18.Leo núi
Xe buýt dừng lại tại một bến đỗ cách núi một khoảng không xa lắm, hai người lại vui vẻ đi bộ cùng nhau đến núi.Đúng là đầu mùa có khác, rất nhiều cặp đôi cùng gia đình cùng nhau đi leo núi. Jeon Jungkook ngại ngùng nhìn lén Taehyung, chúng ta có phải đi lộn chỗ rồi không.
"Sao thế?"- Taehyung đột nhiên quay ra nhìn Jungkook
Bị hắn bắt gặp mình nhìn trộm hắn, Jungkook đỏ bừng cả mặt, vội vàng đánh trống lãng chạy lên phía trước.
"Chúng ta bắt đầu leo núi thôi"
Kim Taehyung chỉ biết cười ngốc, thỏ con của hắn quả nhiên làm gì cũng đáng yêu.
Jungkook nửa đoạn đường đầu nhảy nhót như con thỏ, miệng ríu ra ríu rít hát vu vơ, nhìn như ánh mặt trời mùa xuân tràn đầy năng lượng, cho nên nửa đoạn đường sau không còn sức lực, ỉu xìu bước đi như cái bánh mì dính nước.
Kim Taehyung lắc đầu ngao ngán, từ nãy đã nói đi chậm thôi thì không nghe để bây giờ mệt thành ra thế kia, hắn nhìn Jungkook mệt nhọc đi từng bước trên đoạn dốc càng ngày càng cao mà vừa buồn cười vừa thương.
" Này đồ ngốc cứng đầu mệt lắm rồi phải không?"
Jeon Jungkook đầu lấm tấm mồ hôi bất mãn nhìn Taehyung
" Còn bao lâu mới đến đỉnh núi vậy Taehyung?"
"Còn rất xa đó đồ ngốc."
" Thật sao?"Jungkook ỉu xìu thở hắt ra một hơi.
"Không sao, chúng ta tiếp tục"
Kim Taehyung cười đến thắt ruột, rõ ràng là rất mệt vẫn tỏ ra khí phách, Jungkook ơi là Jungkook cậu thật là ngạo kiều.
" Cậu khỏe thật nha, nhưng mà tôi mệt quá rồi, cậu cõng tôi được không?"- Kim Taehyung bỗng dưng ngồi thụp xuống mếu máo, tay xoa xoa cổ chân tỏ vẻ rất đau đớn.
Bạn đang đọc truyện trên: truyentop.pro