Chap 23: Pháp Thuật Bị Lãng Quên

Ánh nến leo lét hắt lên những giá sách cổ kính trong thư viện của Hlyn, phủ một lớp ánh sáng mờ nhạt lên những cuốn sách cũ kỹ. Arstly lướt tay qua từng gáy sách, cảm nhận lớp bụi mỏng bám trên bề mặt. Cậu không tìm kiếm thứ gì cụ thể—chỉ đơn giản là để đôi mắt mình lướt qua những tựa đề kỳ lạ, thỉnh thoảng dừng lại để đọc vài dòng giới thiệu.

Đột nhiên, một quyển sách nhỏ, bìa da sờn rách, nằm lẫn giữa những quyển sách lớn hơn thu hút sự chú ý của cậu. Không có tựa đề rõ ràng trên bìa, chỉ có những hoa văn kỳ quái hằn sâu vào lớp da cũ. Cậu rút nó ra khỏi kệ, cảm thấy lớp bụi bay lên trong không khí.

Arstly mở sách, những trang giấy ố vàng phát ra âm thanh giòn tan khi lật qua. Nội dung bên trong khá lộn xộn, xen lẫn giữa những dòng chữ nguệch ngoạc và những ký hiệu ma thuật mà cậu chưa từng thấy trước đây.

Arstly: Hlyn..., ông có biết đây là quyển sách gì không?

Hlyn phất cánh bay tới bả vai của Artsly, ông nhìn chăm chút cuốn sách một cách cẩn thận

Hlyn: Đây là di cảo của một pháp sư vô danh, người cả đời bị coi thường vì những phép thuật yếu ớt và vô dụng. Ông ta đã cố gắng tạo ra một loại thần chú mới, nhưng không ai công nhận thành tựu của ông. Quyển sách này là tất cả những gì còn sót lại về nghiên cứu của ông ta—một vài pháp thuật bị lãng quên, chưa từng được chứng minh là có hiệu quả.

Sự tò mò trỗi dậy trong lòng Arstly sau khi nghe những gì Hlyn nói.

Arstly: Một phép thuật bị bỏ quên?

Arstly lật từng trang sách, chậm rãi như thể đang nâng niu một món đồ cổ sắp vỡ. Ánh nến mờ nhạt soi sáng những dòng chữ đã phai màu, những ký hiệu ma thuật đứt gãy xen lẫn những dòng ghi chú vụng về.

Lẽ ra cậu đã đặt nó trở lại, nếu như không vì một câu chữ mơ hồ đập vào mắt.

"Phép thuật này... bị xem là vô dụng."

Arstly cau mày, cảm giác hơi lạ lùng khi đọc những dòng viết đầy ngập ngừng phía dưới.

"Dù ta đã thử vô số lần, vẫn không thể khiến nó hoạt động. Có lẽ nó vốn dĩ là sai lầm. Một trò đùa ngớ ngẩn của sự ngu dốt."

Dòng chữ kết thúc bằng một nét bút nguệch ngoạc, như thể người viết đã bỏ cuộc giữa chừng. Một sự bất lực lặng lẽ.

Cậu không hiểu tại sao mình lại bị cuốn hút bởi những lời này. Cậu không quan tâm đến những phép thuật bị xem là vô dụng. Thứ cậu học từ Hlyn không phải là lòng trắc ẩn dành cho những kẻ thất bại, mà là cách nhận biết điều gì có giá trị để theo đuổi.

Arstly: Này Hlyn..., tối có thể mượn cuốn sách này không?

Hlyn: Cậu định đọc nó à? tôi thấy cuốn sách này có hơi... vô dụng, vì phép của cuốn sách này gần như không thể sử dụng trong chiến đấu!

Arstly: Không sao, tôi muốn đọc nó cũng khá thú vị mà

Hlyn: Oke nếu cậu đã nói vậy

Sau khi có sự cho phép của Hlyn, cậu ra khỏi cánh cửa không gian của thư viện mà Hlyn tạo ra, nhẹ nhàng đặt cuốn sách lên bàn và bắt đầu đọc nó

Dưới ánh sáng nhạt của ngọn đèn, Arstly lật mở từng trang sách một cách cẩn trọng. Những ký tự ma thuật cũ kỹ hiện lên, một số đã mờ đi theo năm tháng, một số lại rời rạc như thể người viết không đủ kiên nhẫn để hoàn thành.

Cậu tựa lưng vào ghế, khẽ mím môi. Một cuốn sách vô dụng sao?

Nhưng tại sao một pháp sư lại dày công ghi chép nó như thế này?

Từng dòng chữ lướt qua mắt cậu, những vòng tròn ma pháp vẽ vội, những đoạn ghi chú dang dở. Có một cảm giác gì đó, không rõ ràng, nhưng khiến cậu không thể ngừng đọc.

Cậu hít một hơi sâu, tay khẽ siết chặt mép sách.

bóng tối dập dềnh theo từng đợt gió nhẹ, Arstly lặng lẽ lần giở những trang sách cũ kỹ, để những dòng chữ bạc màu khẽ hằn lên đáy mắt. Cậu không nhớ đã bao lâu kể từ khi mình bắt đầu đọc nó—chỉ biết rằng thời gian tựa hồ đang trôi qua chậm rãi, từng khoảnh khắc, sự tò mò, mọi sự tập trung đều đọng lại như sương trên đầu ngón tay cậu.

Những ký hiệu trên giấy da, lộn xộn và không hoàn chỉnh. Những câu chữ đứt quãng, mơ hồ như những suy nghĩ bị bỏ lửng. Và một cảm giác lạ lùng cứ bám lấy cậu, như thể một tiếng vọng xa xôi của ai đó từ quá khứ đang thì thầm nơi khóe tai.

Phép thuật này... không ai công nhận. Không ai tin nó có thể tồn tại.

Arstly: Nhưng tại sao nó lại ở trong thư viện của Con cú Hlyn đó chứ?

Hlyn: Tôi nghe thấy đó nha! Sao gọi tôi như một con vật bình thường vậy?

Arstly: À tôi quên mất ông ở đây, cũng như ông là một con cú biết nói, hahaha

Hlyn: Hầy..., kệ cậu đấy, ta phải chợp mắt chút

Arstly: Tưởng loài cú thường hoạt động về đêm chứ nhỉ?

Hlyn: Nhưng ta thích ngủ, được chưa

Arstly khẽ bật cười, ánh mắt vẫn dán vào những trang giấy cũ kỹ.

Arstly: Một con cú thích ngủ sao? Tôi nghĩ ông phải là biểu tượng của sự uyên bác, luôn tỉnh táo để trông coi tri thức chứ?

Hlyn mở hé một bên mắt, giọng ông kéo dài lười biếng.

Hlyn: Uyên bác không có nghĩa là phải thức suốt đêm để nhìn mấy đứa ngốc loay hoay với những thứ vô nghĩa.

Arstly: Ý ông là tôi đang loay hoay với thứ vô nghĩa?

Hlyn khẽ phẩy cánh, nhắm mắt lại đầy vẻ dửng dưng.

Hlyn: Tôi không nói vậy, nhưng nếu cậu tự suy diễn thì... ai mà biết được?

Arstly chép miệng, vươn tay cầm một cuộn giấy da bên cạnh, gõ nhẹ lên đầu Hlyn.

Arstly: Ông đúng là một con cú xấu tính.

Hlyn không thèm mở mắt, chỉ nhún vai đầy khinh khỉnh.

Hlyn: Ta chỉ là một con cú biết nói, không phải bảo mẫu của cậu.

Arstly lắc đầu cười nhẹ, rồi tiếp tục dán mắt vào cuốn sách. Trong khi đó, Hlyn thoải mái rúc đầu vào đôi cánh của mình, để lại một tiếng thì thầm lười biếng trước khi chìm vào giấc ngủ.

Arstly rặn hỏi Hlyn về thắc mắc của cậu

Arstly: Nhưng sao cuốn sách này lại nằm trong thư viện của ông vậy

Hlyn khẽ vươn cánh, mắt vẫn nhắm hờ như thể câu hỏi của Arstly chỉ là một cơn gió thoảng qua.

Hlyn: Vì nó là sách.

Arstly: (nhướng mày) Vậy là ông giữ bất cứ thứ gì miễn nó có chữ à?

Hlyn mở mắt liếc cậu một cái, giọng mang theo chút lười biếng pha lẫn chế giễu.

Hlyn: Không phải bất cứ thứ gì, mà là những thứ có giá trị. Chỉ là... giá trị của nó không phải ai cũng nhận ra.

Arstly nhịp ngón tay lên mặt bàn, ánh mắt ánh lên tia thích thú.

Arstly: Vậy là ông cũng thấy nó đáng để giữ lại?

Hlyn khẽ lắc đầu, vươn cánh vỗ nhẹ vào gáy sách.

Hlyn: Không, từng có nhiều người ta đi theo, và hộ không chỉ mượn sách thôi đâu, mà còn nhặt mấy cuốn sách từ bên ngoài để vào thư viện của ta

Arstly: Vậy ai đã mang cuốn sách này về vậy?

Hlyn: Ta không còn nhớ nữa, mọi ký ức trước kia khi tỉnh dậy đều biến mất, ta chỉ còn một vài ký ức mơ hồ thôi có người từng nói với ta là cuốn sách đó ta thấy nó đáng để bị lãng quên.

Arstly lặng người trong chốc lát, ánh mắt cậu dừng lại trên bìa sách đã sờn màu. Những lời của Hlyn như một làn sương mờ ảo len lỏi trong tâm trí cậu.

Arstly: Bị lãng quên sao?

Cậu khẽ vuốt ngón tay lên những dòng chữ bạc màu, cảm giác thô ráp của giấy da như mang theo dấu vết của thời gian.

Arstly: Nếu vậy thì... tại sao ông vẫn giữ nó?

Hlyn chớp mắt, đôi cánh hơi động đậy, nhưng giọng ông vẫn đều đều, như thể đang nói về một điều chẳng đáng bận tâm.

Hlyn: Ta không biết. Có thể là thói quen, có thể là vì ai đó từng coi nó quan trọng.

Arstly khẽ cười, một nụ cười mang theo chút gì đó khó đoán.

Arstly: Vậy thì... có lẽ đã đến lúc tôi kiểm chứng xem nó có đáng bị lãng quên hay không.

Cậu lật mở trang sách một lần nữa, lần này với một ánh nhìn kiên định hơn.

Hlyn liếc nhìn cậu một chút, rồi chỉ thở dài, giọng điệu có chút bông đùa.

Hlyn: Đừng để ta phải thất vọng đấy, nhóc con.

Arstly: Vậy thì tôi sẽ tìm hiểu xem thứ không đáng bị lãng quên này có gì đặc biệt.

Hlyn thở dài, rúc đầu vào cánh mình như muốn kết thúc cuộc trò chuyện.

Hlyn: Rồi cậu sẽ sớm nhận ra nó chẳng có gì cả.

Hlyn: Nhưng nếu cậu thất bại, ta sẽ là người đầu tiên cười nhạo đấy...

Arstly khẽ vuốt qua những ký tự méo mó, một cơn gió nhẹ từ cửa sổ phả vào làm trang sách rung lên khe khẽ. Cậu chậm rãi nhắm mắt. Một cái gì đó thôi thúc cậu...

Rồi cậu bắt đầu thử nghiệm.

Sự tò mò trỗi dậy trong lòng Arstly sau khi nghe Hlyn. Một phép thuật bị bỏ quên? Cậu lật nhanh qua các trang tiếp theo, cố gắng giải mã những gì vị pháp sư này đã ghi chép. Công thức của thần chú khá đơn giản, nhưng khi đọc kỹ, Arstly nhận thấy rằng có điều gì đó... chưa hoàn chỉnh. Có lẽ đây chính là lý do tại sao nó không bao giờ được công nhận.

Cậu chống khuỷu tay lên bàn, ánh mắt dán chặt vào những ký tự ma thuật. Dưới ánh sáng của ngọn nến, những dòng chữ như dần biến đổi trong tâm trí cậu, kết nối với những kiến thức mà Hlyn đã từng giảng dạy. Nếu như thay đổi một chút cách niệm chú, kết hợp thêm một yếu tố mà pháp sư đó đã bỏ qua thì sao?

Arstly nhíu mày, cảm thấy một tia hứng khởi chạy dọc cơ thể. Cậu đã quyết định—cậu sẽ thử tái tạo lại phép thuật này.

Arstly vươn tay ra trước, hít một hơi thật sâu, rồi chầm chậm vẽ nên những ký tự ma thuật trong không khí. Làn sáng nhạt nhòa lóe lên nơi đầu ngón tay cậu, một luồng khí mỏng manh dần hội tụ. Cậu cẩn thận niệm chú, từng âm tiết vang lên trong không gian tĩnh lặng.

Nhưng—

Bụp!

Luồng sáng kia vỡ vụn như một giọt nước chạm vào lửa, tan biến hoàn toàn trong nháy mắt. Một làn gió nhẹ lướt qua, như thể phép thuật chưa từng tồn tại.

Arstly nheo mắt, thoáng ngạc nhiên. Cậu đã làm sai điều gì?

Hlyn, vốn đã tựa đầu vào cánh định ngủ, mở mắt liếc nhìn cậu, giọng điệu lười biếng nhưng không giấu nổi sự chế nhạo.

Hlyn: Ta đã bảo rồi mà, đây chỉ là một phép thuật vô dụng thôi.

Arstly không đáp lại. Cậu lật lại trang sách, rà soát từng câu chữ với đôi mày cau chặt.

Lần thứ hai.

Cậu niệm chú, điều chỉnh cách dẫn luồng ma lực. Một đốm sáng yếu ớt xuất hiện, nhưng ngay khi Arstly nghĩ rằng mình đã thành công—

Bốp!

Luồng sáng đột ngột bùng lên rồi nổ tung, để lại một vệt khói mờ ảo giữa không trung.

Hlyn bật cười, vỗ cánh đầy thích thú.

Hlyn: Ha! Lần này cậu còn làm nó phát nổ cơ đấy. Tuyệt lắm, rất ấn tượng.

Arstly thở hắt ra, nhưng không có vẻ gì là bực bội hay nản chí. Ngược lại, đôi mắt cậu lóe lên tia kiên định.

Arstly: Vẫn chưa được, nhưng tôi gần chạm tới nó rồi.

Hlyn: Vâng vâng, ai cũng nói vậy cho tới khi thất bại thảm hại

Arstly không trả lời ngay. Cậu lật lại những ghi chép trong sách, phân tích từng dòng chữ với sự tập trung tuyệt đối. Một phép thuật không thể hoàn thiện... nhưng cậu tin rằng nó không phải là vô vọng. Chỉ là có một thứ gì đó... thiếu sót.

Cậu siết chặt bàn tay. Dù có thất bại bao nhiêu lần, cậu cũng sẽ không bỏ cuộc.

Từng đêm trôi qua, nhịp sống của cậu dần trở nên mơ hồ, chậm chạp mà rệu rã.

Lúc đầu, Arstly còn đếm được ngày đêm. Cậu còn nhớ rõ ánh sáng hoàng hôn nghiêng nghiêng trên trang giấy, những ngọn nến leo lắt soi rọi những dòng chữ cậu nắn nót viết ra. Nhưng dần dần, mọi thứ trở thành một vòng lặp vô tận—ánh nến cạn dầu, quầng thâm dưới mắt sâu hơn, và những dòng chú thuật trên giấy vẫn không thể thành hình.

Mực vấy trên giấy da. Những nét chữ nguệch ngoạc, ngoằn ngoèo, gấp gáp như một lời cầu xin tuyệt vọng.

Những trang sách cũ chất đống, những quyển mới lật ra rồi bị gạt sang một bên. Không có gì. Không một đáp án nào. Không một dấu hiệu nào cho thấy cậu đang đi đúng hướng.

Mỗi khi cậu nhấc bút lên, cơn buồn ngủ kéo đến như một tấm màn che phủ trí óc, khiến những ký tự trước mắt trở nên méo mó. Lý thuyết thì rời rạc. Công thức thì đứt đoạn. Những vòng ma trận cậu vẽ ra nhanh chóng tan biến như sương mù trước ánh sáng ban mai.

Cậu thử lần nữa.

Nhưng phép thuật hoặc không phản ứng, hoặc bùng lên như một ngọn lửa tắt lịm chỉ sau một giây.

Cậu đã thử lại.

Nhưng mỗi lần cố gắng, chỉ có những tia lửa yếu ớt lốm đốm rồi vụt tắt.

Cậu cố gắng. Nhưng thất bại.

Cậu kiên trì. Nhưng mọi thứ vẫn chẳng đi đến đâu.

Những đêm không ngủ, những ngày mệt nhoài, những lần ngẩng đầu lên mới nhận ra trời đã sáng từ bao giờ. Cậu không còn nhận biết thời gian nữa, chỉ còn tiếng bút cào lên giấy, tiếng lật sách lặp đi lặp lại, và những nhịp tim vội vã mỗi khi cậu thử nghiệm một lần nữa—để rồi lại thất vọng.

Cậu không nhớ mình đã bao lần siết chặt bàn tay đến mức các khớp trắng bệch. Đã bao lần tự nhắc mình chỉ cần cố thêm một chút nữa thôi. Nhưng "một chút nữa" đó cứ kéo dài mãi, như một con đường không có điểm cuối.

Và rồi, Hlyn lên tiếng.

Giọng ông trầm mặc, vương chút gì đó xa xôi, tựa như lớp bụi phủ trên một bức tượng đã bị thời gian lãng quên.

Hlyn: Arstly.

Cậu dừng bút. Hơi thở của cậu vẩn vơ giữa không gian ngột ngạt đầy mùi giấy cũ và sáp nến.

Hlyn: Cậu có thật sự tin vào thứ này không?

Tin ư?

Ngón tay cậu bất giác siết chặt trang giấy đã nhàu nát. Đôi mắt cậu trượt qua những dòng chú thuật chằng chịt, những ký hiệu cậu đã viết đi viết lại không biết bao nhiêu lần, những đường mực nhòe đi vì cậu lỡ đặt tay lên chúng quá lâu.

Mỗi vết mực là một đêm không ngủ.
Mỗi đường nét là một lần thất bại.
Mỗi vệt sáng lụi tàn là một nỗi thất vọng cậu nuốt vào trong.

Cậu đã đặt vào đây bao nhiêu thời gian? Bao nhiêu công sức? Bao nhiêu hi vọng?

Nhưng đổi lại, cậu có gì?

Chỉ là những dấu vết vô nghĩa. Chỉ là một giấc mơ đang vỡ vụn dần theo từng giờ trôi qua.

Rốt cuộc thì... cậu đang cố vì điều gì? Hy vọng cái gì? Một thứ phép thuật vô dụng có thể đổi mới?

Những suy nghĩ ấy như một con dao cùn cứa vào lòng cậu, chậm rãi nhưng đau buốt.

Cậu có thể bỏ cuộc ngay lúc này. Có thể gạt sách sang một bên, rời khỏi căn phòng này, ngủ một giấc thật dài và để tất cả trôi vào quá khứ.

Nhưng nếu làm vậy... liệu cậu có thể tha thứ cho chính mình?

Bàn tay cậu run rẩy, nhưng không buông bút. Hơi thở của cậu nặng nề, nhưng cậu vẫn tiếp tục lật từng trang giấy. Đôi mắt cậu mờ đi vì mệt mỏi, nhưng vẫn kiên định như lúc ban đầu.

Bởi vì cậu biết—

Chỉ cần cố thêm một chút nữa thôi.

...

Nhưng

...

Sau nhiều ngày nghiên cứu 

...

Cậu buông bút

Không có tiếng lật trang. Không có ánh sáng ma thuật bừng lên trong không khí. Chỉ có một sự tĩnh lặng nghẹt thở, như thể cả thế giới đã ngừng quay cùng với quyết định của cậu.

Arstly tựa lưng vào ghế, ngước nhìn trần nhà phủ một lớp bóng tối dày đặc. Đôi mắt cậu trống rỗng, bàn tay thả lỏng, những đầu ngón tay chai sạn vì quá nhiều đêm siết chặt cây bút.

Mệt mỏi.

Cậu không nhớ lần cuối cùng mình thực sự ngủ là khi nào. Không nhớ lần cuối cùng mình cảm thấy thời gian có ý nghĩa là lúc nào. Ngày và đêm đã hòa lẫn vào nhau, những trang sách đã trở thành một mớ hỗn độn của những dòng chữ vô dụng.

Mọi thứ đều vô nghĩa.

Cậu đã thử mọi cách. Đã kiên trì, đã cố gắng, đã bám víu vào chút hy vọng mong manh rằng chỉ cần thử thêm một lần nữa, kết quả sẽ khác đi.

Nhưng không.

Dù cậu có đọc bao nhiêu trang sách, vẽ bao nhiêu vòng ma trận, thử bao nhiêu lần phép thuật ấy—nó vẫn không thay đổi.

Không có gì cả.

Không một tia sáng, không một dấu hiệu, không một thành công nào để chứng minh rằng cậu không lãng phí thời gian.

Hlyn không nói gì. Ông chỉ quan sát cậu từ phía xa, đôi mắt vàng sắc sảo như có thể nhìn thấu suy nghĩ của cậu. Nhưng Hlyn không cười nhạo, cũng không khuyên nhủ. Bởi vì ông biết—cậu đã đi đến giới hạn của mình.

Cậu đã thua.

Cậu thả người ra sau, đưa tay che mắt. Trong một khoảnh khắc ngắn ngủi, cậu ước gì mình chưa từng mở cuốn sách này, chưa từng để sự tò mò kéo mình vào vòng lặp bất tận này.

Lần đầu tiên trong bao ngày, Arstly không cầm bút lên. Không lật thêm trang sách nào. Không còn cố gắng nữa.

Lần đầu tiên... cậu thật sự bỏ cuộc.

Bạn đang đọc truyện trên: truyentop.pro