Chương 44: (Ngoại Truyện): Bạch Xà Truyện (Chế)
Nhân vật - Diễn viên:
Bạch xà - Tống Vũ Kỳ (Nữ)
Hứa Tiên - Kim Trí Tú (Nam)
Thanh xà - Kim Mễ Ni (Nữ)
Pháp Hải - Lạp Lệ Sa (Nam)
Có một truyền thuyết.
Nữ chính trong truyền thuyết đó không phải là người mà là một bạch xà tu luyện ngàn năm, còn nam chính trong truyền thuyết là một thư sinh mặt búng ra sữa, gió thổi liêu xiêu, tay không thể xách vai không thể vác, trừ việc biết chút y thuật thì cơ bản là phế vật.
Có điều, mấy đời trước của phế vật tâm địa lương thiện, lúc làm mục đồng đã hảo tâm cứu một con bạch xà nhỏ ngoài đồng, tiểu bạch xà toàn thân trắng như tuyết, mục đồng thấy đáng yêu nên bắt con rắn nhỏ về sờ soạng một hồi, còn cảm thán da con rắn nhỏ rất trắng mịn, lành lạnh, rất thoải mái. [ :)) ]
Vốn định bắt nó nuôi làm sủng vật nhưng lại ngại tai tiếng, hơn nữa hắn cũng không muốn ngủ cùng rắn, vì thế đành nhịn đau thả bạch xà đi.
Tiểu bạch xà mặc kệ - dù gì ta cũng là hoàng hoa khuê nữ, sao ngươi có thể sờ loạn ta như vậy? Tuy rằng ta là rắn, nhưng rắn cũng có tôn nghiêm của rắn - Cho nên tiểu bạch xà hạ quyết tâm, nó nhất định phải tu luyện thành người, sau đó đi tìm tiểu mục đồng thành thân! Nhất định phải thành thân! Không thể không chịu trách nhiệm! Bội tình bạc nghĩa!
Bấy giờ còn chưa có mấy chuyện nhân thú luyến nhưng nó cũng chẳng thèm để ý, thế thì mấy chuyện đồng tính luyến ái cần gì phải lo lắng! Cho nên, tu luyện một mạch, nhất định không thể thất bại.
Rốt cục khi sắp tu luyện thành tiên, tiểu bạch xà hóa thân làm người, lại còn là một đại mỹ nhân, nàng đi tìm tiểu mục đồng đã chuyển thế. Trên đường đi tìm, tiểu bạch xà dùng tên giả là Tống Vũ Kỳ, ý là hoa tuyết bay lạc, thuần khiết không chút bụi trần.
Tống Vũ Kỳ tịch mịch ngàn năm không ngờ lại gặp được đồng loại, một con thanh xà, tuy rằng tu vi còn thấp nhưng vẫn có thể biến ảo thành người, quá tiện nghi.Thanh xà này tên là Kim Mễ Ni, có điều nhãn lực hơi thấp, đi đùa giỡn Tống Vũ Kỳ nên bị nàng giáo huấn cho một trận.
Cuối cùng, Kim Mễ Ni có điểm thích bị ngược lại thích bị Tống Vũ Kỳ đánh, trong lòng có chút cảm xúc khác thường. Chuyện, Tống Vũ Kỳ dung nhan tuyệt thế khiến nội tâm Kim Mễ Ni say mê một hồi.
Để tiếp cận Tống Vũ Kỳ, Kim Mễ Ni nhất quyết đi theo Tống Vũ Kỳ, tự xưng là nha hoàn của nàng, đương nhiên trong lòng có một câu không nói ra, có cơ hội chúng ta có thể phát triển thành tình nhân.
Tuy rằng biết mục đích của Tống Vũ Kỳ là tìm kiếm tiểu mục đồng chuyển thế, nhưng không sao, Kim Mễ Ni nghĩ: Cùng lắm ta tìm cơ hội xử lý tiểu mục đồng chuyển thế, như vậy thì Tống Vũ Kỳ sẽ là của ta.
Đáng tiếc, Kim Mễ Ni còn chưa kịp động thủ thì Kim Trí Tú đã tiến vào trong mắt Tống Vũ Kỳ. Trải qua xác nhận, Tống Vũ Kỳ khẳng định Kim Trí Tú chính là tiểu mục đồng chuyển thế, hơn nữa so với kiếp trước còn soái hơn, tuy rằng hơi yếu đuối kiểu nhà Nho, nhưng như vậy cũng tốt, nàng không thích quá cơ bắp! Làm một yêu quái pháp lực cao cường, nghịch ý trời mới là vương đạo!
Tuy rằng Kim Mễ Ni khó chịu với Kim Trí Tú, nhưng cũng không dám xử lý hắn trong tầm mắt của Tống Vũ Kỳ, chỉ có thể tạm thời nhân nhượng vì lợi ích toàn cục mà thành toàn cho hai người. Trải qua tiếp xúc, Kim Mễ Ni phát hiện ra Kim Trí Tú cũng không quá tệ, chỉ hơi cổ hủ. Nhưng mà hắn đối với Tống Vũ Kỳ là thực tình thực dạ, hơn nữa sau khi Tống Vũ Kỳ đi theo Kim Trí Tú thì tâm tình tốt lên n lần, ăn toàn đồ ăn của loài người mặc kệ vóc dáng có điểm biến dạng.
Làm một yêu quái, lãnh đạo nói cho chúng ta biết, đừng thắt cổ tự tử trên một thân cây, ngoài hoa hồng còn có rất nhiều hoa khác: bách hợp, hướng dương, hồng Trung Quốc, mẫu đơn, lan dạ hương, đủ các loại phong tình như vậy, tại sao chỉ yêu một loài hoa duy nhất?
Kim Mễ Ni mơ tưởng, Tống Vũ Kỳ tuy rằng tuyệt mỹ nhưng nhìn bộ dạng thụ của Kim Trí Tú, người bị áp nhất định là hắn. Pháp lực của nàng không bì kịp Tống Vũ Kỳ, thể lực cũng không so được với Tống Vũ Kỳ, nếu các nàng ở cùng một chỗ thì người làm thụ sẽ là nàng sao? Không được, kiên quyết không được, tỷ tỷ ta chỉ làm công!
Nghĩ thông suốt, cuối cùng một chút tâm tư cũng không còn.
Đi theo Tống Vũ Kỳ và Kim Trí Tú cũng không có gì không tốt, không cần làm việc, chỉ cần làm nắm gạo là xong. Việc lớn có Tống Vũ Kỳ, việc nhỏ có Kim Trí Tú, nàng chỉ cần vui chơi thì có gì không tốt?
Đến một ngày, cuộc sống bình yên bị một con lừa ngốc làm hỏng. Con lừa ngốc này không phải ai khác, chính là thằng nhãi Lạp Lệ Sa.
Cũng không biết vì sao mà con lừa ngốc này luôn nhìn chằm chằm Kim Trí Tú, còn nói muốn đưa Kim Trí Tú đi làm hòa thượng. Buồn cười, như vậy thì Tống Vũ Kỳ tỷ tỷ sẽ thành quả phụ sao? Nữ nhân ba mươi như hổ như sói, nếu thiếu Kim Trí Tú thì những ngày sau này của Kim Mễ Ni chẳng phải sẽ thành nước sôi lửa bỏng rồi sao? Sinh lý lâu ngày không được phát tiết sẽ đem phát tiết lên người khác, Tống Vũ Kỳ lại coi nàng như người thân cận nhất, nàng chắc chắn phải đứng mũi chịu sào!
"Tỷ tỷ, ngươi có bầu, không nên động võ, để Tiểu Thanh dạy dỗ thằng nhãi Lạp Lệ Sa..." - Kỳ thật Kim Mễ Ni cũng không muốn làm chim đầu đàn, nhưng Kim Trí Tú là một tiểu bạch kiểm, cái gì cũng không biết, Tống Vũ Kỳ tỷ tỷ có bầu, còn không biết là rắn hay là người, hay là nửa rắn nửa người, không thể tưởng tưởng nổi!
"Lạp Lệ Sa, con lừa ngốc nhà ngươi, mau nộp mạng!"
Lạp Lệ Sa cảm thấy tiểu thanh xà nhất định là có tật xấu, ta chưa tìm ngươi, ngươi đã chạy đến làm gì? Muốn chết cũng không cần cực khổ như vậy! Một giây của ca ca ít cũng đáng giá mấy chục vạn, đâu ra thời gian rỗi chơi cùng ngươi! Còn nữa, ai là con lừa ngốc? Ta đây mái tóc đen như gỗ mun, nhà sản xuất dầu gội đều tới tìm ta chụp hình quảng cáo đấy! Chẳng qua người ta đội mũ che khuất tóc đen hoàn mỹ thôi!
Nhớ tới Kim Trí Tú, Lạp Lệ Sa liền thổn thức. Một người thanh tú hiếm có trong thiên hạ như vậy lại trở thành người của Tống Vũ Kỳ, tuy rằng Tống Vũ Kỳ lớn lên cũng quốc sắc thiên hương, nhưng quan trọng nhất là nàng không phải là nam!
Lại nhớ Kim Sơn Tự của hắn, hậu cung không đến một ngàn cũng phải tám trăm, người nào cũng đẹp hiếm có trong thiên hạ, nhưng người cũ sao có được hương vị của người mới?
"A Di Đà Phật, chỉ bằng một tiểu thanh xà tu vi chưa đến ngàn năm cũng dám làm càn, xem Kim Bát của ta!" - Lạp Lệ Sa giơ tay lên, một cái bát sứt xuất hiện ở trong tay. "Thu!" - Mặc kệ là Kim Trí Tú hay là Tống Vũ Kỳ, bắt được một người trở về hắn cũng thỏa mãn rồi. Về phần tiểu thanh xà, tu thêm mấy trăm năm nữa rồi nói sau!
"Tiểu Thanh, đừng..." - Tống Vũ Kỳ vẻ mặt bi phẫn nhìn Lạp Lệ Sa, ngươi muốn bắt ta thì sao lại bắt người yêu và tỷ muội của ta làm gì?
Kim Trí Tú thấy thế lập tức đỡ phía sau Tống Vũ Kỳ: "Nương tử, cẩn thận đứa bé..." - Hai mắt giao nhau, tình ý miên man, hay cho một đôi gian phu dâm phụ!
"Tướng công, nhưng còn Tiểu Thanh..." - Tống Vũ Kỳ ngã vào lòng Kim Trí Tú, nhu nhược vô cùng.
Kim Trí Tú lắc đầu, vẻ mặt dâm đãng:
"Nương tử, Lạp Lệ Sa sẽ chiếu cố tốt nàng!" - Kim Mễ Ni tốt nhất nên bị Lạp Lệ Sa bắt đi.
Mỗi lần nhìn thấy ánh mắt nương tử mình như vậy thì Kim Trí Tú đều cảm thấy cực nóng, hận không thể cởi hết quần áo nương tử. Trước kia hắn không cảm thấy gì, chỉ cho là tỷ muội tình thâm, nhưng gần đây bách hợp nở hoa, hắn cũng hiểu biết thêm rất nhiều, cái gì mà tỷ muội tình thâm? Mẹ kiếp! Một đôi cẩu nữ nữ! Nương tử hắn cũng thật là, hắn cũng không tin nương tử không nhìn ra, còn giả vờ không biết, thực cho rằng hắn ngốc sao?!
Ngươi xem, ngươi xem cảnh tượng bây giờ đi! Có vấn đề, tuyệt đối có vấn đề!
"Tướng công, sao ngươi có thể nói như vậy?" - Tống Vũ Kỳ kinh ngạc nhìn Kim Trí Tú, chẳng lẽ Tú Tú đã nhìn ra ái muội của ta và muội muội?
"Ta nói sai sao? Ngươi xem..." - Kim Trí Tú nhìn tình thế trong sân thay đổi trong nháy mắt cũng khá kích động, chuyện gì vừa xảy ra?
Chỉ thấy cái mũ trên đầu Lạp Lệ Sa đã bị Kim Mễ Ni đánh rơi xuống, một mái tóc đen tung bay theo gió, khuôn mặt nho nhã tương xứng với vòng hào quang nhà Phật sáng lòe lòe sau lưng, mị lực thần thánh không chê vào đâu được.
Kim Mễ Ni ngã vào lòng Lạp Lệ Sa, lúc này mắt nàng chỉ thấy một mảng hào quang, sau đó là khuôn mặt khiến người ta tự nguyện chết của Lạp Lệ Sa, người này soái kinh thiên địa quỷ thần khiếp sợ! So với Kim Trí Tú cao gấp n bậc!
Lạp Lệ Sa đỡ lấy lưng Kim Mễ Ni, chỉ cảm thấy cả người một trận xúc cảm, đây...... đây......đây là tỉ lệ vàng trong truyền thuyết sao?! Hắn sinh thời lại có thể nhìn thấy, lại còn ôm được vào ngực? Có được nữ tử này thì suốt đời hắn còn gì hơn được để theo đuổi! Nam nữ cái gì đều là mây bay, dáng người đẹp mới là tốt nhất!
Trong lúc nhất thời thiên lôi gặp địa hỏa, sét giật sấm gầm, tiếng trống dồn dập.
"Ngươi dùng gì để gội đầu? Thật đen!" - Kim Mễ Ni mê say.
"Dùng Rejoice chắc chắn sẽ như vậy!" - Lạp Lệ Sa đột nhiên cảm thấy hắn và Kim Mễ Ni có cùng tiếng nói chung. "Răng của ngươi thật trắng! Ta thích!"
Mặt Kim Mễ Ni đỏ lên, lấy ra một cái bình nhỏ từ phía sau.
"Extra?" - Lạp Lệ Sa giật mình, thánh vật trắng răng trong truyền thuyết?
"Sai, là Extra của ngươi!" - Đem bình nhỏ nhét vào trong tay Lạp Lệ Sa, Kim Mễ Ni đột nhiên cảm thấy nàng có mục tiêu mới.
Mắt Lạp Lệ Sa sáng lên:
"Không đúng, là Extra của chúng ta!"
Kim Mễ Ni thẹn thùng:
"Nhưng mà...ngươi là phật, ta là yêu, chúng ta..."
"Không đi con đường tầm thường!"
"Chúng ta không có khả năng..."
"Tất cả đều có khả năng!"
"Nhưng mà...nếu để những người trên thiên đình biết..."
"Đi con đường của mình, mặc kệ chó sủa mèo kêu!"
Kim Trí Tú và Tống Vũ Kỳ đã trợn tròn mắt, chẳng lẽ đây chính là nhất kiến chung tình trong truyền thuyết? Thời đại phát triển, xem ra chúng ta còn cần phải học tập nhiều hơn!
"Nương tử, chúng ta vẫn nên đi thôi, quấy rầy đôi tình nhân sẽ không hay!" - Kim Trí Tú nhìn hai người, một đôi cẩu nam nữ!
"Tướng công, xem ra rốt cục muội muội đã nghĩ thông suốt." - Đáng tiếc, muội yêu của ta, ra đi không thèm quay lại!
[ Câu chuyện cẩu huyết gì dị ??? Thật là cảm động rớt nước miếng =)) ]
Bạn đang đọc truyện trên: truyentop.pro