CHƯƠNG 12: THẬT ĐAU KHỔ TA KHÔNG THỂ ĐẶT ĐỀ TỰA ĐƯỢC

~ CHƯƠNG 12: THẬT ĐAU KHỔ TA KHÔNG THỂ ĐẶT ĐỀ TỰA ĐƯỢC TAT

edit: Mao

————————–

Về đến nhà, Ngô Diệc Phàm có chút hậm hực, mở cửa đổi giày xong liền ngồi xuống vỗ sàn.

"Thổ Phì!"

Chỉ tích tắc liền nhìn thấy cách đó không xa Thổ Phì đang lăn lộn trên sàn lạch bạch chạy tới, hắn vươn tay tới ôm lấy tiểu tử kia vào lồng ngực.

"Hóa ra nhóc tên Hưng Hưng a, ừm........ Anh còn cảm thấy không bằng khí phách của cái tên Thổ Phì."

Đại ca cám ơn anh...........

"Người nọ nghe giọng hình như không phải người xấu, hẳn là...... đối với nhóc rất tốt?" Diệc Phàm cứ thao thao bất tuyệt, mèo nhỏ trong lồng ngực ngẩng đầu nhìn không lên tiếng, trong lòng nó nghĩ ngươi nha nói cái gì ta một chữ cũng không hiểu.

"Nhưng nếu hắn đối với nhóc không tốt thì phải trốn ra nga, anh cố gắng làm việc vẫn có thể tiếp tục nuôi nhóc."

Mắt sáng lên, cong đuôi liếm liếm.

Mẹ nó vẫn nghe không hiểu ╮(╯▽╰)╭

"Mới một tháng đã có chút cảm tình rồi." Diệc Phàm vươn tay chọc chọc lên bụng Thổ Phì "Tsk..tsk.. như thế nào mà đã nuôi ngươi béo thấ này, tiểu tử ngươi hấp thu cũng tốt lắm" chọc vài cái mèo nhỏ vẫn không để ý đến mình, hắn không khỏi cảm thấy có chút thất vọng trong lòng, "Uy để ý anh một chút đi...."

Mama nói những người tự lẩm bẩm một mình đầu óc đều có vấn đề, vậy nên không cần đế ý đến anh.

Nhảy ra khỏi vòng tay của Ngô Diệc Phàm, ngoáy đuôi tự mình chơi đùa. Hắn nhìn thấy mông mèo nhỏ ở xa xa, không khỏi có chút thương cảm.

.

Buổi sáng ngày nghỉ đầu tiên, Ngô Diệc Phàm dậy thật sớm, dọn dẹp nhà cửa sạch sẽ, sau đó gọi điện cho Lộc Hàm. Giữa cuộc trò chuyện giọng nói của Lộc Hàm có cảm giác rất vui vẻ, còn có một chút thanh âm quen thuộc trộn lẫn.........

Lộc Hàm ở đầu dây bên kia vui vẻ nói sớm như vậy ta chỉ bắt đầu ra khỏi cửa a, Thổ, à Hưng Hưng nó thức dậy chưa. Hắn liếc nhìn Thổ Phì ngồi bên cạnh chân mình một cái rồi trả lời ân, nó đang ở bên cạnh ta.

Lộc Hàm hưng phấn nhập tâm vào vai diễn, ngươi có thể ôm nó lại đây kêu vài tiếng không?

Hắn không lên tiếng mà chỉ thở dài xoay người ôm Thổ Phì lại.

"Kêu đi."

Mèo nhỏ liếc nhìn Diệc Phàm một cái.

".........."

Ngô Thế Huân ngồi một bên lắc đầu nhìn Lộc Hàm che miệng sắp cười ra tiếng, xấu xa, tsk..tsk.....

"Hưng Hưng!~ Anh là Lộc Hàm ~ bảo bối à ~"

A Hàm Hàm!

Thổ Phì trợn tròn con ngươi, hai tai cũng vểnh lên, nhìn đồ vật trên tay Ngô Diệc Phàm rồi kinh hoảng kêu lên.

"Meow! ~~~Meowmeowmeow~~~"

Mẹ nó quả nhiên là mèo của người ta.

Ngắt điện thoại, tâm trạng của Diệc Phàm tuột thấp hết mức, ôm Thổ Phì đặt xuống sàn nhìn vào mắt mèo nhỏ, có một loại xúc cảm dâng lên trong lòng.

Tìm vài túi giấy lớn thu thập đồ vật của Thổ Phì, nào là chuột đồ chơi, đệm nhung, sữa tắm, khăn lông, bát thức ăn cho mèo......

Sau đó nghĩ lại, người ta vốn là chủ của mèo nhỏ, làm sao trong nhà không có những thứ này được, hắn ở đây thu thập làm cái quái gì chứ?

Lại thở dài, tim quặn thắt, đem tất cả những thứ thu thập nửa ngày trả lại chỗ cũ. Quên đi, cái gì cũng không để ngươi mang theo, ngươi cứ như vậy cùng hắn trở về đi.

.

Thời điểm ấn chuông cửa, kỳ thật trong lòng Lộc Hàm có chút khẩn trương, cũng có kích động [?], cũng có sợ bị lộ tẩy. Hít sâu, hít sâu, hướng Ngô Thế Huân cách đó không xa đang trốn sau cột điện làm dấu hiệu OK rồi vươn tay ấn chuông cửa.

Ngô Diệc Phàm dự đoán hẳn là Lộc Hàm, nhưng khi mở cửa vẫn bị bộ dạng của y làm kinh động. A, người như vậy a, xem ra là người rất ấm áp và chiếu cố Thổ Phì.......

( ̄▽ ̄;) Ngươi chắc không?

Lộc Hàm nhìn thấy vẻ mặt ủ rũ của hắn suýt nữa đã cười lên tiếng, vội vàng hỏi thăm một chút, nói ta là Lộc Hàm. Đối phương chỉ đáp cho có lệ, nói câu vào đi rồi xoay người bước vào nhà.

Lộc Hàm le lưỡi theo sau, thấy Thổ Phì đang lim dim trên sô pha ở phòng khách nhãn tình liền sáng lên, tiến lên đem mèo nhỏ ôm vào lồng ngực.

"Hưng Hưng em thật sự ở đây! Làm anh lo lắng muốn chết! Ngươi tiểu hỗn đản này cũng không biết anh nhớ em như thế nào đâu balabala..........."

Đột nhiên bị làm tỉnh giấc, Thổ Phì mở to mắt thấy trước mặt cư nhiên là Lộc Hàm thì lập tức kêu gào thảm thiết. Lộc Hàm làm sao không biết nó đích thị là đang kháng nghị, nhẫn nhịn cười tiếp tục diễn vai chủ nhân.

"Nga nga biết rồi biết rồi không cần sợ a, giờ mang em về nhà."

Mẹ nó buông ta ra lão tử sẽ giết ngươi! Ngô Diệc Phàm anhđứng đó không nói lời nào là ý gì!!"

Ôm Thổ Phì đứng lên, y cười khanh khách hướng tới Ngô Diệc Phàm.

"Thật sự rất cám ơn anh, tôi mới ra ngoài một buổi chiều liền không thấy tăm hơi nó đâu, tôi tìm đã lâu suýt nữa là bỏ cuộc.........."

Hắn xấu hổ hắng giọng "Nga không có gì, tôi chỉ trùng hợp về nhà nhìn thấy nó ở cái hộp ven đường, vốn tưởng nó bị bỏ rơi nên mang về nuôi........... anh là chủ nhân nó thì mang về nhà đi."

Lộc Hàm nhìn Ngô Diệc Phàm người gần một thước chín mặc áo len cả người tản ra một cỗ ưu thương, nói chuyện bất giác sờ lên mũi cũng hiểu hắn đang khổ sở, nhưng mà không có cách nào khác, đây cũng là muốn tốt cho các ngươi. Nội tâm cũng thả lỏng......

Thổ Phì ở trong lòng Lộc Hàm kêu gào không yên, ở trong mắt Diệc Phàm lại thành lâu ngày không gặp chủ nhân hôm nay rốt cuộc gặp lại nên phấn khích vui sướng. Do dự một chút hắn vẫn vươn tay sờ đầu mèo nhỏ.

"Tạm biệt, trở về nhớ nghe lời a."

Lộc Hàm ôm Thổ Phì ra vẻ muốn lấy ảnh chụp trong túi ra cho hắn xem, nhưng Ngô Diệc Phàm khoát tay nói không cần ta tin ngươi. Lộc Hàm làm ra vẻ ung dung hỏi hắn không phải ngươi không nỡ xa nó chứ? Hắn chỉ mỉm cười nhìn Thổ Phì khiến cho người ta có chút không thể đoán ra ý nghĩ của mình.

"Tôi đã quen một thân một mình từ khi cha mẹ mất, đột nhiên có thêm một vật nhỏ như vậy nên có chút tình cảm. Ha ha......... bất quá anh dù sao cũng là chủ nhân của nó, mang nó về nhà đi........"

Lộc Hàm trợn to mắt nhịn không kêu ra tiếng.

Ngô Thế Huân bọn họ không phải nói cha mẹ Diệc Phàm đi làm dài hạn không có ở bên cạnh thôi sao? Như thế nào mà.......

Không biết phải hỏi gì thêm Lộc Hàm chỉ có thể nói xin lỗi tôi không phải cố ý mạo phạm, Diệc Phàm cười khổ một cái tỏ ý không sao tôi không ngại, Lộc Hàm lại lịch sự nói cảm ơn lần nữa rồi chào tạm biệt, hắn nhẹ nhàng đóng cửa lại không dám nhìn theo dáng bọn họ rời đi. Đứng trong phòng nhìn chung quanh ngoại trừ hắn chỉ có căn phòng trống rỗng, bất giác cảm thấy cay sống mũi......

Ngô Diệc Phàm ngươi xem, ngươi thế nào cũng chỉ còn có một mình.

Bạn đang đọc truyện trên: truyentop.pro