Chương 11: Một Gốc Liễu Trong Hỗn Độn - Tái Tạo Hay Hủy Diệt?

Chương 11: Một Gốc Liễu Trong Hỗn Độn – Tái Tạo Hay Hủy Diệt?

“Nếu thân thể là vật chứa, còn đạo là linh hồn...
Vậy khi đạo bị xóa, còn gọi là Liễu Thần nữa không?”

---

Bên trong Cánh cửa Nguyên Thủy – nơi dòng chảy thời gian lặng như đá cổ, nơi ánh sáng bị phân rã thành vô tận mảnh vỡ.

Tại nơi sâu nhất của hỗn độn, có một gốc liễu.

Không ai gọi tên nó.

Không ai còn nhớ vì sao nó tồn tại ở đây.

Chỉ biết rằng, suốt hàng vạn năm, mỗi lần dòng hỗn loạn trào lên, nhấn chìm mọi thứ, gốc cây ấy vẫn đứng lặng lẽ.

Nó không rung động. Không dao động. Không héo khô – cũng không trổ lá.

Như một chứng nhân của thiên địa.

Như một phần còn sót lại… của một người từng bước qua kỷ nguyên.

---

Ở phương khác – nơi chiến tuyến Biên Hoang, gió gào cát cuốn, từng vệt máu nhuộm đỏ đạo huyết, có một người không ngừng chiến đấu.

Hắn gọi mình là Hoang.

Và mỗi khi chiến xong, khi một mình bước qua xác địch, hắn ngẩng nhìn bầu trời đổ lửa, lại nhớ đến một người.

Một người không còn đứng bên hắn.

Một người từng quét tan 3000 giáo chủ trong một ánh mắt, từng phất tay dời trời che đất, từng nói:

“Nếu tất cả đều sụp đổ, mà chỉ còn mình ngươi đứng trên dòng tuế nguyệt…
Ngươi sẽ hối hận không?”

Hắn không trả lời ngày đó.

Nhưng hôm nay, hắn vẫn chưa hối hận.

Chính vì câu hỏi ấy, hắn tiếp tục tu luyện. Chống lại mọi dị chủng. Dẫn dắt những kẻ còn sống. Để một ngày… đủ sức bước qua cánh cửa kia.

Nơi đó, có Ngài ấy.

---

Một ngày, nơi sâu nhất của hỗn độn dao động.

Diệp Phàm đến.

Hắn du hành qua vô số thế giới, từng bước chân không bị ràng buộc bởi thời gian hay quy tắc. Là một tồn tại không thuộc về nơi nào, nhưng luôn can thiệp vào những nơi sắp sụp đổ.

Hắn cảm ứng được một luồng khí tức — nhẹ hơn cả gió xuân, nhưng cổ xưa hơn cả đạo.

Khi nhìn thấy gốc liễu, Diệp Phàm không thốt thành lời.

Nó không héo. Cũng không sống.

Nhưng có gì đó khiến hắn – một Chí Tôn đã đi qua bao thế giới – cũng phải cúi đầu trong lặng thầm.

“… Đây là đạo gì?” – hắn lẩm bẩm.

Không ai trả lời.

Chỉ có mùi gió, nhẹ như ký ức tan vào cát bụi.

Hắn trầm ngâm rất lâu. Rồi dốc hết bảo vật. Dùng vô số linh tài chí bảo từ các đại thế giới, một loại lực lượng tái tạo thân thể bắt đầu hình thành.

Gốc liễu rung khẽ.

Lá non hé ra.

Hơi thở sinh mệnh bắt đầu lưu chuyển.

Nhưng…

---

Khi mạch sinh cơ bắt đầu lan ra, đạo vận tan đi.

Không phải vì lực lượng của Diệp Phàm – mà vì chính bản thân gốc cây ấy… không còn là Liễu Thần như xưa nữa.

Không nguyên thần. Không đạo tâm. Không trí nhớ.

Chỉ là một sinh mệnh thuần khiết – như vừa mới sinh ra trong hỗn độn.

Trời bỗng nổi gió.

Thiên địa gào lên.

Một tiếng vang không thành tiếng – như giọt nước mắt rơi giữa hư không.

Nếu thiên đạo có cảm xúc… thì đây là lần hiếm hoi nó khóc.

Đạo của một tồn tại vượt cổ kim – tan biến.
Chỉ trong một khắc.

Mà nguyên nhân… lại là vì có người muốn cứu nàng.

---

Gốc liễu mới – bắt đầu phát triển. Có lá, có linh khí, có sự sống.

Diệp Phàm chắp tay, ngẩng nhìn.

“Ta… đã làm đúng chứ?” – hắn hỏi.

Không ai trả lời.

Gốc cây không dao động gì ngoài sự sống bản năng.

Nhưng khi Diệp Phàm định rời đi, một luồng khí nhẹ chạm vào tay áo hắn.

Một giọng nói vang lên – không thành lời, nhưng trong tâm hắn hiện ra một tầng cảm xúc:

“Cảm ơn… vì đã cho ta sống.”

Không có oán trách.
Không có tiếc nuối.

Chỉ là một sự cảm kích… của một sinh linh mới, chưa hiểu rõ những gì mình đã mất.

---

Sau trận chiến hỗn độn, Thạch Hạo tìm đến.
Từng bước chân hắn đi qua rừng đen, vượt dãy tuyết trắng, gánh trên vai không phải chí nguyện xưng bá — mà là một người không ai còn nhắc tên.

Liễu Thần không nói gì. Không hiện thân.

Chỉ là một gốc liễu – xanh dịu giữa hư vô.

Nhưng Thạch Hạo hiểu – nàng đang ngủ. Và hắn sẽ không để nàng ngủ mãi.

Sau khi rời khỏi vùng hỗn nguyên, hắn tự tay bố trí pháp trận tinh vi nhất, cẩn thận phong ấn gốc liễu vào linh trạc sau lưng.

Không ai thấy rõ trong chiếc trạc mỏng kia là gì – chỉ có một luồng sinh cơ thanh khiết như chưa từng vấy bẩn trần gian.

Thạch Hạo ôm gốc liễu ấy, vượt qua từng đỉnh tuyết chói lòa, từng vực sâu có sát khí quấn quanh, từng vùng cấm địa không người dám bước.

Không phải vì quá khứ.

Cũng không phải vì trách nhiệm.

Chỉ vì một đạo tâm – chưa từng lay động từ thuở ban sơ.

---

Nhiều lần, giữa hoàng hôn rực lửa hay trong đêm bão tuyết cuồng phong, hắn dừng chân, ngồi lặng nhìn gốc liễu trong lặng im.

“Liễu Thần… Người còn nghe thấy không?”

Không có ai trả lời.

Chỉ có gió lạnh vờn qua.

Chỉ có lửa cháy trong ánh mắt hắn, chưa từng tắt.

Nhưng cũng có lần – trong đêm trăng non, hắn ngồi dưới một vòm cây rừng hoang, cành liễu trong linh trạc khẽ đung đưa như chào gió.

Không một lời.

Nhưng Thạch Hạo mỉm cười:

“Không cần nói gì cả.
Miễn là Người còn – ta không buông.”

---

Cuối cùng, hắn mang gốc liễu ấy đến nơi linh thiêng nhất trong truyền thuyết – Thượng Thương chi thượng.

Nơi xưa kia từng có người bước vào và cảm ứng được thiên đạo nguyên sơ.

Hắn đặt gốc liễu xuống, dựng trận pháp, dùng thần phù, tế lễ, truyền lực đạo, mượn cả lực cầu nguyện từ nhân tộc để tìm một tia hồi sinh.

Nhưng...

Gốc liễu không dao động.

Không một tia đạo vận.

Không có hồi đáp.

Dù hắn đã làm tất cả – Liễu Thần vẫn im lặng.

Một sự im lặng như cách Nàng từ chối bước lại làm một “cá thể”.

Nàng đã đi rồi.

Không ai có thể kéo về một tồn tại… đã vượt khỏi sinh tử.

---

“Nếu đây là một kiếp nạn…
Ta sẽ để đạo của mình tái hiện từ tro bụi.
Chỉ cần... đạo vẫn còn nơi ta đã đi qua.”

---

Hết chương 11

Bạn đang đọc truyện trên: truyentop.pro