Có duyên ắt sẽ gặp lại - cố bắc như sơ


"Yêu anh ta chỉ cần một khoảnh khắc, nhưng tôi lại mất đến mười năm để chữa lành những thương tổn anh ta gây ra cho mình."

Tôi theo đuổi anh ta mười lăm năm, vì để tôi không còn ôm bất kỳ hy vọng nào nữa, anh ta đã giới thiệu bạn của mình cho tôi xem mắt.

Đúng như những gì anh ta mong muốn, chúng tôi đã ở bên nhau, nhưng sau đó anh ta lại chạy tới đ.ánh người bạn kia của mình.

1.
Crush đời đầu của Lăng Cẩn kết hôn rồi, tôi cứ ngỡ mình sẽ có cơ hội.

Tôi ở nhà Lăng Cẩn, bên cạnh anh ta nửa tháng, nhìn anh ta uống r//ượu mua say, nhìn anh ta suy sụp, cô đơn rồi lại nhìn anh ta từ từ tỉnh táo lại.

Dưới ánh nắng ban mai, anh ta ôm chặt tôi đang cuộn mình trong chăn vào lòng, dùng hết sức bình sinh ôm chặt lấy.

Tôi thử tránh đi nhưng anh ta lại khẽ nói: "Đừng nhúc nhích, Tiểu Niệm."

Tiểu Niệm.

Kể từ khi Tống Vân Niệm xuất hiện, đã lâu lắm rồi anh ta không còn gọi tôi bằng cái tên ấy.

Nó đã trở thành cái tên chỉ thuộc về cô ấy.

Thanh mai cũng không thắng nổi trời.

Mỗi khi nhớ đến điều đó tôi luôn cảm thấy ngh.ẹt thở, hệt như bị móng vuốt s.ắc bén b.óp chặt trái tim rồi tiến lên trên b.óp lấy cổ họng vậy.

Bây giờ cô ấy đã rút ra khỏi mối quan hệ này, cuối cùng chúng tôi cũng có thể bên nhau.

Phải không.

Mấy hôm sau, Lăng Cẩn đưa tôi đi gặp bạn bè của anh ta.

Anh ta tươi cười giới thiệu tôi với người kia, anh ta nói tuy anh còn trẻ nhưng rất được, chúng tôi rất hợp nhau.

Khi ấy chúng tôi đang ở trong s.ober b.ar, dưới ánh đèn led cảm biến, tôi nhìn anh ta, anh ta cũng đang chậm rãi quay sang nhìn tôi, vẫn là gương mặt dịu dàng nho nhã ấy, tôi thấy được sự buồn bã thoáng hiện lên trong đôi mắt của anh ta.

Giây phút ấy, điều tôi cảm nhận được không phải là đau lòng, cũng không phải là tức giận vì Lăng Cẩn đã tự tay đẩy tôi cho người khác mà là bình tĩnh đến mức dường như có thứ cảm xúc gì đó trong tôi rút cạn.

Đây chính là câu trả lời anh ta dành cho tôi.

Cũng có thể nói là từ chối.

Lăng Cẩn đã từ chối tôi không biết bao nhiêu lần, nó nhiều đến mức tôi đã quá quen với điều ấy. Không biết bắt đầu từ khi nào tôi cũng không còn thấy buồn khi anh ta từ chối mình nữa, đến cả cảm giác thất bại tôi cũng không có.

Tôi đã không còn ôm hy vọng anh ta sẽ yêu mình nữa.

Trong khoảnh khắc ấy, bỗng dưng tôi nhận ra thì ra tình cảm tôi dành cho anh ta đã tan biến rồi.

Chàng trai đối diện nhìn tôi rồi dịu dàng nói: "Chào chị Lâm Niệm, em là Tống Chi Hằng."

Cùng họ với Tống Vân Niệm.

Tôi nghĩ thầm, nhất thời không lên tiếng.

Anh không đợi tôi lên tiếng trả lời, hàng mi dài như cánh quạt, hơi ngượng ngùng, sau đó anh cười nói: "Là em đã nhờ anh Lăng hẹn chị ra đây, chị đừng giận nhé."

Tôi bất chợt nhớ ra, anh là em trai của Tống Vân Niệm, vào kỳ nghỉ hè năm lớp 11 tôi còn làm gia sư tiếng Anh cho anh.

Khi ấy vì sợ Lăng Cẩn và Tống Vân Niệm gần gũi nên tôi đã nghĩ cách chen giữa hai người. Vì muốn Tống Chi Hằng cải thiện điểm số, ngày nào tôi cũng kiên nhẫn dạy anh học từ vựng và ngữ pháp. Anh không học thuộc, tôi sẽ lẩm bẩm bên tai anh, sáng nào cũng cầm theo quyển từ vựng đến chặn trước cửa nhà anh, ép anh đến khó chịu. Vì để chặn cái miệng tôi lại điểm số của anh đã được cải thiện một cách đáng kể.

Về sau hình như anh đã thi đỗ vào một trường đại học rất danh tiếng.

Quay về với thực tại, tôi cười nói: "Vì vậy... ý nghĩa của bữa cơm này là em muốn theo đuổi chị hả?"
Gương mặt của anh bỗng chốc đỏ ửng.

Lăng Cẩn ngồi bên cạnh nhìn hai chúng tôi, anh ta bưng ly r//ượu lên rồi nhấp một ngụm.

Một lúc sau, Tống Chi Hằng mới lấy hết can đảm nói: "Được không ạ."

Tôi nhìn thấy Lăng Cẩn để ly r//ượu xuống, anh ta chậm rãi gõ ngón tay vào thành cốc.

Ánh mắt của Tống Chi Hằng rất nóng bỏng, lúc anh nhìn tôi thậm chí tôi còn có ảo giác bị thiêu đốt nữa.

Tôi mỉm cười, không hề có không cam tâm hay là tâm lý muốn báo thù, tôi bình tĩnh nói: "Vậy thì chúng ta hãy thử xem."

Tiếng gõ vào thành ly im bặt.

Tống Chi Hằng ngây người: "Thử ư? Thử thế nào?"

Sau đó anh nhanh chóng hiểu ra, mặt đỏ bừng nói: "Được... được."

Tôi nói: "Chị không có kinh nghiệm yêu đương, thế nên chúng ta hãy làm bạn trước nhé."

Lăng Cẩn uống một hớp r//ượu, giọng nói mang theo ý cười: "Quả thực, cô ấy không có kinh nghiệm."

Một câu nói hời hợt mang theo sự cố gắng chạy về phía anh ta suốt mười lăm năm của tôi.

Trong ba người, chỉ có Tống Chi Hằng không uống r//ượu, anh nói mình có thể đưa tôi về nhà.

Lăng Cẩn thuê lái xe, anh ta đưa mắt nhìn tôi ngồi đang ngồi ở ghế lái phụ trên chiếc xe của Tống Chi Hằng, anh ta dùng giọng điệu bông đùa để nói, tôi thiếu cảm giác an toàn nhất thế nên sau khi hẹn hò với tôi, đừng bao giờ dây dưa gì với cô gái khác.

Tôi hiểu rõ tính cách của Lăng Cẩn, cũng không cảm thấy anh ta đang châm biếm, chỉ là đến giờ tôi mới nhận ra.

Anh ta đối với tôi, ít nhiều gì cũng có chút áy náy.

Nỗi đau và lo lắng suốt ngần ấy năm của tôi, và cả sự tự ti ăn sâu vào trong máu khi đứng trước mặt Tống Vân Niệm, không phải anh ta không biết.

Chỉ là người con gái kia quan trọng hơn, anh ta chưa cần đưa ra lựa chọn thì trong lòng đã thiên vị rồi.

Khởi động xe, Lăng Cẩn lùi về sau vài bước, không biết nghĩ đến chuyện gì mà anh ta lại ngẩng đầu lên nhìn tôi.

Xe chạy được một đoạn, qua gương chiếu hậu tôi nhìn thấy anh ta, dáng người cao lớn tựa vào xe, điếu thuốc giữa đầu ngón tay lóe sáng trong đêm đen.

2
Sau một tuần hẹn hò với Tống Chi Hằng, anh đã nắm tay tôi, lúc đưa tôi về nhà ở dưới tầng còn hôn tôi nữa.

Một nụ hôn phù hợp với độ tuổi của anh, có đôi chút ngây ngô.

Anh muốn nhìn tôi nhưng lại không dám, hơi căng thẳng lên tiếng: "Mai gặp lại."

Dây đàn trong lòng tôi như bị chạm vào, cảm giác xúc động này khiến tôi ngẩn ngơ.

Thời niên thiếu, nếu như tôi phải lòng một chàng trai như thế này, có lẽ mọi chuyện đã khác.

Tôi nắm lấy bàn tay to, ấm áp của Tống Chi Hằng, sau đó chăm chú nhìn anh một lúc rồi mới cười nói: "Người hai mươi mấy tuổi mới hẹn hò là thế này sao?"

Anh ngơ ngác nhìn tôi.

"Lên nhà ngồi một lát nhé."

Yết hầu của Tống Chi Hằng khẽ chuyển động.

Về sau tôi mới biết, đó là biểu hiện rung động của anh.

Thú thật ngay từ ban đầu, tôi không hề có ý định tiến xa hơn với anh.

Một chàng trai nhỏ hơn tôi bốn tuổi, hơn nữa còn là em trai của Tống Vân Niệm. Có thể trong thời thanh xuân tươi đẹp của mình anh có thiện cảm với tôi nhưng sau khi tiếp xúc gần, chút thiện cảm ít ỏi ấy vốn không đủ để anh có thể chấp nhận được bộ mặt thật của tôi, bao gồm những khuyết điểm lớn nhỏ.

Nhưng chớp mắt chúng tôi đã bên nhau được gần hai tháng rồi.

Tần suất anh xuất hiện trong cuộc sống và thời gian của tôi ngày càng nhiều. Anh luôn hỏi trước tôi tối nay muốn ăn gì, tan làm sẽ đến công ty đón tôi, sau đó hai đứa sẽ cùng nhau đi siêu thị mua thức ăn, tôi rửa đồ còn anh thì cắt và xào nấu. Có lần để tiện hơn anh đã hỏi tôi chìa khóa dự phòng, tôi cũng rất tự nhiên đưa nó cho anh.

Khi đặt chìa khóa vào tay Tống Chi Hằng, cả hai chúng tôi đều sững người.

Anh khàn giọng hỏi: "Hay là em chuyển đến đây sống cùng chị nhé?"

Tôi nói không được.

Anh lập tức nói: "Em chỉ nói đùa thôi."

Sau đó Tống Chi Hằng cẩn thận hỏi dò tôi: "Vậy em có thể chuyển đến sống kế bên chị không?"

Tôi ậm ờ không nói gì, ngờ đâu hai hôm sau anh tay xách nách mang túi lớn túi nhỏ chuyển đến sống ở căn hộ để trống suốt hai năm kế bên nhà tôi. Nửa đêm nửa hôm gõ cửa nhà tôi rồi hỏi, nhà anh vẫn chưa có gas, hỏi tôi có thể cho anh tắm nhờ được không.

Tắm xong, anh người đẹp như hoa đứng ở đó lau tóc, rồi nói nhà anh bừa bộn quá không có chỗ ngủ, hỏi tôi có thể cho anh mượn sô pha ngủ một tối được không.

Hơn nữa anh còn thề thốt mình sẽ không làm gì.

Tôi cho anh mượn một cái thảm, anh ôm nó ngủ một đêm. Chàng trai với dáng người dong dỏng cao cuộn mình trên chiếc sô pha dài chưa đến một mét sáu ở nhà tôi trông có phần đáng thương.

Tôi lén chụp ảnh lại, sáng hôm sau lúc ở trong văn phòng xem lại ảnh, tôi không kìm lòng được mà bật cười.

Đồng nghiệp trêu tôi có phải đang yêu không, trông dạo này tôi tươi tắn lên hẳn.

Có sao.

Nhưng đúng là đã lâu lắm rồi tôi không còn nhớ đến Lăng Cẩn nữa, ngày trước chỉ cần đặt hai cái tên Lăng Cẩn và Tống Vân Niệm ở cạnh nhau, trái tim tôi lại quặn đau.

Rõ ràng Tống Chi Hằng là em trai của Tống Vân Niệm, gương mặt của bọn họ giống nhau đến thế.

...

Tối đó lúc ăn cơm, Tống Chi Hằng rất đáng thương hỏi tôi ngày mai có thể đón sinh nhật cùng anh không.

Bấy giờ tôi mới biết ngày giỗ mẹ Lăng Cẩn trùng với sinh nhật Tống Chi Hằng.

Vào ngày này những năm trước, tôi luôn ở bên Lăng Cẩn.

Tôi sẽ xin nghỉ, mua đồ ăn rồi đến nhà Lăng Cẩn. Hai đứa sẽ ở lì trong nhà cả ngày không đi đâu, tôi sẽ nói chuyện với Lăng Cẩn, xem phim, tưới cây ngoài ban công cho anh ta, sau đó nấu cơm đợi anh ta ăn xong, đắp chăn cho anh ta rồi nhìn anh ta nằm trên sô pha rồi chậm rãi chìm vào giấc ngủ.

Ngày giỗ mẹ Lăng Cẩn chỉ có tôi và anh ta nhớ.

Anh ta cũng từng nói cho Tống Vân Niệm biết chuyện này nhưng cô ấy vốn không bận tâm.

Chuyện mẹ Lăng Cẩn tự s//át là đòn đả kích và cũng để lại vết thương lòng cho Lăng Cẩn. Người ngoài nhìn vào vốn không hiểu, khi đó có tin đồn mẹ anh ta ng//oại tình, suýt chút nữa đã bỏ chồng bỏ con đi theo người tình qua Mỹ. Sau khi mẹ anh qu.a đời, anh vẫn đi học như bình thường, nhìn bề ngoài không có bất kỳ điều gì khác thường cả.

Nhưng tôi biết anh ta rất đau lòng, mỗi một dáng vẻ và hành động, thậm chí nụ cười của anh ta cũng đều thấm đẫm mùi vị đau thương.

Thật ra con gái rất dễ rung động trước sự yếu đuối của con trai.

Khi đó, tôi nhận ra mình đã phải lòng Lăng Cẩn.

Nhìn dấu đỏ ở lịch, tôi lặng lẽ xóa đi.

Hôm nay tôi vẫn xin nghỉ như mọi năm, sau đó cùng với Tống Chi Hằng và hai người bạn của anh chơi g.ame suốt một ngày, bữa trưa thì gọi ship.

Chập tối, tôi nhận được điện thoại của Lăng Cẩn, anh ta mệt mỏi hỏi tôi tại sao lại không đến.

Tôi nói: "Tống Chi Hằng muốn tôi ở bên anh ấy."

Đầu dây bên kia im lặng, mãi lâu sau Lăng Cẩn mới chậm rãi lên tiếng hỏi tôi: "Cậu có biết hôm nay là ngày gì không?"

Tôi nói: "Tôi biết, nhưng hôm nay là sinh nhật của Tống Chi Hằng."

Nhận thấy mình nói như thế quá mức lạnh lùng, thế là tôi hít một hơi thật sâu rồi an ủi anh ta: "Cậu vẫn ổn chứ, lúc không vui thì nên ra ngoài hoặc là ở bên bạn bè."

Mãi lâu sau, Lăng Cẩn mới ừ một tiếng rồi cúp máy.

Dù sao thì tôi cũng không thể ở bên anh ta cả đời được.

Tôi nghĩ.

3
Sáng hôm sau thức giấc tôi mới biết Lăng Cẩn đã gọi cho tôi hai lần, thời gian hiển thị lần lượt là mười hai giờ đêm và hai giờ sáng. khi đó tôi đã chuyển điện thoại sang chế độ im lặng rồi đi ngủ rồi.

Nhìn hai cuộc gọi nhỡ, nhớ đến những lần giận dỗi với Lăng Cẩn ngày trước, tôi luôn trằn trọc cả đêm không ngủ, trái tim quặn đau hệt như chiếc khăn bị vắt khô nước, vừa khô vừa nhăn, vừa xót xa vừa chua chát, sau cùng tôi vẫn không chịu nổi dày vò lại chủ động làm lành với anh ta.

Tôi không dám gọi điện thoại cho Lăng Cẩn, sau khi đắn đo chọn từ ngữ rồi mới cẩn nhận nhắn tin cho anh ta, mỗi một câu nói mỗi một con chữ đều hiện rõ sự bất lực và tự ti của tôi.

Đến mức sau này dù lý do chúng tôi cãi nhau là gì thì Lăng Cẩn cũng đã quen với việc tôi chủ động cúi đầu xuống nước, đến lúc đó anh ta sẽ ngượng ngập gật đầu, và rồi chúng tôi lại tốt đẹp, như chưa từng có chuyện gì xảy ra.

Nhưng tối qua tôi ở cùng Tống Chi Hằng đến nửa đêm, đuổi anh về nhà mình xong tôi rửa mặt rồi mệt mỏi ngủ thiếp đi.

Nếu như không phải buổi sáng mở điện thoại trông thấy cuộc gọi của Lăng Cẩn, thậm chí tôi còn quên mất chuyện ngày hôm qua mình đã không vui với anh ta.

Ngẫm nghĩ một hồi, cuối cùng tôi cũng nhắn lại: "Tối qua tôi ngủ rồi, có chuyện gì không?"

Nhắn xong tôi xuống giường đi vệ sinh cá nhân rồi trang điểm, lúc cầm điện thoại mới nhận ra anh ra rep lại còn nhanh hơn tôi nghĩ, chỉ có ba chữ: "Không có gì?"

Tôi gặp lại Lăng Cẩn trong buổi tiệc khai trương nhà hàng âm nhạc của một người bạn, tôi và anh ta có rất nhiều bạn chung nhưng bọn họ lại không thích Lăng Cẩn, và Lăng Cẩn cũng thế. Bạn bè khuyên tôi không chỉ một lần, đừng có treo c//ổ trên một cái cây là Lăng Cẩn nữa.

Thế nên Lăng Cẩn đến đây, tôi cũng khá bất ngờ.

Trông anh ta gầy đi rất nhiều, tay cầm ly r//ượu đứng cách tôi không xa, há miệng nhưng lại không nói gì.

Cậu bạn đưa cho tôi một đĩa hoa quả, ôm vai tôi rồi kéo tôi sang một bên: "Kệ cậu ta đi, Tống Vân Niệm cũng đến rồi đấy."

Cậu ấy cười híp mắt: "Tớ cố tình mời cô ấy đến đấy."

Cậu bạn đưa cho tôi một đĩa hoa quả, ôm vai tôi rồi kéo tôi sang một bên: "Kệ cậu ta đi, Tống Vân Niệm cũng đến rồi đấy."

Cậu ấy cười híp mắt: "Tớ cố tình mời cô ấy đến đấy."

3
Tôi hiểu ra được điều gì đó.

Cậu bạn vỗ vào vai tôi rồi nói mỉa: "Nhìn kìa, họ lại dính lấy nhau rồi."

Tôi ngoảnh đầu lại thì trông thấy Tống Vân Niệm, cô ấy mặc một bộ váy dài trang nhã đang chủ động bước về phía Lăng Cẩn. Anh ta vẫn đứng im tại chỗ, hơi cụp mắt xuống cũng không biết đang nghĩ gì.

Nếu như là tôi của trước đây, có lẽ giờ phút này tôi sẽ giống như con kiến bò trên chảo nóng, ngay cả ngón tay cũng sẽ run lên vì khó chịu và vô vọng.

Chàng trai tôi ước ao được che chở lại thỏa hiệp, nhún nhường trước mặt một cô gái khác. Sự cưng chiều và không có giới hạn của anh ta dành cho cô ấy khiến cổ họng tôi nghẹn ứ, đau đớn, thậm chí hít thở thôi tôi cũng ngửi được mùi m//áu tanh trong cổ họng mình.

Nhưng giờ đây, ngoài cảm xúc phiền muộn ban đầu ra thì tôi không có bất kỳ cảm giác nào khác.

Tôi thản nhiên đến mức đến cả tôi cũng không hiểu.

Có cậu bạn hỏi tôi có muốn tới chỗ chồng cô ấy chơi b.ài không.

Tôi đã đồng ý.

Người bạn ấy lại nhìn tôi bằng ánh mắt tò mò, sờ tay tôi rồi lẩm bẩm: "Nóng này."

Chơi được vài ván, vận may của tôi cũng không đến nỗi nào, chỉ thua một ván, bạn bè đều nhìn tôi bằng cặp mắt khác: "Đầu óc minh mẫn quá đấy."

Đang chơi thì tôi nhận được tin nhắn của Tống Chi Hằng: "Bao giờ chị về?"

Tôi nhìn đồng hồ rồi nói sắp rồi.

Anh gửi cho tôi một meme vui vẻ đến: "Em đến đón chị nhé."

Do dự một lúc, tôi đồng ý.

Sau khi chơi xong tôi có đi đến nhà vệ sinh, lúc đi ra thì trông thấy Lăng Cẩn đang đứng ngoài hành lang, hai hàng mày chau lại, vẻ mặt u ám.

Tôi vô thức đưa mắt tìm kiếm bóng dáng của Tống Vân Niệm nhưng lại nghe thấy Lăng Cẩn nói: "Cô ấy về rồi."

Lăng Cẩn hít một hơi thật sâu, anh ta hơi nôn nóng, không biết là đang giải thích với tôi hay là đang muốn nói rõ điều gì: "Cô ấy đã kết hôn rồi, bọn tớ không có khả năng."

Tôi không có gì muốn nói, điện thoại kêu lên hai tiếng, tôi đoán chắc là Tống Chi Hằng đến rồi, muốn mở máy ra xem nhưng lại bị Lăng Cẩn chặn lại.

Anh ta chăm chú nhìn tôi, giọng điệu lạnh lùng: "Rốt cuộc dạo này cậu bị làm sao vậy?"

4.
Nhìn vào đôi mắt của Lăng Cẩn, tôi loáng thoáng hiểu được anh ta đang muốn hỏi mình chuyện gì.

Điện thoại tôi rung lên, có người bạn đã chú ý đến tiếng động chỗ này bèn ló đầu nhìn về phía chúng tôi.

Tôi khẽ nói: "Cậu để tôi nghe máy trước đã."

Lăng Cẩn mím chặt môi, mãi lâu sau anh ta mới chậm rãi buông tay.

Đầu dây bên kia vọng tới giọng nói vui vẻ của Tống Chi Hằng: "Lâm Niệm em đến rồi đây, em đang đứng ngoài cửa nhà hàng."

Tôi ừ một tiếng: "Chị ra ngay đây."

Sau khi cúp máy, tôi nhìn Lăng Cẩn rồi nói: "Có chuyện gì để lần tới rồi nói, b..."

Lúc nhắc đến Tống Chi Hằng, tôi hơi ngừng lại: "Bạn tôi tới đón rồi."

Ngón trỏ của Lăng Cẩn hơi co lại, điều đó thể hiện anh ta đang nhẫn nhịn: "Cuối tuần cậu rảnh không."

Anh ta nhìn tôi một lúc rồi cất tiếng: "Đã lâu lắm rồi chúng ta không ra ngoài chơi."

Tôi im lặng, sau đó đồng ý.

Khác với lần trước, lần này Lăng Cẩn đứng im tại chỗ, anh ta đưa mắt nhìn tôi và và chiếc xe của Tống Chi Hằng dần khuất khỏi tầm mắt mình.

Trên xe, tôi nhận ra Tống Chi Hằng có chút mệt mỏi, anh bình tĩnh lái xe và cũng kiệm lời hơn thường ngày.

Rõ ràng ban nãy anh còn tươi cười chào hỏi Lăng Cẩn, còn rất ra dáng một người bạn trai mở cửa xe cho tôi nữa mà.

Hình như tôi đã đoán ra được gì đó, sau đó cố tình trêu anh: "Không muốn nhìn thấy chị hả, sao lại mím chặt môi như thế?"

Tống Chi Hằng ấm ức nhìn tôi: "Chúng ta bây giờ có được tính là hẹn hò không?"

Không ngờ anh lại hỏi như thế, tôi bất giác đứng hình.

Dường như Tống Chi Hằng có chút thất vọng, suốt cả chặng đường sau đó anh cũng không lên tiếng. Đưa tôi về đến cửa nhà, anh cúi đầu lấy chìa khóa trong túi ra rồi đi về phía cửa nhà mình.

Tôi xúc động muốn gọi anh lại nhưng cuối cùng vẫn cố kìm lại.

Đâu ngờ vừa mới mở cửa thì cổ tay đã bị anh nắm lấy.

Sự thất vọng không sao giấu nổi trên gương mặt của Tống Chi Hằng lại giống như đang nghiến răng: "Chị không chịu nói lời nào, có biết đêm nay em sẽ mất ngủ không?"

Tôi đứng hình: "Chị muốn suy nghĩ kỹ lại rồi mới cho em đáp án."

Tôi là một người rất cố chấp trong chuyện tình cảm, trên thực tế tôi cũng có đôi phần sợ hãi.

Đôi mắt của Tống Chi Hằng sáng bừng lên: "Có nghĩa là chị cũng có tình cảm với em ạ?"

"Ừ."

Tống Chi Hằng mỉm cười, anh không cầm lòng được mà cúi đầu xuống hôn lên má tôi: "Vậy thì chị hãy suy nghĩ kỹ nhé, phải nghiêm túc suy nghĩ đấy."

Anh lùi về sau vài bước, sau đó vẫy tay với tôi: "Sáng mai em sẽ đến tìm chị đòi đáp án."

Bước vào nhà tắm, tát nước lên mặt tôi mới nhận ra khóe miệng mình vẫn luôn cong cong.

Gò má đỏ hây hây.

Tự dưng lại cảm thấy xấu hổ.

...

Sáng cuối tuần, tôi đã đến muộn.

Lăng Cẩn là một người rất đúng giờ, ngày trước khi chúng tôi hẹn nhau tôi luôn cố tình đến sớm, rất ít khi để anh ta phải chờ đợi.

Có điều hôm nay tôi ngủ hơi sâu giấc, đồng hồ báo thức cũng không đánh thức được tôi. Sau khi rời giường còn bị Tống Chi Hằng bám lấy một lúc, lúc đi đến nhà hàng thì cũng muộn mười mấy phút rồi.

Tôi đặt túi xuống, ngồi đối diện Lăng Cẩn rồi xin lỗi: "Xin lỗi, tôi đến muộn."

Lăng Cẩn nhìn tôi mấy giây: "Là vì công việc sao?"

Tôi lắc đầu, uống một ngụm nước lạnh cho tỉnh táo: "Tôi ngủ quên."

Lăng Cẩn nắm chặt ly nước trong tay rồi ừ một tiếng.

Bỗng nhiên tôi nhớ ra, đã lâu lắm rồi Lăng Cẩn không hẹn gặp riêng tôi thế này.

Hai năm trước, sau khi chia tay với Tống Vân Niệm Lăng Cẩn đã hẹn tôi đi Thanh Hải giải sầu. Thế là tôi đã nhanh chóng hoàn thành xong công việc không nghỉ ngơi suốt ba ngày liền, sau đó xin nghỉ phép rồi đi du lịch với anh ta.

Nhưng sang ngày thứ hai, chỉ vì một cuộc điện thoại của Tống Vân Niệm Lăng Cẩn đã bỏ tôi lại khách sạn một mình rồi quay trở về.

Tôi ngắm bầu trời màu vàng xám trên hồ Thanh Hải, nhìn từng con sóng dập dờn, hóng gió lạnh bước trên con đường dài dằng dẵng rồi tự mình hoàn thành kỳ nghỉ của mình.

Nhân viên mang menu tới, thật ra Lăng Cẩn không thích đồ Thái, đây cũng được coi như là lần nhân nhượng hiếm hoi của anh ta.

"Chiều nay chúng ta tới sân băng nhé." Lăng Cẩn đề nghị: "Trông cậu khá mệt mỏi, chắc là do thường ngày ít vận động. Hay là đi xem phim nhé? Dạo này có một bộ phim rất hay."

Ngày trước những việc như thế này luôn do tôi sắp xếp, tôi sợ anh ta ở cạnh mình buồn chán nên chưa từng để anh ta phải nhọc lòng bao giờ.

Hôm nay khi thấy Lăng Cẩn tích cực như thế tôi lại không mấy hứng thú, khuấy ly cà phê tôi nói: "Sao cũng được, tùy cậu."

Nói xong tôi mới nhận ra sự miễn cưỡng và lạnh nhạt trong giọng nói của mình.

Tôi ngẩng đầu lên, quả nhiên tôi trông thấy gương mặt hơi tái đi của Lăng Cẩn.

Nhưng anh ta vẫn cười nói: "Vậy thì đi xem phim."

Lạnh nhạt.

Đây là cảm xúc mới lạ.

Tôi không còn quan tâm đến mọi thứ của Lăng Cẩn, không còn nghĩ đến anh ta nữa, thậm chí lúc nói chuyện với anh ta tôi cũng không mấy chú tâm. Tôi đang nghĩ xem hiện giờ Tống Chi Hằng đang làm gì, trước lúc tôi đi, hình như anh hơi tức giận.

Hoàn hồn lại, quay sang, tôi nhìn thấy Lăng Cẩn đang mím chặt môi.

Xem phim xong thì trời cũng đã tối.

Tôi và Lăng Cẩn bước trên con đường rợp bóng cây, gió lạnh sẩm tối thổi tới, có cảm giác thoang thoảng và dịu dàng.

Lăng Cẩn nói: "Đến nhà tôi ngồi chơi một lát nhé."

"Tôi có việc phải về rồi." Tôi nói.

"Vậy tôi đưa cậu về."

"Không cần đâu."

Lăng Cẩn bỗng dừng bước.

Dưới bóng cây, anh ta mím môi nhìn tôi, giọng nói đượm phần mỉa mai: "Cậu đang nghĩ về ai vậy?"

Tôi không lên tiếng.

"Là Tống Chi Hằng ư? Tại sao lần nào cậu ta cũng vừa khéo đến đón cậu, hai người..." Lăng Cẩn ngừng lại: "Sống chung sao?"

Cảm giác mệt mỏi quấn lấy tôi, tôi khẽ nói: "Lăng Cẩn, tôi có cuộc sống của mình, tương lai sẽ có một gia đình nhỏ, có chồng và con của tôi. Tôi không thể giống như trước đây, lúc nào cũng quấn lấy
cậu được."

Bàn tay buông thõng bên người của Lăng Cẩn nắm chặt lại: "Mới đó hai người đã tính đến chuyện kết hôn rồi sao, Tống Chi Hằng chỉ là một thằng nhóc vắt mũi chưa sạch, cậu nghiêm túc như thế, chắc gì nó cũng giống như cậu."

"Là cậu giới thiệu cậu ấy cho tôi làm quen, con người cậu ấy thế nào chắc là cậu cũng hiểu." Tôi nói: "Hơn nữa, cậu hiểu thái độ của tôi với tình cảm mà."

Cảm xúc mãnh liệt cuồn cuộn trong đôi mắt của Lăng Cẩn, anh ta nắm lấy tay tôi rồi ôm tôi vào lòng.

Ngày trước chỉ cần chạm vào ngón tay anh ta, tôi cũng nhạy cảm đến mức đỏ mặt, nhưng giờ đây khi bị anh ta ôm chặt vào lòng, mười ngón tay đan nhau nhưng lòng tôi lại không một gợn sóng.

Anh ta khẽ đẩy tôi ra, sau đó chậm rãi cúi đầu xuống, hơi thở nóng hổi phả lên gương mặt tôi, năm ngón tay nắm chặt lấy tay tôi.

Hình như Lăng Cẩn muốn hôn tôi.

Trong lòng tôi chỉ có cảm giác xa lạ và kháng cự, tôi vô thức ngoảnh đầu tránh đi.

Lăng Cẩn như ch//ết lặng.

5
Lăng Cẩn vẫn luôn kiêu ngạo, rất ít khi anh ta bị từ chối, nhất là lời từ chối xuất phát từ tôi.

Trong khoảnh khắc này, đôi mắt Lăng Cẩn đỏ hoe, anh ta chua chát khàn giọng gọi tên tôi: "Tiểu Niệm."

Ngẩng đầu lên, tôi thấy được sự lúng túng thoáng hiện lên trong đôi mắt của anh ta.

Tôi biết anh ta đang sợ hãi điều gì.

Trong một khoảng thời gian rất dài, Lăng Cẩn luôn là trung tâm cuộc sống của tôi.

Tôi cũng là đứa con được bố mẹ yêu thương, là niềm tự hào của bọn họ, là con gái một được bố mẹ cưng chiều, bố mẹ chỉ sợ tôi phải chịu chút xíu ấm ức. Nhưng tôi ấy lại luôn cúi mình vì Lăng Cẩn, bằng lòng trở thành lốp dự phòng cho anh ta, mặc cho anh ta giày xéo tình cảm của mình.

Năm hai mươi mốt tuổi, vì không muốn chia tay với Tống Vân Niệm, Lăng Cẩn đã đi nước ngoài cùng với cô ấy. Mùa hè năm ấy tôi giống như một cái x//ác không h//ồn, thậm chí còn không muốn khóc, cả ngày chỉ ngồi thẫn thờ nhìn ra cửa sổ. Có người đến nói chuyện với tôi tôi sẽ mỉm cười đáp lại. Tôi cứ ngỡ mình đã che giấu rất tốt, không ai nhìn ra được sự chán chường trong tôi. Lúc bưng nồi mỳ, bàn tay tôi run lên, bị nước sôi đổ lên chân.

Bố chạy tới kéo tôi vào trong phòng tắm, ông mở vòi nước dùng nước lạnh rửa bắp chân và bàn chân cho tôi.

Tôi nói, bố ơi không phải con cố ý chỉ là con không còn sức nữa.

Bố tôi không nói một lời, hốc mắt ông đỏ hoe.

Trái tim tôi quặn đau.

"Con thế này là sao, không lẽ không có nó con sẽ ch//ết sao?"

Mẹ vừa khóc vừa m.ắng tôi.

Thì ra mọi người đều biết.

Mọi người đều nhìn thấy hết, lúc tôi như cái x//ác không h//ồn vì phải rời xa Lăng Cẩn, họ cũng sẽ vì tôi bất thường mà đau lòng, buồn bã.

Về sau Lăng Cẩn một mình trở về, Tống Vân Niệm ở lại nước ngoài, và rồi gặp được người chồng hiện tại của mình ở đó.

Hai người họ dây dưa với nhau suốt sáu năm, người vẫn luôn ở bên Lăng Cẩn chỉ có tôi.

Vết th.ương do bị b.ỏng kia không để lại s.ẹo trên chân tôi, nhưng nó lại dựng lên một tòa thành trong lòng tôi, nơi đó chứa đựng người thân, bạn bè, và cả lòng tự tôn của tôi.

Tôi không còn vì Lăng Cẩn mà bỏ bê bản thân, bỏ bê mọi người nữa.

Nhưng tôi vẫn yêu anh ta.

Có lẽ đến bây giờ, cuối cùng Lăng Cẩn cũng tỏ tường, ngay cả tôi cũng muốn rời xa anh ta.

...

Về đến nhà, Tống Chi Hằng đã nấu cơm xong rồi đợi tôi về.

Anh mặc một chiếc áo phông màu trắng và quần ở nhà màu xám, dáng người dong dỏng cao, mái tóc dài rủ xuống che đi đôi mắt, anh ấm ức nhìn tôi rồi nói: "Thức ăn nguội cả rồi."

Một câu nói khiến trái tim tôi mềm nhũn.

Về đến nhà, Tống Chi Hằng đã nấu cơm xong rồi đợi tôi về.

Anh mặc một chiếc áo phông màu trắng và quần ở nhà màu xám, dáng người dong dỏng cao, mái tóc dài rủ xuống che đi đôi mắt, anh ấm ức nhìn tôi rồi nói: "Thức ăn nguội cả rồi."

Một câu nói khiến trái tim tôi mềm nhũn.

5
Hôm sau khi bên nhau, Tống Chi Hằng đã thẳng thắn nói với tôi anh biết tôi thích Lăng Cẩn nên đã cố tình nhờ Lăng Cẩn xe duyên, để tôi không còn ôm bất kỳ hy vọng nào với Lăng Cẩn nữa rồi đến bên anh.

Nhưng sau đó thấy tôi buồn rầu, hơn cả anh sợ tôi ghét mình, sau khi mọi chuyện diễn ra anh hối hận đến mức muốn cắn ch//ết mình.

Dù cho tôi đã nói với Tống Chi Hằng, tôi không còn yêu Lăng Cẩn nữa.

Không phải là hiện tại mà là không biết bao lâu về trước, tình cảm tôi dành cho Lăng Cẩn đã bị bào mòn hết trong những năm tháng dây dưa dài dằng dẵng ấy.

Nhưng Tống Chi Hằng vẫn nơm nớp lo sợ, mỗi lần tôi và Lăng Cẩn gặp nhau anh lại căng thẳng. Không biết anh đã học được từ đâu cái cách tạo dấu hôn, anh cầm cái chai rỗng đứng trước gương tạo dấu hôn trên cổ mình, thề thốt muốn mang dấu hôn này đi gặp Lăng Cẩn để đánh dấu chủ quyền.

Tôi buồn cười hỏi anh: "Có tác dụng không?"

Tống Chi Hằng chau mày, vẻ mặt khó xử: "Sao lại không có hiệu quả."

"Hay là em giúp anh nhé?"

Nói xong tôi lại hối hận, bởi lẽ anh đã kéo tôi đến sô pha rồi nghiêng cái cổ của mình tới: "Vậy em làm đi."

Đầu tôi nóng bừng, vẫn thật sự hôn lên cổ anh rồi bắt đầu mút.

Bỗng dưng Tống Chi Hằng rên lên một tiếng, cơ thể anh bắt đầu cứng đờ.

Tôi không biết phải hôn bao lâu thì mới để lại dấu hôn, thế nên tôi đã rất nghiêm túc hôn anh rất lâu.

"Đừng hôn nữa." Giọng anh khàn đi: "Em còn hôn nữa anh sợ mình sẽ không kìm lòng được mà làm ra chuyện gì đó mất."

Bấy giờ tôi mới trông thấy đôi tai đang đỏ bừng lên của anh, yết hầu cũng chuyển động liên tục.

Tôi vội lùi về sau, nhưng vẫn bị anh giữ chặt lấy không buông, thậm chí một bàn tay của anh còn đi vào trong áo tôi.

"Được không?" Anh khẩn khoản.

Tôi hổn hển, yếu ớt từ chối: "Không thể..."

"Mềm quá..." Đôi mắt của anh nóng bỏng như thể muốn thiêu đốt tôi vậy, anh cắn môi dưới của tôi, vùi đầu vào cổ tôi rồi khẽ nói: "Lâm Niệm, em mềm quá..."

6
Chập tối mấy hôm sau, sau khi tan làm đến siêu thị mua đồ về nhà tôi đã gặp được Lăng Cẩn ở dưới chung cư nhà mình.

Tháng mười cuối thu, cái lạnh hòa vào trong không khí, Lăng Cẩn mặc một chiếc áo khoác màu đen làm tôn lên dáng người cao lớn của anh ta. Anh ta cầm cốc cà phê trong tay, trông thấy tôi thì mím môi lại.

Tôi nhìn thấy đốt ngón tay đỏ ửng của Lăng Cẩn, chung cư không cho xe bên ngoài vào, có lẽ anh ta đã đứng đợi ngoài này lâu lắm rồi.

Mối quan hệ giữa hai chúng tôi chưa bao giờ bình đẳng, tôi cứ ngỡ sau chuyện ngày hôm ấy, với lòng tự tôn và kiêu ngạo của Lăng Cẩn, có lẽ sẽ phải mất một thời gian khá dài nữa thì anh ta mới chủ động tìm đến tôi.

Lăng Cẩn đi tới, ánh mắt đượm vẻ mệt mỏi: "Tiểu Niệm, tớ có chuyện này muốn nói với cậu."

Tôi ngửi thấy mùi r//ượu thoang thoảng trên người anh ta, tôi đoán chắc là tối qua anh ta đã uống s.ay mèm.

Mấy năm trước, vì các bữa tiệc xã giao của công ty, một tháng anh ta uống không biết bao nhiêu r//ượu. Khi ấy Tống Vân Niệm vẫn đang ở nước ngoài, anh ta dốc sức muốn chứng minh bản thân, uống đến mức bị đau dạ dày, sau khi bị bác sĩ cảnh cáo thì mới dần dần bớt uống lại.

Trông thấy đôi môi nhợt nhạt trắng bệch của Lăng Cẩn, anh ta đang uống cà phê, chắc là để giảm đau.

Nếu là trước đây, tôi sẽ quen thói cằn nhằn Lăng Cẩn rồi lấy bánh quy, bánh mỳ hay những thứ đại loại như thế trong túi xách ra rồi đưa cho anh ta ăn lót dạ.

Tôi khẽ động ngón tay, chợt nhớ ra mình đã đổi sang túi mới rồi, thuốc dự phòng hay đồ ăn vặt có liên quan đến b.ệnh đau dạ dày của anh ta tôi cũng không bỏ vào.

Im lặng hồi lâu tôi mới nói "được".

Sau khi lên nhà, tôi đã rót cho anh ta một ly nước ấm.

Anh ta bèn nắm chặt lấy tay tôi, há miệng định nói gì đó.

Bỗng nhiên có tiếng gõ cửa, tôi nhìn Lăng Cẩn rồi ra ngoài mở cửa.

Tống Chi Hằng mặc đồ ngủ, đầu tóc rối bù, đôi mắt mơ màng, anh ôm lấy eo tôi rồi nói: "Mấy hôm nay bận quá, anh vừa dậy, cũng không kịp đến đón em."

Mấy hôm nay thấy anh làm việc suốt đêm nên tôi cũng không làm phiền anh nữa.

Lăng Cẩn đang ngồi trên sô pha đằng sau, anh ta đứng bật dậy rồi nhìn thẳng vào Tống Chi Hằng.

Tống Chi Hằng cũng trông thấy trong nhà có khách.

Anh hơi dừng lại rồi cười nói: "Anh Lăng tới chơi ạ."

Tôi biết Tống Chi Hằng để ý cỡ nào, sợ anh nghĩ nhiều thế nên tôi đã nắm lấy tay anh kéo anh vào trong rồi nói: "Anh vào nhà đi."

Tống Chi Hằng đi đến chỗ túi đồ tôi tiện tay để trên bàn trà, anh lấy từng món đồ trong đó ra, trong đó có cả b//ao c.ao s.u: "Em mua rồi à, cái lần trước chặt quá, khiến anh không được thoải mái lắm."

Tôi còn chưa kịp phản ứng lại thì Lăng Cẩn đã vung tay đ.ấm Lâm Chi Hằng rồi.

Tống Chi Hằng bị đ.ánh nghiêng mặt sang một bên, khóe miệng bầm tím, rướm m//áu.

Anh đưa tay sờ lên miệng mình rồi cười nói: "Anh Lăng, Lâm Niệm là bạn gái của tôi."

Sau đó anh nói tiếp: "Khi đó lúc anh đẩy Lâm Niệm về phía tôi, anh có từng nghĩ sẽ có ngày hôm nay không?"

Lăng Cẩn cúi đầu nhìn tôi, gương mặt anh ta tái hẳn đi, hai mắt đỏ hoe.

Tôi nghe thấy tiếng của mình: "Cậu về đi."

Về sau, Lăng Cẩn lại thường xuyên xuất hiện xung quanh tôi.

Anh ta không hề có ý che giấu hành tung của mình. Anh ta chỉ đứng nhìn chúng tôi từ xa, lúc tôi và Tống Chi Hằng dạo phố, ăn cơm, xem phim, và đi dạo xung quanh khu chung cư sau bữa cơm.

Tống Chi Hằng không phải kẻ m.ù, thỉnh thoảng nhìn thấy ánh mắt của Lăng Cẩn, anh sẽ cố tình ôm lấy eo tôi rồi hôn tôi, sau đó khi quay đầu nhìn lại thì đã không thấy bóng dáng của Lăng Cẩn đâu nữa.

Tôi thích đồ ăn của một nhà hàng trên đường Kinh Khai, đồ ăn ở đấy rất ngon, nhưng vì khoảng cách quá xa, không đặt được ship, tôi cũng không thể đến đó ăn thường xuyên. Lúc hẹn hò với Tống Chi Hằng ở quán đó tôi đều không cầm lòng được mà tiếc hùi hụi.

Nhưng dạo gần đây trưa nào cũng có một phần cơm canh nóng hổi được đặt ở quầy lễ tân rồi kêu tôi xuống nhận.

Tôi cứ tưởng đó là món quà bất ngờ Tống Chi Hằng chuẩn bị cho mình, lúc hỏi khéo anh, anh lại bảo từ sáng đến tối anh bận bù đầu, dù cho anh có lòng thì cũng bất lực.

Thế là sau đó tôi đã cố tình xuống quầy lễ tân trước giờ ăn, bấy giờ tôi mới biết hóa ra là tài xế của Lăng Cẩn.

Tôi nói với anh ta mình đã ăn chán rồi, sau này đừng đưa đồ tới nữa.

Anh ta gật đầu rồi thở dài.

Tối đó, Lăng Cẩn đã gọi điện cho tôi.

Đầu dây bên kia vọng tới tiếng hít thở khe khẽ của Lăng Cẩn, mãi lâu sau anh ta cũng không lên tiếng.

Tôi nói: "Thứ bảy tuần này Tống Chi Hằng sẽ về nhà ra mắt bố mẹ tôi."

Một lúc sau Lăng Cẩn mới lên tiếng: "Tớ chưa từng nghĩ hai người sẽ thật lòng."

"Tiểu Niệm." Anh ta khàn giọng nói: "Tớ biết lỗi rồi. Nếu như tớ nói đến tận bây giờ tớ mới nhận ra lỗi của mình, chúng ta vẫn còn cơ hội chứ?"

"Cậu thật sự buông được Tống Vân Niệm sao?" Tôi bình tĩnh hỏi.

Dây dưa theo đuổi suốt sáu năm, sao có thể dễ dàng nói bỏ là bỏ được?

"Còn cậu thì sao." Bỗng dưng Lăng Cẩn lên tiếng: "Tình cảm cậu dành cho tớ thì sao?"

Tôi im lặng, không nói.

Khoảng không yên lặng này khiến tôi nhớ lại chuyện của hai năm về trước, sau khi trở về từ Thanh Hải, đối diện với Lăng Cẩn đã tái hợp với Tống Vân Niệm tôi cũng vừa vô vọng vừa nực cười hỏi anh ta: "Còn tớ thì sao? Tớ là gì vậy?"

Khi đó anh ta chỉ lặng lẽ nhìn tôi, không nói bất cứ điều gì.

"Tớ cũng không hiểu mình bị làm sao nữa." Lăng Cẩn khàn giọng, sau đó anh ta cười nói: "Tiểu Niệm, cậu có biết không, cứ nghĩ đến chuyện cậu sẽ lấy Tống Chi Hằng, lên giường, hôn môi, kết hôn sinh con với cậu ta, về sau trong cuộc đời của cậu sẽ không còn sự hiện diện của tớ nữa thì trái tim tớ lại quặn đau như thế có thứ gì đó đ//âm vào vậy."

Anh ta thủ thỉ: "Rõ ràng lúc Tống Vân Niệm kết hôn, tớ không hề có cảm giác đau đớn đến mức sắp ch//ết đi như thế."

"Vương Trinh nói sau khi tớ s.ay đã luôn miệng gọi Tiểu Niệm, cậu ấy cứ nghĩ tớ đang gọi tên Tống Vân Niệm, thậm chí còn lấy điện thoại ra gọi cho cô ấy, cho đến khi cậu ấy nghe thấy tớ gọi tên cậu."

"Kể từ đó, tớ biết mình xong đời rồi."

"Lâm Niệm, đây đã là năm thứ mười sáu chúng ta quen biết nhau." Lăng Cẩn khẽ nói: "Tớ yêu cậu."

7
Nghe thấy Lăng Cẩn nói ba từ này, tôi nghĩ lòng mình sẽ dậy sóng, sẽ mất ngủ cả đêm, nhưng trên thực tế tối hôm đó tôi lại ngủ rất ngon giấc.

Tôi chưa bao giờ nghĩ đến chuyện do dự và dao động.

Sau khi bạn bè biết chuyện, họ định m.ắng tôi để tôi tỉnh táo lại, để tôi đối diện với thực tế, nhưng sau cùng họ lại đứng hình trước sự bình tĩnh của tôi. Các bạn ngập ngừng hỏi tôi có phải là vẫn chưa hiểu những lời Lăng Cẩn nói hay không.

Lúc tôi nói với bố mẹ mình muốn đưa bạn trai về nhà ra mắt, thú thật bố mẹ tôi cũng có đôi chút lưỡng lự.

Suốt nhiều năm qua, tình cảm tôi dành cho Lăng Cẩn thế nào, bố mẹ tôi đều thấy cả, họ vẫn còn sợ hãi.

Khó khăn lắm mới cầu được ước thấy, cuối cùng tôi cũng đợi được đến khi Lăng Cẩn ngoảnh đầu lại bước về phía tôi, thế nhưng tôi lại không cần mà đi tìm niềm vui mới.

Nhất là khi người kia còn là em trai ruột của Tống Vân Niệm.

Không khó để người ta nghĩ là do tôi đố k//ỵ đến ganh gh//ét, r//ắp tâm trả th//ù bọn họ.

"Niệm Niệm, cậu có thể yêu một ai khác trong thời gian ngắn như thế thật sao?" Ngày hôm đó bạn bè đã hỏi tôi thế đó.

Sự thất vọng tôi dành cho Lăng Cẩn được tích góp qua từng ngày trong suốt những năm tháng dài dằng dẵng, yêu anh ta chỉ cần một khoảnh khắc, nhưng tôi lại mất đến mười năm để chữa lành những thương tổn anh ta gây ra cho mình.

Tống Chi Hằng xuất hiện đúng thời điểm, anh đã đặt dấu chấm hết cho chút tâm lý may mắn cuối cùng tôi dành cho Lăng Cẩn, để tôi rời đi không chút luyến tiếc, để tôi nhận ra rằng mình vẫn còn khả năng yêu một ai khác.

"Nếu như được em yêu, nhất định đó sẽ là chuyện may mắn nhất trên đời này."

Vào ngày sinh nhật tôi, ánh mắt Tống Chi Hằng nhìn tôi dịu dàng như nước, sau đó anh đã nói với tôi câu nói ấy.

Bởi vì anh là em trai của Tống Vân Niệm, thế nên anh đều nhìn thấy được sự dây dưa và tất cả mọi chuyện diễn ra giữa ba chúng tôi.

Trong tiếng náo nhiệt, Tống Chi Hằng nhìn Lăng Cẩn rồi cười nói: "Vẫn nên cảm ơn anh Lăng đã làm ông tơ xe duyên cho chúng em."

Lăng Cẩn nhìn anh không lên tiếng, bàn tay buông thõng bên người anh ta nắm chặt lại.

Sau đó đến tiết mục tặng quà.

Mỗi lần sinh nhật Lăng Cẩn, tôi luôn dành rất nhiều thời gian và công sức chuẩn bị quà cho anh ta, còn đến sinh nhật tôi, anh ta sẽ nói với tôi một câu "sinh nhật vui vẻ" rồi tặng cho tôi một con lật đật màu đỏ.

Cứ thế, tôi đã sưu tập được cho mình mười lăm con lật đật.

Có lẽ năm nay cũng không ngoại lệ, tôi mỉm cười nhận lấy quà rồi tiện tay để sang một bên, cũng không đoái hoài đến nữa.

Có điều hôm nay Lăng Cẩn có chút khác lạ, sau đó anh ta vẫn luôn nhìn tôi, ngập ngừng không nói thành câu.

Ngay cả khi Tống Vân Niệm nói chuyện với anh ta anh ta cũng không chú tâm lắng nghe, trông thấy tôi đứng ở quầy b//ar, anh ta bước tới.

Nhưng Tống Chi Hằng lại nhanh hơn Lăng Cẩn một bước, anh kéo tôi lại rồi hôn lên môi tôi.

Đứng hình, tôi hỏi anh làm gì vậy.

Anh vô tội giải thích: "Thử thách yêu cầu anh phải hôn một cô gái đang có mặt ở đây, anh còn có thể hôn cô gái khác được sao?"

Tôi đưa tay sờ lên gương mặt nóng bừng của mình, chỉ muốn tìm cái cớ nào đó rồi trốn vào trong nhà vệ sinh thôi.

Món quà của Lăng Cẩn vẫn luôn bị tôi để ở trong góc, mấy hôm sau mới nhớ mở ra xem, bấy giờ tôi mới biết Lăng Cẩn đã tặng cho mình một chiếc đồng tâm kết bằng ngọc.

Còn nhớ, lần đầu tiên tôi bày tỏ lòng mình với Lăng Cẩn, tôi cũng tặng anh ta đồng tâm kết. Khi ấy chúng tôi còn đang học cấp ba, xem vài tập phim rồi ngốc nghếch cho rằng đồ mình tự làm sẽ có thành ý hơn, thế là tôi đã tặng nó cho Lăng Cẩn nhân dịp sinh nhật của anh ta.

Về sau tôi có hỏi, Lăng Cẩn nói không biết mình đã đánh mất nó từ khi nào.

Cái này chắc là mới làm, nút thắt lỏng lẻo và có phần kỳ lạ, vừa nhìn đã biết là do Lăng Cẩn tự tay làm.

"Ai tặng nó cho em vậy?" Tống Chi Hằng cười hỏi.

Nhìn cái tên trên giấy gói quà, nụ cười trên môi tôi nhạt dần.

Tôi biết Tống Chi Hằng hay ghen, thế là bất lực lên tiếng: "Em cũng không biết tại sao cậu ấy lại tặng cái này cho em nữa."

"Em không thích à, thế cho anh đi." Anh giơ tay cầm lấy đồng tâm kết.

Một tiếng sau tôi có lướt thấy một bài đăng, Tống Chi Hằng đã đeo đồng tâm kết kia lên cổ con chó Sh.ih Tzu.

Không thể không nói, Tống Chi Hằng hư ghê.

Bạn đang đọc truyện trên: truyentop.pro

Tags: #zhihu