hậu kỳ chuyên nghiệp, cắt nối biên tập và xử lý hậu kỳ cẩu thả sẽ phá hỏng nó."
Lời này rơi xuống, bầu không khí đột nhiên trầm mặc.
Không ít người vẻ mặt mất hứng, lại không ai lên tiếng phản bác giáo sư, bởi vì chính bọn họ cũng đồng ý với lời giáo sư nói.
Tư Hoàng tẩy trang xong đi ra lập tức nhận ra bầu không khí khác thường, đi tới hỏi:
"Sao vậy?"
Mấy người há mồm rồi im lặng, cuối cùng vẫn là Chu Lập lặp lại lời nói của vị giáo sư này, sau đó tỏ vẻ tán đồng gật đầu.
"Tôi thấy vị giáo sư này nói rất có lý, đây là tác phẩm đầu tiên để Nhã Tinh chúng tôi ra mắt, hơn nữa biểu hiện tốt như vậy, sao có thể giao hậu kỳ cho một đám học sinh còn chưa tốt nghiệp, vừa vặn tập đoàn giải trí Phong Hoa chúng tôi có nhiều nhân tài vô cùng chuyên nghiệp..."
Gã càng nói càng sục sôi, bị Tư Hoàng khe khẽ nói một câu cắt ngang:
"Đây không phải là một bộ phim thương nghiệp." (phim chú trọng đến lợi nhuận)
Mọi người đều nhìn cô.
Tư Hoàng:
"Ngay từ đầu tôi đã nói nguyên nhân tìm đến mọi người."
Một câu nói khiến các học sinh trường Hoa Tinh Nghệ mắt sáng lên, cô lại quay đầu nhìn về phía nữ giáo sư há mồm như muốn nói chuyện.
"Tôi biết giáo sư xuất phát từ lòng tốt, nhưng tôi tin tưởng mỗi một bạn học đều sẽ cố gắng hết sức làm việc, hơn nữa trên người chúng ta có một loại tài hoa đặc thù mà những nhân tài chuyên nghiệp đã ra xã hội không sở hữu."
Nữ giáo sư ngẩn ra.
"Cái gì?"
Tư Hoàng mỉm cười.
"Nhiệt tình, chân thành, vẫn còn nét đơn thuần chưa bị xã hội loại bỏ, theo đuổi ước mơ, chỉ là cảm xúc này rất nhiều người trong xã hội đã mất đi. Tôi tin tưởng,tác phẩm chúng ta hợp lực quay chụp có lẽ không phải là hoàn mỹ nhất, nhưng nhất định có thể làm cho khán giả chứng kiến vài thứ khác biệt, cảm nhận khác biệt."
Lời nói này khiến các giáo sư trầm mặc, cũng làm cho tất cả học sinh trường Hoa Tinh Nghệ ở đây nghe được lời nói của cô trầm mặc theo, tuy nhiên bất đồng với sắc mặt phức tạp của các giáo sư là, gương mặt trẻ tuổi của bọn họ đều tràn đầy tươi cười, có người gương mặt đã đỏ bừng, ánh mắt lóng lánh, nóng bỏng, trong suốt, sáng ngời.
Tư Hoàng cảm nhận được ánh mắt nóng bỏng của các bạn học, thở dài nói với bọn họ:
"Tôi tin tưởng các bạn, còn các bạn thì sao?"
"Con mẹ nó! Dù tớ có không ăn không uống không ngủ cũng sẽ làm tốt nhất!"
"Đám tinh anh xã hội kia chẳng phải cũng bước ra từ trường học sao? Vì cái gì chúng ta liền không thể làm tốt hơn bọn họ!"
"Bệ hạ! Chỉ cần có anh ở đây, là tôi có lòng tin!"
Ý chí chiến đấu của các bạn học sinh đều bị kích, tràn đầy hăng hái, cao hứng bừng bừng, bầu không khí nhiệt liệt Làm Chu Lập và các giáo sư kinh ngạc, từ gương mặt tươi cười của bọn họ, cảm nhận được một luồng sức mạnh, không kìm được tin tưởng rằng, những người trẻ tuổi này thật sự có thể sáng tạo kỳ tích.
Bất luận cuối cùng có thành công hay không, chỉ riêng bây giờ bọn họ tản mát ra hào quang, cũng đủ để hấp dẫn rất nhiều người quan sát họ, cổ vũ họ.
Nữ giáo sư thở dài một hơi, nét mặt đầy phức tạp nhìn Tư Hoàng, sau đó xoay người cúi đầu xuống với đám học sinh.
"Xin lỗi."
Các học sinh cao hứng bừng bừng đều ngây ngẩn cả người, tiếng thét hưng phấn cũng bất ngờ dừng lại.
Bọn họ có chút không biết làm sao, giáo sư ngày thường cao cao tại thượng cúi đầu trước bọn họ!? Trời đất ơi! Trước mắt xuất hiện ảo giác sao?
Nữ giáo sư vẻ mặt chân thành nói:
"Là cô quá nông cạn, các em vốn chính là tinh anh của trường tuyển chọn từ mấy ngàn học sinh, thân là giáo viên của trường Hoa Tinh Nghệ cô lại không tin tưởng các em."
Một trận trầm mặc, giọng điệu vênh váo của Giao Hỉ xuất hiện:
"A ha ha ha ha, lần đầu tiên tớ được giáo sư khen đấy, thấy có chút ngượng ngùng."
Nữ giáo sư bật cười.
"Em diễn rất linh động, nhưng ai bảo tính cách quá lêu lổng phản nghịch, không mắng em thì mắng ai."
"Ha ha ha ha ha--" càng ngày càng nhiều người cười rộ lên.
Bầu không khí hài hòa đó làm Chu Lập không dám tin vào mắt mình.
Gã không nhịn được nhìn về phía Tư Hoàng, kết quả trùng hợp chạm phải cái nhìn của Tư Hoàng, khóe miệng đối phương khẽ nhếch, ánh mắt nhìn gã lại không có cảm xúc, bên trong lạnh lẽo cao không thể chạm.
Chu Lập giật thót, đáy lòng hiện lên một tia sợ hãi.
Đêm nay bất luận là diễn đàn trường Hoa Tinh Nghệ, hay là trên Weibo cũng không có tấm hình quay chụp 《Hồng Nguyệt》nào, chỉ có một câu nói của Tư Hoàng được truyền đi khắp nơi.
《Nhiệt tình, chân thành, vẫn còn nét đơn thuần chưa bị xã hội loại bỏ, theo đuổi ước mơ, chỉ là cảm xúc này rất nhiều người trong xã hội đã mất đi. Tôi tin tưởng,tác phẩm chúng ta hợp lực quay chụp có lẽ không phải là hoàn mỹ nhất, nhưng nhất định có thể làm cho khán giả chứng kiến vài thứ khác biệt, cảm nhận khác biệt.》
Lời nói này thiêu đốt người trẻ tuổi, khơi gợi tâm tư người thanh niên, cũng làm cho người trung niên suy nghĩ sâu xa.p
Vốn phần lớn fan của Tư Hoàng là người trẻ tuổi, nhiều nhất là nữ giới dưới hai mươi lăm tuổi, các thiếu nữ si mê, lớn tuổi hơn thì dù đang yêu cũng thêm một phần trìu mến đối với em trai tân binh. Nữ tính lớn tuổi hơn lại càng ít, các cô phần lớn đều đã làm mẹ, làm vợ, mất đi nhiệt tình và tâm tư theo đuổi thần tượng.
Tối hôm nay biết bao nhiêu học sinh trường Hoa Tinh Nghệ về đến nhà, hưng phấn nói câu này cho cha mẹ nghe, dẫn tới cha mẹ chú ý.
"Xú nha đầu, hôm nay sao không la cà ở ngoài, về nhà sớm như vậy?"
"Hôm nay tâm trạng con tốt, không cãi nhau với mẹ! Con muốn đi ngủ, sáng sớm ngày mai phải đi xem bệ hạ quay phim, con vất vả lắm mới tranh được vị trí hậu cần!"
Vốn đã chuẩn bị gây gổ với con gái phản nghịch, bà mẹ đơn thân trợn mắt há mồm, không nghĩ đến con bé biết ngủ sớm dậy sớm, còn làm hậu cần? Xú nha đầu này có biết làm hậu cần vừa mệt mỏi vừa không chỗ tốt không?
"Này, xú nha đầu, con lại có chủ ý xấu gì phải không, mẹ nói cho con biết, nếu con dám làm bậy với đàn ông ngoài kia..."
"Phiền quá! Phiền chết đi được! Con thích là bệ hạ, con chỉ thích bệ hạ, xú nam nhân nào cũng kém hơn bệ hạ, ai muốn chơi với bọn hắn chứ! Người lớn chính là như vậy, không tin người ta còn luôn nghi thần nghi quỷ!"
Bà mẹ đơn thân kinh ngạc, bà hình như nghe được tiếng khóc của con gái lúc nào cũng vênh váo tự đắc, la to của mình? Điều này khiến trái tim bà mẹ đơn thân co rút đau đớn một cái, lại tìm không ra lời nói thích hợp giải thích kỳ thật chỉ là mình lo lắng cho con bé, sợ con bé bị thương tổn mà thôi.
Bà mẹ đơn thân đứng trước cửa phòng con mình trầm mặc một hồi, sau đó xoay người đến phòng khách mở máy vi tính xách tay, ở Baidu gõ hai chữ "bệ hạ", gần đây bà luôn nghe được con gái mình gọi xưng hô này.
Kết quả tìm kiếm rất nhanh xuất hiện, bà mẹ đơn thân kinh ngạc nhìn tấm ảnh trên bách khoa Baidu, cậu bé xinh đẹp như vậy là lần đầu tiên bà nhìn thấy.
Thế nhưng tuổi có vẻ không lớn, ở tuổi này đã làm minh tinh, tính cách rất khó nói, con gái mình thần tượn hắn có bị làm xấu hay không? Dựa vào ý nghĩ này, bà mẹ đơn thân một đường tra xét tiếp.
Nửa giờ vô thức trôi qua, cho đến khi đồng hồ báo thức vang lên, bà mẹ đơn thân mới hoàn hồn, sau đó trầm mặc nhìn tin tức mới nhất về Tư Hoàng.
Bà đăng nhập tài khoản Baidu đã rất lâu chưa lên, gia nhập fan page《Tư Hoàng bệ hạ》, sau đó tìm về tài khoản Weibo trước kia, bấm theo dõi Tư Hoàng, hơn nữa cong để lại bình luận: Tiểu bệ hạ, cháu rất tuyệt, cố gắng lên, đến lúc đó bác và con gái cùng đi xem phim.
Tình huống tương tự phát sinh ở những gia đình khác --
"Ba mẹ! Hai người có biết《Hồng Nguyệt》không?"
"Hả? Là cái gì?"
"He he he, hai người hiện tại không biết cũng không sao, về sau nhất định sẽ biết, đến lúc đó hai người nhất định sẽ kiêu ngạo vì con trai mình! Vâng, chính là như vậy!"
"Ấy? Con trai, con nói rõ ràng hơn nào! Này, đừng đi!"
"Lão công, em lần đầu tiên trông thấy thằng bé hưng phấn tích cực như thế! Mau, đi tìm xem《Hồng Nguyệt》là gì nào!"
...
"Mẹ ơi! Con quay phim đấy, con sẽ quay rất tốt, hai người nhất định phải xem nha!"
"Cái gì? Quay cái gì? Không phải con còn chưa tốt nghiệp sao? Quay phim gì?"
"《Hồng Nguyệt》của bệ hạ! Ha ha ha!"
...
"Ông nội bà nội, cháu nhớ hai người, đến đây ở đi! Vừa vặn chỉ dạy âm nhạc cho cháu luôn!"
"Hả? Chẳng phải cháu chê chúng ta quá nghiêm khắc sao?"
"Không nghiêm không nghiêm, hiện tại cháu phi thường phi thường phi thường cần hai ngươi đó! Ông nội bà nội, tới nhanh nha ~ cháu lặng lẽ nói với hai người nè, cháu trúng cử đội sản xuất âm nhạc của《Hồng Nguyệt》đấy!"
"Ôi chao ~ cháu yêu, cháu chờ đó, ông bà đến ngay đây!" Ồ? Đợi chút,《Hồng Nguyệt》là cái quỷ gì?
Bạn đang đọc truyện trên: truyentop.pro