Chương 4: Anh Say Rồi

Ngủ thẳng một giấc tới khi bụng Trương Triết Hạn reo hò biểu tình, anh mới lồm cồm bò dậy thì thấy đã bảy giờ tối rồi. Điện thoại báo có mail mười giờ sáng mai đến công ty phỏng vấn. Anh rửa mặt sạch sẽ khoác lên người quần bò tối màu với chiếc hoodie trắng rồi với lấy chìa khóa khóa cửa xoay người ra ngoài tìm đồ ăn lấp đầy dạ dày.

Trương Triết Hạn cũng muốn ăn ở nhà lắm nhưng trình độ nấu ăn của anh chỉ nằm ở mức bắt nước sôi trụng mỳ, miễn cưỡng có thể nhét vào bụng nên cứ dứt khoát ra ngoài ăn đỡ phải mang danh sát thủ nhà bếp.

Gần tiểu khu Trương Triết Hạn ở có nhà hàng đa dạng món ăn, đương nhiên trở thành nơi quen thuộc cho những bữa ăn của anh rồi. Bước vào trong chọn một chiếc bàn ở góc ít gây chú ý nhất, Trương Triết Hạn gọi một nổi lẩu cay Trùng Khánh, một đĩa tôm hùm đất cay với vài món ăn khác kèm theo chai bia. Anh muốn ăn cay đến điên rồi, lúc trước có một đoạn thời gian Trương Triết Hạn phải nhập viện vì đau dạ dày, bác sĩ đã ngăn cấm anh đụng đến đồ cay, vừa rồi lại vướng vào dự án làm không thấy ngày đêm nên cũng không có thời gian, hôm nay nhất quyết phá giới, ăn uống no say bù đắp lại cho bản thân mới được.

Trương Triết Hạn không để ý, hoặc là anh vì mải mê nghĩ đến những món sắp lên mà không hay rằng, ở bàn đối diện gần đó, có chàng trai mặc sơ mi đen, hai cúc trên để hở, tay áo xăn qua khuỷu để lộ ra cánh tay than dài rắn chắc. Khuôn mặt yêu nghiệt đó ngay từ lúc Trương Triết Hạn bước vào đã bắt đầu dõi theo anh, sự yêu thương không thể nào che dấu trong ánh mắt đó. Trương Triết Hạn vẫn thế. Không! Hẳn là anh lại đẹp thêm rồi, yêu tinh nhỏ của lòng cậu ở ngay đây, ngay trước mắt Cung Tuấn.

Ánh mắt dịu dàng nhìn mèo nhỏ kia nở nụ cười thỏa mãn khi thức ăn được bưng lên, từng đũa từng đũa nhúng thịt vào nước lẩu ăn cay đến đỏ cả mặt, mắt long lanh sụt sịt mũi. Cung Tuấn nhìn say mê đến nỗi chỉ muốn được ôm mỹ nhân vào lòng, lau đi lớp mồ hồi trên trán, nếu được anh càng muốn đút cho mèo nhỏ đó ăn, miệng nhỏ chắc sẽ ấm áp lắm.

Nhìn người kia đeo bao tay bóc vỏ tôm hùm đất, được vài con thì nhíu mày ghét bỏ cởi bao tay để sang một bên không đụng tới nữa. Đũa lại được cầm lên hoạt động hết công suất cho nồi lẩu đỏ chót màu ớt và mấy món đi kèm, bia cũng hết ly này đến ly khác. Kết thúc nồi lẩu, Trương Triết Hạn cũng ngà ngà hơi men, đã lâu rồi anh mới no say như thế này. Cung Tuấn ở bàn đối diện nãy giờ nhìn thấy hết thảy, cũng thu lại hết vẻ đẹp kiều diễm của người kia. Cung Tuấn câu môi, nụ cười tà ác lan lên cả ánh mắt.

"Bắt được anh rồi, xem anh còn câu dẫn em nữa không".

Trương Triết Hạn vô tội hoàn toàn không biết đến suy nghĩ của người nào đó, ung dung gọi phục vụ thanh toán rồi loạng choạng đứng dậy rời khỏi bàn.

Ba bước gộp hai, Trương Triết Hạn mơ màng bước xuống bậc thang trước cửa nhà hàng, cơ thể liêu xiêu vì hơi men đang dần bốc lên làm anh đứng không vững rơi vào lòng của người đi kế bên.

Trương Triết Hạn trước nay rất ghét đụng chạm thân thể, nhưng mùi gỗ tuyết tùng ấm áp của người này như mộng ảo, làm dấy lên hơi men đang cố ép xuống trong cơ thể. Anh cảm thấy mùi hương này thật dễ chịu, thật ... thơm, cũng thật... quen thuộc, như anh đã từng ngửi được ở đâu đó.

Giọng trầm ấm của người bên cạnh cất lên ngắt ngang mạch suy nghĩ của Trương Triết Hạn "Anh say rồi, để tôi đỡ anh, bước chân không vững dễ té ngã".

"Giọng nghe thật hay nha". Trương Triết hạn nghĩ, vô thức lại gật đầu với lời đề nghị đó.

Bước chân loạng choạng nhưng có người đó dìu, anh cũng không lo bị người đi đường đụng trúng. Bất giác nhìn xuống bàn tay rắn chắn cùng ngón tay thon dài đang đỡ lấy eo mình, họ Trương nào đó say mèm bỗng cười ngô nghê.

"Tay cậu thật đẹp nha, ngón tay thon dài hữu lực đỡ lấy tôi cũng thật dễ dàng, tốt, tốt lắm".

Sau này mỗi lúc nhớ lại câu nói này, Trương Triết Hạn chỉ muốn mắng chửi mình ngu ngốc, đi khen tên sói đói nào đó. Nhưng đó là chuyện của sau này.

"Em đỡ anh cả đời đều được". Cung Tuấn nở nụ cười ôn nhu nhẹ giọng đáp.

"Cậu nói gì cơ, tôi không nghe rõ".

"Tôi nói tay tôi còn có thể làm được nhiều hơn thế này nữa". Tên tâm cơ nào đó được khen mà vui vẻ.

Eo anh thật nhỏ thật mềm, mỹ nhân eo nhỏ chân dài mông lại cong. "Chết tiệt cái suy nghĩ này". Cung Tuấn ánh mắt tối đi.

Trương Triết Hạn nghe được câu trả lời có vẻ không hài lòng, dùng sức đánh lên bàn tay đang đỡ eo kia của anh.
"Trả lời không đúng trọng tâm gì cả".

Cung Tuấn cười không nói gì, "bình tĩnh" ôm anh đi đến tiểu khu. Trên đường Cung Tuấn thừa lúc người nào đó đang say mèm mà nhiều lần kéo chặt eo Trương Triết Hạn vào người mình, để mặt anh chạm vào lồng ngực ấm áp đó, mà "người say" kia cũng không phản đối, đưa mũi ngửi ngửi hương gỗ tuyết tùng trên người Cung Tuấn, phả hơi nóng ấm lên lồng ngực không gài cúc của anh.
"Chết tiệt, đúng là tự tạo nghiệt thì không thể sống mà". Cung Tuấn run nhẹ rít lên tiếng chửi qua kẽ răng.
Mà người nào đó không biết chính mình đang châm lửa, cứ vô tư chơi đùa với lửa.

Chật vật đi hết đoạn đường mà mồ hồi Cung Tuấn lấm tấm trên trán vì phải cật lực nhẫn nhìn phía dưới trướng lên đến khó chịu. May mắn thay bây giờ đang ban đêm, mà quần tây anh mặc lại cùng màu với màu áo sơ mi nên nếu không để ý sẽ rất khó phát hiện được.

Vất vả đưa con ma men nào đó đến trước cổng tiểu khu, Cung Tuấn ngỏ ý để anh dìu lên phòng nhưng Trương Triết Hạn từ chối ngay, người này thơm thật nhưng nơi ở của mình không phải ai muốn vào là vào.
Trương Triết Hạn xoay người thoát ra khỏi vòng tay người kia lên tiếng đuổi người
"Tôi tới nhà rồi, tạm biệt cậu"

Cung Tuấn nở nụ cười yêu nghiệt
"Lợi dụng xong liền đá đi sao".

"Tôi không bắt cậu đưa tôi về, là cậu đòi nhé. Ngủ ngon không tiễn". Dứt câu, Trương Triết Hạn xoay người chậm chạp đi vào bên trong.

"Tính tình như chú mèo, thật đanh đá, bất quá ngày tháng còn dài, ngày mai gặp lại, anh trai nhỏ".

--------------------------

Hôm nay tôi mới đi tiêm vacxin xong, còn sức sẽ còn ra chữ bù cho mn, sợ ngày mai sẽ sốt đến liệt giường a.

Bạn đang đọc truyện trên: truyentop.pro