Chương 34
Núi sau, Tuyết cung
Từ sau khi thêm Hoa Ngữ, Tuyết cung trở nên náo nhiệt hơn rất nhiều
Một buổi sáng liền làm quen với Tuyết cung như lòng bàn tay
Hoa Ngữ giống như một người dư thừa tinh lực, ngủ dậy liền chạy đông chạy tây, nhảy loạn khắp nơi, một khắc cũng không ngừng, dọa sợ Tuyết Lượng
Hoa Ngữ đầu tiên là không ngồi yên, gần như đảo loạn một vòng Tuyết cung, nhưng chờ lúc y lật khắp mọi nơi trong Tuyết cung vài lần, còn không quên ầm ĩ muốn xem tín vật đính ước của Tuyết Trùng Tử và Cung Viễn Chủy trước kia lén trao đổi, tối qua được Nguyệt trưởng lão nhắc tới rốt cuộc là cái gì
"Hoa công tử, những thứ này không thể đụng vào ! Tất cả thứ bên trong đều là bảo bối Chủy công tử tặng cho công tử nhà ta ----" Tuyết Lượng vừa thấy Hoa Ngữ định mở ngăn tủ của Tuyết Trùng Tử liền sợ tới lập tức xông tới ngăn lại
"Lượng ca ~ Nghe huynh nói như vậy, ta lại càng tò mò ! Thực sự không thể không đụng !"
Hoa Ngữ kích động, chỉ tốn vài chiêu thức liền thành công chế trụ được Tuyết Lượng vốn võ công thấp hơn mình, sau đó chỉ thấy y không chút do dự vươn tay tới chỗ ngăn tủ
Mà lúc tay y còn chưa thành công đụng tới tay nắm, liền bị giọng nói tràn đầy uy áp của Tuyết Trùng Tử dọa sợ
"Nếu đệ cố tình muốn đụng vào ngăn tủ, sau này đừng hòng uống được một giọt nước, cũng đừng hòng ăn được thứ gì ở Tuyết cung của ta. Cho dù là một hạt gạo, một ngụm cháo cũng không có phần của đệ."
Lời uy hiếp của Tuyết Trùng Tử cực kỳ không giống bình thường, lại rõ ràng có thể khiến Tuyết Lượng cảm nhận được Hoa Ngữ khẩn trương
Tuyết Lượng không khỏi lắc đầu bật cười, không nhịn được trêu chọc, "Hoa công tử, xem ngài đã thêm vài tuổi, nhưng tính tham ăn vẫn khó sửa như trước ~"
"Hừ !" Hoa Ngữ dừng lại động tác, quay đầu lại trừng Tuyết Trùng Tử
Lúc này Tuyết Trùng Tử đang ngồi thẳng cạnh bếp nấu cháo dược, khói trắng bốc lên nhuộm thêm vài phần khói lửa nhân gian cho y
Hoa Ngữ nhìn chằm chằm một lúc, trong chớp mắt cư nhiên có chút hoảng hốt khó hiểu
Y không kìm được nhớ tới mình lúc nhỏ cũng ỷ lại mấy vị công tử như vậy, tùy ý mấy bọn họ thay phiên nhau giáo dưỡng
Nghĩ lại trước đây, rất nhiều lúc Tuyết Trùng Tử cũng như vậy, dụng tâm nấu cháo cho mình, rất sợ mình bị đói
Trong thoáng chốc, trên gương mặt đặc biệt tuấn mỹ của Hoa Ngữ xuất hiện ý cười nhàn nhạt
Tuyết Trùng Tử dùng thìa không ngừng khuấy nhẹ vào trong nồi còn đang không ngừng nấu cháo, vừa khẽ nói, "Đừng nháo nữa. Hôm qua bị đánh gậy, sau đấy còn bị phạt quỳ nhiều canh giờ như vậy, đệ cũng thực sự có tinh thần. Đổi lại người khác, hôm nay không chừng còn không dậy được. Đệ trái lại, nhảy lên nhảy xuống lâu như vậy còn không chê mệt, chỉ đáng thương Lượng nhi vì đệ mà chịu tội."
"Hừ. Dù sao da ta dày, bọn họ không đánh ta đau được." Hoa Ngữ liếc Tuyết Lượng cười khổ một cái, hợp tình hợp lý nói với Tuyết Trùng Tử, "Nếu không có ta, đoán chừng Lượng ca chắc chắn rất nhàm chán ! Tuyết Trùng Tử, huynh phải cảm tạ ta nhiều vào ! Vì có ta quay về Tuyết cung ở với các huynh, cuộc sống của các huynh mới náo nhiệt như vậy ~"
Hoa Ngữ vừa nói vừa đi tới chỗ Tuyết Trùng Tử, sau đó khó có khi nhu thuận ngồi ở bên cạnh Tuyết Trùng Tử, tò mò nhìn cháo dược Tuyết Trùng Tử nấu
Thấy Hoa Ngữ cuối cùng không ầm ĩ nữa, Tuyết Lượng cũng rốt cuộc thở phào một hơi
Tuyết Lượng vội vàng nhân lúc chen vào nói, "Công tử, Hoa Ngữ công tử tạm thời giao cho ngài. Ta đi chăm sóc tuyết tùng và tuyết liên trước."
"Đi đi." Tuyết Trùng Tử gật đầu đáp
Sau đấy nhìn theo Tuyết Lượng thở phào nhẹ nhõm ra khỏi cửa Tuyết cung, Tuyết Trùng Tử không kìm được lắc đầu bật cười
"Chỉ đệ khó quản nhất. Đệ xem, Lượng ca của đệ bị đệ giày vò thành như nào rồi." Tuyết Trùng Tử nói
Hoa Ngữ nhún vai nói, "Ta thấy Lượng ca chơi với ta rất vui ~"
Tuyết Trùng Tử lại lắc đầu, cười mắng vài câu, còn không quên quan tâm Hoa Ngữ, "Thương thế hôm qua thực sự không sao rồi ?"
"Không sao. Huynh đừng thấy Tuyết trưởng lão hung dữ, ông ấy thực sự mềm lòng muốn chết, căn bản không thực sự ra tay nặng, chỉ là dọa ta mà thôi. Nói thêm, những thị vệ kia ra tay cũng vẫn biết chừng mực. Dù sao đều là người núi sau, mỗi ngày cúi đầu không gặp, ngẩng đầu gặp. Bọn họ cũng biết ta có huynh và lão Nguyệt che chở, đương nhiên không ai chịu tự gây thù chuốc oán cho mình." Hoa Ngữ nói tới hợp tình hợp lý, nhưng dù sao đây cũng là sự thật, Tuyết Trùng Tử cũng không có gì phản bác
Nhưng, lúc nghe thấy xưng hô "lão Nguyệt" đã lâu không thấy này, Tuyết Trùng Tử không nhịn cười thành tiếng, "Đệ cũng quá làm bậy, không biết lớn nhỏ. Nguyệt trưởng lão bây giờ đã có thân phận trưởng lão, đệ thực sự lớn gan, còn dám gọi hắn như vậy."
"Có gì mà không được sao ? Cho dù hắn làm trưởng lão, cũng vẫn là lão Nguyệt ca ca của ta ~ Ta vốn gọi hắn như vậy từ trước, gọi nhiều năm như vậy, tại sao còn phải đổi xưng hô ?"
"Nhưng đệ hôm qua rõ ràng cũng gọi hắn là "Nguyệt trưởng lão" ----"
"Hôm qua là hôm qua. Không phải là chúng ta mấy tháng không gặp, khó tránh khỏi có chút xa lạ, hơn nữa hôm qua lại có nhiều chuyện như vậy sao, ta đương nhiên cũng không có tâm tình nói đùa với hắn. Nhưng bây giờ khác ~ tối qua nói với các huynh nhiều chuyện như vậy, ta lần nữa xốc lại cảm giác thân thiết trước kia, bây giờ, chỉ cảm thấy gọi hắn là "lão Nguyệt" mới thân thiết, mới hay, tâm tình cũng thoải mái hơn không ít ~"
"Lúc không có ai, đệ muốn gọi hắn thế nào cũng được, dù sao hắn cũng quen chiều đệ, đương nhiên cũng mặc kệ. Nhưng, nếu ở trước mặt người khác, đệ cũng đừng không có chừng mực như vậy. Đỡ phải Tuyết trưởng lão lại trách chúng ta không giáo huấn đệ, hưng sư hỏi tội, còn trách chúng ta tội thất trách."
Hoa Ngữ trái lại không cảm thấy đây là chuyện lớn bao nhiêu, "Quan hệ của chúng ta tốt, nghĩ cái gì nói cái đấy, chỉ cần chúng ta tự tại, vui vẻ là được. Cần gì phải quan tâm tới ánh mắt của người khác ? A ~ Nếu mọi chuyện đều phải nhìn người khác, vậy sống cũng không khỏi quá mệt mỏi rồi."
"Dù sao miệng lưỡi đệ sắc bén, cũng không kiên nhẫn nghe ta giáo huấn, ta cũng lười vô nghĩa với đệ." Tuyết Trùng Tử hít sâu một hơi, lại nói, "Dù sao đệ đều biết đạo lý rồi, chỉ là muốn theo hay không, tự đệ xem mà làm đi. Ta nói này, ta quả thực không có sức lực như trước để quản giáo đệ. Đệ thích làm thế nào thì làm như vậy, cùng lắm thì ~ lần sau Tuyết trưởng lão thực sự bị đệ chọc giận tới không chịu được, ta cùng đệ đồng quy vu tận là được."
"Đừng hơi tí là nói những lời đáng sợ như vậy, được không ? Sao động một tí là nói cái gì mà đồng quy vu tận rồi. Mọi người đều khỏe mạnh, bình an sống, chẳng lẽ không được sao ?" Hoa Ngữ không nhịn được trừng mắt, lại nói, "Tuyết Trùng Tử, ta nói này, sao tính tình của huynh càng ngày càng nóng vậy. Chẳng lẽ thực sự là "gần mực thì đen, gần đèn thì sáng" sao ?"
"Nói lung tung cái gì vậy."
"Chính là Cung Viễn Chủy ở núi trước đấy ! Huynh không phải là chung đụng với hắn lâu ngày, sau đó nhiễm tính tình thối của hắn đấy chứ ?" Hoa Ngữ không nhịn được lải nhải, "Trước kia tính tình huynh đã đủ nóng rồi, không nghĩ tới bây giờ lại tiến bộ, phát triển thần tốc, tùy tiện mở miệng là nói lời uy hiếp người khác, còn không trùng lặp."
Nghe vậy, Tuyết Trùng Tử không nhịn được liếc Hoa Ngữ bên cạnh một cái, thấp giọng cảnh cáo, "Tính cách của Cung Viễn Chủy rất tốt, là người hiểu lí lẽ, thấu tình đạt lý, tính tình rất dễ mến. Đệ đừng gán tội danh lung tung cho hắn."
"Hừ, Huynh thực sự giống như lời lão Nguyệt nói, "người tình trong mắt hóa Tây Thi"."
"Đệ cho tới nay chưa từng gặp hắn, tại sao có địch ý với hắn lớn như vậy ?"
"Ta không có địch ý với hắn, chỉ là dặc biệt hiếu kỳ mà thôi. Ai bảo huynh cũng không kể cho ta chuyện liên quan tới hắn, ta chỉ có thể dựa vào cảm giác và phán đoán ! Trước đây thường nghe người khác nhắc tới chuyện núi trước, không phải đều nói cung chủ Chủy cung thủ đoạn hung ác, là người kiêu căng ngạo mạn, còn đặc biệt thích ỷ thế hiếp người sao ~ !"
"Quả thực nói hươu nói vượn ! Hoang đường, vớ vẩn tới nực cười." Tuyết Trùng Tử trừng Hoa Ngữ, uy hiếp, "Sau này nếu đệ dám nói một tiếng lung tung về hắn ở trước mặt ta, ta thực sự không cho đệ ăn nữa ! Nói được làm được !"
"Được rồi ~" Hoa Ngữ không cảm thấy gì, "Nếu không cho ta nói hắn ở trước mặt huynh, vậy không phải dễ sao ? Dù sao từ nay về sau, ta cũng chỉ nói lung tung về hắn ở sau lưng huynh là được !"
"Sau này không muốn ăn cơm ở chỗ ta nữa ?" Tuyết Trùng Tử phản kích
Hoa Ngữ không nhịn được thở dài một tiếng, ra vẻ hào phóng nói, "Thôi, Tuyết Trùng Tử thực sự rơi vào tay giặc rồi. Ta phát hiện huynh mười câu có ít nhất một nửa đều có liên quan tới Cung Viễn Chủy. Mỗi lần nói tới hắn, cũng chỉ nói tốt cho hắn, ngay cả khuyết điểm của hắn ở trong mắt huynh dường như đều biến thành ưu điểm. Quả thực đừng quá khoa trương mù quáng như vậy được không ! Mù mắt ta rồi."
"Ta thấy đệ điên rồi đi !" Tuyết Trùng Tử dùng thìa cố tình múc cháo dược tuyết liên nóng hổi, thơm ngào ngạt, uy hiếp, "Thực sự không muốn ăn cháo nữa ?"
"...." Hoa Ngữ lập tức trở nên nhu thuận, "Muốn ăn, đặc biệt muốn ăn. Tuyết Trùng Tử, huynh mau chút, ta đói sắp ngất rồi ~"
"Hừ !" Tuyết Trùng Tử hừ lạnh một tiếng, ánh mắt liếc tới tủ đựng một đống đồ đính ước Cung Viễn Chủy đưa y, trên mặt lại không nhịn được nổi lên ý cười ôn nhu lại tràn đầy tình ý
"Huynh sao lại cười đáng sợ như vậy ?" Hoa Ngữ rùng mình một cái, chỉ cảm thấy cả người nổi đầy da gà
Nhớ tới Tuyết Trùng Tử uy vũ như đại thần ở trong lòng y trước đây, không nghĩ tới bây giờ cư nhiên biến thành bộ dạng si tình này
Hoa Ngữ theo bản năng mở miệng nói, "Đừng nói ta không nhắc nhở huynh, người yêu thế nào đi nữa, vẫn phải nắm chắc chừng mực, cũng đừng quên giữ lại đường lui cho mình. Huynh xem lão Nguyệt của chúng ta, quả thực là một ví dụ thảm khốc. Lão Nguyệt không phải là như vậy sao, khó hiểu yêu tiểu nha đầu Vân Tước kia, kết quả cuối cùng bị ép tới bộ dạng đáng thương thế nào. Bây giờ suy sụp như vậy, không phải chỉ khiến người bên cạnh đau lòng cho hắn sao ? Rốt cuộc tình yêu là cái gì mà phải trả giá như vậy ? Thứ tình yêu này vẫn không nên đụng vào thì tốt hơn !"
Nghe tới đây, Tuyết Trùng Tử không nhịn được trách, "Đệ còn nhỏ, rất nhiều chuyện đương nhiên vẫn chưa thể lĩnh ngộ được. Chờ đệ trải qua, đệ tự chịu lấy. Ta thực sự muốn xem tới lúc đấy đệ còn có thể tiêu sái như hôm nay không !" Tuyết Trùng Tử lắc đầu, thấy xung quanh không có người khác, lại thấp giọng nhắc nhở, "Nguyệt trưởng lão yêu Vân Tước chết đi sống lại, đệ cũng đừng nói những lời này ở trước mặt hắn, tránh gây ra thị phi không đáng, sẽ chỉ khiến hắn càng đau lòng, thống khổ mà thôi."
"Biết rồi. Huynh đừng lo lắng, tuy ta thích nói lung tung, nhưng vẫn có chừng mực. Yên tâm đi !" Hoa Ngữ nói như lẽ đương nhiên, sắc mặt cũng khó có khi nghiêm túc vài phần, không giống như bình thường tùy tiện
Hoa Ngữ trầm tư một chút, không nhịn được nhẹ nhàng hỏi, "Tuyết Trùng Tử, ta có thể hỏi huynh một chuyện không ?"
"Đệ hỏi đi."
"Vì sao huynh thích Cung Viễn Chủy ?"
"Vì hắn rất tốt."
"Tốt chỗ nào ? Tốt thế nào ? Sao ta không cảm nhận được ?" Hoa Ngữ vẫn kiên trì với suy nghĩ của mình, "Ta thực sự không hiểu. Theo ta biết tính tình của Cung Viễn Chủy thực sự rất kém. Tuy hắn tài hoa, thiên phú không tệ, nhưng luôn nghe đám hạ nhân, thị vệ một lời khó nói hết về phẩm tính của hắn. Nhưng người có nguyên tắc lại chú trọng lễ nghĩa như huynh, sao có thể chung đụng với người đức hạnh như hắn ?"
"Hừ ! Cái tốt của Cung Viễn Chủy, chỉ ta biết. Người khác không nhìn thấy, đệ chưa từng tiếp xúc với hắn, không biết đương nhiên cũng có thể hiểu được." Dứt lời, Tuyết Trùng Tử buông thìa xuống, theo bản năng giơ tay nhẹ nhàng chạm vào chuông treo trên sợi đỏ ở cổ, nói, "Nhưng mặc kệ thế nào, đệ chỉ cần hiểu. Tuyết Trùng Tử ta nhận định Cung Viễn Chủy là người bầu bạn duy nhất cả đời này của ta, tới chết không đổi. Nói về tuổi tác, hắn bằng tuổi đệ. Nhưng nếu nói về bối phận, hắn đến với ta, đương nhiên sẽ thành huynh phu của đệ, bối phận cao hơn đệ một bậc. Nếu đệ dám bất kính với hắn, cũng là bất kính với ta."
"A.... Ta nói này, chẳng lẽ huynh thực sự không muốn khai chi tán diệp, tiếp nối huyết mạch Tuyết gia chúng ta sao ? Chẳng lẽ huynh thực sự hạ quyết tâm kiếp này không lấy người khác, xác định muốn đoạn tử tuyệt tôn sao ? Tuyết trưởng lão thực sự đồng ý sao ?" Hoa Ngữ cười nhạt nói
"Cuộc đời của ta, tự ta làm chủ. Huống hồ, Tuyết trưởng lão quả thực đã đồng ý rồi." Tuyết Trùng Tử hỏi ngược lại, "Chẳng lẽ ngoại trừ ta, Tuyết gia lớn như vậy thực sự không có người khác có thể khai chi tán diệp cho Tuyết gia sao ? Hừ, đệ không phải cũng có một nửa huyết mạch Tuyết gia sao ? Sau này chờ đệ lấy thê tử sinh tử, chọn mấy người tới Tuyết cung, còn lại giữ ở Hoa cung là được."
"Sao có thể giống nhau ? Ta là ta, huynh là huynh. Ta nói là huynh, là huynh ! Huynh thực sự không muốn có người thừa kế sao ?" Hoa Ngữ hỏi
"Ta chỉ cần Cung Viễn Chủy là được."
"Được ! Nhưng huynh nghĩ như vậy, còn hắn thực sự không để tâm sao ? Ừm.... Cho dù là đoạn tụ, nhưng tình huống của hắn cũng không giống huynh ! Tuyết gia ngoại trừ huynh cũng còn có tộc nhân khác, nhưng Chủy cung của Cung Viễn Chủy, chỉ còn lại một mình hắn...."
Dường như bị đạo lý của Hoa Ngữ nói làm cho giật mình, tay Tuyết Trùng Tử rũ xuống không cẩn thận đụng phải nồi đang đun nóng, đau tới y kêu thành tiếng
Hoa Ngữ hoảng sợ, vội vàng nắm lấy tay Tuyết Trùng Tử xem thương thế
"Ta không sao." Tuyết Trùng Tử nhíu chặt mày, cố nén cảm giác đau đớn
Hoa Ngữ thoạt nhìn rất tự trách, nhưng cũng coi như chứng thực được một điều
"Huynh rõ ràng có để tâm." Hoa Ngữ dùng giọng điệu bình thản nói, "Ta nhìn thấy, huynh cũng không nắm chắc hoàn toàn. Đúng không ! Cho nên đây là lý do vì sao huynh không dám "đụng" vào hắn sao ? Sợ rằng hắn sau này sẽ hối hận."
"Ta nói rồi, hắn còn nhỏ, hơn nữa tình cảm của ta và hắn vốn tiến triển bình thường. Còn chưa bàn hôn sự, cũng chưa chính thức cầu thân, ở đâu ra những lời bậy bạ này ? Đệ cho rằng Tuyết Trùng Tử ta là ai ? Vì sao luôn thích nói những lời ta không chịu được, chẳng lẽ thực sự cho rằng ta là lưu manh sao ?"
"Được, vậy ta đổi cách khác. Có phải chờ sau khi hắn trưởng thành, chờ lúc hắn và huynh thành thân, cùng giường cùng gối, huynh có thể cam đoan hắn sẽ không vì mình không thể lưu lại hậu tự cho Chủy cung mà hối hận không ?" Lời của Hoa Ngữ thực sự rất chói tai
Nghe tới đây, Tuyết Trùng Tử lại yên tĩnh lại như hít thở không thông
Y nhẹ nhàng vuốt mu bàn tay vì bị nóng tới sưng đỏ của mình, sắc mặt khó hiểu nhiễm lên vẻ u sầu và đáng thương khó có thể nói thành lời
Hoa Ngữ thấy vậy, chỉ lắc đầu, "Ta từ trước tới nay thẳng thắn, tuy nói khó nghe chút, nhưng huynh chắc chắn biết ta muốn nhắc nhở huynh cái gì. Tuyết Trùng Tử, ta thực sự không muốn nhìn thấy huynh biến thành lão Nguyệt thứ hai. Ta đương nhiên không muốn đang rủa Cung Viễn Chủy sớm muộn gì sẽ chết, nhưng ta chân chính đang lo lắng cái gì.... Chắc là huynh cũng hiểu ý ta chứ ! Chuyện tình cảm, tương lai thế nào, ai cũng không nói chắc được ?"
"Đúng vậy, cho nên ta chỉ muốn nhìn hiện tại, muốn quý trọng khoảng thời gian trước mắt là được." Tuyết Trùng Tử nói
"Được, vậy ta chúc phúc huynh. Nhưng, đồng ý với ta, sau này mặc kệ thế nào, đừng vì tình yêu mà sụp đổ. Không đáng." Hoa Ngữ nói
Y đứng dậy, quen đường quen lối lấy ra bình dược chữa bỏng từ trong tủ, sau đấy quay về bên cạnh Tuyết Trùng Tử
Lúc Tuyết Trùng Tử đang ngẩn người, Hoa Ngữ nhẹ tay nhẹ chân bôi dược lên chỗ bị bỏng trên tay Tuyết Trùng Tử
Tuyết Trùng Tử nhịn đau, rũ mắt nhìn Hoa Ngữ nhẹ nhàng bôi dược cho mình, thấp giọng gọi, "Hoa Ngữ."
"Ừm ?" Hoa Ngữ thuận miệng đáp
Y không ngẩng đầu lên, động tác cũng không dừng lại
Tuyết Trùng Tử ôn nhu an ủi, "Mẫu thân của đệ năm đó tự tử vì cha của đệ tuy rằng kích động, nhưng tuyệt đối đáng. Ít nhất, đáng ở trong mắt bà ấy."
Hoa Ngữ cứng ngắc tại chỗ không nhúc nhích, sau một lúc lâu trầm mặc, Tuyết Trùng Tử nhìn nước mắt nóng hổi của Hoa Ngữ nhỏ lên mu bàn tay mình
Sau đấy, không nói nhiều, Tuyết Trùng Tử vươn tay nhẹ nhàng ôm lấy Hoa Ngữ, nhẹ giọng cam đoan với y, "Ta đồng ý với đệ, bất luận sau này quan hệ của ta và Cung Viễn Chủy thế nào, bất luận ta và hắn có kết quả hay không, ta cũng sẽ không làm ra chuyện tổn thương chính mình. Ta cam đoan với đệ, ta và Nguyệt trưởng lão cũng sẽ không bỏ lại đệ."
Lại chỉ nghe thấy Hoa Ngữ nghẹn ngào khàn giọng hỏi, "....Có phải sau này bất luận gặp phải chuyện khó chịu hơn nữa, các huynh cũng sẽ không bỏ lại ta không ?"
"Ừ. Sẽ không."
"Huynh lừa ta. Lúc huynh vì Tuyết công tử mà tự phế võ công, buông tha hy vọng muốn sống, cũng không nghĩ tới ta ! Lúc Nguyệt trưởng lão muốn cùng sống cùng chết với huynh, cũng không nghĩ tới ta ! Lúc Hoa ca của ta quyết tâm chịu chết, huynh ấy cũng không nghĩ tới ta !" Hoa Ngữ ngậm nước mắt lên án
Một lời này rõ ràng nhẹ nhàng, lại nặng tới Tuyết Trùng Tử xấu hổ không ngẩng được đầu
Y theo bản năng ôm Hoa Ngữ chặt hơn một chút
Một lúc lâu sau, Hoa Ngữ thấp giọng hỏi, "Tuyết Trùng Tử.... Ta thực sự không thể không tiếp nhận vị trí cung chủ Hoa cung sao ?"
Giọng của y tuy khàn, nhưng cũng đã khôi phục chút bình tĩnh
Tuyết Trùng Tử chậm rãi buông Hoa Ngữ ra, sau đó cách một khoảng nhìn thẳng vào y
Sau đấy, Tuyết Trùng Tử giơ tay lau nước mắt cho Hoa Ngữ, nhìn đôi mắt đỏ bừng của Hoa Ngữ, nhẹ giọng nói, "Bất luận là vì Hoa gia, hay là vì Cung môn, thậm chí là vì đệ, cũng vì ta và Nguyệt trưởng lão.... Ta cảm thấy đây là trách nhiệm đệ nên nắm lấy."
Thấy Hoa Ngữ khóc không nói lời nào, Tuyết Trùng Tử kiên nhẫn lau nước mắt cho y, sau đó nói tiếp, "Chỉ có tiếp nhận vị trí cung chủ, đệ mới có thể danh chính ngôn thuận đứng bên cạnh chúng ta. Cũng chỉ có tiếp nhận vị trí cung chủ, đệ mới có quyền thay đổi Cung môn."
"Nói thật, ta rất muốn lật đổ một số gia quy cổ hủ.... cũng muốn thay đổi Cung môn bây giờ. Hoa Ngữ, ta cũng thực sự muốn, ra khỏi bức tường của Cung môn, ra bên ngoài ngắm nghía.... Chẳng lẽ đệ không muốn sao ? Chướng khí ở núi sau càng ngày càng nặng, nơi chúng ta sống càng ngày càng nhỏ. Nếu không thay đổi nữa, chẳng lẽ thực sự muốn ngồi chờ chết sao ?" Tuyết Trùng Tử khuyên giải nói, "Cho nên, ta cần đệ. Ta và Nguyệt trưởng lão cần đệ. Tuyết Lượng và Nguyệt Trú cũng cần đệ. Đổi thành tiểu bối khác của Hoa gia, ta thực sự không nắm chắc có thể làm được bao nhiêu, nhưng nếu là đệ chấp chưởng Hoa gia, ta có niềm tin."
"Huynh tin ta như vậy sao ?"
"Đương nhiên tin đệ. Vì chỉ có đệ là mấy người chúng ta hợp lực giáo huấn. Năng lực và phẩm tính của đệ thế nào, trong Cung môn cũng chỉ có ta và Nguyệt trưởng lão hiểu rõ nhất." Tuyết Trùng Tử nhấc khóe môi, nhẹ nhàng cười, "Đệ chẳng lẽ không phát hiện ra sao ? Có đệ bầu bạn, ngay cả Nguyệt trưởng lão cũng hoạt bát hơn nhiều."
"Hắn quả thực nói nhiều, nhưng đây không gọi là hoạt bát, phải gọi là đáng ghét." Hoa Ngữ nói
Tuyết Trùng Tử dường như bị chọc cười
Y bất đắc dĩ nói tiếp, "Mặc kệ thế nào, nhớ lời của ta. Mấy ngày nay đệ suy nghĩ thật kỹ, không cần vội trả lời ta. Áp lực từ Tuyết trưởng lão, chúng ta sẽ gánh thay đệ. Đệ không cần quan tâm."
Hoa Ngữ yên tĩnh lại, sắc mặt và ánh mắt cũng có chút phức tạp
Đúng lúc này, Tuyết Trùng Tử còn muốn an ủi vài câu nữa, lại nghe thấy Hoa Ngữ mở miệng hỏi, "Tuyết Trùng Tử, huynh có ngửi thấy mùi gì không ?"
"Mùi gì ?"
"....Mùi khét."
"A ?"
"Cháo dược của huynh.... tiêu rồi."
"---- ?!" Tuyết Trùng Tử lập tức quay đầu nhìn lại, chỉ thấy cháo dược đã cháy tới một mảng dính két đen sì
Tuyết Trùng Tử mở to mắt, sửng sốt không thôi
Y đang sốt ruột muốn thử cứu chữa, Hoa Ngữ lại một tay chặn ngang trước người Tuyết Trùng Tử, đúng lúc ngăn lại Tuyết Trùng Tử với nồi cháo
"Để ta làm đi." Hoa Ngữ khẽ thở dài, sau đó đưa bình dược trong tay cho Tuyết Trùng Tử, phân phó, "Tay huynh bị bỏng, đi bôi dược cho ta, đừng ở chỗ này vướng chân ta."
"Nhưng ----"
"Nhường đường. Ta còn bận thu dọn !"
"Tuyết liên rất trân quý.... Đừng lãng phí...."
"Không sao, ta một lúc nữa sẽ ăn hết. Tuyệt không lãng phí, được rồi chứ ?" Hoa Ngữ bất đắc dĩ thở dài, sau đó trực tiếp kéo Tuyết Trùng Tử vướng đường dậy
Hoa Ngữ thực sự nói được làm được, hơn nữa công lực thu dọn và cứu chữa căn bản không kém gì Tuyết Trùng Tử bình thường
Cháo nấu tới cháy đen được y đổ sang một bát khác
Sau đấy, Hoa Ngữ nhanh tay nhanh chân lần nữa nấu ra một nồi cháo dược tuyết liên mới
Lúc Tuyết Lượng quay về trong phòng, phát hiện có mùi cháy nhè nhẹ quanh quẩn không dứt
Hắn có chút buồn bực, nhưng sau đấy nhìn thấy Hoa Ngữ mặt không đổi sắc ăn cháo cháy thành một đống đen, không khỏi kính nể
Mùi vị cháo dược Hoa Ngữ tự mình nấu cho Tuyết Trùng Tử và Tuyết Lượng coi như không tệ, tuy công lực nấu cháo và trình độ tay nghề hơi kém hơn Tuyết Trùng Tử và Tuyết Lượng, nhưng chung quy cũng coi như rất lợi hại
Tuyết Lượng ăn thấy ngon, sắc mặt rất hưởng thụ
Hoa Ngữ tuy cố chấp ăn cháo cháy, nhưng vẫn nhìn ra cực kỳ ung dung
Mà Tuyết Trùng Tử lúc này liệu có thể áy náy, tự trách, biểu đạt sự an tâm với Hoa Ngữ ?
Đương nhiên....
Không có
Chỉ thấy Tuyết Trùng Tử luôn miệng cằn nhằn, ghét bỏ Hoa Ngữ không ngừng
"Mùi vị hơi kém. Lượng lửa cũng kém chút. Vị cháo này.... cảm giác vẫn thiếu rất nhiều. Nhưng miễn cưỡng vẫn có thể ăn." Tuyết Trùng Tử nói
Hoa Ngữ lười quan tâm tới đánh giá phần nhiều là thành kiến của Tuyết Trùng Tử, chỉ thuận miệng nhẹ giọng nói, "Lão Nguyệt nói đi Trưởng lão viện ở núi trước họp, nhưng sao lâu như vậy còn chưa quay về ?"
Ngay lúc Tuyết Trùng Tử và Tuyết Lượng đang muốn trả lời, chỉ nghe thấy cửa vang lên tiếng, Nguyệt trưởng lão đẩy cửa tiến vào
"Ta quay về rồi ~ !" Hắn cao giọng cười nói
Tuy Nguyệt Trú đã quay về Nguyệt cung, nhưng cung chủ Nguyệt cung của bọn họ trái lại coi Tuyết cung như nhà của mình không chịu đi
Hai chủ tớ Tuyết cung sớm thành quen, mà Hoa Ngữ tạm thời chuyển tới Tuyết cung để Tuyết Trùng Tử trông chừng, dường như cũng rất nhanh tiếp nhận sự thật này
Có lẽ, đây sẽ là cuộc sống sau này của bọn họ
Cuộc sống không thiếu bằng hữu bầu bạn bên cạnh, thoạt nhìn nhàm chán nhưng cũng rất ấm áp
--------------------------------------
Còn tiếp
Bạn đang đọc truyện trên: truyentop.pro