Chương 31: Phi vụ bắt cóc
Sau tối hôm xảy ra sự việc.
Lecien bắt tay vào việc điều tra khu vực nơi ở của nữ hoàng Saphia. Sau cùng, họ không thu được tin lợi gì, nhưng hoàng tử Felix đã tìm thấy cô nàng Olivia ngủ sâu ở phòng bếp sau tối đó.
Sáng hôm sau, Lecien nghe được tin báo nên đã triệu lệnh gọi Olivia đến sảnh chính, còn có sự góp mặt của Felix và William.
"Thuật lại tất cả những gì ngươi nhớ được trong tối qua đi."
"V- Vâng..."
Olivia dè chừng sợ hãi, mặt mày xanh mét toát cả mồ hôi lạnh.
Cô nuốt lấy một hơi: "Tối hôm qua sau khi nữ hoàng đọc sách xong thì người đã đi nghỉ ngơi sớm, như mọi ngày thì thần quay về phòng mình, nhưng..."
"Trong thời gian đó đã xảy ra chuyện gì sao?" Felix chen lời.
"V- Vâng... Thật ra khi thần vừa quay về phòng thì có một tên lính đến gặp thần, hắn nói nữ hoàng muốn ăn chút đồ nhẹ nên thần đã tin và làm theo, sau đó..."
"Thần thực sự không nhớ gì nữa!"
Cả khán phòng chìm trong im lặng. Lecien thoáng nhìn qua gương mặt Olivia một lúc rồi nói:
"Có vẻ ngươi đã bị kẻ đó chuốc thuốc mê, không chừng hắn cũng dùng thủ thuật này để bắt cóc nữ hoàng."
Felix thở dài: "Mấu chốt bây giờ là vì sao hắn có thể đột nhập và cải trang thành lính gác, trong khi chúng ta đã tăng cường cảnh giác như vậy?"
William theo dõi tình hình với vẻ suy tư, một tay xoa cằm:"Quả thật không có kẻ hở nào trong kế hoạch này, có thể hắn ta đã nhờ sự trợ giúp của kẻ khác để vào được đây, hoặc tệ hơn..."
"Một trong số binh lính của chúng ta là đồng phạm, hoặc bị hắn mua chuộc."
William đưa mắt nhìn lên, từng câu nói thốt ra khiến ai nấy đều dè chừng lặng thinh.
Trong tình cảnh này, việc truy xét từng người không hề dễ, nếu dân chúng hay tin nữ hoàng Saphia bị bắt cóc, Lecien sẽ gặp phiền với nội bộ trong cung.
Lecien trầm tư suy nghĩ rồi thở dài: "Felix, tối qua tới giờ đã hay tin gì từ Shin chưa?"
"Vẫn chưa ạ..."
"Anh đại bỏ đi gấp rút mà không nói lời nào, bây giờ chắc đang đi tìm mẫu hậu đấy ạ..."
Nghe vậy, Lecien vẫn bình thản không nói gì, nhưng tay thì siết chặt đến đỏ ửng.
Hành động đó đã bị William nhìn thấy, anh ta đưa cái nhìn phán xét nhắm vào Lecien, một tay chỉnh lại mắt kính.
"Chuyện tồi tệ nhất cũng đã xảy ra, tốt hơn hết đừng hành xử đáng ngờ, nhất là trước mặt đám quý tộc."
"Họ sẽ không để yên nếu hay tin nữ hoàng Saphia đột dưng biến mất đâu."
Felix lúc này cũng gật đầu đồng tình: "Đúng vậy, phải kiểm soát tình hình trong cung đã, về chuyện của mẫu hậu, chúng ta đành phải chờ tin tức từ anh đại thôi!"
"Nhưng mà... Nữ hoàng hiện đang trong tay kẻ địch, làm sao có thể khẳng hắn sẽ không làm hại người?"
Olivia vừa nói, hai tay run lên bần bật, sợ hãi nhìn lên vị đế vương tối cao.
Lecien hiểu tâm trạng Olivia đã sụp đổ hoàn toàn, cô nàng luôn tự trách bản thân vì đã sơ xuất trong tình cảnh khi đó.
Tuy nhiên, cả Lecien và Felix là người cũng đau đầu và lo lắng không kém, chí ít, họ đang cố kiềm hãm điều đó.
"Hắn ta cố tình để lại gợi ý cho chúng ta, bắt cóc cô ấy đồng nghĩa với việc cô ấy có giá trị trong mục đích của hắn.
"Không dễ gì hắn ra tay làm hại cô ấy đâu."
"Thần cũng nghĩ vậy, hắn có vẻ muốn lợi dụng nữ hoàng làm con tin, một kẻ có thể bày ra kế hoạch tinh vi như vậy, chưa ngốc đến mức sử dụng phương án đường cùng đó đâu."
Giọng điệu William có đôi phần thích thú khi nhắc đến kẻ mạo danh đó, có thể, kế hoạch và hành động của hắn đã tác động đến sự tò mò của William.
"Tạm thời nói đến đây thôi, hãy giữ kín chuyện này và tiếp tục tăng cao cảnh giác, về chuyện nữ hoàng Saphia..."
Nói đoạn, Lecien nhìn qua Felix: "Con hãy đi điều tra các khu vực hắn đã tiếp xúc trong thời gian qua, nếu có tin gì từ Shin hãy báo lại cho ta biết, rõ chưa?"
Felix gật đầu nhận lệnh.
Lecien đưa ám hiệu nhìn qua William, sau đó yêu cầu anh ta thẩm vấn những kẻ đã tiếp xúc với Saphia và các binh lính được triệu tập trong vụ việc này.
Cứ như thế, không lấy một lời đồn về vụ bắt cóc nữ hoàng được truyền ra ngoài.
Mọi việc trong cung ổn thỏa như đúng kế hoạch của Lecien.
...
Trưa hôm đó.
Trong phòng Tam hoàng tử Elias, cậu ngồi đọc sách với tâm trạng sầu bi.
Sau cuộc nói chuyện với Felix ở cung Diên Ly, Elias đã suy nghĩ rất nhiều về người con gái ấy, làm suốt thời gian qua, cậu đã không rời khỏi phòng dù chỉ nửa bước, chỉ có các hầu nữ và quản gia trung thành ở bên tận tụy lo cho cậu.
Elias nhìn cuốn bài tập trong góc bàn, nhớ về những buổi học với Saphia mà lòng thêm nặng trĩu.
Cậu bực bội vò đầu bứt tóc, khó chịu quăng cuốn sách đang đọc dở sang một bên.
"Chết tiệt! Sau cô ta cứ xuất hiện mãi trong đầu mình thế?!"
Elias nghiến răng, hai tay siết chặt vào nhau, ánh mắt bất lực nhìn vào khoảng không trong căn phòng trống rỗng chỉ có một mình.
Nhưng chỉ trong phút chốc, cơn giận giữ của Elias nguôi dần, ánh mắt một lần nữa chìm xuống, lộ ra sự mệt mỏi xen lẫn khó xử.
Không chỉ riêng Saphia, Elias cũng suy nghĩ rất nhiều về chuyện này.
Cậu đã tuyệt vọng, lời muốn nói lại không thể nói với ai, cứ thế chôn chặt trong tim, dày vò bản thân trong suốt thời gian qua, cố chờ đợi một điều kì tích xảy ra.
Đáng tiếc, không có điều kì tích hay hi vọng nào đáp lại Elias cả.
Càng nghĩ càng thêm đau đầu, Elias cố xua tan cảm xúc trong lòng mà chạy thẳng ra ngoài.
Khi chạy đến sân ngoài, Elias nhìn thấy Felix chạy ra từ phòng công vụ với dáng vẻ vô cùng hấp tấp.
Biết Felix không thấy mình, Elias gọi vọng tới:
"Anh làm gì mà vội thế? Trong cung xảy ra chuyện gì à?"
"Không có gì... Hiện giờ anh bận lắm, không tiện kể cho em được!"
Vừa nói, Felix chạy vội đi, nhưng chưa kịp quay đầu thì bị bàn tay Elias giữ lại.
Nhìn bộ mặt lấm lem mồ hôi lẫn của Felix, Elias càng thêm nghi ngờ.
"Rốt cuộc chuyện đó quan trọng thế nào mà anh trưng ra bộ dạng này?"
"Elias..."
Felix không biết phải trả lời thế nào, chỉ nhìn Elias với ánh mắt rầu rĩ.
Trước phản ứng đó, Elias liền cảm thấy bất an trong lòng, gằng giọng hỏi tiếp:
"Đừng có giấu em nữa! Anh mau nói đi, rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì?!"
Felix cúi đầu im lặng, gương mặt càng thêm chua sót.
"Anh Felix!!"
"Đủ rồi! Mẫu hậu của chúng ta đã bị bắt cóc rồi!"
Felix lớn tiếng hất nhẹ tay Elias ra.
Cả hai lập tức im lặng. Elias thì ngơ người ra, câu nói ấy như một cú sốc ập vào tâm trí cậu.
"Anh nói gì cơ? Cô ta bị bắt cóc?"
"Anh nói vậy là sao...?"
Felix không muốn giấu nữa bèn kể lại mọi chuyện cho Elias.
Sau khi nghe xong, nét mặt Elias trầm xuống, như thể không tin vào tai mình.
"Kẻ mạo danh đã bắt cóc cô ta vào tối qua ư? Chuyện quan trọng như vậy, sao anh không nói với em ngay từ đầu?!"
"Nói với em? Nếu nói với em mà có thể cứu được mẫu hậu, thì anh còn đứng đây với em làm gì?"
Từng câu chữ thể hiện rõ sự tức giận của Felix, nhưng anh không muốn trút giận lên Elias, anh chỉ nhất thời không kìm chế cảm xúc của mình trước những sự việc vừa qua.
Felix thở dài, cố trấn an bản thân bình tĩnh rồi vỗ nhẹ lên vai Elias.
"Anh xin lỗi, lúc này anh chỉ nghĩ đến việc giải cứu mẫu hậu thôi, anh không thể..."
"Để mất người đó được!"
Dứt lời, Felix vội vã chạy đi trước khi Elias kịp lên tiếng.
Trên lối hành lang hai người giờ chỉ còn Elias trầm tư đứng đó.
Vạn vật xung quanh cậu tựa như hư vô, thấp thoáng âm thanh mơ hồ từ lời nói của Felix còn vang vọng trong tâm trí Elias.
"Không thể nào... Rõ ràng hôm đó, cô ta còn ngay trước mặt mình... sao bây giờ lại biến mất như vậy...?"
"Cảm giác này..."
Elias nghiến răng, một tay siết chặt bên áo, nơi trái tim đập lên từng hồi dồn dập.
Chưa bao giờ Elias cảm thấy khó chịu đến mức ngộp thở, khi nhớ lại hình ảnh người đó, cơn đau càng dữ dội hơn.
"Chết tiệt! Cô ta là người sai- là kẻ đã lừa dối mình! Mình ghét cô ta!"
"Nhưng tại sao, khi nghĩ về việc cô ta bị bắt đi, mình lại lo sợ như vậy?!"
Elias không hiểu mình đang bị gì nữa, đầu óc quay cuồng giữa hồi ức những ngày ở cùng Saphia, được cô ấy dạy học, tận tụy chỉ từng điểm đúng điểm sai cho mình.
Nụ cười rạng rỡ trên môi Saphia khi Elias hoàn thành bài tập, những lời khen và cái xoa đầu trìu mến từ người ấy đột dưng tràn vào tâm trí Elias, làm cậu không thể quên được.
Elias nhớ lại câu nói của Felix khi ở cung Diên Ly, cậu vô thức bừng tỉnh khỏi mơ hồ.
"Đúng vậy... Mình phải gặp cô ta để hỏi cho ra lẽ..."
"Không thể để cô ta chạy đi thế được!"
Ánh mắt quyết tâm cùng giọng nói kiên định, Elias đứng thẳng người, tay phải đưa về trước.
Một luồng khí hắc ám tỏa ra huyết sắc từ cổ tay Elias, chầm chậm trải dài như làn khói, tạo thành sợi chỉ đỏ hướng về phía rừng già bên ngoài cung điện.
Như một con đường được mở sẵn, Elias vội vã đi theo đường chỉ rồi mất hút.
Bạn đang đọc truyện trên: truyentop.pro