Chương 1: Tìm Được Anh Rồi

"Cung thiếu, đã tìm được người đó, đây là tài liệu chi tiết đã thu thập được từ đó đến nay. Nhưng...." Mã Văn Viễn ấp úng báo cáo cho Cung Tuấn, đưa tập hồ sơ trong tay cho cậu.

Dưới cơn mưa đêm, tay cầm ô của Cung Tuấn siết chặt rồi buông lỏng, nhíu mày nhìn Mã Văn Viễn.

"Theo báo cáo thì... người đó đã mất trí nhớ". Mã Văn Viễn lén lút nhìn Cung Tuấn, vì anh biết người này đối với thiếu gia nhà anh rất quan trọng, cũng đã tìm người này từ rất lâu nhưng vẫn bặt vô âm tín, nay may mắn lắm mới tìm được thì người nọ lại mất trí nhớ.

"Được rồi, cậu về đi, tôi ở đây lúc nữa".

Mã Văn Viễn cúi đầu chào rồi quay lại xe để về nhà.

Người đàn ông có gương mặt tựa như điêu khắc, mày kiếm, mắt sáng, hàng lông mi dài cong cong như mặt trăng nhưng lại không làm cho người nhìn cảm thấy nữ tính, ngược lại như tô điểm tăng thêm sức hút cho đôi mắt, chiếc mũi cao cùng bạc môi lúc nào cũng tựa tiếu phi tiếu. Cung Tuấn mặc chiếc áo sơ mi đen để hở hai cúc áo, chiếc cà vạt bị nới lỏng càng làm cho khí chất của cậu tăng thêm một tầng cuồng dã, một tầng mị hoặc.

Bàn tay thon dài đang cầm ô bị từng đợt gió mang theo mưa đêm thổi bay làm ướt một phần tay áo, cậu ghét bỏ nhìn rồi xăn mạnh nó lên khuỷu tay, rồi cũng bỏ mặc cơn mưa đang hắt lên quần áo cùng với đôi giày da sáng bóng đắt tiền. Bóng lưng vững chãi trong màn đêm mang theo vẻ cô độc tịch liêu.

Cung Tuấn đưa tầm mắt nhìn ra xa, trong khoảng không mênh mông tối đen của màn mưa, ánh mắt sắc bén đó phá lệ hiện lên một mạt ưu thương, gương mặt cũng nhờ đó mà nhu hòa vài phần, khóe môi nâng lên độ cong nhẹ nhưng đó lại là nụ cười thật lòng sau từng ấy năm.

Sau ngày đó, sau ngày người đó rời đi, Cung Tuấn không còn cười nữa, cũng bắt đầu ít nói hơn, ánh mắt cũng vì vậy mà sắc bén dần theo thời gian. Những người bên cạnh không ai không phải lang sói, chỉ chực chờ anh lơ là ngã xuống sẽ lao vào cắn xé đến không còn mẫu xương. Thế nên Cung Tuấn phải càng mạnh mẽ, mạnh mẽ bảo vệ bản thân, mạnh mẽ để đạp lên những người đã hại cậu, hại người đó, càng phải kiên cường, vì cậu tin người đó chưa chết, người đó đang đợi cậu đến.

Ánh sáng, tín ngưỡng của Cung Tuấn đều đặt hết lên người đó, cậu không thể gục ngã, cậu phải tìm lại được ánh sáng đó, mang về nhà, chăm sóc, yêu thương, che chở, sủng nịch người đó, bù đắp lại những năm tháng dài cậu không bên cạnh.

Chiếc ô đen cầm trên tay cũng không thể ngăn được từng đợt từng đợt mưa hắt lên người. Dù mưa lạnh là thế, nhưng trong lòng Cung Tuấn lại đang có ngọn lửa sưởi ấm dần con tim anh.

Cung Tuấn tìm được rồi, rốt cuộc cũng tìm được mặt trời nhỏ của cậu.

"Đợi em, em sẽ đến bên anh nhanh thôi, xin lỗi vì đã để anh đợi lâu".

Bạn đang đọc truyện trên: truyentop.pro