Ánh trăng đêm

Dưới ánh trăng đêm lòng trống rỗng
Một phần mất ngủ, phần tương tư
Giờ nên tiếp tục hay dừng ư?
Thôi thì đành vậy, đừng trông mong.

Dưới ánh trăng đêm lòng trống rỗng
Chưa thể chìm vào trong giấc nồng
Nỗi nhớ bơ vơ một hình bóng
Không biết có nên quên hay không?

Bài thơ được sáng tác vào một buổi đêm khi tác giả mất ngủ. Nội dung nói về nỗi trống rỗng, tương tư, bơ vơ của nhân vật trữ tình về hình bóng của một cô gái mà anh không biết có nên quên hay không?

Bạn đang đọc truyện trên: truyentop.pro

Tags: #love#thơ