cổ tích. vệt nắng giữa lòng đại dương.
⚠️warning : occ, lowcase, cổ tích và không đúng với sự thật.
cổ tích, rất nhiều điều kì cục và chẳng đâu vào đâu trong câu văn của tôi. hi vọng bạn sẽ chỉ xem chúng như một mẩu truyện nhỏ để đưa mình về những ngày thơ bé.
plot của tôi, tác phẩm thuộc quyền sở hữu của tôi. xin đừng mang chúng đi đâu cả.
gửi một lời chúc sớm đến mọi người nhé, dù có là ngày lễ tình nhân hay không thì cũng sẽ có một ngày vui bên cạnh bạn người yêu nhé 💖
.
.
.
trần trung hiếu, một kẻ gàn dở, lập dị và cau có với tất cả mọi thứ có trên cuộc đời này.
cuộc sống hằng ngày của gã chỉ lặp đi lặp lại mỗi việc đi học và trở về nhà. rồi gã sẽ lại lăn lộn trên chiếc giường của mình, lại quay cuồng với mớ hổn độn trong lòng.
trần trung hiếu đã từng nghĩ cuộc sống của mình nhạt toẹt, u uất và chẳng màu mè như bao cuộc vui ngoài kia. gã cứ ngỡ rằng cuộc sống của mình sẽ chỉ như thế, nếu không có một người. một người làm thay đổi tất cả, kể cả cách sống lẫn lối suy nghĩ của gã - thành hưng.
trung hiếu không biết phải nói thế nào cho đúng về người bạn này. một người bạn nhỏ, mang theo bên mình là một đôi cánh màu xanh ngọc. chúng phát ra thứ ánh sáng màu trắng ngà, không quá chói mắt, cũng không quá mờ ảo. một thứ ánh sáng ngọt ngào đối với trung hiếu, nó thu hút gã ngay từ lần chạm mắt đầu tiên.
trung hiếu gặp thành hưng vào buổi chiều của một ngày mệt mỏi. khi gã trở về nhà sau tiết học cuối cùng trong ngày, một ánh sáng lập lòe phát ra từ trong kẹt tủ quần áo thu hút sự tò mò của trung hiếu.
gã bước đến gần hơn. tiếng động to làm thứ gì đấy sợ hãi mà rục rịch. trung hiếu ghé mắt nhìn vào trong, một thân hình nhỏ xíu hiện ra trước mắt gã.
tròn mắt, gã giật người trước cái thứ bé xíu trước mặt mình. trung hiếu không sợ hãi, ngược lại còn cảm thấy thú vị trước người kia.
" người biến đi ! "
nó núp dưới chiếc túi áo sơ mi của trung hiếu, hé con con mắt nhỏ ra nhìn gã. trung hiếu quá to lớn, nó sợ hãi mà rụt cổ, lớn tiếng quát tháo.
" bạn tên gì vậy ? "
trung hiếu đứa bàn tay của mình đến trước mặt nó, gã hồ hởi đón lấy nó như một cánh hoa hồng mềm mại.
nó đặt cái bàn tay bé xíu của mình vào ngón tay của gã, nhìn vào ánh mắt kia và nó hiểu rằng gã không có ý định hãm hại mình.
" tôi tên là edric, quản gia của dòng tộc mariposa. còn...cậu tên là gì ? "
nó chậm chạp nhích từng chữ, đưa đôi mắt tròn xoe nhìn gã.
" tôi tên là trung hiếu, trần trung hiếu. "
gã ngắm nhìn nó ngồi trong lòng bàn tay mình, trung hiếu mĩm cười.
thật ra, gã chưa bao giờ tin trên đời này có thần tiên, đặc biệt là tiên cánh - thứ vốn dĩ chỉ là cổ tích.
đúng thật giống như mấy lời đồn đại, tiên cánh có một vẻ đẹp thuần khiết và trong sáng, chạm mắt một giây là đủ say cả đời. nhưng gã cứ ngỡ rằng chỉ có nữ tiên cánh mới mang vẻ đẹp ấy, không ngờ đến nam tiên cũng xuất sắc đến vậy.
trung hiếu đặt nó trên bàn học của mình, gã ôn tồn hỏi.
" edric này, liệu tôi có thể gọi cậu bằng một cái tên khác không ? "
" có, bà của tôi bảo rằng, nếu một ngày tôi gặp con người, tôi sẽ tên là thành hưng. này, cậu có phải là con người không ? "
" đúng vậy. tôi là con người. "
" à, hóa ra anh là con người. "
thành hưng kể cho trung hiếu nghe rằng, ở cung điện của dòng dõi nhà mariposa, con người là một thứ gì đấy rất đáng sợ. công chúa kể với nó rằng, con người to lớn và độc ác.
" con người không có phép tiên như chúng tôi, nhưng lại có thể tạo ra độc dược đúng không ? con người nắm giữ tất cả những quyển thiên cổ ghi chép độc dược ? "
gã chau mài nhìn thành hưng, trung hiếu thật sự không hiểu mấy thứ nó nhắc đến là gì cả.
thành hưng bảo, định kiến của dòng tộc mariposa về con người vô cùng hà khắc. nhưng với bà của thành hưng thì hoàn toàn ngược lại.
" bà tôi kể rằng, con người thật sự rất tốt bụng, họ vui vẻ và rất hiếu khách. bà tôi đã từng có tình yêu với con người. "
" vậy, có lẽ tình yêu của bà cậu rất đẹp nhỉ ? "
" không. người đấy rời bỏ bà tôi, ông ta ra đi chẳng một lời. bà tôi bảo rằng sẽ không hận loài người, có vẻ ông ta rời đi vì chẳng biết cách để đối diện với tình yêu của họ. "
con người ích kỉ nhỉ ? trung hiếu đã tự hỏi rằng, liệu một ngày mình rơi vào hoàn cảnh tương tự, thì liệu gã có hành xử một cách ích kỉ như thế hay không ?
" vì sao cậu lại ở đây ? "
" tôi cũng không biết nữa. khi tôi bước vào nhà kho để dọn dẹp lại chút đồ. trượt chân, ngất đi luôn. mở mắt ra đã nằm trong đống chăn bông kia. "
" nhà cậu ở đâu ? "
" tôi sống trong cung điện, là một quản gia, tuy có hơi trẻ tuổi nhưng tôi được mọi người tin tưởng lắm. "
thành hưng lại bắt đầu kể về cái chốn cung điện của gia tộc mariposa quyền quý. nằm trong một khu rừng nhỏ và cách làng dân khoảng nửa ngày đường.
nó lại kể về fairytopia, một mảnh đất có mấy cây hoa có thể phát ra âm thanh, chúng ca hát bất kể ngày đêm. có mấy tảng đá có thể tự di chuyển và chúng chạy nhảy khắp cả vùng, có mấy lần còn làm người ta bị thương. thành hưng còn kể về một người bạn của tiên cánh bướm, giống loài gấu tiên. chúng trông giống y hệt một con gấu nhưng lại mang thêm một chiếc cánh tiên.
tuy tiên cánh bướm có rất nhiều gia tộc khác nhau, cũng có những tục lệ của riêng mình. nhưng họ không chia phe để đánh nhau giành quyền lực như trong mấy bộ phim hoạt hình mà gã từng xem cùng em gái. tiên cánh bướm tôn trọng nhau, họ luôn chào đón những người bạn từ những vùng đất xa xôi khác đến thăm.
tiên cánh bướm có phép, nhưng không dùng chúng để điều chế mấy loại độc dược giết người. họ dùng chúng để gieo mầm và hương thơm cho hoa dại.
cả một buổi chiều hôm ấy, đến tận sập tối, gã ngồi nghe nó kể từng câu từng chữ về vùng đất của nó. rồi lại về cuộc sống của thành hưng. trung hiếu phải công nhận rằng, cuộc sống của nó và gã vô cùng trái ngược nhau.
việc của thành hưng mỗi sáng chính là đánh thức mọi người trong cung điện dậy và chuẩn bị đồ ăn sáng. những việc này chỉ cần dùng phép tiên là có thể hoàn thành một cách nhanh chóng, nên không quá khó khăn với nó. tuy thành hưng không phải đến trường như trung hiếu, thay vào đó nó phải đến thư viện của toàn thành phố.
nếu trung hiếu phải vùi đầu vào mớ kiến thức mà gã chẳng hiểu. thì thành hưng phải đến đấy, chỉ để sắp xếp lại toàn bộ sách. thay bìa mới cho những sách cũ, lau chùi và kiểm tra những quyển sách chưa được trả đúng hạn. hầu hết một ngày của thành hưng đều dành cho công việc này, đến tối thì lại trở về nhà và chuẩn bị nước tắm cho chủ nhân.
trung hiếu, sáng đi học, trưa về ăn cơm, chiều vẫn tiếp tục đi học, hiếm lắm được vài hôm đi trượt ván một mình ở công viên, tối nằm lăn lộn ở nhà.
tiếng chuông điện thoại trung hiếu bỗng reo lên, là báo thức. à, là chiếc báo thức gã cài giờ để đi tắm. đôi lúc trung hiếu cũng tự nhận mình là một kẻ lập dị, ít nói chuyện với ai nhưng lại hay làm trò một mình, không tuân thủ giờ giấc chung của tập thể nhưng lại luôn tự lập cho mình một thời gian biểu rõ ràng cho từng ngày.
gã dọn sạch chiếc tủ bàn học bừa bộn của mình, lót một miếng vải mỏng và đặt vào trong một con gấu bông nhỏ cùng vài chiếc đèn leg.
" tạm thời hưng ở trong này nhé ? "
thành hưng bay lên, nó nhìn vào trong rồi gật gù đồng ý. đợi khi thành hưng yên vị trên thân con gấu bông nhỏ, gã mới đóng cửa hộc tủ lại.
chuyện vừa rồi như thể là một giấc mơ, gã còn chẳng biết có nên tin hay không việc mình đã gặp được tiên.
trung hiếu kể việc này lại cho hoàng hải, một người bạn của mình. và thứ mà anh ta làm khi vừa nghe đến ba chữ " tiên cánh bướm " chính là bật cười một cách rất vui vẻ. anh xem lời nói của gã như một trò tiêu khiển để mua vui cho bản thân.
" mày có bị ngáo không đấy ? hay ban nãy được em nào xinh quá tặng quà rồi ngơ ngác đến bật ngữa. xong giờ đâm ra ngáo luôn à ? "
" ơ kìa thằng hâm này ? bố mày đéo đùa đâu. "
" thế tiên nữ xinh không ? "
" xinh lắm, nhưng mà là nam- "
" ngáo rồi ! "
hoàng hải thả nhẹ một câu rồi cúp máy, anh vẫn không thể tin rằng gã có khả năng bịa ra một câu chuyện hài hước như vậy luôn ấy. vui đấy nhưng giả trân quá !
đời nào lại có chuyện người và tiên gặp nhau, rồi những đóa hoa biết hát, hòn đá biết chạy ?
trung hiếu bật lực, gã bước vào nhà vệ sinh, hất nước vào mặt mình. nhìn vào trong gương, trung hiếu nghĩ mình bị điên rồi.
ngâm mình trong làn nước mát lạnh và sau đó là bước ra và mở hộc tủ. thành hưng vẫn ở đấy ? chuyện này cho thấy gã không hề mơ, đây là thật ?
thành hưng bay lên và yên vị trên vai gã, nó bám lấy chiếc áo thun của trung hiếu.
" này, cậu có nước cho tôi tắm không ? "
" tiên các cậu cũng cần phải tắm à ? "
thành hưng gật đầu. chẳng lẽ chỉ cần dùng tay xua xua vài cái là sạch sẽ cả người lại có hẳn một bồ đồ mới ?
" cậu cần nước gì ? "
" chỉ cần là nước trắng, nếu là sữa thì càng tốt, điều đấy sẽ giúp phép tiên của tôi mạnh hơn. "
trung hiếu vốn định mang sữa lên cho thành hưng nhưng gã sực nhớ ra rằng mình đã uống hết vào ngày hôm qua rồi.
" nhà tôi hết sữa rồi. mai tôi đi mua cho cậu nhé ? "
gã đặt một ly nước xuống bàn học và nói. thành hưng gật đầu tỏ vẻ cảm ơn. ngay sau đó liền đầy trung hiếu khỏi phòng.
" người ta tắm, cậu phép tắt một chút đi chứ ? "
gã bật cười trước giọng điệu của thành hưng, quả thật là tiên cũng không giống những gì gã nghĩ cho lắm đâu.
" cậu ăn gì ? "
" ở thành phố của tôi, những người giàu sẽ dùng bữa với mật hoa hoặc mật ong cùng vài cánh hoa hồng. còn thấp hơn, sẽ chỉ ăn cánh hoa dại cùng vài giọt sương. "
" ở đây không có những thứ ấy ? "
trung hiếu lắc đầu trước mấy món ăn mà thành hưng nói ra. bây giờ thì lấy đâu ra mật hoa, mật ong ?
gã lục trong cặp của mình một chiếc kẹo mạch nha, bóc vỏ và đặt xuống bàn. thành hưng nhìn thấy liền vui vẻ mà bay đến gần, nó chau mài nhìn gã.
" làm sao để ăn nó ? "
" ngậm ? "
" to quá ? "
gã lắc đầu. bây giờ làm sao đây nhỉ ? trung hiếu mang viên kẹo nấu chảy ra rồi đưa cho nó.
" nóng lắm. "
" nhưng nếu đợi nó nguội thì nó sẽ cứng lại."
trung hiếu thở dài. dù sao đi nữa thì cũng không thể để thành hưng đói bụng được. gã lật đật chạy đi mua một hũ mật ong nhỏ đặt trước mặt nó. nhìn thấy chúng, thành hưng liền mỉm cười một cách vui vẻ mà nhận lấy.
" lúc còn ở cung điện, tôi ít khi được ăn món này. tôi chỉ được ăn cánh hoa dại thôi... "
gã bật cười trước vẻ mặt của nó, chăm chú mà ngắm nhìn.
từ cái ngày mà trung hiếu gặp thành hưng, phải nói là cuộc sống của gã cũng phần nào bị xoay chuyển. cảm giác có thành hưng ở bên cạnh như thể có một người bạn thân vậy. bất cứ lúc nào cũng có thể cùng nhau trò chuyện, thậm chó là cùng nhau thức đến sáng để xem phim.
gã sẽ chọn những bộ phim kinh dị để cùng xem với nó, thành hưng sẽ lại nép chặt vào túi áo gã. rồi nó sẽ lại thì thầm chửi cái quái gì đó mà trung hiểu chẳng quan tâm.
gã và nó sẽ cùng ngủ. ngày trước thành hưng sẽ co người ngủ trong hộc tủ bàn, nhưng dần về sau gã và nó nằm trên cùng một chiếc giường. trong khi trung hiếu nằm ngủ, nó sẽ yên vị trên vai gã, cuộc tròn trong một tấm vải mỏng và say giấc nồng.
mỗi món ăn của gã đều sẽ chia ra một phần nhỏ xíu và sẽ được đặt trước mặt nó một cách cẩn thận. gã dần có những hành động hài hước và ngớ ngẫn.
hoàng hảu đã tự hỏi rằng, liệu thằng bạn của mình dạo này ngoài lập dị ra thì nó còn có thêm cái tính dở người à ?
trần trung hiếu thường xuyên rủ anh đến nhà sách gần trường. hoàng hải đã sốc đến mức xém ngất đấy. càng sốc hơn nữa khi hoàng hải thấy gã tìm mấy cái thứ nhỏ xíu. trung hiếu còn kéo hoàng hải đến mấy tiệm quần áo dành cho búp bê, gã tìm đủ thứ như quần áo, giày rồi dĩa đựng thức ăn hay cốc nước và đến cả bàn ghế gã cũng mua nốt.
" eo ? mày đổi tính à ? hôm nay lại đi mua đồ cho búp bê ? "
" không. mày làm sao mà hiểu được. "
gã chau mài, đáp lại câu hỏi của hoàng hải. anh phải công nhận cái mác lập dị mọi người gán cho gã chắc có lẽ cũng là vì mấy cái lý do này.
gã chăm chút cho thành hưng còn hơn cả bản thân mình. hàng ngày đều kể mấy chuyện vui ở lớp cho nó nghe. nào là gã đã bị phạt như thế nào vì tội đi muộn, hay mấy chuyện cãi nhau lặt vặt với hoàng hải.
mỗi lần như vậy, thành hưng chỉ mỉm cười rồi lại nói vài câu. mỗi lần nó cười, trái tim gã đều có chút gì đó không ổn.
trung hiếu tự cảm nhận là gã của dạo gần đây có chút khác biệt, cười nhiều hơn, nói nhiều hơn và tích cực hơn. mỗi khi gã buồn bã, thành hưng sẽ bay đến cạnh gã và mỉm cười một cái thật tươi,mang cho gã một cái hoa bé xíu. mỗi lần nhưng vậy, trung hiếu đều muốn ôm thành hưng vào lòng.
gã tự hỏi rằng, có bao giờ thành hưng sẽ biến thành con người và sống một đời với gã như trong mấy quyển truyện cổ tích hay không ?
bọn họ sẽ trải qua những khó khăn để rồi ở bên nhau trọn đời. để rồi, từ bao giờ, trung hiếu đã nhận ra rằng mình đã rơi vào chiếc lưới tình với chàng tiên cánh kia.
trước đây, trung hiếu nghĩ rằng bản thân sẽ chẳng yêu được một ai. gã cho rằng tình yêu thật phức tạp và màu mè đối với một con người đơn giản như gã. và cho đến hiện tại, trung hiếu biết rằng gã đã sai rồi. gã yêu một người, chỉ với một nụ cười nhàn nhạt của ngày nắng.
trung hiếu không cần một cái tình nồng cháy, quấn lấy nhau từng giờ từng phút. hay một cô người yêu xinh đẹp, quyến rũ và biết cách chiều chuộng gã. trung hiếu đơn giản cần một người hiểu được nỗi lòng của gã, ở cạnh gã vào những ngày mà đến cả hàng vạn ánh nắng nhỏ cũng không thể sưởi ấm lòng gã.
từ trước đến giờ, trung hiếu chưa bao giờ tự thừa nhận mình là một kẻ lập dị cả. gã chỉ cảm thấy mình hơn khó hiểu một chút, khó tính một chút.
gã từng có khoảng thời gian tường chừng như bản thân sắp tuyệt vọng đến nơi. thậm chí gã còn từng nghĩ rằng bản thân mình thật may mắn nếu như kết thúc cuộc đời của mình một cách sớm hơn. dần về sau, trung hiếu dần trở nên lập dị và cau có.
một gã trai gàn dở, nhạt toẹt với mớ hổn độn mà gã xem chúng là rào cản. để bây giờ nhìn lại và gã chỉ thấy rằng mình bừa bước qua một hòn đá bé xíu.
trung hiếu cũng hay kể chuyện này cho thành hưng nghe, mỗi lần như vậy, nó đều sẽ ân cần mà hôn vào má gã một cái thật nhẹ. đó là cách duy nhất mà thành hưng dùng đễ an ủi gã, mặc dù trung hiếu còn chẳng cảm nhận được nụ hôn ấy.
thành hưng cũng phải thừa nhận rằng bản thân mình có đôi phần thích trung hiếu. nhưng nó không muốn mình sảy chân vào con đường cũ của người bà. không muốn phải đối mặt với tình yêu và sự thống khổ.
thành hưng từng nghe công chúa elina kể rằng, nếu tiên cánh bướm mà rơi vào tay con người. họ chỉ sẽ có hai lựa chọn, một là chết và hai là sống trong đau khổ. điều này thì thành hưng tuyệt đối không tin, nhân chứng sống chính là người bà của nó, thậm chí cả nó của hiện tại cũng chẳng trầy xước tí da thịt nào.
elina hay dùng tay của mình chỉ vào cái dòng đỏ chót in trên quyển sách kia. cô gật gù rồi lại quay sang nói với nó.
" con người và tiên không thể yêu nhau. nếu có, họ đều sẽ rơi vào ngõ cụt của tình yêu. buộc họ phải rời bỏ nhau. "
nghĩ đến câu nói này, nó lại thở dài thườn thượt. nó bay lên nóc tủ quần áo, ngồi ở đấy thẫn thờ cả một ngày.
" hưng à, cậu bị sao thế ? không khỏe trong người à ? "
" tiên bọn tôi rất ít khi bị ốm, vả lại cậu còn hay cho tôi tắm bằng sữa. không thể ốm được. "
" thế sao cậu buồn vậy ? "
" hiếu ơi... tôi nhớ nhà. tôi nhớ fairytopia, nhớ cung điện mariposa và cả công chúa elina. bé gấu nhà tôi nữa... "
gã thở dài. nhưng nếu thành hưng rời đi, gã biết phải đối diện như thế nào với những ngày tẻ nhạt ?
" tôi không biết cách đưa hưng về. "
" tôi cần một cánh hoa nhài trắng và một ít bột than. "
theo như thành hưng nhớ, quyển sách thứ hai trăm ba mươi bảy ở ngăn tủ thứ tám trong dãy sách về lịch sử của fairytopia, hoa nhài trắng khi đặt dưới ánh nắng mặt trời lúc chín giờ hai mươi phút ba mươi sáu giây sẽ tạo ra một nguồn năng lượng đủ để mở ra một cánh cổng thần kì. chỉ cần cầm trong tay một ít bột than và bước qua đó, cánh cổng sẽ dẫn một thế giới khác.
" cách này là cách duy nhất rồi. chúng bị cấm ở fairytopia vì có nguy cơ mang lại nguy hiểm. "
có khả năng duy chuyển giữa ba thế giới, một là thế giới của con người, hai là thế giới của tiên cánh bướm và ba, thế giới của quái vật da xanh.
truyền thuyết kể rằng, quái vật da xanh chính là những loài vật nguy hiểm và gian xảo. chúng sẽ bắt mất những tiên cánh bướm và gieo rắc sự sợ hãi, giam giữ và hành hạ họ.
thành hưng có năm mươi phần trăm cơ hội để trở về thế giới của mình.
" vậy nếu cậu lạc vào thế giới của quỷ da xanh thì như thế nào? "
thành hưng lắc đầu, gã trừng mắt lên và nhìn nó. chẳng phải, nếu như vậy thì nó sẽ bị giam giữ ở đấy sao?
" có cách nào khiến tôi có thể đi cùng cậu hay không? thu nhỏ cơ thể tôi lại chẳng hạn. "
" có. tôi có thể thu nhỏ cậu lại bằng phép tiên của mình. nhưng tôi không biết cách giải phép... "
bằng mọi giá, gã muốn bảo vệ tình yêu nhỏ của mình.
" sách chỉ bảo, khi bạn tìm được thứ ánh sáng trong trẻo len lỏi giữa đại dương rộng lớn, tóm lấy nó, giữ chặt nó thì phép sẽ được giải. "
đến cái thứ mà thành hưng đọc nó còn chẳng hiểu là gì.
trung hiếu một hai đòi cho bằng được để đi cùng thành hưng, nhưng nhất quyết nó không đồng ý mà bỏ ngoài tai mấy lời ấy. hơn cả thế, thành hưng không muốn liên lụy gã.
ngày hôm sau, khi trung hiếu còn đang ở trường và vật vờ với đống bài tập toán. thành hưng chẳng hiểu tìm ở đâu ra hoa nhài trắng và cả bột than.
gã trở về nhà, buông bỏ cái vẻ mặt mệt mỏi kia chỉ để nở một nụ cười với tình yêu. nhưng rồi, gã nhận ra rằng, chẳng có ai cả...
trung hiếu nhớ những ngày mà thành hưng bay đến bên gã, dụi đầu vào hõm cổ gã. thành hưng sẽ lại thì thầm một câu gì đấy và mỉm cười. đôi lúc nó còn ngân nga mấy điệu hát như thể đang đắm chìm vào tình yêu.
ừ, tình yêu của gã.
và giờ thì nó đi mất rồi, tình yêu của gã đi mất rồi. gã phải làm thế nào đây ?
gã đã tự hỏi, bản thân mình liệu có phải là một người tốt ? hay là một gã trai tồi tệ, gã chỉ có thể đứng nhìn thành hưng đi mất, chẳng một lời tạm biệt.
thành hưng ở bên này chẳng khá khẩm hơn là mấy. không phải là lạc vào thế giới của quái vật da xanh, đáng sợ hơn chính là công chúa elina nổi giận.
" ngươi có biết ngươi đi bao lâu rồi không edric ? là ba năm, là ba năm đó ! "
thành hưng tròn mắt kinh ngạc khi nghe câu nói của elina, chính xác thành hưng chỉ đến nhà trung hiếu chưa đến ba tháng cơ mà ?
thời gian ở thế giới của con người trôi chậm đến thế sao ?
thành hưng dùng tất cả sự bình tĩnh của mình để tường thuật lại hết mọi sự việc, từ những ngày đầu.
" ngươi nghĩ ta có tin không ? nếu ngươi có đến đấy thật thì cũng đã bị con người cấu xé đến tan xương nát thịt rồi. "
nghe đến đây, thành hưng chỉ cúi đầu buồn bã. nó bay đến trần nhà, ở một hốc tường mang ra một sợi dây chuyền hình cánh bướm. đây chính là món quà cuối cùng và duy nhất nó nhận được từ người bà của mình.
đeo vòng vào cổ tay và nó bay đi mất. thành hưng còn chẳng rõ mình sẽ đi đâu và làm gì. chỉ đơn giản, nó không muốn nghe những lời nói xấu xa về người nó thương.
" trung hiếu không như thế, như thể cậu ta ở kiếp trước đã dành giựt hết thảy sự dịu dàng và ấm áp của cả thế giới vậy. "
thành hưng của những ngày sau đó chính là sự buồn bã và tuổi thân. nó bay và bay, cứ bay mãi như thế và chẳng biết điểm đến. ngày mưa thì nó núp dưới những cành hoa to lớn, ngày nắng thì bay đi phiêu lưu từ nơi này đến nơi nọ.
thành hưng cứ mãi lang thang, nó chẳng biết mình sẽ đi đâu. ngày ngày ăn hoa dại, uống hạt sương sớm.
nó ước gì mình được gặp lại trần trung hiếu. thành hưng chẳng còn một người thân nào cả, kể cả cung điện mariposa và công chúa elina đều bỏ rơi nó. đến cả em gấu, người bạn thân thiết của nó, thành hưng còn chẳng gặp lại được.
" trung hiếu, tôi nhớ cậu. ở đây, chẳng có một ai cả... "
thành hưng muốn trở lại nơi ấy, nó muốn đến cạnh vào bám chặt vào người gã.
nhưng ở thế giới của tiên cánh bướm rất khó để tìm thấy hoa nhài trắng vì chúng bị cấm ở fairytopia. bụi than thì vẫn có thể tìm ở vách núi phía đông, nhưng hoa nhài trắng thì nó chịu thua.
gặp ai thành hưng cũng hỏi xem là mình phải tìm nhài trắng ở đâu. ngược lại với kì vọng của nó, thành hưng chỉ nhận lại được mấy cái ánh mắt kì lạ.
" ơ, sao lại tìm nhài trắng ? cậu muốn chết à ? "
nó thở dài và nhìn chằm chằm vào ánh mặt trời đang lặng, lại một đêm nữa lang thang.
sương đêm buông xuống, khẽ chạm vào cánh tay nó. thành hưng co người, ôm lấy cả thân mình gói gọn vào một góc.
" lạnh quá nhỉ ? hay mình về nhà ? "
kể lúc cái năm mà thành hưng trở thành quản gia của cung điện mariposa, cũng chính là ngày người bà của nó đi mất.
thành hưng, nó đi biệt tăm mất, nhà cửa thì bỏ bê, cái mảnh đất nghĩa tình đấy giờ chẳng còn tồn tại trong kí ức của nó. thành htng mang tro cốt của bà rải dọc bờ biển phalise. và nó mang theo cái tình yêu thương mỏng manh trong trái tim kia, bay thật xa.
" rồi một ngày, ánh mặt trời kia sẽ khiến con quay về, quay trở về bên nơi này... "
thành hưng ngồi trên một bãi cỏ xanh mướt, treo cái ánh mắt buồn rầu vào không trung. nghĩ mãi về cái câu nói năm xưa, ừ, nó quay về rồi này. nhưng có còn ai ở đây nữa hay không ?
nhìn mấy cọng cỏ cao cao đung đưa theo gió, nó thả hồn vào mấy câu thơ ngày xửa ngày xưa.
" cá nhỏ giữa đại dương xanh,
chênh vênh trước những mong manh bụi trần.
ánh trăng trôi vệt long lanh,
gieo mình mặc nỗi chân thành cuốn bay... "
" gieo mình ? "
nó nghĩ ngợi thứ gì đấy, thở dài thườn thượt. nó chẳng biết phải đi đâu, về đâu.
và nó chọn cách mang theo trái tim đầy tình thương kia trở về nơi nó đáng thuộc về. trầm mình dưới đáy biển và tìm gặp người mà nó xem là cả gia đình.
một màu đen nhẻm bủa vây cả cơ thể của thành hưng, làn nước lạnh lẽo chạm vào da thịt nó. thành hưng dần rơi vào trạng thái ngạt nước.
" có những ngày tưởng chừng như mình là một chú cá nhỏ, có hàng nghìn hàng vạn khối nước đè nặng ở phía bên trên, yên lặng nằm cô độc ở đái đại dương đen đặc và sâu thẳm. nhưng rồi lại bừng tỉnh khỏi cơn mơ hồ, tĩnh lặng bó gối thẫn thờ nhìn ngắm bình minh. "
một câu nói mà thành hưng từng phải nghe đến cả trăm lần, trung hiếu gã luôn như vậy. an ổn và cô độc, nhưng trái tim của gã thì lại vô cùng ấp áp. gã mang trong mình cái tình nồng cháy của tuổi trẻ, âm ỉ trong tâm thức.
chúng cứ vang vọng bên tai của thành hưng, nó cố mở mắt ra để nhìn một chút ánh sáng cuối cùng.
một bàn tay chạm vào vai nó, kéo nó trôi đi và lơ lững giữa lòng đại dương. giọng nói ấp áp và quen thuộc vang lên.
" nơi con thuộc về nằm ngay bên trong lòng ngực trái của chính mình. an yên và sống một đời. "
hạnh phúc có cánh mà bay mất thì nỗi niềm cũng có chân mà tự rời đi.
nó nhìn thấy một cái bóng đen nhòa nhạt và mờ ảo, thành hưng nhìn thấy bản thân mình dần trở nên trong suốt.
một thứ ánh sáng xanh lóe lên mà đại não của nó gần như đóng băng, tim thành hưng thắt lại một nhịp.
" hưng ? hưng ? đặng thành hưng ? "
" h-hiếu ? "
và chẳng hiểu bằng cách thần kì nào đấy, hưng đã trở về thế giới của trung hiếu. nó nhìn thấy mình nằm gọn trong góc tủ quần áo của hiếu.
" hưng ? "
" tôi đây. "
" cậu đã đi đâu ? suốt cả tuần qua vậy ? tôi đã rất nhớ c- "
gã dừng lại, chăm chú nhìn nó, rồi lại thở dài. gã nhớ nó, nhưng đến khi thành hưng đứng trước mặt gã và gã chỉ lặng im.
trung hiếu là đồ tồi, gã tệ thật, rằng chính gã còn có ác cảm với chính mình. lập dị.
vòng tay nó phát ra màu xamh ngọc kì lạ, thành hưng chăm chú nhìn chúng, mãi chẳng rời mắt.
" nó phát sáng kìa. "
gã thốt lên khi nhìn thấy tia sáng bé tí trên cổ tay của thành hưng. còn nó thì chỉ mỉm cười một cách vui vẻ.
" ánh nắng dưới lòng đại dương đấy. hiếu, tôi yêu cậu... ! "
thành hưng bay lên, đôi cánh của nó dần tắt hẳn đi cái màu xanh ngọc tươi sáng. môi nó chạm vào môi gã...
trung hiếu sững sờ nhìn theo luồng ánh sáng quây lấy nó. từ một chàng tiên chỉ nằm gọn trong lòng bàn tay gã giờ đã thành một thiếu niên trưởng thành. đôi cánh sau lưng thành hưng cũng hoàn. toàn biến mất, để lại tấm lưng dài cùng với đôi bờ vai khẳng khiu, gầy guộc.
và...nó từ bỏ thân phận, phép tiên, từ bỏ fairytopia là vùng đất hứa, từ bỏ cung điện mariposa nguy nga, lộng lẫy. nó tháo bỏ đôi cánh sáng lấp lánh kia và trở thành một người bình thường.
gã tròn mắt, trung hiếu mãi ngắm nhìn gương mặt kia, gã chạm vào tay rồi lại ôm nó vào lòng. trung hiếu nâng niu nó như thể một cánh hồng mong manh, một đóa hoa thủy tinh dễ vỡ tan. gã yêu nó, tình yêu của một gã trai lập dị và kì quái.
21 : 00 - 11 / 02 / 2022 - lyd
end.
Bạn đang đọc truyện trên: truyentop.pro