Chương 406 - 409

Chương 406: Khám nghiệm tử thi

Ngày đầu tiên Thương Dĩ Nhu nhậm chức đã xảy ra án mạng, là trưởng khoa pháp y, đích thân cô đến hiện trường. Người chết là người trưởng thành, lúc được phát hiện đang ngửa mặt trôi nổi trên sông. Nhưng thi thể được vớt lên bờ, mọi người lại phát hiện cách ăn mặc và kiểu tóc của người chết theo xu hướng là nam.

Theo suy đoán thông thường, phụ nữ khi rơi xuống nước tử vong, thời điểm thi thể rơi xuống nước sưng to nổi lên mặt nước, khuôn mặt sẽ ngửa lên trên. Vậy nên thi thể này đã phá hỏng quy tắc thông thường.

Thương Dĩ Nhu không dám tùy tiện kết luận, chờ thi thể được đưa về phòng giải phẫu, đích thân cô khám nghiệm tử thi.

Thi thể sưng phồng, khuôn mặt không còn nguyên vẹn. Thương Dĩ Nhu cẩn thận kiểm tra bên ngoài nhưng không phát hiện vết thương trí mạng. Trong trường hợp này, nguyên nhân tử vong chỉ có hai khả năng, một là sau khi bị giết hại bị vứt xác xuống sông, hai là nhảy sông tự tử.

Trong miệng mũi người chết có trầm tích, vì thi thể đã bị ngâm dưới sông ít nhất một tuần nên số trầm tích này không chứng minh được điều gì. Muốn xác định nguyên nhân tử vong chỉ có thể giải phẫu thi thể.

Cởi quần áo người chết ra, Thương Dĩ Nhu nhíu mày. Giải phẫu cho thấy người chết là nữ, từ xương chậu và răng, có thể suy đoán người chết khoảng 30 tuổi.

Thương Dĩ Nhu lấy mẫu phổi, gan, thận và lá lách rồi gửi đến khoa pháp chứng làm kiểm tra tảo cát và xét nghiệm DNA. Nếu tìm thấy tảo cát trong thi thể thì chứng minh thời điểm ở trong nước hệ tuần hoàn của người chết vẫn còn hoạt động, nghĩa là còn sống. Nếu kiểm tra không có, vậy có thể chứng minh sau khi chết người đó đã bị vứt xác xuống sông.

Số mẫu này được đưa đến khoa pháp chứng, kết quả có ngay sau đó. Từ kết quả cho thấy có tảo cát trong mẫu. Hơn nữa còn có một phát hiện chấn động khác là người chết mắc AIDS. Phát hiện này rất hữu ích trong việc tìm kiếm thân phận người chết vì bệnh nhân AIDS không nhiều, có thể đến bệnh viện kiểm tra hồ sơ, nhất là khi từ cách ăn mặc, điều kiện kinh tế của nạn nhân ở mức khá, lúc phát hiện mình mắc bệnh chắc chắn sẽ không từ chối việc điều trị.

Công việc của Thương Dĩ Nhu kết thúc thuận lợi, theo kết quả kiểm tra tảo cát, cô cũng có kết luận.

Người chết tử vong do đuối nước, vậy nên loại trừ khả năng sau khi bị giết cô ấy bị ném xuống sông để giấu xác.

Thương Dĩ Nhu hoàn thành công việc, muốn tan làm sớm. Cô định về sắp xếp hành lý, chuyển những vật dụng cần thiết đến nhà họ Khúc, nghe Khúc Mịch nói ở nhà họ Khúc có đủ, trong tủ quần áo đầy quần áo của cô do mẹ Khúc đặt mua.

Sau khi có quyết định, Thương Dĩ Nhu thấy thoải mái hơn hẳn. Dù có thế nào thì cô cũng không thể dùng cách trốn tránh để giải quyết vấn đề. Nếu sự việc đã xảy ra thì nên đối mặt, cố gắng thích ứng. Nếu sau khi hai bên đã nỗ lực vẫn không tìm được cảm giác ngày xưa, thế thì chẳng ai hối hận nữa, cô cũng không cần phải thấy có lỗi.

Cô tin Khúc Mịch là người lý lẽ, đến thời điểm đó, anh sẽ không thấy mất mát hay khó chịu như bây giờ.

Cô không biết đường đến nhà Khúc Mịch nhưng có địa chỉ nhà họ Khúc, cô thuận lợi lái xe đến. Đến khu dân cư, cô lái xe vào bãi đổ. Bảo vệ ở đó thấy cô liền cười chào hỏi: "Cô Khúc về rồi."

"Ừ." Thương Dĩ Nhu hoàn toàn không nhớ ông ấy nên chỉ cười đáp.

"Cô Khúc đi thong thả, chồng của cô mới dẫn em gái về đấy."

Thương Dĩ Nhu giật mình. Cô biết nhà họ của Khúc Mịch là một đại gia đình, trong những ngày cô mất trí nhớ, Khúc Mịch cho cô xem ảnh của tất cả người thân. Khúc Mịch là đàn anh trong lứa cháu, sau anh có bảy tám em trai em gái cùng thế hệ, chắc là em họ nào đó tới nhà.

Tới trước nhà họ Khúc, còn chưa vào trong, cô đã nghe tiếng cười đùa trong nhà. Vừa nghe là đã biết là một thiếu nữ, hơn nữa chắc chắn còn rất hoạt bát.

Thương Dĩ Nhu có chìa khóa nhà nhưng cô vẫn hơi chần chừ, cuối cùng quyết định bấm chuông cửa.

"Tới đây!"

Có tiếng bước chân chạy ra.

Cửa mở, quả nhiên là một cô gái đáng yêu.

"Chị là ai vậy? Chị tìm ai?"

"Ai thế Châu Châu?" Khúc Mịch bưng đồ ăn từ dưới bếp lên, nghiêng đầu nhìn ra.

Thương Dĩ Nhu cũng nhìn vào trong, bố Khúc đang ngồi ngoài sô pha đọc báo, trên bàn có đồ ăn nóng hổi.

"Tiểu Nhu?" Khúc Mịch thay đồ từ lầu hai đi xuống, đúng lúc thấy cảnh này.

Khoảnh khắc đó, Thương Dĩ Nhu bỗng cảm thấy sự xuất hiện của mình có hơi đột ngột.

"Tiểu Nhu hả, mau vào đi." Mẹ Khúc vừa thấy Thương Dĩ Nhu liền chạy tới, kéo cô vào nhà, "Mới từ đơn vị về hả? Mẹ nghe nói con làm trưởng khoa rồi? Chưa ăn gì đúng không?"

Thương Dĩ Nhu vào thay dép lê.

Bố Khúc buông tờ báo xuống, tươi cười đứng dậy: "Dĩ Nhu nhận ra bố không?"

"Chào bố Khúc." Thương Dĩ Nhu cảm thấy hơi mất tự nhiên vì mọi người quá nhiệt tình.

"Chị là chị Dĩ Nhu hả?" Cô gái tên Châu Châu chớp mắt chạy tới nắm tay cô, "Em nghe mẹ kể về chị nhiều lắm, giờ mới có cơ hội gặp chị. Chị xinh y như diễn viên trên TV vậy."

Mẹ? Sao Khúc Mịch chưa từng kể mình có em gái?

Thấy Thương Dĩ Nhu sững sờ, Khúc Mịch nhíu mày: "Em tới đây chắc chắn là có việc, chúng ta lên lầu đi." Nói rồi, anh kéo Thương Dĩ Nhu lên lầu.

Lên lầu hai vào phòng ngủ của họ, đóng cửa lại, Thương Dĩ Nhu thầm thở phào.

"Châu Châu là con gái nuôi của bố mẹ, anh cũng chỉ gặp nó mấy lần." Khúc Mịch vội giải thích, "Khoảng bảy tám năm trước, bố mẹ đưa một cô bé về, họ nói bố cô ấy vì cứu bố mẹ mà bị động vật hoang dã làm bị thương, phải nhập viện điều trị, nhưng chỉ mới mấy ngày ông ấy đã qua đời. Bố mẹ cảm thấy mình nợ bố con họ nên nhận Châu Châu làm con gái nuôi, sau đó gửi con bé vào trường quý tộc. Ba năm trước, họ lại đưa Châu Châu ra nước ngoài học đại học. Bây giờ nó tốt nghiệp về nước, định làm việc ở Nam Giang để báo đáp ơn bồi dưỡng của bố mẹ. Công ty chưa sắp xếp được chỗ ở cho con bé nên nó tạm thời ở nhà. Phòng ngủ của con bé ở dưới lầu một, hôm nay nó mới chuyển đến."

"À." Thương Dĩ Nhu gật đầu.

Cô biết Khúc Mịch sẽ không nói dối, hơn nữa lúc cô mất trí nhớ, Khúc Mịch đã cho cô xem ảnh của tất cả người thân và bạn bè quan trọng, nhưng Châu Châu không nằm trong số đó, có thể thấy cô ấy không có vị trí quan trọng ở nhà họ Khúc.

"Không sao, em chỉ đến thăm bố mẹ thôi." Thương Dĩ Nhu vẫn còn xách giỏ trái cây, "Xuống nhà đi, đừng để họ chờ."

Sau đó cô xoay người ra ngoài.

Khúc Mịch cảm thấy Thương Dĩ Nhu có chỗ nào đó khác thường nhưng anh không có cách nào giải thích. Anh vội đuổi theo Thương Dĩ Nhu xuống nhà, thấy cô đang nói chuyện với mẹ.

"Hôm qua gặp mẹ Khúc, còn chưa gặp bố Khúc, nên hôm nay tan làm con thuận đường tới đây."

Thương Dĩ Nhu có thể cảm nhận được tình cảm của họ. Khang Chỉ Kỳ nói đúng, gặp được bố mẹ chồng như vậy là may mắn của cuộc đời cô.

"Chị Dĩ Nhu chưa ăn cơm đúng không?" Châu Châu lại chạy tới nắm tay Thương Dĩ Nhu, bảo cô ngồi xuống, "Chúng ta cùng ăn đi, mấy món này là em làm, không biết ngon hay không. Em nghe kể chị Dĩ Nhu nấu ăn ngon lắm, chị đừng cười em đấy!"

Nói rồi, Châu Châu nhiệt tình lấy cơm, đưa đũa, còn gắp đồ ăn cho Thương Dĩ Nhu.

Thương Dĩ Nhu thấy không được thoải mái. Mọi người còn chưa ngồi, đã bảo cô ăn rồi? Cô đang định đứng dậy thì Châu Châu lại kéo bố Khúc và mẹ Khúc ngồi xuống, sau đó chạy đến ngồi cạnh Thương Dĩ Nhu, chừa chỗ còn lại cho Khúc Mịch.

Châu Châu ngồi giữa hai người, ríu rít liên tục. Vì có cô ấy mà bữa cơm vui vẻ hẳn.

Khúc Mịch âm thầm quan sát sắc mặt Thương Dĩ Nhu, muốn gắp đồ ăn cho cô nhưng ở giữa lại có một bóng đèn lớn.

"Có phải em ngồi sai chỗ rồi không?" Châu Châu cười nói, "Chị Dĩ Nhu, chúng ta đổi vị trí đi."

Cơm ăn sắp xong rồi, còn đổi gì nữa? Huống hồ ai cũng biết cô và Khúc Mịch là vợ chồng, khăng khăng ngồi cạnh nhau ngược lại càng xấu hổ, vì thế Thương Dĩ Nhu vội cản Châu Châu lại.

"Được rồi, lần sau em sẽ chú ý, không làm bóng đèn nữa đâu." Châu Châu xin lỗi rồi tiếp tục gắp đồ ăn cho Thương Dĩ Nhu, "Chị Dĩ Nhu cho em xin ý kiến đi."

"Ngon lắm, có phong cách Âu Mỹ." Thương Dĩ Nhu khen.

"Em từ châu Âu về mà. Ở bên đó em học thiết kế đồ họa hoạt hình, hiện đang làm việc cho một công ty chuyên thiết kế nhân vật của các trò chơi trực tuyến."

Chương 407: Trở thành chủ nhà

Thương Dĩ Nhu quyết định dọn về nhà họ Khúc, nhưng tới nơi gặp Châu Châu, cô lập tức thay đổi ý định. Cô ăn bữa cơm, muốn xuống bếp rửa chén nhưng bị mẹ Khúc ngăn cản.

"Để em." Châu Châu xung phong nhận việc, "Em bây giờ đang ăn ở miễn phí, phải lao động mới được."

"Đúng là đứa bé siêng năng." Mẹ Khúc cười nói.

Thương Dĩ Nhu ngồi chơi một lát thì ra về, mẹ Khúc định giữ cô ở lại, nhưng Khúc Mịch đã nói không được tạo áp lực cho cô, vậy nên bà chỉ đành thôi.

Mẹ Khúc tiễn Thương Dĩ Nhu đến cửa, dặn cô hằng ngày về ăn tối.

"Dĩ Nhu, đây là nhà của con, con có thể về bất cứ lúc nào." Nói nhiều sợ kích thích Thương Dĩ Nhu, nói ít sợ cô hiểu lầm mình, để nói được câu này mẹ Khúc đã đắn đo rất nhiều.

Thương Dĩ Nhu cảm động gật đầu, cô chào bố Khúc rồi đi.

Tự cô lái xe tới, Khúc Mịch lại không yên tâm để cô về một mình, vì thế Khúc Mịch lái xe của cô chở cô, sau đó bắt taxi về.

Tới dưới nhà Thương Dĩ Nhu, hai người xuống xe.

"Tiểu Nhu, về Châu Châu..." Khúc Mịch suy nghĩ mãi, anh cảm thấy hình như Thương Dĩ Nhu để bụng Châu Châu.

"Châu Châu là cô gái tốt." Thương Dĩ Nhu cắt ngang, "Hơn nữa từ nhỏ cô bé cũng không còn bố mẹ, cô ấy may mắn nên được gặp bố Khúc mẹ Khúc sớm. Mọi người nên đối xử tốt với cô ấy, rất ít người có hoàn cảnh đáng thương lại hoạt bát như vậy."

Thương Dĩ Nhu biết mình đang không thích sự xuất hiện của Châu Châu, vị trí vốn thuộc về cô nay đổi thành cô ấy, mà ở trong căn nhà đó cô như biến thành một vị khách vậy.

Nhưng việc này không thể trách Châu Châu. Thương Dĩ Nhu biết vấn đề nằm ở bản thân mình, cô chưa điều chỉnh được tâm trạng, chưa thể hòa nhập vào cuộc sống gia đình. Sự xuất hiện của Châu Châu giúp cô nhận ra rõ vị trí của mình, bởi vì ở nhà họ Khúc không chỉ có một mình Khúc Mịch, mà còn phụ huynh, cảm nhận của họ cũng rất quan trọng.

Cô sẽ thử từ từ hòa nhập, hơn nữa cô tin thời gian sẽ không quá lâu.

Nghe cô nói, Khúc Mịch cảm thấy mình đã quá coi thường cô, cô vốn không phải người hành động theo cảm tính, đồng thời anh cũng thất vọng. Không lẽ cô không để bụng việc có cô gái khác xuất hiện bên cạnh mình sao?

"Muộn rồi, anh về đi, về đến nhà nhớ gọi điện." Hôm nay Thương Dĩ Nhu rất mệt, cô chỉ muốn lên nhà tắm nước nóng rồi leo lên giường.

Khúc Mịch bảo cô mau lên nhà nghỉ ngơi. Anh nhìn cô vào nhà, cửa hành lang từng tầng mở rồi tắt, cuối cùng cửa sổ ở tầng bốn sáng đèn. Anh biết Thương Dĩ Nhu đã lên nhà.

Khúc Mịch ngẩng đầu nhìn cánh cửa sổ kia một lúc rồi mới xoay người rời đi.

Thương Dĩ Nhu vừa vào nhà liền chạy vào phòng tắm tắm rửa rồi thay đồ, sau đó chui vào trong chăn. Dù gì đã lâu rồi không đứng giải phẫu chính, còn tới nhà họ Khúc, cô thật sự rất mệt, nhưng lên giường nằm cô lại không ngủ được.

Di động đặt ở đầu giường đổ chuông, là Khúc Mịch gọi.

Thương Dĩ Nhu bấm nghe máy, đầu bên kia truyền tới giọng của anh: "Không đánh thức em đấy chứ?"

"Không ngủ được, vẫn đang nằm." Thương Dĩ Nhu thuận miệng trả lời.

"Thế để anh hát cho em nghe. Chờ một chút, anh đi lấy guitar."

Nghe Khúc Mịch nói sẽ đàn guitar nên cô bật loa ngoài, sau đó tìm một cuốn sách đọc.

Một lúc sau, trong di động vọng tới tiếng guitar, đây là bản nhạc Pháp mà Thương Dĩ Nhu thích.

Kỳ lạ, mới nghe anh vừa đàn vừa hát một lúc, Thương Dĩ Nhu đã thấy buồn ngủ. Cô cầm cuốn sách nằm trong chăn, không biết thiếp đi từ lúc nào.

Khúc Mịch ở đầu bên kia hát hết một bài rồi dừng lại, không nghe cô nói gì, anh mỉm cười cúp máy. Nhớ lúc mới yêu Thương Dĩ Nhu cũng thường hay ngủ quên trong tiếng hát của anh.

Mọi thứ dường như đều trở về điểm xuất phát nhưng không sao, anh tình nguyện theo đuổi Thương Dĩ Nhu lần nữa. Anh tin chắc cuộc đời này Thương Dĩ Nhu là vợ anh, dù xảy ra chuyện gì, vòng đi vòng lại họ vẫn sẽ ở bên nhau.

Anh vừa đặt guitar xuống thì có tiếng gõ cửa.

"Anh Khúc Mịch, em mới nghe anh vừa đàn vừa hát, có thể cho em vào trong nghe không?" Là Châu Châu.

Khúc Mịch nhíu mày. Nói thật lòng, anh không hề thấy Châu Châu đáng thương. Trên đời này có rất nhiều đứa trẻ không cha không mẹ, cô ấy đã là trường hợp may mắn. Ngày xưa bố cô ấy vì cứu người mà bị thương, nhưng ông nhân viên bảo vệ rừng, hi sinh cũng vì nhiệm vụ. Thời điểm đó chính phủ gửi tiền an ủi rất nhiều, nếu không có bố mẹ anh giúp, số tiền đó đã bị thân thích của cô ấy chiếm đoạt.

Sau này bố Khúc mẹ Khúc còn nhận nuôi Châu Châu, nhưng vì không có thời gian nuôi nấng bên cạnh nên đã gửi vào trường quý tộc. Tốt nghiệp cấp ba xong, Châu Châu mới nói muốn đi du học, mẹ Khúc lập tức đồng ý.

Cứ mỗi tháng Châu Châu đều gọi điện về nhưng Khúc Mịch chỉ mới gặp cô ấy một lần, còn là vào bảy tám năm trước nên gần như không nhớ gì.

Bây giờ Châu Châu đột nhiên trở về, còn dọn vào nhà ở, Khúc Mịch thật sự không quen.

Nghe thấy tiếng Châu Châu, Khúc Mịch bực bội chẳng thèm mở cửa: "Anh phải đi ngủ rồi."

"À, vậy anh Khúc Mịch ngủ ngon, ngày mai gặp lại!" Có vẻ Châu Châu không phát hiện tâm trạng không tốt, còn vui vẻ đáp lại, sau đó có tiếng bước chân xuống lầu.

Trong nhà đột nhiên có thêm một cô gái khiến Khúc Mịch thấy không được thoải mái và thuận tiện.

Đột nhiên hai mắt anh sáng ngời. Anh lập tức mở tủ quần áo, sắp xếp đồ đạc vào vali.

Sáng sớm hôm sau, Thương Dĩ Nhu còn chưa dậy đã bị tiếng gõ cửa đánh thức. Cô mang theo cơn buồn ngủ đi mở cửa, đứng bên ngoài là Khúc Mịch.

"Sao vậy?" Thương Dĩ Nhu giật mình.

Khúc Mịch kéo vali vào nhà: "Em biết anh có thói ở sạch mà, trong nhà có người khác anh chịu không nổi. Anh sợ đến mức cả đêm không ngủ được, em đừng làm phiền anh."

Nói rồi anh chạy vào phòng dành cho khách, ném vali vào tủ quần áo, cởi áo khoác rồi leo lên giường.

Ngay cả áo sơ mi và quần tây cũng không thay, trông có vẻ rất mệt mỏi, nếu không với tính cách của Khúc Mịch thì anh chắc chắn không cho phép quần áo mình có bất kỳ nếp nhăn nào.

Thôi, cứ để anh ngủ trước đi, đợi anh dậy rồi nói chuyện! Thương Dĩ Nhu giúp anh đóng cửa phòng, sau đó đi rửa mặt rồi xuống bếp nấu ăn.

Đồ ăn vừa dọn lên bàn, Khúc Mịch liền đi ra, mũi ngửi như một chú cún: "Quả nhiên chỉ có đồ em nấu mới hợp khẩu vị của anh, mấy hôm nay ăn đồ của mẹ dạ dày anh chịu hết nổi rồi."

Nói tới đây, anh còn tủi thân khịt mũi.

Thương Dĩ Nhu hoàn toàn hết cách, thấy anh đáng thương như vậy, cô không nhẫn tâm nói nặng lời.

Khúc Mịch ngồi vào bàn, nhờ Thương Dĩ Nhu lấy cho mình một chén cơm đầu. Anh vùi đầu ăn, chốc lát sau chén cơm đã thấy đáy. Thương Dĩ Nhu thấy anh ăn ngon miệng, bản thân cũng có hứng ăn.

Ăn xong, Khúc Mịch chủ động nhân công việc rửa chén: "Anh ăn uống miễn phí ở đây sao có thể không lao động? Nếu không chủ nhà tức giận đuổi anh đi thì sao?"

"Câu này sao nghe quen quen vậy?"

Khúc Mịch giật mình. Anh chẳng thấy câu này có gì quen cả, mọi sự chú ý của anh đều dành cho Thương Dĩ Nhu, hôm qua Châu Châu nói gì anh hoàn toàn không nghe lọt tai, làm sao hiểu ý Thương Dĩ Nhu ám chỉ.

Mà Thương Dĩ Nhu sau khi lỡ lời thì có hơi hối hận, từ lúc nào cô lại hẹp hòi như vậy?

Khúc Mịch dẹp dẹp chén đũa, vừa rửa chén vừa nói: "Thật ra nhận anh ở lại em không chịu tổn thất gì cả, ngược lại còn có lợi lắm. Anh biết nấu cơm, dọn dẹp nhà cửa, hơn nữa có anh em không cần lo việc quên mang chìa khóa không vào nhà được. Việc giặt giũ anh cũng có thể làm, anh chỉ sợ em chê anh làm không tốt thôi. Nếu em có khó khăn trên chỗ làm, anh có thể lắng nghe em tâm sự, còn có thể giúp em phân tích. Buổi tối ở một mình chắc em sợ lắm, nhưng có anh ở đây em không cần phải sợ gì cả. Em xem đi, có lợi nhiều như vậy mà!"

Khúc Mịch cố gắng thuyết phục Thương Dĩ Nhu giữ mình ở lại, mãi đến khi rửa chén xong, anh vẫn còn lải nhải.

"Khoan đã, những việc này tôi không cần. Anh có thể cho tôi lý do tôi bắt buộc phải dữ anh lại không?" Thương Dĩ Nhu đau đầu, bực bội cắt ngang.

Anh suy nghĩ vài giây: "Anh có thể đóng tiền nhà, 5000 tệ một tháng được không?"

"Nói sớm không phải xong rồi sao!" Thương Dĩ Nhu cười nói, "Tiền điện nước chúng ta chia đôi."

Khúc Mịch vui mừng gật đầu như gà mổ thóc.

Trước khi về nước Thương Dĩ Nhu đã trả lại tất cả thẻ ngân hàng cho Khúc Mịch. Bây giờ tuy cô là trưởng khoa khoa pháp y của cục công an nhưng tiền lương chưa trả, kinh tế của cô đang rơi vào khó khăn. Đề nghị của Khúc Mịch vừa hay có thể giải quyết, hơn nữa tận 5000 tệ một tháng, Thương Dĩ Nhu đương nhiên sẽ không từ chối.

Nhiều năm sau khi nhớ lại chuyện này Thương Dĩ Nhu đã hỏi Khúc Mịch khi ở nước ngoài đã có suy nghĩ này không, nếu không sao lại vui vẻ nhận hết thẻ ngân hàng về. Anh cười nói nếu sớm biết cô chỉ quan tâm tiền thì hàng tháng anh đã đưa cô rồi.


Chương 408: Hiện trường tai nạn giao thông

Thương Dĩ Nhu hạ quyết tâm chuyển đến nhà họ Khúc nhưng vì sự xuất hiện của Châu Châu mà cô phải thay đổi ý định. Ai ngờ Khúc Mịch lại xách hành lý chuyện tới, anh mặt dày thuyết phục, ngờ đâu cuối cùng cô lại đồng ý vì 5000 tệ tiền thuê nhà mỗi tháng.

Anh trách mình quá sơ ý. Lúc trước Thương Dĩ Nhu trả hết thẻ ngân hàng bảo anh tự giữ, sao anh không nghĩ cô lại thiếu tiền chứ? Khúc Mịch trước giờ chưa từng buồn rầu vì thiếu tiền, thế nên anh đương nhiên sẽ không suy nghĩ theo hướng này.

Bây giờ nhớ lại, ngày xưa Thương Dĩ Nhu ở Nam Giang sống nhờ vào chút tiền lương này. Bây giờ cô về, chỉ mới đi làm một ngày, còn lâu mới được nhận lương.

"Đây là tiền thuê nhà một năm, không, là hai năm. Em cầm đi, mật mã em biết mà." Khúc Mịch đưa cho Thương Dĩ Nhu một chiếc thẻ ngân hàng.

Thương Dĩ Nhu do dự mấy giây mới nhận: "Được, ngày mai tôi sẽ rút tiền thuê nhà của tháng này ra, sau đó trả anh thẻ."

Thấy cô nhận Khúc Mịch mới thở phào, sau đó đi thay quần áo.

Thương Dĩ Nhu thầm mắng mình ngày càng mặt dày, thiếu tiền là một chuyện nhưng không đến mức ngày mai không có cơm ăn, thật ra chính cô cũng muốn tìm một lý do để giữ Khúc Mịch lại, mà Khúc Mịch có vẻ không hề nghi ngờ.

Nhưng vấn đề tới rồi, buổi tối Khúc Mịch sẽ ngoan ngoãn ngủ trong phòng dành cho khách sao? Nhớ tới nụ hôn hôm ấy, cơ thể Thương Dĩ Nhu lập tức nóng lên. Phải thừa nhận cô thích được Khúc Mịch ôm hôn, thậm chí còn mong chờ bước phát triển tiếp theo, kết thúc đột ngột hôm ấy làm cô có hơi bực bội.

Không nghĩ nữa, đến tối là biết. Thương Dĩ Nhu cũng đi thay đồ rồi chuẩn bị đi làm.

Khúc Mịch cầm chìa khóa xe đi ra: "Đi thôi, anh thuận đường, để anh chở em đi làm, khi nào tan ca anh chở em về."

Nếu chỉ thuận đường đưa đón mình thì không cần phải từ chối. Thương Dĩ Nhu ngoan ngoãn theo anh ra ngoài, lên xe của anh.

Mọi thứ dường như đều trở về thời điểm trước khi ra nước ngoài, chẳng qua hoàn cảnh khác nhau. Khi đó Khúc Mịch không biết suy nghĩ của Thương Dĩ Nhu, còn trong giai đoạn chưa rõ ràng, mà bây giờ cô gái này đã là của anh. Khúc Mịch nghiêng đầu nhìn cô, mỉm cười.

Đưa Thương Dĩ Nhu đến trước cục công an, nhìn cô xuống xe vào trong, Khúc Mịch mới lái xe đi.

Hôm qua vừa khám nghiệm tử thi xong, không ngờ đội hình sự chỉ mất một buổi tối đã điều tra ra thân phận của người chết.

Ái Luân, 30 tuổi, mới từ nước ngoài về, hiện đang làm cố vấn cho công ty đầu tư Hưng Đạt, phong cách unisex, có bệnh sử mắc AIDS. Nhưng từ những tấm ảnh mà đồng nghiệp cung cấp, lúc đi làm cô ấy không mặc đồ giống đàn ông như vậy, hơn nữa cũng không ai biết cô ấy mắc AIDS. Tin này vừa được tiết lộ, tất cả đồng nghiệp tiếp xúc với Ái Luân đều sợ hãi đến bệnh viện kiểm tra.

AIDS của Ái Luân đã bước vào thời kỳ khởi phát, cũng chính là giai đoạn cuối của căn bệnh, hệ thống miễn dịch trong cơ thể bị tổn hại nghiêm trọng. Theo kết quả kiểm tra, cô ấy còn nhiễm viêm gan C, lần này không chết thì cũng không thể sống quá một năm.

Ái Luân thường xuyên tiếp xúc với người giàu, thường hay đến các địa điểm mua sắm cao cấp. Nơi tìm thấy thi thể là ở ngoại ô, không phải nơi cô ấy thường hay đến. Cảnh sát đã kiểm tra hồ sơ cuộc gọi nhưng không tìm thấy cuộc gọi đáng nghi cách đây một tuần.

Trong trường hợp như vậy, kết hợp với kết quả khám nghiệm tử thi, cảnh sát kết luận cái chết của Ái Luân là tự sát.

Bố mẹ của Ái Luân đều định cư ở nước ngoài, cảnh sát đã thông báo cho họ về nước nhận thi thể.

Thương Dĩ Nhu vừa mới uống tách cà phê thì điện thoại bàn trong văn phòng đổ chuông, báo hiệu lại có chuyện xảy ra. Quả nhiên là thế, một vụ tai nạn giao thông xảy ra gần đường vành đai phía nam, có hai người chết tại chỗ và hai người bị thương.

Thương Dĩ Nhu cùng tất cả thành viên của khoa pháp y vội chạy đến hiện trường. Hiện trường lúc này vô cùng ồn ào, cảnh sát có mặt để duy trì trật tự, nhóm Lục Li cũng đã tới, ngoài ra có cảnh sát giao thông đang phân làn đường. Đường vành đai phía nam là tuyến đường huyết mạch, rất nhiều xe ngoại tỉnh muốn vào thành phố đều phải đi con đường này.

Có phóng viên theo dõi và đưa tin về hiện trường, người xem bàn tán rất nhiều. Công ty bảo hiểm cũng đến chụp ảnh hiện trường. Một lúc sau, nhân viên cứu hỏa đến.

Thì ra là một chiếc ô tô bất ngờ tông vào lan can bên đường, vì đang ở tốc độ cao nên thân xe bị xoay, một chiếc moóc chạy tới không phanh kịp, đầu bị mắc kẹt vào bên trong, cùng lúc đó, một chiếc jeep khác lao vào thành xe moóc, người bên trong bị va đập.

Tài xế xe moóc và những người trong xe jeep được đưa đến bệnh viện.Lực lượng cứu hỏa yêu cầu cần cẩu di chuyển về phía trước để lộ chiếc xe bị bẹp dí. Những người chứng kiến đều thì thầm bàn tán.

Đứng ở góc này, Thương Dĩ Nhu nhìn thấy một nam và một nữ ngồi ở hàng trước của xe, lực lượng cứu hỏa nhanh chóng nghĩ cách tháo cửa và cửa sổ trời của chiếc xe xuống, lúc này mới có thể đưa thi thể từ bên trong ra.

Những người ở gần đều hét lên, phần đầu của hai thi thể đã hoàn toàn biến dạng, cổ rút vào trong hốc, ngực bị móp và biến dạng nghiêm trọng, phần eo đẫm máu, chỉ có phần mông còn nguyên vẹn không có vết thương rõ ràng.

Thương Dĩ Nhu và Khang Bình kiểm tra sơ lược, cảm thấy đây chỉ là tai nạn giao thông. Thông thường, nếu cả gia đình và cảnh sát đều không nghi ngờ đây là vụ giết người thì không thể tiến hành khám nghiệm tử thi. Suy cho cùng theo truyền thống Trung Quốc, khi chết tốt nhất nên được toàn thây.

Vì có xe nên danh tính chủ xe được điều tra ra ngay. Nam, 42 tuổi, tên Mã Bưu, là quản lý của một khách sạn trong thành phố. Vợ của ông ta tên Mai Lâm, là kế toán của một công ty nhỏ. Bọn họ có một bé trai 11 tuổi đang học lớp 4 của trường Tiểu học Hồng Kỳ.

20 phút trước khi xảy ra tai nạn, hàng xóm của Mã Bưu thấy vợ chồng họ lên xe, hơn nữa hàng ngày cặp đôi này đều cùng nhau đi làm theo tuyến đường vành đai phía nam.

Dù vậy để tránh xảy ra sai sót, khoa pháp chứng vẫn lấy mẫu DNA của hai người chết để tiến hành đối chiếu.

Thi thể được đưa về khoa pháp y, tạm thời để đó, chờ có kết quả vụ tai nạn và xem người nhà có yêu cầu khám nghiệm tử thi không.

Ít nhất phải từ ba đến năm ngày mới có văn bản xác nhận là tai nạn giao thông nên Thương Dĩ Nhu không bận rộn lắm.

"Chào mọi người."

Mới đến trưa, Thương Dĩ Nhu đang định đến căng tin thì nghe có giọng nói rất quen tai.

Thương Dĩ Nhu có văn phòng riêng, bên ngoài là chỗ những thành viên khác làm việc, phòng giải phẫu ở dưới hầm. Cô vừa mở cửa liền thấy Khúc Mịch, theo sau là một thanh niên ăn mặc như bồi bàn, tay xách rất nhiều túi.

"Tôi mời mọi người bữa tráng miệng." Khúc Mịch gọi nhóm Khang Bình tới, "Trưởng khoa Thương của mọi người trong công việc rất hay xoi mói, sau này làm việc mọi người sẽ tủi thân nhiều. Mọi người nể tình bánh kem của tôi, đừng tranh luận với cô ấy nhé."

Nói gì vậy? Phải gọi là kỹ lưỡng, xoi mói rõ ràng mang nghĩa xấu? Hơn nữa công việc của cô liên quan gì đến anh?

Thương Dĩ Nhu liếc xéo nhưng Khúc Mịch làm như không thấy, nhờ Khang Bình chiêu đãi hai người còn lại.

Khang Bình đã quá quen Khúc Mịch, chỉ có hai trợ thủ mới tới không biết. Hai mắt Tiểu Vương phát sáng, thầm nghĩ người đàn ông trước mặt vừa cao to vừa đẹp trai, người ta còn mang bánh do đầu bếp ba sao Michelin đến, đúng là mẫu bạn trai lý tưởng.

"Ngơ ngác gì đấy!" Thấy Thương Dĩ Nhu và Khúc Mịch đã vào văn phòng, Khang Bình gõ đầu Tiểu Vương, "Chưa nghe qua truyền kỳ của cục công an chúng ta hả?"

Truyền kỳ? Chẳng lẽ là...

"Khúc Mịch!" Tiểu Vương hét lên, ngay giây sau vội che miệng mình lại, "Thì ra anh ấy là đại thần trong lòng chúng ta, thảo nào có khí thế như vậy, ngoài đời trông còn đẹp trai hơn trên TV nữa."

Tiểu Vương chỉ mới tốt nghiệp ngành điều dưỡng, vì thích những thứ khủng bố biến thái nên sau khi tốt nghiệp đã nhất quyết xin vào khoa pháp y, vừa hay khoa pháp y mới được thành lập, đang thiếu nhân sự, thế nên cô được nhận, vào cùng đợt với cô còn có một thanh niên khác tên Đinh Duệ Nghĩa.

Chàng trai này rất điềm tĩnh, không nói nhiều, nhưng làm việc nhanh nhẹn và cần cù. Cậu tốt nghiệp pháp y chính quy, vì nghe nói Thương Dĩ Nhu trở thành trưởng khoa nên mới xin vào cục công an. Giáo sư Wells không còn nữa, Thương Dĩ Nhu là học trò của ông đương nhiên được mọi người chú ý đến.

Có điều Đinh Duệ Nghĩa không ngờ Thương Dĩ Nhu lại là một cô gái trẻ tuổi xinh đẹp nhưng lại khiến người ta không dám ngước nhìn. Nhất là khi làm việc, khi cô mặc bộ đồ khử trùng màu trắng, cầm dao giải phẫu trông rất điềm tĩnh và thanh lịch.


Chương 409: Đến thăm đội

Thương Dĩ Nhu không ngờ Khúc Mịch lại bình dân mua bánh ngọt tới, còn bảo cấp dưới đừng làm mình giận. Tuy không nhất thiết phải làm vậy nhưng đây dù gì cũng là một cách quan tâm khiến Thương Dĩ Nhu thấy vô cùng ấm áp. Cô dẫn Khúc Mịch vào văn phòng rồi đóng cửa lại.

"Cái này cho em!" Khúc Mịch làm ảo thuật ra một chiếc hộp nhỏ, "Bánh cho em đấy."

Vừa thấy là bánh xốp mille-feuille mà mình thích, chút không vui còn lại cũng biến mất.

"Cảm ơn anh. Có điều sau này nếu anh muốn tới thì nhớ gọi điện trước, hơn nữa để anh tốn tiền nhiều như vậy tôi ngại qua."

Nghe Thương Dĩ Nhu nói vậy, Khúc Mịch nghiêm túc phản bác: "Thứ nhất, sau này chúng ta sống cùng nhau, không cần phải khách sáo. Thứ hai, anh đã gọi điện cho Lục Ly trước rồi, cậu ta nói có án mạng nhưng em đã về. Thứ ba, anh đúng là tốn rất nhiều tiền, cơm trưa em mời nhé!"

Trời ạ, trông chẳng khác nào lừa đảo tống tiền. Ai bảo anh mua bánh? Không phải anh tự nguyện sao?

"Được rồi, đi với tôi." Thương Dĩ Nhu dẫn Khúc Mịch xuống lầu.

Trên đường đi gặp những người quen, cô tươi cười chào hỏi.

Khúc Mịch lẽo đẽo theo sau Thương Dĩ Nhu đến căng tin. Anh quan sát xung quanh, cuối cùng chọn một chỗ sạch sẽ rồi ngồi xuống: "Ăn ở căng tin cũng được lắm, vừa rẻ vừa thực tế! Nếu em đã mời thì làm phiền em, anh không kén ăn."

Nói xong, anh gác chân kiểu thiếu gia như chỉ ngồi chờ ăn.

Thương Dĩ Nhu thấy vậy chỉ đành đi xếp hàng lấy cơm, cô chọn cà tím ngâm, su hào xào cay, súp cà chua và trứng miễn phí.

"Nhiêu đây đủ cho hai chúng ta rồi, về nhà thì làm thêm món bắp cải xào." Nói câu này Thương Dĩ Nhu giật mình. Cô không biết sao mình lại nói câu này, còn tự nhiên đến vậy. Hơn nữa trong lòng cô không hề coi Khúc Mịch là người ngoài, nếu không cô đã không dẫn ăn đến căng tin, còn chỉ gọi hai món chay đơn giản.

Hai mắt Khúc Mịch sáng lên: "Lúc anh còn là đội trưởng đội hình sự, thỉnh thoảng em sẽ mang bánh với đồ ăn tới, mọi người đều thích ăn. Bây giờ đến lượt anh làm chuyện này."

Cô hiền huệ vậy à? Thương Dĩ Nhu từng nghĩ mình sẽ không yêu hay bước vào hôn nhân. Không ngờ cô lại kết hôn với kẻ lập dị như tảng băng trôi, mà nghe đồn thì cả hai còn ngọt như đường.

Thấy họ đều ở đây, Lục Li vui vẻ sải bước tới: "Giáo sư Khúc, tôi chân thành chào đón anh về đội cảnh sát hình sự ."

Khúc Mịch hiểu con người Lục Li, biết anh không nói dối, bởi vì đối với anh, quan trọng nhất là bắt được tội phạm.

"Dù gì cũng sẽ cùng nhau bắt tội phạm, cậu đừng vội." Hiếm khi có tâm trạng tốt, Khúc Mịch hé lộ chút thông tin.

Lục Li biết Khúc Mịch muốn nói thì sẽ nói, không muốn nói thì có hỏi cũng như không. Lại nhắc đến vụ đuối nước và tai nạn giao thông gần đây, anh cảm thấy tai nạn hình như hơi nhiều.

Nhóm Cố Thành cũng bưng mâm đồ ăn tới, bầu không khí lập tức trở nên náo nhiệt. Khang Bình cùng Tiểu Vương và Tiểu Đinh tới nhưng vì đã hết chỗ nên ngồi sang bàn bên cạnh. Mọi người trong đội hình sự đều vui vẻ nói chuyện với Thương Dĩ Nhu nhưng Tiểu Đinh và Tiểu Vương thì có vẻ hơi sợ cô.

Khúc Mịch thấy thế thì thầm thấy buồn cười, không ngờ Thương Dĩ Nhu lại có khí thế đến mức dọa cấp dưới,

Ăn xong, Khúc Mịch nói mình có việc phải đi trước, chiều tiện đường sẽ quay lại đón Thương Dĩ Nhu về nhà. Anh đã nói tiện đường, Thương Dĩ Nhu không nỡ từ chối, hơn nữa cô cũng không muốn từ chối. Trong tiềm thức, cô không bài xích Khúc Mịch, chính cô cũng dần nhận ra điều này.

Nhưng chưa đến giờ tan làm, Thương Dĩ Nhu đã nhận được điện thoại của Châu Châu. Cô ấy nói mình chiều nay có gặp khách hàng gần cục công an, vừa hay có thể gặp cô.

Nghe Châu Châu nói muốn gặp mình, Thương Dĩ Nhu hơi thắc mắc nhưng vẫn nhận lời. Cả hai hẹn nhau ở một quán cà phê gần đó, Châu Châu đã đợi sẵn, thấy Thương Dĩ Nhu tới liền vẫy tay gọi.

"Chị Dĩ Nhu, không ngờ chị mặc đồng phục trông cũng đẹp đấy."

Thương Dĩ Nhu không hiểu lời khen của Châu Châu, cô chỉ có cảm giác mình già hơn cô ấy.

"Em uống gì? Cứ gọi đi, chị mời." Bị người ta gọi là chị, Thương Dĩ Nhu đương nhiên phải tốn tiền chiêu đãi.

Nhưng Châu Châu lại lắc đầu: "Cứ chia đôi đi, ở nước ngoài em đã giữ thói quen này rồi."

Sau đó cô vẫy tay gọi nhân viên, gọi một ly cà phê và đồ ăn nhẹ.

Thôi, người ta tiếp thu nền giáo dục nước ngoài, tư duy của cả hai hoàn toàn không cùng tần số.

"Chị Dĩ Nhu, chuyện của em chắc chị nghe anh Khúc Mịch kể hết rồi chứ?" Miệng của Châu Châu rất ngọt ngào, cách nói chuyện là kiểu mẫu của một cô gái Trung Quốc ngoan ngoãn, "Thật ra khi bố em xảy ra chuyện, nhà nước đã hỗ trợ 500.000 tệ, số tiền đó đã đủ cho em đi du học. Lúc ở nước ngoài em có đi làm thêm, em không muốn nhận tiền của nhà họ Khúc. Về phần vật chất em không nợ họ, nhưng về tình cảm em lại nợ họ quá nhiều. Gia đình họ ai cũng là người tốt, vậy nên em về nước đi làm là để báo đáp tấm lòng của họ."

"Thế cũng tốt, có điều chị không hiểu sao em lại nói với chị những điều này?" Tính cách Thương Dĩ Nhu khá căng thẳng, có gì nói đó, không muốn vòng vo.

Châu Châu nhấp chút cà phê, cười nói: "Em biết bây giờ chị và anh Khúc Mịch đang có chút vấn đề, hình như hai anh chị vẫn chưa chính thức đăng ký kết hôn. Em muốn có cơ hội cạnh tranh công bằng được chứ?" Châu Châu nhìn thẳng vào mắt Thương Dĩ Nhu, "Tám năm trước lần đầu em gặp anh Khúc Mịch, khi đó bố Khúc mẹ Khúc đưa em về, anh ấy từ trên lầu hai đi xuống. Em vẫn còn nhớ hôm đó anh ấy mặc sơ mi trắng và quần tây đen. Anh ấy đứng từ trên cao nhìn xuống như thượng đế nhìn chúng sinh vậy. Khoảnh khắc đó, em biết mình đã rung động. Nhưng thời điểm ấy em chỉ mới là một con nhóc từ trong rừng rậm chui ra, sao có thể xứng với anh ấy? Bắt đầu từ khi đó, em đã thề nhất định phải trở nên xuất sắc hơn để sóng vai đứng cùng anh ấy. Vậy nên em cố gắng học hành, bất cứ việc gì cũng cố gắng đứng nhất. Ở trường quốc tế em đứng nhất khối, được nhận học bổng của viện hoàng gia Đan Mạch. Ra nước ngoài em vẫn nỗ lực học tập, mong có thể sớm thành tài đã trở về. Nhưng em lại nghe tin anh Khúc Mịch kết hôn, em đã khóc rất nhiều. Em không cam tâm, rõ ràng là em gặp anh Khúc Mịch trước nhưng lại để người khác nhanh chân hơn. Em không về tham dự hôn lễ của anh chị, em thậm chí còn nguyền rủa hôn nhân của anh chị không được lâu dài. Có lẽ ông trời đã nhìn thấy tình cảm của em, nghe được tiếng lòng của em nên mới để chị mất trí nhớ quên đi tình cảm với anh Khúc Mịch. Em nghĩ tình cảm chị dành cho anh Khúc Mịch không hề sâu đậm, nếu không sao chị lại quên được? Vả lại đến giờ cả hai chưa đi đăng ký kết hôn, anh Khúc Mịch thì không muốn có con, giữa anh chị có rất nhiều vấn đề. Em không muốn chen ngang phá hỏng, em muốn cạnh tranh công bằng với chị. Chị Dĩ Nhu, em muốn chính thức theo đuổi anh Khúc Mịch, chắc chị sẽ không kế hèn hạ để đối phó em chứ?"

Khúc Mịch từng nói bọn họ đã đăng ký kết hôn ở Las Vegas, còn về Nam Giang tổ chức hôn lễ, nhưng vì vội đi du học nên chưa đăng ký ở Nam Giang. Kế hoạch của họ là nếu sau này cả nhà có chuyển ra nước ngoài thì không cần đăng ký trong nước. Còn về việc Khúc Mịch không muốn có con thì anh không nói.

Thấy Thương Dĩ Nhu nhíu mày, Châu Châu nói tiếp: "Chị Dĩ Nhu, em thật sự rất thích anh Khúc Mịch. Cuộc đời này em chỉ muốn làm vợ anh ấy, nếu chú rể không phải anh ấy, em thà độc thân cả đời. Chị Dĩ Nhu, hôm nay em đã nói hết lòng mình cho chị nghe rồi, chị có thể giữ bí mật giúp em được không? Em không muốn để anh Khúc Mịch biết, nếu không sẽ xấu hổ lắm, chị có thể hứa với em không?"

"Chị có thể không nói, nhưng... Anh ấy nghe thấy hết rồi." Nói tới đây, Thương Dĩ Nhu nhìn ra đằng sau Châu Châu.

Châu Châu vội quay đầu thì thấy Khúc Mịch đang đứng ngay đằng sau, ánh mắt sắc bén như dao. Trước đây mỗi khi gặp Khúc Mịch, cô chỉ cảm thấy anh khá lạnh lùng. Đàn ông mà, như vậy mới có phong thái. Nhưng bây giờ anh không chỉ lạnh lùng mà còn đầy âm khí!

"Anh Khúc Mịch..." Châu Châu hoảng loạn đứng dậy, còn chưa kịp nói gì thì Khúc Mịch đã giơ tay.

Khúc Mịch nhìn Thương Dĩ Nhu, trong ánh mắt chỉ có một mình cô. Anh muốn từ ánh mắt nhìn thấu nội tâm cô, đoán xem cô lúc này đang nghĩ gì.

"Tôi nghĩ mình nên tránh mặt, có lẽ hai người cần nói chuyện riêng." Thương Dĩ Nhu cũng đứng dậy mỉm cười với Khúc Mịch, sau đó bỏ đi.

Khúc Mịch nhíu mày, thấy Thương Dĩ Nhu rời khỏi quán cà phê, anh vội đuổi theo.

"Thương Dĩ Nhu!"

Rất ít khi anh gọi cả tên lẫn họ của Thương Dĩ Nhu, có thể biết anh giận thế nào.

Anh đuổi theo cô, nắm chặt tay cô, chất vấn: "Thương Dĩ Nhu, vậy mà em còn cười được? Nghe những lời bậy bạ đó, em còn cười với anh, sau đó thong dong bỏ đi sao?"

"Thế anh muốn tôi phải thế nào? Không phải tôi mất trí nhớ sao?" Dường như Thương Dĩ Nhu cũng tức giận, thường ngày cô rất dễ tính nhưng hôm nay lại mất kiểm soát.

"Một câu mất trí nhớ là chưa từng có gì xảy ra à?" Khúc Mịch nắm tay Thương Dĩ Nhu thật chặt làm cô đau.

Châu Châu ở trong quán cà phê cũng chạy ra, thấy cả hai đang lôi kéo nhau bên đường.

"Anh Khúc Mịch, anh làm chị Dĩ Nhu đau kìa."

Khúc Mịch thả lỏng nhưng không hề buông tay, có điều Thương Dĩ Nhu lại hất tay anh ra.

"Xin lỗi, tôi còn công việc chưa làm xong." Thương Dĩ Nhu xoay người bỏ đi.

Khúc Mịch đuổi theo nhưng bị Châu Châu chặn trước mặt.

Bạn đang đọc truyện trên: truyentop.pro