CHƯƠNG 2


“Bị một gã trai thẳng nuông chiều thành phế vật, nghĩ đã thấy xấu hổ.”

Tống Á Hiên  và Lưu Diệu Văn mây mưa cả đêm.

Đáng tiếc là ở trong mơ.

Lúc Tống Á Hiên lờ đà lờ đờ mở điện thoại ra, giao diện vẫn là weibo tối hôm trước.

Thông báo: 9999+…

Tống Á Hiên  nhìn số lượt bình luận, chia sẻ và lượng fan mới tăng, ngu người luôn.

“Đệt! Mình nổi tiếng rồi?!”

Tống Á Hiên  liếc nhanh qua phần chủ đề tìm kiếm nóng, “Lưu Diệu Văn  @Tống Á Hiên ” chễm chệ trêи ngôi đầu bảng hot search! Tống Á Hiên có linh cảm không lành…

“Lưu Diệu Văn  tag mình? Tag khi nào? Tại sao tag?”

Cậu run lẩy bẩy nhấn vào weibo Lưu Diệu Văn , dòng trạng thái đầu tiên là “@Tống Á Hiên  Đã ngủ chưa?”, thời gian 12:30 đêm qua.

Weibo Lưu Diệu Văn , ngoài quảng bá phim thì đơn giản chỉ còn những bài phê bình điện ảnh, ngay cả ảnh cũng ít đăng, đột nhiên lại xuất hiện một câu quá đỗi bình thường như vậy, thật sự thay đổi 180 độ khiến người khác phải há hốc miệng.

Bình luận bên dưới thế này:

“Trời ui, chồng tui đăng weibo rồi nè, còn là bài bình thường nữa. Tui không nhìn nhầm chứ?”

“Giật cả mình, tưởng công khai người yêu.”

“Trượt tay hả ta…”

“Tống Á Hiên là ai? Ai thông tui phát được không?”

“Nam diễn viên tuyến 18, lý lịch như sau…”

“Sao nói nghe thân mật zợ? Tui đánh hơi thấy mùi mờ ám nồng lắm…”

“Trai trong mắt hủ toàn gay.”

“Mấy má hủ bớt bớt đi, ok? Diệu Văn  đã nhiều lần nói rõ mình là trai thẳng rồi. Không cảm thấy đang xúc phạm anh ấy à?”

“Lũ hủ nữ cút ngay, tin đồn hẹn hò giữa Diệu Văn  và Chương Tử Oánh còn chưa sáng tỏ, chúng mày la ɭϊếʍ cái gì? Đéo liên quan cũng lôi vào, buồn nôn vl.”

Sau khi thoát weibo, Tống Á Hiên nhìn mười mấy cuộc gọi nhỡ trêи màn hình, mới khẳng định đúng là tối qua cậu nhốt Lưu Diệu Văn ngoài cửa.

Bé chim đang ngóc đầu đón nắng sớm của cậu sợ xỉu.

Cậu dám nhốt giấc mơ của bao thiếu nam, thiếu nữ ở ngoài cửa?! Cậu hận chẳng thể đội nam thần lên đầu, ngày ngày hát “Cửa nhà thường xuyên rộng mở, tôi dang tay chờ đón bạn” kia mà.

Sao mình dám?

Tống Á Hiên thầm nghĩ.

Đúng là mình có khác!

Đỉnh của chóp, chống nạnh một phát.

Tống Á Hiên  bò khỏi giường, chuẩn bị ăn bát mì cho đỡ shợ.

Vừa đun nước xong thì tiếng chuông vang lên, Tống Á Hiên  giật nảy người, chạy ra cửa nhòm qua mắt mèo, thấy Lưu Diệu Văn .

Đây là nhà mình mà? Sao phải chột dạ?

Tống Á Hiên  ưỡn ngực mở cửa, nhìn thẳng vào mắt Lưu Diệu Văn .

“Rút cục em cũng dậy rồi.”

Lưu Diệu Văn  ung dung bước vào, thay dép lê tự nhiên như ở nhà, treo áo vest đắt tiền lên. Chiếc áo sơ mi trắng vừa vặn phô bày đường nét cơ thể rắn rỏi, hoàn hảo của anh.

Tống Á Hiên  lại đần mặt ra ngắm.

Cảm ơn, bị cám dỗ rồi.

Chẳng trách Tống Á Hiên si mê. Kiểu đàn ông như Lưu Diệu Văn , sở hữu khí chất thần tượng trời sinh, mặt mũi sáng sủa, thân hình miễn chê, thật sự khiến người ta phải thèm thuồng, ngoại trừ chuyện quá thẳng ra thì hoàn toàn không có khuyết điểm.

Thậm chí nếu Tống Á Hiên  là trai thẳng, với việc được chiêm ngưỡng anh ở cự ly gần bao nhiêu năm nay, cũng khó lòng kiềm chế nổi!

Huống hồ cậu cong vòng như khoanh nhang muỗi nằm giữa một bên là đường đèo ngoằn ngoèo khúc khuỷu, một bên là dòng sông uốn lượn chảy quanh.

“Út Cưng, sao hôm qua em khóa trái cửa vậy?” Lưu Diệu Văn  vừa đặt túi ni lông đang xách lên bàn vừa hỏi.

Anh mỉm cười, ấm áp tựa ánh mặt trời mùa hạ.

Người này lúc lạnh lùng trông giống chó Berger, khi cười lại là một con Husky.

Chó má thật!

Thế mà anh ấy không giận?

Tống Á Hiên  bừng tỉnh, cúi đầu hòng giấu đi gò má ửng hồng vì suy nghĩ vớ vẩn, tầm mắt dừng trêи cổ tay áo sơ mi thêu chữ kỹ Lưu Diệu Văn .

“Em…”

Tống Á Hiên  nghĩ rất nhanh, cậu phải nói một câu đanh thép!

“Em tưởng anh tới nhà Chương Tử Oánh cơ đấy.”

Móa…

Tống Á Hiên  tự thấy xấu hổ, đanh thép chỗ nào, giống y hệt cô vợ nhỏ đang hờn ghen.

“Hả? Anh tới nhà cô ta làm gì?” Lưu Diệu Văn không hiểu.

Tống Á Hiên  còn lâu mới lặp lại lần thứ hai. Thích làm gì thì làm, liên quan đến em à?

“Cho anh uống nước miếng.”

“Cái gì?!”

Quất luôn á?

Không cần màn dạo đầu?

Lưu Diệu Văn  thấy cậu gào rống, chẳng hiểu gì, tự rót cho mình cốc nước rồi ngẩng đầu uống ừng ực. Tống Á Hiên  nhìn chằm chằm yết hầu di chuyển lên xuống của anh.

Nhục quá.

Tống Á Hiên nuốt nước bọt.

Đành chịu thôi, yêu một người thì ngay cả lúc anh ấy uống nước cũng cảm thấy gợi cảm.

“Em đang ăn sáng à?” Lưu Diệu Văn  nhìn thấy hộp mì dưa bò đặt trêи bàn. “Ăn mì tôm?”

Mì tôm thì sao? Cuộc sống của vua chúa chính là xa hoa đến khô khan như thế đấy.

Lưu Diệu Văn thẳng tay quẳng hộp mì vào thùng rác.

“Qua đây ăn.”

Lưu Diệu Văn  cởi túi ni lông, lấy ra mấy hộp đồ ăn trông rất đẹp mắt. Bánh bao kim sa, há cảo tôm, sườn hấp, chân gà tàu xì – bốn món mà Tống Á Hiên  đi ăn sáng lúc nào cũng phải gọi.

Cậu vừa ngồi xuống, Lưu Diệu Văn đã gắp bánh bao kim sa đút tận miệng cậu.

Tống Á Hiên cố gắng kiềm chế không há mồm, cầm đũa lên.

“Để em tự gắp.”

Ánh mắt Lưu Diệu Văn có chút gì đó khang khác: “Em sao vậy Út Cưng?”

Em còn làm sao được nữa hả?

Tống Á Hiên  tức lắm. Chỉ mỗi sức cuốn hút từ vẻ bề ngoài của Lưu Diệu Văn  thôi thật sự chẳng đủ khiến cậu kiên trì bảy tám năm, tất cả là do anh mắc cái bệnh chết tiệt của trai thẳng, chính mình vừa nâng niu vừa thồn thính người ta mà không biết.

Bị một gã trai thẳng nuông chiều thành phế vật, nghĩ đã thấy xấu hổ.

Tống Á Hiên  nghĩ rằng bản thân là một kẻ cố chấp, có Lưu Diệu Văn thì thoi thóp, không có Lưu Diệu Văn  lại chẳng sống nổi.

“Thế đêm qua anh ngủ ở đâu?” Tống Á Hiên  hỏi.

“Hầm đỗ xe khu chung cư.” Lưu Diệu Văn  đáp tỉnh bơ. “Nãy tiện anh đi mua đồ ăn luôn, vẫn nóng hôi hổi đấy.”

“…”

Ai mà đem Tống Á Hiên  nhét vào ô tô bắt ngủ cả một đêm, Tống Á Hiên sẽ đập cho nhừ tử.

Nhưng Lưu Diệu Văn  không giận cậu chút nào.

Nếu đây không phải yêu thì là gì?

“Trong xe… không duỗi thẳng chân được nhỉ?”

Chắc chắn đôi chân dài miên man của Lưu Diệu Văn  chẳng gác đi đâu được, vô cùng khó chịu.

Tống Á Hiên  gặm chân gà trong áy náy, đang liếc mắt tìm thùng rác để nhả xương ra, Lưu Diệu Văn  đã kề tay sát miệng cậu, điềm nhiên hứng lấy.

Nếu đây không phải yêu thì là gì?

Một ảnh đế, một thần tượng ở bên ngoài lãnh đạm, lạnh lùng, về nhà lại vươn tay hứng xương gà giúp cậu?!

Tống Á Hiên  hoảng hồn nuốt tọt xương vào bụng, suýt chết vì hóc.

Lưu Diệu Văn nhìn cậu với ánh mắt đầy kỳ quặc, rụt tay về.

“Ừ, buồn ngủ quá. Anh tắm xong ngủ bù một giấc, bát đũa em cứ để đấy, dậy rồi anh dọn.”

Lưu Diệu Văn  đứng dậy, đi vào phòng tắm.

Tống Á Hiên  nghe tiếng nước chảy loáng thoáng trong phòng tắm, mặt đỏ ửng, tim đập thình thịch, chân gà cậu đang cầm tự dưng chẳng ngon lành gì nữa.

Cậu đã chán sự mập mờ vô duyên vô cớ, không có giới hạn của Lưu Diệu Văn .

Đã quyết giữ khoảng cách với Lưu Diệu Văn thì cậu không thể nghiễm nhiên để anh cưng chiều.

Tống Á Hiên  dọn bàn, rửa bát đũa sạch bong rồi trốn vào phòng ngủ của mình.

Cửa phòng bỗng bị đẩy ra, Lưu Diệu Văn mang theo làn hơi nước mờ ảo bước vào. Anh cởi trần, quấn mỗi cái khăn tắm. Thân hình Lưu Diệu Văn  vạm vỡ nhưng ở mức vừa đủ, đường nét cơ ngực như được điêu khắc tỉ mỉ, đường chữ V và cơ bụng hoàn hảo, thậm chí hai hạt đậu trước ngực anh cũng đang điên cuồng “hấp diêm” đôi mắt Tống Á Hiên .

“Anh làm gì đấy?” Tống Á Hiên  hét to.

“Đi ngủ!” Lưu Diệu Văn  chẳng hiểu sao.

“Còn phòng khác mà?!” Tống Á Hiên  lẩm bẩm.

“Bọn mình ngủ chung bao nhiêu năm rồi!”

Lưu Diệu Văn  phản pháo, sau đó chui vào chăn của Tống Á Hiên .

Tống Á Hiên  mày tem tém lại!

Nước dãi sắp chảy thành thác rồi kìa!

Bạn đang đọc truyện trên: truyentop.pro