Chương 75

Mưa phùn bay dày trời, giống như bình phun sương trắng xóa cả một mảnh trời, gió thổi mạnh, trong gió mang theo hơi lạnh.
Đại Hoàng và Tiểu Hoàng im lặng nằm co ro trong phòng, dê mẹ nằm sấp dưới mái hiên, cũng không vào nhà.
Trương tam ca nhi tỉ mỉ dạy Quý An Dật cách cắt đo quần áo như thế nào, bước này cũng không quá khó, học bốn năm ngày, thì cơ bản có thể tự mày mò.
Bước tiếp theo chính là xe chỉ luồn kim và may quần áo, đây mới là thử thách thật sự.
"Quý ca nhi ngươi đừng khẩn trương, đừng cầm kim chặt quá, như vậy sẽ dễ cầm hơn, nó không nặng, không rơi đâu." Trương tam ca nhi cười nhắc nhở một câu.
Y cảm thấy cầm kim rất dễ, sao tới lượt Quý ca nhi lại biến thành rất khó? Y nghĩ mãi không ra.
"Quý ca nhi thiếu mất sợi gân này." May xong một bộ quần áo nhỏ, Vương Bảo Nhi cắn chỉ, vừa nhìn quần áo vừa nói tiếp một câu.
Mấy hôm trước Quý An Dật nói muốn học may quần áo với Trương tam ca nhi, đúng lúc gần đây cũng không bận, Vương Bảo Nhi nghĩ cũng nên may cho con mấy bộ quần áo, nên nói với Quý A Cường, kêu y lên trấn mua một ít vải dệt mềm mại về.
"Hai người nhìn thử, cái này được không?" Tự mình mày mò y cũng không yên tâm, Vương Bảo Nhi kêu Trương tam ca nhi và Quý An Dật đều lại đây nhìn thử.
Y may những đường may rất nhỏ rất dày, chỉ sợ đâm đau con. Quần áo của trẻ con khó làm hơn so với người lớn, mới chỉ làm một món nho nhỏ, mà ước chừng y phải làm mất năm ngày mới xong, cổ cũng sắp gãy, lâu rồi y không may tỉ mỉ như vậy.
Quý An Dật cầm bộ quần áo nhỏ trong tay lật qua lật lại xem. "Ca, ngươi may bộ quần áo này rất đẹp, mềm mại, không hề đâm tay." Thử tưởng tượng một đứa bé trắng trẻo bụ bẩm mặc bộ quần áo này, trong lòng hắn nháy mắt mềm thành một đoàn.
"Đường may này thích hợp để trẻ em mặc nhất, nhưng hơi khó may, lại tốn thời gian. Đối với đường may này ta cũng không rành lắm, nhưng thuê giày cho mấy đứa nhỏ thì tốt hơn một chút." Xem xong, Trương tam ca nhi đưa bộ quần áo nhỏ lại cho Vương Bảo Nhi.
Trong lòng Vương Bảo Nhi cũng an tâm hơn, mặt mày hớn hở cầm bộ quần áo nhỏ nhìn thêm vài lần, lúc này mới thỏa mãn cất đi, đứng dậy.
"Ca, ngươi nghỉ ngơi một chút, xoay xoay cổ một chút." Quý An Dật ngồi bên cạnh nhắc nhở một câu.
"Ngươi cũng đừng miễng cưỡng mình, đồ ăn ngươi nấu lạ và ngon hơn nhiều so với bên ngoài rồi, chuyện may vá thiếu một chút, cũng là đương nhiên, nào có ai mà cái gì cũng tốt." Vương Bảo Nhi đứng lên, vỗ vỗ vụn vải trên người, duỗi duỗi thân thể.
Trương tam ca nhi nghe thấy, cũng tiếp một câu. "Đúng rồi, Vương Bảo Nhi nói rất đúng."
Trước kia lúc y học may, a ma nói đầu óc y ngu ngốc, nhưng cũng tốt hơn so với Quý ca nhi bây giờ, chỉ có thể nói, ở phương diện này y thiếu một ít thiên phú trời cho.
Dừng một chút, Trương tam ca nhi còn nói. "Nhị ca phu của ta cũng không biết may, nhưng đồ ăn hắn nấu rất ngon, chuyện may vá trong nhà đa số là do Đại ca phu ta làm, Nhị ca phu chỉ bận rộn chuyện trong nhà."
"Dù sao nhàn rỗi cũng không có việc gì là, ta cứ luyện thử cũng được." Quý An Dật nhặt miếng vải lên, tiếp tục tập luyện.
Hắn đã nói muốn may cho ngốc tử một bộ quần áo mùa hè.
"Từ từ sẽ được, chuyện may vá này là đang khảo nghiệm tính kiên nhẫn của người may đấy, không thể gấp, chú ý tay, đừng để bị đâm." Vương Bảo Nhi đứng bên cạnh nhìn nhắc nhở một câu. "Không nên cầm kim như vậy, ngươi đừng cầm chặt quá, chủ yếu là dựa vào ngón tay cái và ngón tay trỏ, đừng để ba ngón tay kia vô giúp vui. Thả lỏng một chút, đừng khẩn trương, ai, tay của ngươi. . . . ."
Vương Bảo Nhi chỉ định đứng xem, nhưng cuối cùng cũng phải bắt tay vào dạy.
"Vương ca nhi để ta làm hai bộ quần áo nhỏ cho đứa nhỏ đi." Tay Trương tam ca nhi có hơi ngứa ngáy.
Chỉ sợ đời này hắn sẽ không thể có con. . . . . .
"Ừ làm đi." Vương Bảo Nhi cười đáp ứng, sau đó tiếp tục bắt tay vào dạy Quý An Dật.
Qua một lúc, Vương Bảo Nhi hỏi. "Tìm được cảm giác chưa?" Y khom thắt lưng như vậy, mệt mỏi quá.
Để đồ trên tay xuống hoạt động thắt lưng đang mỏi nhừ, đứng dậy đi lại vài vòng ở trong phòng.
"Có một chút cảm giác." Ít nhất cũng học được cách lấy kim như thế nào, nhưng vẫn có hơi run run, cũng may cũng coi như là có chút tiến bộ nhỏ nhoi, không vội từ từ sẽ được, Quý An Dật tự an ủi mình trong lòng.
Ngoài trời mưa dường như lớn hơn một chút, từng giọt từng giọt rơi xuống dồn dập, vang lên tiếng 'lách tách'.
Trong lòng Quý An Dật dần nổi lên chút nôn nóng, nhưng nghe tiếng mưa rơi, hắn cũng dần dần bình tĩnh hơn.
Làm xong chuyện, Trương tam ca nhi dọc theo mái hiên đi vào phòng bếp, rót ba chén nước nóng bưng vào phòng. "Hôm nay trời mưa to rất lạnh, làm ấm tay đi."
"Tay cứng hết cả rồi." Vương Bảo Nhi ngồi bên cạnh nhìn thấy, đưa tay cầm lấy tay Quý An Dật. "Lạnh quá, mau ủ ấm đi. Ta thấy trời cũng phải mưa thêm hai ngày nữa mới hết."
Trương tam ca nhi uống hết một chén nước ấm, nói. "Rau dưa và lúa nước ngoài ruộng đều đang lớn, bây giờ mưa là tốt. Năm trước rơi mấy trận tuyết lớn, năm nay thật đúng là mưa thuận gió hòa."
"Ừm. Mùa đông bốn năm trước, suốt cả mùa đông không có một trận tuyết, năm sau mưa cũng ít đi, thiếu chút nữa thành khô hạn, dòng suối nhỏ kia của thôn ta cũng gần cạn theo, quá nửa đêm mà ai cũng thức vì gánh nước tưới cho ruộng, may mắn cuối cùng ông trời cũng rơi một trận mưa to, nghe nói hôm đó rất nhiều thôn dân đứng trong mưa vừa khóc vừa cười." Nhớ lại chuyện cũ này, lại nhìn bây giờ, trong lòng Vương Bảo Nhi cũng thấy an ủi hơn.
Lại vất vả thêm vài ngày nữa khiêng về đây, sau này có không tốt, thì cuộc sống vẫn tốt hơn nhiều so với trước kia.
"Hai tháng kia thật là quá bết bát." Lúc đó y mới vào Lý gia không lâu, chỉ gặp đúng một năm đầu như vậy, cuộc sống ở Lý gia thì đa số đều trải qua như đúc, aiz. . . . . . Đều là chuyện đã qua, bây giờ nghĩ cũng không được gì. Trương tam ca nhi thu lại tâm tư của mình, cầm chén để sang một bên, tiếp tục thuê bộ quần áo nhỏ trong tay.
Mưa phùn rơi nửa ngày, tới chạng vang mới từ từ ngừng lại, nửa đêm gần sáng sớm đột nhiên bắt đầu mưa dồn dập, mãi cho đến sáng sớm, mưa liên tục vài trận một hồi dừng một hồi mưa.
Rau dưa trước nhà mọc rất tốt, đứng dưới mái hiên, trông về phía đồng ruộng ở xa xa, mà giống như đang đứng trong một màng sương dày đặt, cánh đồng lúa xanh mướt trải dài như một thảm cỏ xanh còn mang theo vài phần tình thơ ý họa.
Tiểu Hoàng nghẹn ở trong phòng vài ngày, không biết sao trời vẫn luôn mưa đứt quãng, kiên nhẫn của nó cũng dần hao hết, bây giờ nó nhịn không được, cho dù trời vẫn mưa cũng muốn chạy ra ngoài chơi đùa.
"Tiểu Hoàng quả thật kém xa Đại Hoàng, không thể nhìn ra là cùng một mẹ sinh ra." Vương Bảo Nhi nhìn Tiểu Hoàng đang làm càn chơi đùa trong mưa, thì nhịn không được nở nụ cười.
Đủ linh tính, lại thích ầm ĩ yêu làm nũng, lúc cần nghe lời vẫn rất nghe lời, giống như một đứa nhỏ.
"Gâu gâu." Đang nói đến nó, Tiểu Hoàng liền sủa về hướng Đại Hoàng, giống như đang nói gì đó.
Đại Hoàng chậm rãi đứng lên, đi đến bên chân Quý An Dật, 'tạch tạch', sau đó, vọt vài màn mưa, cùng với Tiểu Hoàng chạy vào núi.
"Trời mưa mà vẫn vào núi à?" Trương tam ca nhi lúng ta lúng túng hỏi.
Quý An Dật tiếp một câu. "Tiểu Nhị hay dẫn chúng đi chơi quanh núi vài lần, không có chuyện gì đâu. Ta đoán chắc Tiểu Hoàng đang muốn ăn thịt xương."
Từ lúc đi vào sau núi, học được cách bắt dã vật, Tiểu Hoàng bây giờ vẫn còn đang phát triển rất khí thế, muốn ăn thịt xương đều tự vào núi bắt, đương nhiên, xương heo nấu trong nhà nó cũng sẽ không buông tha.
Vài ngày luyện châm từ tấm vải bố lộn xộn, cuối cùng Quý An Dật cũng thành thạo hơn một chút, chỉ là đường kim vẫn xiêu xiêu vẹo vẹo, xấu không ra hình dạng gì.
Buổi tối Vương Tiểu Nhị ôm vợ, vui vẻ nói với hắn. "Vợ, ca ta nói, gần đây ngươi học làm quần áo rất chăm chỉ" Trong giọng nói mang đậm sự thỏa mãn.
Quý An Dật không biết tiếp lời này như thế nào cho tốt, hàm hồ trả lời một câu. "Được rồi, được rồi, bận rộn cả ngày, mau ngủ đi. Làm xong đương nhiên ta sẽ đưa cho ngươi mặc."
"Vợ ngươi làm chậm một chút, ta không vội đâu, kim đâm vào tay đau lắm phải không." Vương Tiểu Nhị vuốt vuốt tay Quý An Dật, ngón tay cái thô ráp của y vuốt ve qua lại lên xuống ngón tay của hắn.
Ngứa như vậy. Quý An Dật rụt tay để ra sau lưng. "Không đau. Mau ngủ đi, ngủ ngon."
"Aiz." Vương Tiểu Nhị đáp lời, ôm vợ vào lòng chặt hơn một chút, qua một lúc, y còn nói. "Vợ. Kỳ thực, ngươi mua quần áo cho ta, ta cũng rất vui."
Cuối tháng năm, mắt thấy trải qua mùa mưa đồng ruộng đã được tưới đều, lúa trổ đã trổ bông từng hạt căng tròn, rau dưa và cây nông nghiệp ngoài đồng, từng đám từng đám đều rất có sức sống.
Quý An Dật học suốt một tháng, cuối cùng cũng có một chút thành quả, có thể bắt tay vào may quần áo.
Đầu tháng sáu, trải qua mười ngày cố gắng, vội vàng bận rộn trước sau, cuối cùng bộ quần áo đầu tiên của Quý An Dật cũng rực rỡ lên sân khấu.
Cũng mệt Vương Tiểu Nhị còn giữ nó giống như bảo vật, giấu thật kín.
Kỳ thực, bộ quần áo kia, cũng không hề đẹp.
Đường may vụng về vô cùng xiêu xiêu vẹo vẹo, đây là chuyện thứ yếu, quan trọng nhất vẫn là kích cỡ, Quý An Dật quên đo đạc, cho nên mới nói, bộ quần áo này không chỉ không đẹp mà còn không vừa người.
Chạng vạng lúc ăn cơm, sau khi giặt giũ tắm rửa sạch sẽ, thừa dịp trời vẫn còn sáng, Vương Tiểu Nhị liền lôi kéo vợ về nhà, đóng kỹ cửa phòng, vui vẻ lấy quần áo mới ra mặc vào.
Quá trình mặc vào có chút gian nan. . . . . .
Quý An Dật ngồi bên cạnh mà cũng không nở nhìn thẳng.
May mắn trong phòng chỉ có hai người bọn họ.
Mất chín trâu hai hổ, cuối cùng cũng mặc xong bộ quần áo mới vào người, Vương Tiểu Nhị vẫn hưng phấn như trước, mỹ mãn hỏi Quý An Dật. "Vợ, ta rất thích bộ quần áo này."
Nói xong, y cúi đầu trái nhìn phải nhìn, trên mặt đều là ý cười dừng cũng không được.
"Cởi đi, ta lên trấn mua cho ngươi hai bộ quần áo." Mặc bộ này ra đường còn không bị cười chết. Quả nhiên, việc này thiếu thiên phú thì vô cùng thê thảm. Ngược lại Quý An Dật cũng không có cảm xúc tiêu cực gì.
Vốn dĩ, hắn cảm thấy bản thân làm một nam nhân, thuê thùa may may vá gì gì đó, hoàn oàn không cần, chỉ là hắn đã đáp ứng may cho Tiểu Nhị một bộ quần áo mới, nên không kiên trì thì không được.
Xem ra sau này bọn họ còn phải dựa vào thợ may ở cửa hàng sống qua ngày.
"Vợ ta thích bộ quần áo này. Chỉ là hơi chật một chút, không thích hợp để làm việc, phải cất thật cẩn thận." Đây là bộ quần áo đầu tiên vợ may cho y. Cả người Vương Tiểu Nhị đều trở nên lâng lâng, cảm giác quá sung sướng.
Mặc bộ quần áo này thật khó, cởi ra đương nhiên cũng càng khó hơn. . . . .
"Vợ đến giúp giúp ta." Sợ làm rách bộ quần áo, Vương Tiểu Nhị không thể không đầu đầy mồ hôi xin sự giúp đỡ từ vợ.
Hai người ở trong phòng lăn qua lăn lại một lúc lâu, cuối cùng cũng cỡi được bộ quần áo ra mà không hề hư tổn gì cả.
Vương Tiểu Nhị nhanh chóng mặc xong quần áo, cầm bộ quần áo mới từ tay vợ, thật cẩn thận chăm chú gấp lại gọn gàng, để vào rương gỗ, không đặt ở dưới cùng, mà đặt ở chính giữa, cũng không biết y nghĩ gì, mà cười ngốc nghếch vô cùng, hai mắt sáng trong suốt.
"Vợ ta ngủ không được." Nằm trên giường, Vương Tiểu Nhị vẫn rất hưng phấn và kích động, giống như chiếc bánh nướng áp chảo lật qua lật lại trên giường.
"Ta biết ngươi không ngủ được." Vốn dĩ Quý An Dật cũng có hơi buồn ngủ, nhưng bị y làm ầm ĩ như vậy, cơn buồn ngủ cũng bay đi mất.
"Vợ sao ngươi biết ta không ngủ được?" Hiển nhiên, Vương Tiểu Nhị đã bộ quần áo mới đánh cho choáng váng.
Quý An Dật một đầu hắc tuyến, sau một lần Vương Tiểu Nhị xoay người, hắn thản nhiên trả về một câu. "Ngươi tính tính thử đi ngươi trở mình bao nhiêu lần rồi."
"Hắc hắc." Vương Tiểu Nhị cười hắc hắc, lại trở mình lại, ôm vợ. ""Vợ ta ngủ không được."
". . . . . ."

Trung tuần tháng sáu, mơ chín, công việc lu bù lên.
Năm nay có thêm một ngọn núi nhỏ, mơ cũng nhiềulên, nên luợng mứt trái cây tự nhiên cũng nhiều hơn.
Sáu mươi sáu tiền đồng một cân mứt trái cây, chodù trời nắng nóng mà phải nấu mứt trái cây, Quý An Dật vẫn nhiệt tình mười phần.
Hai mươi hai tháng sáu, giao năm mươi cân mứt tráicây, hai trăm cân tương cá. Tô Cẩm Minh chốt đơn, hai mươi hai tháng bảy có baonhiêu mứt trái cây thì lấy bấy nhiêu, hai trăm cân tuơng cá, món củ cải kho mộttrăm cân, tỏi cay kèm củ cải một trăm cân.
Còn món măng chua cay thì đầu bếp đã nghiên cứu ravài loại món ăn mới, mấy ngày nay cũng lục tục cầm gần hai trăm cân.
Chỉ là khi qua mùa, măng non không có, ngược lạimăng già có thể đào lên trước để trong hầm. Lần này, măng chua cay cũng có baonhiêu lấy bấy nhiêu.
Quý An Dật cảm thấy Tô Cẩm Minh là một người khôngtồi, trong hủ chua hắn có bỏ thêm một ít linh thủy, măng chua cay kia quả thậtlà mỹ vị.
Hủ chua này không giống với hủ chua của nước giếng,bỏ thêm một ít linh thủy như vậy là đủ rồi. Hắn cũng cất đi năm hũ, những hủkia hắn cũng thêm một ít linh thủy vào.
Hắn đoán số mứt trái cây làm từ số hoa quả lúc đầutrồng ở núi nhỏ có rót linh thủy, hơn nữa trong hũ chua cũng có thêm một ítlinh thủy, nên hương vị càng trở nên thơm ngon hơn.
Quý An Dật rất thích ăn mứt trái cây, Quý An Dật cốý để lại một bình nhỏ cho y.
Tháng bảy là tháng nóng nhất trong năm, cũng là thờiđiểm bận rộn nhất, ngày mùa bắt đầu rồi.
Bốn mẫu ruộng nước, ba mẫu ruộng cạn, vườn rautrong khe núi, mặt khác họ còn mở thêm đất hoang trồng củ cải, đậu nành và đủthứ, còn có đơn hàng của Tô Cẩm Minh, còn phải xới đất cày ruộng bận rộn trồngmùa lúa nước thứ hai, ruộng cạn và đất trồng rau cũng phải thu họach, rồi cònphải gieo lại.
Tất cả đều phải hoàn thành hết trong tháng bảy.
Ba người Quý An Dật đều bận đến nổi chân không chạmđất, mùa hè ngày dài hơn đêm, trời vừa sáng Vương Tiểu Nhị và Trương tam ca nhiđã rời giường rửa mặt, vội vội vàng vàng cầm dao liêm ra đồng gặt lúa, Quý An Dậtthì vội vàng nấu bữa sáng làm những việc lặt vặt trong nhà.
Ăn xong cơm sáng, ba người cùng nhau ra đồng bận rộn.
Nước mưa nay nhiều hơn một chút so với năm trước,đúng vào thời gian cây nông nghiệp sinh trưởng,.mưa nhiều là chuyện tốt, bây giờphải thu gặt, mưa nhiều là chuyện xấu.
Nhìn ánh mặt trời, trời nắng có thể phơi thóc, saukhi phơi một lần, Quý An Dật lại mượn mũ rơm và dao liêm ra đồng.
Thở hổn hển chạy ra đến ruộng, vừa mới làm mộtchút, mặt trời ở trên cao không thấy đâu, vậy mà lại thấy mưa nổi lên!
Quý An Dật thực sự muốn mắng người, chẳng qua bâygiờ hắn không rảnh, ba người chạy nhanh về nhà.
Về đến nhà, ba người bọn họ liền sợ ngây người, mộtlúc lâu mới phản ứng kịp.
Đại Hoàng, Tiểu Hoàng và dê mẹ, cũng không biếtchúng nó làm thế nào mà cuốn tấm phơi nắng lại, mưa tới mau mà đi cũng mau, tấmphơi nắng chỉ hơi thấm ướt một chút, thóc trên tấm phơi nắng vẫn tốt.
Bất chấp không nghĩ nhiều về việc này, thấy hếtmưa rồi, ba người cũng không thay quần áo, trước tiên trải tấm phơi nắng ra, thấythóc vẫn khô, lại thay bốn tấm phơi nắng khác, đem thóc ra phơi một lần nữa, mấytấm phơi nắng bị thấm nước kia thì mang đến bãi đất trống phơi.
"Các ngươi quá giỏi, buổi tối ta thưởng chocác ngươi." Bận rộn xong việc này, Quý An Dật sờ sờ đầu Đại Hoàng, TiểuHoàng và dê mẹ.
'Mị' một tiếng thật và dài, tiếng chó sủa tinh nghịch,liền vang lên liên tiếp.
"Quý ca nhi, buổi tối chúng ta hầm một nồixương lớn cho chúng nó đi, quá lợi hại." Trương tam ca nhi ở bên cạnh cườinói tiếp.
Ngòai đồng vẫn còn không ít chuyện phải làm, nóixong vài câu, ba người lại vội vội vàng vàng chạy ra đồng tiếp tục bận rộn.
Tháng bảy bận rộn, thường thường kèm theo vài trậnmưa, tâm trạng lo lắn đề phòng, cuối cùng cũng kết thúc.
Chuyện nên vội cũng đều vội không sai biệt lắm,liên tục một tháng, mới tờ mờ sáng chưa tới giờ mẹo đã phải thức dậy bận rộn,ngay cả giữa trưa mặt trời chói chang trên đỉnh đầu bọn họ vẫn phải làm việc,buổi tối, trời tối sầm mới trở về nhà.
Cho dù thân thể làm bằng sắt cũng bị cũng bị lănqua lăn lại không sai biệt.
Cũng may mọi chuyện đều đã xong, họ ít nhiều cũngcó thể nhẹ nhàng thở ra, rốt cục có thể yên tâm ngủ một giấc.
Tháng tám, bụng Vương Bảo Nhi lớn hơn nhiều, tínhngày thì chậm nhất là tháng sau là có thể sinh.
Có khả năng bởi vì nhìn Trương tam ca nhi và VươngBảo Nhi, nghiêm túc cẩn thận may đủ loại quần áo trẻ em, lại ngày ngày cùng mộtchỗ, Quý An Dật thấy bụng Vương Bảo Nhi ngày càng lớn, cũng không thấy bài xíchnhư ban đầu, ngược lại hắn còn nghĩ, bộ dáng của đứa nhỏ như thế nào, gần đâykhông bận, hắn thuờng thích ngồi bên cạnh Vương Bảo Nhi, chìa tay cảm chận bécon trong bụng máy thai, cái cảm giác này rất vi diệu, hắn cũng không thể diễntả thành lời, chỉ là cảm thấy rất vui vẻ, cũng rất thần kỳ.
"Ca, đứa nhỏ cũng sắp ra rồi, chúng ta làmnôi cho nó đi." Ở hiện đại, khi đi dạo siêu thị, hắn từng ngắm qua khôngít loại nôi, bây giờ ngẫm lại, Quý An Dật cảm thấy chúng rất thực dụng.
Ngược lại Vương Bảo Nhi nghe không hiểu. "Cáigì nôi?"
"Ách. . . . . ." Quý An Dật bị hỏi lại,cười hắc hắc, nhanh chóng nghĩ nên giải thích như thế nào. "Chính là giườngnhỏ, nếu không, đứa nhỏ ngủ bằng gì a?"
"Bé còn quá nhỏ không thể ngủ một mình được,đương nhiên phải ngủ với người lớn." Vương Bảo Nhi nói xong, lại tỉ mỉ giảithích chuyện này từ đầu.
Tuy nói bây giờ còn sớm, có lời này mở đầu, nhâncơ hội này giải thích một chút cũng tốt.
Quý An Dật nghe, trong lòng nói thầm.
Cho ngươi nói lung tung, cho ngươi lắm miệng. . .. . .
Không biết lần trước trong lúc vô ý lắm miệng đụngtrúng dây thần kinh nào của Vương Bảo Nhi, y bắt đầu lôi kéo Quý An Dật giảnggiải về chuyện mang thai, trong lúc đó phải chú ý cái gì, về phuơng diện ăn mặcphải từ từ, tỉ mỉ, còn chuyện đứa nhỏ nữa.
Quý An Dật rất khổ não, nghĩ biện pháp trốn VươngBảo Nhi, nếu còn tiếp tục, hắn cảm thấy mình sẽ thành bệnh xà tinh (*) mất.
(*): bị thần kinh.
"Vợ, có ngươi không thích nghe ca giảng giảichuyện đứa nhỏ không?" trải qua mấy ngày nay, Vương Tiểu Nhị đã nhìn ranguyên nhân vợ khác thường, nghĩ đến chuyện lần trước hắn nói, y mới đoán ra.
Quý An Dật nghe thấy lời này, hắn nghe ra trong giọngnói ngốc tử có chút rầu rĩ không vui, tuy không rõ, nhưng hắn vẫn nghe ra,trong đầu có chút hỏang hốt, lại có chút bực bội khó hiểu.
Hắn dứt khóat không trả lời, hắn cũng không biếtphải trả lời như thế nào, quay mặt vào tường, nhắm mắt lại kiến cho mình ngủ.
Nhìn phản ứng này của vợ, Vương Tiểu Nhị hé miệng,đưa tay ôm hắn vào lòng, qua một lúc mới nói. "Ngày mai ta nói với ca."
"Nói cái gì?" Qua một lúc, Quý An Dật mớihỏi lại. Hỏi xong, hắn có hoiư hối hận, khô khốc nói thêm một câu. "Takhông biết phải diễn tả tâm tình của ta như thế nào. . . . . ."
"Nói vợ còn nhỏ, giảng cái này có hơi sớm."Vương Tiểu Nhị nói xong, lại nói. "Vợ ngươi đừng đưa lưng về phía ta."
Quý An Dật hít sâu một hơi, khống chế nội tâm đangbuồn bưc khó hiểu. "Trong lòng ta có hơi rối."
"Ta không cần đứa nhỏ, ta đã nói rồi."Qua nửa ngày, Vương Tiểu Nhị mới ôm sát vợ nói một câu.
Trầm mặc, yên lặng trầm mặc, thậm chí có thể ngherõ tiếng tim đập.
"Ngốc tử. . . . . ." Quý An Dật xoay người,ôm Quý An Dật, thở dài. "Ngủ đi, ta không sao."
Từ đó về sau, Vương Bảo Nhi không hề lôi kéo hắnnói về chuyện mang thai chuyện đứa nhỏ.
Trong lòng Quý An Dật hiểu được nguyên nhân trongđó, thấy Vương Tiểu Nhị bận rộn, hắn không biết nói tâm trạng của hắn như thếnào.
"Gần đây ngươi sao vậy?" Trương tam canhi thấy Quý An Dật ngồi ngẩn người phát ngốc, thì có hơi lo lắng.
Trong lòng Quý ca nhi giấu chuyện gì?
"Không có gì." Quý An Dật cười cười, hỏi."trong hầm mơ còn không?"
"Còn một chút, không nhiều lắm, phải làm mứttrái cây sao?" Trương tam ca nhi hỏi.
"Ừ." Nói xong, hai người liền vào hầm.
Hôm đó vào buổi tối, lẳng lặng nằm trên giường,Quý An Dật ngủ không được, hắn nhớ rất nhiều chuyện cũ, cũng muốn rất nhiềuchuyện.
Hắn muốn có một gia đình, vô cùng đơn giản, cuộc sốngbình thường thản nhiên, cùng nhau vui vẻ hòa thuận sống qua ngày.
Sau này hắn phát hiện mình chỉ thích nam nhân,thói đời bây giờ, nam nhân với nữ nhân sống với nhau tạo thành một gia đình,cùng nhau hòa thuận sống qua ngày, còn khó khăn nhiều, nói chi đến nam nhân vớinam nhân, nhưng hắn vẫn muốn có một gia đình.
Trong gia đình nếu thiếu một đứa nhỏ, chung quy sẽcảm thấy thiếu một cái gì đó, dường như gia đình này, sẽ không là một gia đìnhđúng với ý nghĩa của nó.
Hắn từng nghĩ tới, nếu sau này hắn tìm được mộtngười thích hợp với mình, đến một độ tuổi nhất định, bọn họ phải đi nhận nuôi mộtđứa nhỏ.
Bây giờ, hắn gặp được một người như vậy, có mộtgia đình, cuộc sống đơn giản yên bình.
So với suy nghĩ và chờ mong của hắn rất giốngnhau. Chỉ thiếu một đứa nhỏ. . . . . .
Một đứa nhỏ. . . . . .
Trong đầu hắn hiện ra hình dáng lớn bụng của VươngBảo Nhi, Quý An Dật phát hiện tâm tình của mình rất bình tĩnh, hắn nghiêng đầu,nhờ ánh trăng nhìn Vương Tiểu Nhị đang ngủ bên cạnh, không biết y mơ thấy gì,mà cười ngốc, đột nhiên hắn nhớ đến rất nhiều hình ảnh, nhớ tới ngốc tử từngnói với hắn, về chuyện đứa nhỏ.
Thuận theo tự nhiên đi. . . . . .
Ôm lấy ngốc tử, nhắm mắt lại, những suy nghĩ xoayquanh trong lòng hắn mấy ngày nay, ngoài ý muốn biến mất không tháy, lúc nàyđây, hắn thật sự buông xuống, tất cả đều giao cho ông trời, hắn theo mệnh mà sống.

Bạn đang đọc truyện trên: truyentop.pro

Tags: #đam