18. Papa!

Phần bình luận có rất nhiều người đang chất vấn Hoseok về mối quan hệ với Namjoon. Nếu như giữa họ chỉ là bạn bè như trước đây thì tốt rồi. Nhưng một đêm hoang đường ngoài đảo Heiju ngày ấy khiến Namjoon chột dạ trước Kazuto.

Bàn tay nắm chặt lấy vô lăng khiến những đường gân nổi lên. Namjoon sợ hãi ấn nút nguồn, màn hình live phụt một cái tối om.

Cậu sợ sai lầm của mình sẽ phá hỏng tình yêu của Hoseok và Kazuto.

--

"Chào mọi người nhé! Buổi live tiếp theo của chúng mình vào giờ này cuối tuần sau! Bye bye."

Camera ngừng hoạt động. Hoseok lập tức quay sang cúi đầu xin lỗi những người bạn cùng band nhạc.

"Xin lỗi nhé, chuyện riêng của tao làm ảnh hưởng tới buổi live."

Hayun cầm chiếc guitar điện cho vào bao đàn, phất tay ra vẻ không quan tâm. Kazuto cũng nhún vai nói.

"Đừng nói thế. Mà nhờ có chuyện đó mà số người xem hôm nay đột biến luôn đó. Coi như bọn tớ được hưởng ké tí fame, hehe."

Các staff hỗ trợ buổi phát sóng trực tiếp đã về hết, chỉ còn Hoseok và Kazuto trong phòng. Kazuto chưa có xe riêng nên cậu thường phải bắt xe ôm đến công ty. Đôi khi Hoseok sẽ đưa cậu ta về condo* dù ngược đường.

"Tớ đưa cậu về nhé?"

Kazuto nhào đến ôm chầm lấy Hoseok, ríu rít cảm ơn.

"Cả cái nước Hàn Quốc này có mỗi Hoba tốt với tớ nhất!"

"Vậy đi thôi."

"Nhưng mà hôm nay tớ không muốn về condo đâu..."

Kazuto bỗng xìu mặt xuống như quả bóng bay xì hơi.

"Còn nhớ ông anh họ ở cùng tớ chứ? Cả tuần nay lão ta mang Omega về, buổi tối không ngủ nổi luôn... Chắc tối nay phải thuê một phòng khách sạn ở tạm..."

Hoseok suy nghĩ một hồi rồi kéo tay Kazuto đi ra cửa.

"Về nhà tớ ngủ một hôm đi."

"Thật... hả? Có bao giờ cậu cho người khác về nhà cậu chơi đâu?"

Hai năm quen biết nhưng Hoseok chưa từng mời ai trong band nhạc về nhà mình, kể cả Kazuto, người anh thân nhất. Đơn giản vì anh không muốn để lộ chuyện nhà mình ngay cạnh nhà Namjoon. Nhưng hôm nay anh muốn nói rõ ràng mọi chuyện với Kazuto, tránh để đôi bên hiểu lầm, phiền phức về sau.

--

Namjoon về nhà lúc bữa tối vừa được đưa lên bàn. Nhưng cậu không thấy đói. Mặc kệ việc bị mẹ mắng, Namjoon đi ra khỏi nhà, ngập ngừng một chút rồi mở cổng vào căn biệt thự kế bên.

"Cô ơi Hoseok về nhà chưa ạ?"

"Joon sang chơi hả? Seok chưa về đâu, cháu lên phòng nó ngồi đợi nhé. Giờ cô chú với hai anh phải về quê nội."

"Vâng ạ."

Namjoon nằm trên giường Hoseok lăn lộn. Căn phòng gần như không lưu lại dù chỉ một chút hương gỗ. Nhưng ở những nơi như chăn gối thì dù có xịt khử mùi đến mấy cũng khó mà xua hết mùi tin tức tố đi được.

Không hiểu sao Namjoon thấy mùi hương này thật dễ chịu. Cậu gần như sắp ngủ quên trong lớp chăn mềm mại phủ đầy hương gỗ nhẹ nhàng dịu êm.

Tiếng cửa mở đánh thức Namjoon khỏi cơn mơ màng. Hoseok kinh ngạc nhìn cậu hàng xóm đang làm ổ trên giường của mình. Phía sau anh, Kazuto ngó mặt vào, nhìn thấy Namjoon cậu ta lập tức đứng hình.

"Ơ... Namjoon?"

--

Sau một hồi vừa giới thiệu vừa giải thích, Kazuto cuối cùng cũng hiểu mối quan hệ hàng xóm-bạn bè của Hoseok và Namjoon. Cậu ta ôm trái tim suýt chụt nhảy ra ngoài mà cảm thán.

"Trời ạ. Làm tớ tưởng hai cậu kết hôn rồi chứ."

Namjoon lần đầu chính thức gặp gỡ Kazuto lại trong tình huống xấu hổ thế này. Cậu ngồi bên mép giường, chỉnh trang lại đầu tóc.

Hoseok chỉ cho Kazuto chỗ để đồ đạc. Ba người quyết định xuống phòng khách ngồi nói chuyện. Là người chủ trì 'cuộc họp', Hoseok là người đầu tiên lên tiếng.

"Chắc hai cậu cũng biết chuyện đang xảy ra trên mạng. Tớ nghĩ chúng ta nên thảo luận với nhau để đỡ phải lúng túng nếu gặp những câu hỏi khó chịu như trong buổi live hôm nay."

Kazuto giơ hai bàn tay lên như muốn đầu hàng.

"Thực sự lúc đó tớ lỡ miệng đọc lên rồi mới phát hiện nó chả ổn tí nào. Xin lỗi cậu nhé, Namjoon."

Namjoon lắc đầu, cậu cúi xuống túm lấy góc áo của chính mình vì quá căng thẳng. Cảm giác như cậu là người thứ ba chen chân vào giữa Hoseok và Kazuto vậy. Hiếm có lần Namjoon hạ mình nói ra những lời này.

"Không cần phải bàn luận gì đâu. Hôm nay giám đốc có nói chuyện với tớ rồi. Tạm thời lịch trình của tớ sẽ hoãn lại đợi dư luận lắng xuống..."

"Chú Donghyun nói vậy mà mày cũng đồng ý à?"

Hoseok tức giận ngắt lời Namjoon.

"Mày bị làm sao thế? Mãi mới có cơ hội bật lên tự nhiên ngưng hoạt động là thế nào?"

Nghe đến đây Hoseok đã biết ý công ty muốn Namjoon một mình gánh chịu cơn bão này. Điều đó đồng nghĩa với việc rất có thể band nhạc của Hoseok và Kazuto sắp được chính thức ra mắt.

"Mày biết bây giờ trên tường instagram của mày mọi người đang bình luận những gì không Joon? Mai cùng tao đến gặp chú Donghyun nói chuyện."

Sự hy sinh bị bác bỏ, Namjoon nổi khùng. Mặc kệ sự có mặt của Kazuto, cậu đứng dậy hét ầm lên vào mặt Hoseok.

"Tao thích làm gì kệ tao! Mày lo cho bản thân mày với Kazuto của mày đi!"

Hoseok cũng rống lại về phía Namjoon.

"Mày nói chuyện đàng hoàng cho tao!"

Kazuto ở giữa mắt tròn mắt dẹt. Đây là lần đầu cậu ta thấy Hoseok tức giận.

Namjoon đùng đùng bỏ về nhà, mặc cho Hoseok chạy theo lôi lại.

Hoseok chán nản trở về phòng khách. Thấy Kazuto ngồi trên ghế không dám nhúc nhích trông đến là tội nghiệp, anh thở dài xin lỗi.

"Cậu đừng nghĩ nhiều, tính nó nóng nảy thế đấy, mai ngày kia là nguôi ngay thôi."

"Ờ, tớ hơi bất ngờ. Cứ nghĩ Namjoon là kiểu người hiền lành kia chứ."

--

Namjoon không nguôi giận như Hoseok dự đoán. Bằng sự im lặng tuyệt đối, cậu chính thức châm ngòi cuộc chiến tranh lạnh kéo dài cả tháng sau đó.

Nhưng thế giới ảo trên mạng xã hội thì không bình yên như ngoài đời. Cuộc chiến giữa hai nhóm famdom HopeZuto và SeokJoon càng chiến càng hăng. Namjoon bỗng trở thành tiêu điểm, bị bới móc, chê bai. Có những bình luận trắng trợn nói 'ghét' cậu.

Namjoon chỉ nhìn lướt qua rồi cũng mặc kệ. Ngoài mặt thì thế chứ trong lòng cậu thì buồn bã vô cùng. Dạo này Namjoon ngủ nhiều hơn mọi ngày. Vì đã tạm dừng hoạt động nên cậu dành toàn bộ thời gian cho việc học và chăm sóc cơ thể. Nhưng rõ ràng buổi tối đã ngủ đủ tám tiếng mà đến lớp Namjoon vẫn ngủ gục.

Dần dần, cơn buồn ngủ còn kéo đến cả trong bữa ăn. Cô Kim lo lắng nhìn cậu con trai đang cầm bát cơm gà gật mãi chưa ăn miếng nào.

"Joonie, tối qua con ngủ được mấy tiếng thế?"

"Dạ tám tiếng ạ."

Chú Kim chống cằm suy nghĩ rồi nói.

"Có khi nào con bị căng thẳng quá rồi không? Mấy cái comment tiêu cực đó... Bố đặt lịch tư vấn tâm lý cho Joonie nhé."

"Thôi ạ! Bố mẹ đừng vào đọc những bình luận đó nữa. Kệ họ đi. Con không sao đâu."

Bữa tối kết thúc, Namjoon lê thân xác rệu rã lên phòng ngủ. Hôm nay là tối thứ bảy. Mỗi tuần vào ngày này, Namjoon sẽ dành thời gian đo lại các chỉ số của cơ thể. Dù đang ngưng hoạt động nhưng Namjoon vẫn rất chuyên nghiệp: tập thể dục mỗi ngày, không ăn vặt, không ăn tinh bột.

Bởi vậy cậu rất tự tin cầm thước dây đo vòng eo.

"Ủa gì vậy?? Sao lại tăng hai cm?!"

Namjoon vò đầu bứt tai. Tự nhủ từ mai không được ăn tối nữa.

Mí mắt sắp sụp xuống, Namjoon bò lên giường rồi lập tức bất tỉnh nhân sự trong chăn ấm nệm êm.

--

Trong giấc ngủ sâu, Namjoon lạc vào một cơn mơ siêu thực. Cậu và Hoseok đang ngồi trên sofa phòng khách xem TV. Tiếng nhạc hiệu 'Tom & Jerry' quen thuộc vang lên. Bỗng nhiên, từ phòng bếp, một đứa nhóc mập mạp chừng 2 tuổi chạy đến ôm lấy chân cậu. Namjoon quay sang hỏi Hoseok.

"Thằng nhóc này là ai vậy?"

Hoseok cũng ngạc nhiên chẳng kém, anh lắc đầu.

"Không biết."

Đứa nhóc ngước lên nhìn hai người, làm ra vẻ tủi thân lắm. Nó bi bô gọi.

"Papa!"

--

Namjoon choàng tỉnh, mồ hôi ướt đẫm chảy dọc sống lưng. Giấc mơ quái quỷ gì vậy trời! Nhưng trong lòng cậu cùng lúc chùng xuống.

Mới sáu giờ sáng, Namjoon tung chăn rời giường. Cậu sải từng bước dài đến cạnh bàn học. Mở ngăn kéo dưới cùng, chiếc túi đen mà Hoseok mua vẫn nằm đó, bên trong còn lại hai que thử thai.

Namjoon run run cầm cái túi vào phòng tắm.

Cô Kim vừa thức giấc. Như mọi ngày, cô đi xuống phòng khách chuẩn bị lái xe ra siêu thị mua thêm chút đồ đạc và thức ăn.

Vừa bước đến bậc cầu thang cuối cùng, cậu con trai vàng bạc của cô từ trên lao tới, chen qua người mẹ chạy thẳng ra ngoài.

"Joon! Đi đâu vội thế hả!"

Nhưng Namjoon chẳng thèm ngoảnh mặt lại. Cậu nắm chặt que thử thai trong tay lao sang căn biệt thự bên cạnh, một mạch leo lên tầng hai, mở cửa phòng riêng của Hoseok.

Tối qua thức khuya ôn bài nên giờ này Hoseok vẫn đang ngủ ngon lành. Namjoon giận đến sôi máu. Cái chăn bay xuống nền nhà, Hoseok ngơ ngác mở mắt nhìn Namjoon đang cầm một góc chăn đứng ở đầu giường.

Vật nhựa dài dài đập lên đầu Hoseok, trượt xuống gối. Anh với cặp kính đeo lên, ngồi dậy, tay cầm vật thể không xác định và bộ não bắt đầu hoạt động.

Có thông minh đến mấy thì Hoseok cũng tạm thời đóng băng khả năng suy nghĩ vào lúc này. Cái que này, là que thử thai. Còn cái gạch đỏ đỏ này... Hai gạch đỏ đỏ...

Hoseok như choàng tỉnh, anh chuyển ánh mắt từ 'hai gạch đỏ đỏ' lên nhìn khuôn mặt giận dữ của Namjoon, lắp bắp nói.

"Như này là sao? Là có thai hả?"

---

*condo: viết tắt của condominium - thường là tài sản cá nhân, trong khi "apartment" thường được sở hữu bởi công ty địa ốc.

End 18.

Bạn đang đọc truyện trên: truyentop.pro