Chương 14: Ý Nghĩa và Hành Trình
Một buổi chiều mùa xuân, ánh nắng len lỏi qua tán lá, chiếu xuống chiếc bàn nhỏ ngoài trời nơi Phong và Lâm đang ngồi. Họ không còn bàn về bản thảo hay công việc, mà chỉ lặng lẽ thưởng thức không gian yên tĩnh và sự hiện diện của nhau.
Trên bàn, một cuốn sách mỏng đã được lật mở – cuốn "Thế Giới Trong Tôi". Phong khẽ lật trang, nhưng anh không đọc, mà chỉ nhìn những dòng chữ như thể đang ôn lại một hành trình đã qua.
"Anh đang nghĩ gì thế?" Lâm hỏi, giọng nhẹ nhàng.
Phong ngẩng lên, ánh mắt dịu dàng hơn bao giờ hết: "Anh nghĩ... mọi thứ đã thay đổi."
Lâm nghiêng đầu, tò mò. "Thay đổi thế nào vậy?"
"Anh không còn cảm giác lạc lối như trước," Phong đáp, đặt cuốn sách xuống. "Anh không biết mình đã tìm được câu trả lời chưa, nhưng anh biết một điều: Anh không còn phải tìm kiếm nó một mình nữa."
Lâm khẽ cười, nhưng nụ cười ấy mang theo cả sự đồng cảm sâu sắc. "Em cũng vậy. Anh biết không, em chưa từng nghĩ rằng mình sẽ tìm thấy ý nghĩa cuộc sống trong công việc này. Nhưng cuối cùng, em lại tìm được điều lớn hơn – một người để chia sẻ."
Một khoảnh khắc đơn giản nhưng đặc biệt.
Cả hai im lặng trong vài giây, nhưng sự im lặng ấy không mang theo sự xa cách. Thay vào đó, nó là sự thấu hiểu – một cảm giác mà họ không cần phải diễn đạt bằng lời.
Phong khẽ vươn tay, đặt nhẹ lên bàn tay của Lâm.
"Cảm ơn em, Hải Lâm," anh nói, giọng khàn nhưng ấm áp. "Em không chỉ giúp anh hoàn thành cuốn sách này, mà còn giúp anh tìm lại chính mình."
Lâm nhìn vào mắt Phong, cảm nhận được sự chân thành trong từng lời nói. "Cảm ơn anh, An Phong. Vì đã cho em thấy rằng kết nối không chỉ là công việc, mà còn là ý nghĩa lớn nhất trong cuộc sống."
Một cuộc sống mới, một hành trình mới.
Thời gian trôi qua, cuốn "Thế Giới Trong Tôi" không chỉ trở thành một tác phẩm để lại dấu ấn trong lòng một nhóm độc giả đặc biệt, mà còn là minh chứng cho hành trình thay đổi của An Phong và Hải Lâm.
Phong tiếp tục viết, không phải vì áp lực thành công, mà vì niềm vui được chia sẻ những suy nghĩ sâu kín nhất của mình. Lâm, từ một người luôn chạy trốn khỏi cảm xúc, giờ đây đã học cách chấp nhận chính mình và những điều cậu thực sự mong muốn.
Một buổi tối, khi cả hai ngồi cùng nhau trong căn hộ của Phong, Lâm bất giác hỏi:
"Anh nghĩ thế giới này có thật không?"
Phong khẽ cười, đặt tay lên tay ngườin yêu: "Anh không biết. Nhưng anh biết một điều: cảm giác này là thật."
Lâm nhìn anh, nụ cười nở trên môi. "Em cũng vậy."
Trong không gian yên tĩnh, chỉ có tiếng nhạc nhẹ nhàng và ánh đèn vàng ấm áp, cả hai đều cảm nhận được rằng họ không chỉ tìm được ý nghĩa mới trong cuộc sống, mà còn tìm được nhau.
Và đó, với họ, là tất cả.
(Hết truyện)
Bạn đang đọc truyện trên: truyentop.pro