Chương 111: Em muốn ở phía trên
Một tháng sau, thư phòng Tiêu gia.
"La Hoan, chị đừng táy máy tay chân, em còn bận việc, hôm nay không chơi với chị, chị tự qua kia chờ đi."
Từ khi hai vị lão đại của công ty về nhà, lượng công việc tăng vọt, Tiêu Tử Ngọc cũng vì vậy mà bận lu bù, vừa đẩy La Hoan vừa nhét quần áo trong tay vào người kia, điện thoại trên bàn làm việc vang lên.
"Thật sự không chơi với chị?" La Hoan đã trước một bước cướp điện thoại.
Điện thoại hiển thị 'Ngô lão bản', khách hàng quan trọng của công ty, Tiêu Tử Ngọc vội vàng kêu lên: "Chị đừng tắt! Tổ tông ơi, chờ em làm xong thì có thể chơi với chị, chị muốn chơi thế nào cũng được."
"Đây là em nói."
"Dạ dạ dạ, em nói. Mau đưa điện thoại cho em, cuộc gọi này không thể không nghe."
La Hoan cầm điện thoại nhướng mày, đôi môi đỏ quyến rũ, đôi mắt vẽ nên đường cong xinh đẹp câu người, cô ôm cổ Tiêu Tử Ngọc, cúi đầu hôn người kia, đại phát từ bi đem điện thoại trả cho người kia.
Tiểu Tử Ngọc vừa cầm điện thoại nghe vừa bận rộn đủ loại công việc, nhưng yêu nữ lẳng lơ kia ngồi trong lòng cô, thi thoảng quấy rầy sự chú ý của cô.
Đôi tay thon dài giơ lên với ý đồ xấu xa vẽ vòng vòng lên ngực Tiêu Tử Ngọc, đầu ngón tay nóng rực dịu dàng xuyên qua lớp vải mỏng truyền vào da thịt, khiến cho cô run rẩy.
Đối với yêu nghiệt hớp hồn này làm sao còn có thể nghiêm túc.
Hôm nay chủ nhật vốn dĩ không đi làm, cũng nói xong sẽ cùng La Hoan chơi cả ngày nhưng Tiêu Tử Ngọc quá bận rộn, cho nên rời giường thì làm việc đến nỗi vẫn chưa kịp thay quần áo, chỉ mặc một chiếc áo ngủ tay ngắn, tay La Hoan mò tới giữa chân của cô.
"Yêu nghiệt chết tiệt, chọc em nữa có tin hôm nay em để chị không xuống giường được không." Tiêu Tử Ngọc nhéo lên lưng La Hoan cảnh cáo.
La Hoan ở phía trước dính sát cô:
"Cũng không biết tối hôm qua ai khóc cầu xin chị tha thứ, cục cưng, chỉ với kỹ thuật này của em, thật ngại quá, chừng nào em có thể để cho chị không thể xuống giường được?"
Hai người đều thích dùng lời nói công kích người khác, Tiêu Tử Ngọc tập mãi thành thói quen, khẽ chậc lưỡi, không cam lòng tỏ ra yếu kém nên đưa tay lén chui vào quần áo người kia:
"La Hoan, chị không giống những kẻ đê tiện diêm dúa bên ngoài."
"Đó là tất nhiên." La Hoan cười: "Em làm xong chưa?"
Cái nụ cười quyến rũ giết người không đền mạng, Tiêu Tử Ngọc tâm thần nhộn nhạo vài giây, chợt nhớ tới:
"Chờ chờ đã, em gọi điện cho June, thuận tiện hỏi lão bản khi nào trở về."
Cho nên hai người buông nhau ra, hai người kia thường xuyên ở trong vòng bạn bè thể hiện tình cảm rải thức ăn cho chó, còn chụp hình cả gia đình khiến ai cũng hâm mộ, hai người tiêu dao hạnh phúc, để cho người thư ký này bận rộn bất chấp ngày đêm.
La Hoan ung dung thu tay về, ngồi trên đùi Tiêu Tử Ngọc dựa lưng lên mép bàn.
"Cũng được, nên để hai người kia trở về, đừng nô dịch em quài. Cầu hôn xong ba mẹ cũng đồng ý, tiếp theo chắc hẳn nên nói chuyện cưới gả."
"Thật cảm động, cây vạn tuế già rốt cuộc cũng gả đi được." Tiêu Tử Ngọc lắc đầu, cầm điện thoại lật ra dãy số điện thoại.
Ai nói không phải vậy nào, mọi người tận mắt nhìn thấy hai người kia dặn vặt tới lui, ở giữa còn đi một vòng lớn, cuối cùng vẫn đến đích, cái gọi là người có tình sẽ thành thuộc, trốn không thoát.
Bây giờ mới 8 giờ sáng, cuộc gọi đi chưa được kết nối, La Hoan chợt đứng lên ôm ngang Tiêu Tử Ngọc, Tiêu Tử Ngọc bị dọa nên ôm lấy người kia:
"Yêu nghiệt chết tiệt, chị làm gì đó."
"Đừng quan tâm, em cứ gọi điện thoại của em, chị chơi của chị."
"..." Không phải khoa trương, phòng khách bếp ăn phòng ngủ, phòng tắm thư phòng... ngay cả ban công... trong nhà đều chơi qua.
........
"June, hai người về nhà một tháng rồi vẫn chưa giải quyết xong à?"
Vừa mới dứt lời, June nhìn dáng người xuất hiện phía xa xa, ánh mặt trời ấm áp chiếu lên người, giống như phủ hào quang rực rỡ tươi đẹp, người kia giẫm lên hào quang đầy đất đi tới, June nhìn người kia, khẽ cười:
"Không tệ lắm, ngày mai tụi em trở về."
Tiêu Tử Ngọc bất ngờ kích động kêu lên một tiếng, nhanh chóng nhịn xuống:
"Chúc mừng hai người, ngày mai thuận buồm xuôi gió, đến nơi gửi tin cho chị, chị và La Hoan vì mọi người đón gió tẩy trần."
June cười:
"Cảm ơn chị."
"Không cần khách sáo..." Tiêu Tử Ngọc bị La Hoan đặt dưới thân, cắn môi: "Vậy trước tiên thế nha, ngày mai chúng ta gặp."
"Được, ngày mai gặp." June đặt điện thoại xuống, ánh mắt đặt trên người View.
Mái tóc dài xoăn của View được buộc lên, mặc đồ vận động ngắn, giữa lông mày rút đi vài phần lạnh nhạt, tăng thêm vài phần hơi thở của thanh xuân, vóc dáng cân xứng cao gầy, tư thế chạy cũng không thiếu vẻ ôn nhu, đôi chân dài trắng trẻo cất bước thu hút ánh mắt người khác, tỷ suất người quay đầu lại nhìn là 100%.
Nhìn thấy View đến gần, June xuống bậc thang nhìn đôi má đỏ ửng của người kia, cô đưa cốc nước cho View bổ sung nước, rồi dùng khăn mặt treo ở cổ View giúp View lau đi mồ hôi trên mặt.
"Có mệt không?" June đau lòng: "Chị đã cùng ba chạy một tháng rồi."
"Không mệt, cùng ba vợ chạy bộ sao lại mệt, chỉ cần ba vợ hài lòng là được." View ổn định lại hô hấp, giơ tay lên đỡ gáy June, nhẹ nhàng hôn môi June.
June cũng không còn cách nào khác, ba cô nói View lớn lên yếu ớt sau đó sáng sớm mỗi ngày đều dẫn View cùng nhau chạy bộ để rèn luyện sức khỏe, View thật sự cùng ba chạy ròng rã một tháng.
"Đừng lo lắng, chị không sao." Nhìn thấy June nhíu mày, View giương môi cười, kéo tay June đặt lên bụng mình: "Có muốn chị cho em xem cơ bụng chị chạy được không?"
June sờ lên dù cách lớp quần áo xúc cảm truyền tới bằng phẳng săn chắc, trong nhất thời không nhịn được sờ thêm vài lần, cười: "Hôm qua xem rồi, chị nào có cơ bụng gì." June ngẩng đầu nhìn về phía trước, kéo kéo áo người kia: "Ba đâu?"
View nắm tay June:
"Ba đến nhà dì Wan gặp Minh Tề rồi."
"Trùng hợp vậy, nửa tiếng trước mẹ vợ cũng đi, đi thôi, bây giờ trong nhà không có ai, khó được thế giới hai người."
Thật đúng là hiếm có, View đóng cửa phòng lại, ôm June dán lên cửa bắt đầu nụ hôn nồng nhiệt.
Bởi vì chưa chính thức kết hôn, mới là giai đoạn ở chung nên trước mặt ba mẹ phải thể hiện có khuôn phép.
Mẹ Wan chuẩn bị phòng khách cho View, sáng chiều thi thoảng lên xem hai người, chờ mẹ Wan xuống lầu, lúc sắp ngủ View sẽ lặng lẽ không phát ra tiếng động trà trộn vào phòng June, nhưng cũng cố kỵ ba mẹ dưới lầu không dám làm càn, sáng sớm thức dậy liền trở về phòng của mình.
Ba mẹ Wan tuy rằng cởi mở nhưng liên quan đến đại sự cả đời của con gái, tự nhiên tận lực kiểm định khảo nghiệm nhiều phương diện của View để xem rốt cuộc View có đạt chuẩn không, nhưng khảo nghiệm phẩm hạnh một người, một hai ngày không thể nhìn ra cho nên vì để vượt qua khảo nghiệm của ba Wan , liên tục một tháng, View ngoại trừ bồi ba mẹ vợ, View cũng hết lòng phối hợp với khảo nghiệm của ba vợ.
Trong thời gian này, View vẫn cùng June cùng nhau bị đông đảo họ hàng Wan gia mời tham gia tiệc tùng, đều khá thân với bà bảy cô tám, hai người không tiện từ chối đều đi hết. Chuyến này cũng không thể trốn tránh có mặt, cũng không tránh được bị họ hàng mời rượu, họ hàng còn liên hợp lại khảo nghiệm vị 'con rể' đặc biệt này.
View uống rất nhiều rượu, đợt này số lần View say rượu còn nhiều hơn số lần trong ba mươi mấy năm cộng lại .
Bởi vì View có quyền có thế, họ hàng của Wan gia không dám trước mặt nói xấu, nhưng phía sau nhất định có khua môi múa mép.
Ba Wan ứng phó với đông đảo họ hàng lắm điều cũng khổ cực, may là lần trước ăn tết, View để lại ấn tượng tốt với ba mẹ June, vì vậy giảm bớt số lần khảo nghiệm đồng thời cũng thông qua.
Mà lúc này, hai người đổi giày, June và View vừa hôn vừa chuyển đến sofa, sự nhiệt tình kinh người cùng với cấm dục mấy ngày nay đều phóng thích ra ngoài, quần áo đã bị cởi một nửa, đúng lúc này June đè tay View tiến thêm một bước.
Ở đây không phải nhà nhỏ của các cô, ba mẹ bất ngờ trở về thì không biết phải làm sao.
June ôm chặt người trên người cô không cho động đậy, nằm bình ổn lại hô hấp:
"Mới chạy bộ xong về nhà, chị có đói bụng không, trước tiên ăn sáng đã."
Vừa nói thật sự đói bụng, còn ngửi thấy mùi cháo gà đen cô thích nhất, View hôn lên cổ June, kéo June ngồi dậy, giúp June chỉnh lại quần áo xốc xếch:
"Ba mẹ đều đến nhà dì, chúng ta có cần đi không?"
June xoa mặt View: "Còn gọi điện thoại bảo chúng ta đến nữa." cô nói: "Nhanh đi ăn đi, em giúp chị múc rồi."
"Em có muốn ăn thêm không?"
"Em no rồi."
View gật đầu, ánh mắt đảo qua đôi môi kiều diễm kia, đáy mắt lóe lên tia nóng bỏng, cô đứng lên đi đến bếp ăn cháo.
June nhìn thấy View vào bếp mới thu hồi ánh mắt, cô ngồi ở sofa, cầm điện thoại lên mở wechat lên, theo lẽ thường dặn dò công việc nhưng chưa được mấy phút bất ngờ nhận được tin nhắn của Chung Linh Vận gửi tới.
'Chị có thể hỏi một ít chuyện liên quan đến người hợp tác mới của chị không?'
Trực giác phụ nữ luôn rất chuẩn, June vừa nhìn thấy tin nhắn này đã cảm thấy có chút hứng thú, Chung Linh Vận là người giỏi về các phương diện, tuổi trẻ tài cao, biết tiến lui, công tư phân minh, cô và Chung Linh Vận hợp tác chung cũng gần nửa năm, June cũng biết Chung Linh Vận là người luôn chủ động trong chuyện tình cảm.
Cô trả lời:
'Tất nhiên được rồi.'
Đối phương đang nhập, viết xóa một hồi khoảng 5 phút, Chung Linh Vận mới gửi câu hỏi:
'Tô tiểu thư độc thân phải không?'
June không nhịn được nở nụ cười, mặt mày dịu dàng:
"Độc thân."
Đối phương đang nhập (tin nhắn), tới lui 10 phút, lần này không có hỏi gì, Chung Linh Vận trực tiếp gửi đến hai icon 'Chấp tay' kèm theo câu trả lời ba chữ: 'Chị theo đuổi em ấy.'
Bây giờ mới một tháng đã cọ ra lửa, nhưng có vẻ khó theo đuổi, dù sao cũng là bạn bè, June tất nhiên cổ vũ:
'Chúc chị nhiều may mắn.'
View từ phòng bếp quay lại, nhìn thấy June cười mặt mày rạng rỡ:
"Em nói chuyện với ai mà vui vẻ vậy?"
June còn chưa mở miệng, View đã ngồi bên cạnh June nhìn nhìn, thấy rõ tên ghi chú, từng chữ nói ra:
"Chung Linh Vận."
Tên này, mỗi một chữ View nói ra đều chua. Khoảng thời gian trước Chung Linh Vận bỗng dưng xuất hiện bên cạnh June, June cũng không từ chối Chung Linh Vận sáp tới, để cho cô sinh ra một loại cảm giác nguy hiểm nồng nặc, mà Chung Linh Vận như thần bảo hộ nơi nào cũng canh giữ June, thậm chí vài lần cảnh cáo cô không được tới gần June.
"View, chị đừng hiểu lầm, em không có nói gì với chị ấy, không tin chị tự mình xem." June buồn cười cầm điện thoại đưa cho người kia.
View vẫn nhận lấy, nể mặt tùy ý lật lịch sử trò chuyện, ngước mắt nhìn June, biểu cảm lạnh nhạt không thay đổi, bốn mắt nhìn nhau, June từ trong mắt người kia thấy được tia nóng bỏng.
Một ngón tay thon dài đặt trước ngực June, View nói:
"Em là của chị."
June bắt ngón tay người kia:
"Em là của chị khi nào?"
"Trước giờ đều là của em."
Đôi mắt sáng quắc của View nhìn cô vài giây, trái tim bắt đầu thình thịch, tiện tay ném điện thoại lên sofa, hai tay trực tiếp luồng qua lưng và chân June, ôm June đi lên cầu thang.
"View, chị đừng làm loạn, ngày mai chúng ta còn phải trở về công ty sớm đó!" June vội vàng nhéo lỗ tai View.
"Thì một lần." View cong môi: "Chị sẽ kiềm chế."
June mới không tin cái miệng ma quỷ dụ người này, mỗi lần đều đè đến khi đau lưng không rời giường nổi, cô đưa ra yêu cầu:
"Em muốn ở trên."
"Được, cho em ở trên."
June không tin:
"Thật sự ở phía trên, không phải tự em động!"
"Em không động, chị động."
"..."
Chương 112: Có muốn thêm một lần nữa không?
Ai động không quan trọng, việc quan trọng là đôi bên đều cảm thấy thoải mái.
Trước đây không lâu chạy bộ ra mồ hôi, trước đó gấp gáp cũng phải tắm rửa tỉ mì một phen, View ôm June vào phòng đặt lên trên giường.
Chờ từ phòng tắm đi ra, View đã thay bộ đồ vận động ngắn kia, tóc dài vẫn buộc như cũ, da thịt như ngọc không tì vết hòa lẫn với màu hồng nhạt, trên người hầu như không có mặc, chỉ có nội y mỏng manh che khuất nơi tư mật, đôi chân dựng thẳng cân xứng câu dẫn người khác, trêu chọc ngứa ngáy.
"View." June gọi View, nằm trên giường nắm chặt góc chăn, đôi mắt dường như không còn bị chính mình khống chế, ánh mắt đảo qua cặp núi cao ngất kia, rồi rơi vào chiếc bụng kia.
Vóc dáng cân xứng của người này cô đã quá quen thuộc, thậm chí sờ qua mỗi tấc da thịt, tuy rằng không phải lần đầu tiên nhìn thấy nhưng mỗi lần View đều thu liễm lại lãnh đạm bình thường, toát ra một phong thái khác lẳng lơ quyến rũ, June không chịu thua kém nhưng chung quy bị sắc đẹp mê hoặc ánh mắt.
Cô nhìn View đi tới, tên hư hỏng này hai tay chống trên giường, cố ý bày ra đường nét khêu gợi:
"Đẹp không?"
Chiêu này lại tới rồi, mỗi lần trêu chọc đều không chịu nổi, chống lại ánh mắt sáng quắc của View, gương mặt June xẹt một cái đỏ ửng lên, cô kéo chăn che đầu lại, thề thốt phủ nhận:
"Khó coi."
"Khó coi mà vừa rồi còn nhìn chằm chằm." Bên ngoài chăn vọng lại tiếng cười quyến rũ của View , "Em đừng núp, chị xoa cho em."
Xoa một cái là xác định bị ăn sạch sẽ, mặt June đỏ tới mang tai:
"Không muốn."
"Thật sự không muốn?"
"Không..." Ngoài miệng nói như vậy, June đã không nén được kích động trong đáy lòng, bèn bọc bản thân như bánh chưng.
View cũng không vội, nghiêng người nằm ở bên giường, nhìn cái núi nhỏ không chịu ra ngoài, một tay chậm rãi vói vào trong chăn mò đến eo June:
"Chị không mặc quần áo, hơi lạnh."
"Hôm nay 20 độ." Một câu của June xé rách mặt người kia.
"Vậy em không nóng?"
"..." Thật sự có chút nóng, đặc biệt là bàn tay xấu xa trên lưng châm ngòi thổi gió, mỗi chỗ mẫn cảm đều tìm được chuẩn xác, cơ thể June dần dần mềm nhũn, thật sự không chịu nổi vén chăn lên.
Nhưng trước khi vén chăn, dựa theo lần trước ra tay trước thì chiếm được lợi thế nhưng sau khi ra tay là bị ăn, June nhắm ngay vị trí của View trực tiếp xoay người đè lên, một tay vuốt ve khỏa mềm mại trước ngực View, một cánh tay chống lên giường, nhìn môi mỏng trước mặt cúi đầu xuống hôn lên.
Người ta chủ động nhào tới, View nhiệt tình đáp lại, tay trái ôm lấy June để nụ hôn sâu thêm, tay phải lặng lẽ mò vào trong áo tay ngắn rộng thùng thình, quen thuộc cởi ra từng nút...
June chỉ cảm thấy trước ngực rộng rãi, quần áo đã bị kéo lên đầu vai, cô đè tay View, thả môi View ra, ngửa đầu ngồi dậy.
"Không phải chị để cho em sờ à?" June nhào nặn ngực của người kia: "Không được nhúc nhích."
"Nhưng em nói không cần."
View thật sự thuận theo không nhúc nhích nữa.
"Em đã nói sao, không có nha." June không thừa nhận, xúc cảm mềm mại vô cùng tốt, thảo nào View thích sờ như vậy.
June không khỏi tăng thêm lực đạo, ngón tay đang xoa thành đủ dạng, thi thoảng cúi đầu mút hôn lên da thịt thoang thoảng mùi thơm kia, hạ xuống vết hôn đậm nhạt, cô hành động dịu dàng thư thái liên tục không ngừng xoa làm cho cả người View run rẩy, hô hấp dần dần hỗn loạn, hổn hển, trong miệng không quên phối hợp:
"Cục cưng, cứ như vậy, em xoa chị rất thoải mái."
Lời này quả là đang khích lệ, thuận lợi dấy lên dục vọng muốn chinh phục lớn hơn nữa, June đè tay View lên đỉnh đầu, cúi người hôn lên môi đối phương, thưởng thức mùi vị khiến người ta nghiện muốn kiềm cũng không được kia, lúc mới bắt đầu còn có thể dịu dàng triền miên dẫn đối phương cùng trầm luân nhưng dần dần trở nên tham lam không đủ, như sóng biển hận không thể cuốn trôi View, ăn tươi View vào bụng.
Hô hấp của hai người ngày càng hỗn loạn, không khí cũng theo đó nóng lên, hai cơ thể kề sát nhau chậm rãi nóng lên. View có thể cảm giác rất rõ nhiệt tình của June, bởi vì đầu lưỡi bị mút đến tê dại nhưng vẫn còn hôn sâu.
Một giây này, View cảm giác mình muốn chết chìm trong nụ hôn kia.
"June..."
June vừa hôn vừa trả lời:
"Chị nói xem chị không phải hồ ly tinh?"
"Ừm..." Chỉ cần có thể câu được June thì June nói gì đều chấp nhận. View không ngại châm đuốc: "Chị là hồ ly tinh."
June hôn sâu hơn.
Đôi bên dính vào nhau triền miên, tràng cảnh này vẫn còn rất dài, quần áo đều cởi hết, View thấy dấu hôn trên người June vẫn chưa biến mất, so với hồng mai còn xinh đẹp hơn, viền mắt nóng lên, dục niệm nổi lên muốn thêm dấu mới nhưng June vẫn đang tiếp tục chiếm ưu thế.
Hiếm khi View thành thật, June dao động từ trên xuống dưới, nhìn từng dấu vết trên người View do mình tạo ra, trong lòng dâng lên niềm hưng phấn như chiếm giữ sát cổng thành từng tấc từng tấc xâm chiếm.
Mấy lần chờ đợi, June vẫn không có hành động khác, chỉ kiên trì đặt nụ hôn trên người cô, View vỗ về tấm lưng trơn truột của June.
"Cục cưng, em chậm quá." Cô ngẩng đầu lên dùng giọng mềm mỏng dụ dỗ nói bên tai June: "Lần sau cho em ở trên được không?"
'Không được' hai chữ này vừa đến bên môi đã bị môi View niêm phong, View ôm eo June xoay người vùng dậy, mà June bị cắt đứt, cô nắm tóc người kia:
"View..."
View:
"Ngoan."
"..." Cô không muốn ngoan.
Nhưng chống đỡ không nổi một đợt rồi một đợt tình triều xuống tới. Quyền chủ đạo lần thứ hai về trong tay View, trên thực tế trước sau như một, June rất nhanh rơi vào tay giặc, đâu còn tinh lực so đo vị trí trên dưới, trong lòng chỉ có khao khát phối hợp với người ở trên mang đến cảm giác sung sướng sâu sắc, June ngẩng đầu cắn vai View.
Mỗi lần giày vò đến tình trạng kiệt sức mới thôi, lần này không chừng lại vậy.
"Đã nói một lần..." June đỏ mặt hổn hển nhắc nhở.
"Chị có nói sao, không có."
"..."!
Những lời này sao quen tai vậy, June không buông tha:
"Ba mẹ rất nhanh sẽ về nhà."
"Chị biết, không sao đâu." View trấn an người kia: "Người trẻ tinh lực dồi dào, ba mẹ sẽ thông cảm cho chúng ta."
"..."
June bị chọc tức mà cười, nhưng tình cảnh này không hợp để cười, cười cũng không cười nổi, miễn cưỡng thở một hơi cười nhạo người kia:
"Chị tuổi đã cao... còn bày đặt tinh lực dồi dào, không biết xấu hổ... ưm... phụ nữ ba mươi mấy..."
Bỗng dưng bị View bay người thay đổi tư thế tiến vào một lần nữa, June nằm dưới, ngay cả đầu ngón chân đều co lại, nhịn không được rên rĩ, View khẽ cười:
"Chị rất già?"
"Ưm... chị nói xem." Hai tay June không có chỗ đặt không thể làm gì khác hơn là nắm gối đầu: "Dù sao chúng ta cũng không trẻ."
View kề sát lưng người kia:
"Em mới 28 tuổi, còn trẻ."
"Còn không biết xấu hổ nói... không phải chị bởi vì em nhỏ hơn chị 8 tuổi, cảm thấy em trẻ hơn chị, đường đời còn dài, ưm... nên ba năm không dám tới tìm em, nhưng một kẻ cuồng nghe lén... yên lặng phía sau quan tâm em giúp em..." Da thịt June đỏ bừng một mảng, hổn hển ngắt quãng nói: "Chị nhu nhược lại ích kỷ, chỉ dám xuất hiện khi em đã say."
Những lời này sớm đã nói rõ, khúc mắc cũng đã mở:
"Chị cho rằng, không có chị em cũng có thể sống tốt."
"Chị không xuất hiện, có thể em sẽ lừa mình dối người cũng rất tốt." Cũng chỉ là lừa dối mà thôi, June phối hợp với tư thế nằm nghiêng của View, View không nói nữa, June thở hổn hển càng ngày càng gấp, đầu ngón tay bấu lên cánh tay View cào mấy vết, trán trơn bóng và chóp mũi của June chậm rãi thấm mồ hôi hột.
Nói một lần thì một lần, nhưng lần này kéo dài đằng đẵng, đến khi leo lên đỉnh ngã xuống lại đi lên, lặp lại luân phiên vài lần.
Ý thức của June đã mơ màng, trải qua một trận cả người run rẩy mềm nhũn vô lực, cô nằm yên không muốn động, bên tai bị đôi môi của View tùy ý hôn lên, nghe View nói:
"Chị yêu em."
"Ừm." June ôm View: "...Em cũng yêu chị."
Hôn hôn, hôn đến bên môi người kia, View giọng khàn khàn cười nói:
"Ba mẹ không về, còn sớm, chúng ta có nên làm một lần nữa không?"
"... Đời này em có cơ hội xoay người, nông nô ca xướng không?"
"Không có."
"..."
........
Trước khi trở về một ngày, cơm trưa và cơm tối đều tiết kiệm, ăn trong mơ rồi.
Sáng sớm còn chưa tới 7 giờ, June ngủ trong lòng View mở mắt trước, cô cảm giác không phải tự nhiên tỉnh mà là bị tiếng náo nhiệt lại ầm ĩ dưới lầu truyền đến đánh thức.
View cũng bị đánh thức, nhìn thấy June vén chăn muốn rời giường, cô kéo June nằm xuống xoa gáy:
"Chị nghe tiếng của ba mẹ vợ, chị đi xem, em ngủ tiếp đi."
Bên ngoài quá ồn, June không ngủ được, ôm View ngồi dậy, hai người xuống giường kéo màn cửa sổ ra nhìn, bốn chiếc xe đậu ở cửa, 20 mấy bảo tiêu mặc âu phục giày da xếp thành hàng nghe theo sự chỉ huy của mẹ Wan đem các loại đặc sản rau quả đặt lên xe...
"Cục cưng." View từ phía sau ôm lấy June: "Ba mẹ vợ thật tốt."
Tuy rằng cũng không ít (lần khó dễ) nhưng đó là ba mẹ yêu thương con gái. June mỉm cười:
"Mỗi lần em rời nhà, giống như chị thấy đó, ba mẹ đều để em đem rất nhiều đồ."
View nói:
"Cảm ơn ba mẹ em, bồi dưỡng một người ưu tú như em."
June vỗ nhẹ tay người kia:
"Sau này ba mẹ em cũng là ba mẹ chị."
"Vậy chúng ta nên chuẩn bị hôn lễ."
June nhìn bóng dáng mẹ mình, lẩm bẩm một câu:
"Thật sự kết hôn?"
"Hữm?" View vừa nghe liền ôm lấy June mặt đối mặt: "Hối hận?"
June lắc đầu: "Không có, chỉ là cảm thấy giống như mơ." cô nhéo mũi View: "Sao giống như đã cùng chị kết hôn rồi, chúng ta xa nhau lâu như vậy lại có thể bên nhau."
"Đây là duyên phận." View cười: "Em đã định là của chị."
June quét qua trên dưới người kia vài lần, giơ ngón tay chọt chọt lồng ngực người kia:
"Trâu già gặm cỏ non."
View thản nhiên gật đầu: "Chị chỉ ăn cọng cỏ non là em." cô cong môi: "Sau này chúng ta lại sinh một cọng cỏ nhỏ."
June cũng cười:
"Được, sinh một tiểu tổ tông mỗi ngày đều khóc quậy chị."
"Hư." View trạc trạc chóp mũi June: "Đừng như Sanh Sanh khi còn bé bướng bỉnh hoạt bát chạy loạn, mỗi ngày đều gây rắc rối."
"Vậy thì có gì không tốt, em cảm thấy đừng như chị mới đúng, tính tình hiu quạnh."
Nhắc tới sinh con, June chợt nhớ tới khi View say rượu nhắc tới vì cô sinh con, nếu như sớm mấy năm thì có thể, bây giờ thì không được, sản phụ lớn tuổi nhiều nguy hiểm, năm nay View 36 tuổi sắp 37, đã qua thời điểm tốt nhất mang thai.
Huống hồ cơ thể miễn dịch lại kém, mang thai hay không còn khó nói.
"Ghét bỏ cũng vô ích, đã sinh rồi không thể trả hàng." View nói.
"Ngốc." June cảm thấy buồn cười đẩy vai người kia: "Đi thôi, chúng ta rửa mặt xong cũng nên xuống giúp đỡ."
View ôm eo June: "Được, hôm nay trở về." cất bước đi về phía phòng tắm: "Sau khi trở về chúng ta vẫn còn thời gian."
"...View, chị nói xem trong đầu chị chứa cái gì?"
"Chứa em."
"Lời sến súa thật buồn nôn." hồi lâu: "Nhưng em thích."
Thích một người.
Người đó nói gì đều thích.
Hôm nay không cần cùng ba vợ chạy bộ buổi sớm, nhanh chóng sắp xếp ổn thỏa, thay đồ xong, hai người xuống lầu giúp rinh đồ nhưng bị mẹ Wan ngăn cản, bảo hai người đi ăn sáng.
Tối hôm qua mẹ Wan bắt đầu gọi người ăn cơm chiều, không ngờ hai người đang ngủ say, gõ vài lần cửa cũng không có phản ứng, phụ nữ tâm tư tinh tế, đại khái hiểu được điều gì cũng không hối thúc hai người rời giường, mẹ Wan cho rằng con gái tối không ăn cơm, thật ra đã không ăn hai bữa, sau khi hành sự mệt mỏi ngã đầu liền ngủ, một giấc ngủ tới khi trời sáng, bao tử sớm đã đói meo.
Sáng sớm 8 giờ trước khi xuất phát, 4 chiếc xe rốt cuộc bị nhét đầy đặc sản .
Mẹ Wan luôn căn dặn đặc sản nào tặng cho thông gia cũng chính là gia đình anh và chị dâu View, View cẩn thận lắng nghe, sau đó mọi người đứng ở cửa chia tay, lời gì cũng nói xong rồi, June ôm mẹ:
"Mẹ, con sẽ nhớ mẹ lắm."
Mẹ Wan vuốt tóc con gái:
"Mẹ cũng sẽ nhớ con, các con cũng phải sống thật tốt."
"Mẹ yên tâm." View khẽ nói: "Con sẽ chăm sóc tốt cho June."
Mẹ Wan tiến tới ôm lấy View, cũng yêu thương như con gái, mà ba Wan đứng ở bên cạnh yên lặng nhìn không nói lời nào, bất luận View xuất sắc thế nào, là nam hay nữ, chỉ cần nghĩ đến con gái bị người khác dẫn đi, ba Wan cảm thấy cải trắng nuôi nhiều năm bị heo ủng đi, càng nghĩ càng tủi thân... đặc biệt là lúc con gái ôm ông càng đặc biệt rõ ràng hơn.
View nắm tay June, nhìn về phía ba Wan khiêm nhường nói:
"Ba, tụi con đi nha."
"Đi đi, đi đi." Ba Wan phất tay: "Thời gian không còn sớm."
Nhìn như thoải mái nhưng chờ hai người đi thật rồi, chiếc xe chạy đi thật xa biến mất khỏi tầm mắt. Ba Wan nhớ tới con gái khi còn bé, cục cưng tri kỷ quấn quýt của ông, đôi mắt của ông đỏ lên, ông xoay người ôm lấy vợ khóc một trận... Mẹ Wan vỗ lưng an ủi chồng:
"May là không ai thấy, con gái cũng chưa lập gia đình đã khóc thành bộ dạng này, đến ngày con gả đi chẳng phải khóc thành một dòng sông à."
Chương 113: Kết hôn(hoàn)
Sau khi View và June trở về chuyện đầu tiên làm là chuyển qua ở chung, tất cả đều thuận lợi, hôn lễ đã dự tính sang năm.
Bình thường hai người công việc đều rất bận, càng bận hơn bây giờ, một người hận không thể phân ra làm hai, nhưng bận rộn hơn nữa, chung quy June sẽ bớt ra mấy ngày dẫn View về nhà thăm ba mẹ, năm tháng tĩnh lặng, thời gian dần dần trôi qua, một năm nhanh chóng kết thúc.
Một năm xảy ra rất nhiều chuyện, ví dụ như cháu gái nhỏ Ben gia trước cô cô mình một bước đưa đại lão bản tập đoàn LT về dinh, ví dụ như View phải làm bà cô, ví dụ như sáng sớm hôm nay, Tiêu Tử Ngọc gọi điện thoại tới, gào thét:
"Lão bản! Tại sao chị lại chạy đến nhà tổng giám, chị không biết hôm nay chị cưới vợ sao!!!!"
Hôm nay cưới vợ... bây giờ vợ của cô đang nằm bên cạnh nhìn cô:
"Chị hiểu rồi, về ngay đây!"
Khi nãy Tiêu Tử Ngọc gào quá lớn, June đều nghe rõ ràng, nhưng mặt View không đổi sắc vẫn là dáng vẻ lạnh nhạt, thấy View cúp máy, June cảm thấy buồn cười nhéo mặt người kia.
Sau khi hai người xác định kết hôn, ngày kết hôn càng lúc càng gần, cô không khỏi khẩn trương, dù sao lần đầu tiên cũng là lần cuối cùng của đời người, chỉ cần nghĩ đến cảnh cùng View kết hôn và nhận được lời chúc phúc từ người thân cũng như bạn bè, con tim rung động mãnh liệt, cái loại cảm giác này nói không nên lời, rất phức tạp.
Bởi vì kết hôn nên hai ngày nay rất bận rộn, mấy ngày nay cùng View tách ra không gặp mặt. Tối hôm qua gọi điện thoại cho người kia nói nhớ, người kia tự nhiên lái xe tới ngay lập tức.
Trước khi đón dâu một ngày cũng chính là tối hôm qua, View tới tiểu khu Kim Bích, sau đó... thì nằm ở trên giường của cô.
"Phu nhân, chào buổi sáng." View nhìn đôi mắt đào anh xinh đẹp của June, luồng qua sau gáy June nhẹ nhàng vuốt ve.
"Chào buổi sáng." June cũng bưng mặt View hôn lên giữa trán View, sau đó lại bị View ôm vào lòng, dạt dào yêu thương, mùi hương thơm dịu trên người View khiến cho người ta an tâm, June nhịn không được ngửi thêm vài lần, ở trong lòng View mặt mày rạng rỡ, cô vỗ lưng View: "Hôm nay chúng ta kết hôn, bên kia không thể thiếu người làm chủ là chị, mọi người đều tới hối thúc chị, chị mau rời giường đi, ba mẹ cũng sắp dậy rồi."
View đặt cằm lên trán June, siết chặt vòng tay không buông, giọng mang theo vẻ lười biếng nũng nịu:
"Còn sớm, ôm chút nữa đi."
"Không còn sớm, chị lái xe về nhà cũng một tiếng đồng hồ." Vẫn chưa tới 5 giờ đã bị điện thoại của Tiêu Tử Ngọc đánh thức, June quay đầu nhìn, ngoài cửa sổ trời vẫn đen như mực, vẫn chưa sáng.
"Cứ muốn ôm em vậy đó." View khẽ cười: "Chị muốn xem dáng vẻ của em mặc đồ cưới, nhất định rất đẹp."
"Cũng không phải chưa từng thấy qua, lần trước thử đồ cưới chị đã xem qua rồi." Máy điều hòa trong phòng có chút lạnh. June kéo chăn bọc View rất chặt chẽ.
Thật sự bàn đến chuyện này, cô cảm thấy dáng vẻ View mặc đồ cưới hấp dẫn hơn. Các cô quyết định tổ chức hôn lễ theo phong cách truyền thống (của Trung Quốc), cô để cho View mặc thử áo cưới và mũ phượng khăn quàng vai để so sánh, vóc dáng cao gầy của View mặc gì cũng đẹp, nhưng mặc đồ cưới truyền thống càng toát ra ý vị của người phụ nữ trưởng thành, làm nổi bật sự quyền quý trang nhã của View, vừa nhìn căn bản muốn chọc mù mắt người khác.
View ở bên tai June nở nụ cười:
"Hôm nay không giống ngày thường, em là cô dâu của chị, chị muốn tự tay mặc áo cưới cho em."
Đề nghị này rất khiêu khích người, đầu quả tim June mềm xuống:
"Bây giờ sao?"
"Bây giờ, chị muốn chị là người đầu tiên nhìn thấy dáng vẻ của em mặc áo cưới." Nhất định rất đẹp, View nhấc cằm June đặt một nụ hôn, nhẹ giọng trưng cầu ý kiến:
"Có được không?"
June cười:
"Được."
Phần dịu dàng này làm sao cô từ chối chứ.
Chỉ là mặc áo cưới truyền thống khá phức tạp cho dù biết mặc ra sao nhưng không ai giúp đỡ mặc vào thật sự phải tốn không ít tinh lực, lúc đầu có đội tạo hình trang điểm nhưng cô muốn đích thân vì phu nhân của cô mặc áo cưới.
Hai người đứng ở trước gương sát đất, View cầm nội y sát người giúp June mặc vào, từng món từng món một, vừa kiên trì vừa nghiêm túc, cẩn thận tỉ mỉ giống như đối đãi với vật báu rất cẩn thận, cô cảm thấy áo cưới đỏ thẫm mặc lên người June cực kỳ vừa người, tôn lên chiếc eo thon, khí chất dịu dàng đoan trang trời sinh đậm chất điển hình phương Đông.
Trải qua hơn nửa tiếng đồng hồ rốt cuộc cũng mặc xong áo cưới phức tạp.
Tuy rằng tóc dài xõa vai chưa đội mũ phượng, áo cưới mặc trên người June thoạt nhìn như cô nương dịu dàng cổ đại, một cái nhíu mày một nụ cười của giai nhân cũng sắc nước hương trời, đặc biệt June quay đầu lại nhìn cô hiện ra nụ cười khẽ, trong lòng View nhấc lên từng gợn sóng.
"Đẹp không?"
"Đẹp." View sát tới giơ tay ôm lấy June: "Phu nhân của chị thật xinh đẹp."
June câu cổ áo ngủ của View, kéo View sát đến, môi cùng môi gần như chạm vào nhau, cô nhẹ giọng nói:
"Chị mặc cũng đẹp lắm, em cũng muốn giúp chị mặc áo cưới."
Vì bù đắp cho tiếc nuối này, View ngậm lấy môi June, tỉ mỉ hôn, dọc theo gò má June hôn nhẹ đến bên tai June, giọng nói mê hoặc:
"Đêm nay cho em cởi được không?"
June vừa nghe trong mắt liền lóe sáng, cô bưng mặt View quay qua, mặt đối mặt:
"Đây là chị nói, không được gạt em."
"Không gạt em, gạt em là chó con." View kéo tay June đặt lên trước ngực, nở nụ cười: "Đêm tân hôn, chị là của em."
Hành động này quá hớp hồn khiến tâm ngứa ngáy, View chỉ mặc áo ngủ mỏng manh, bên trong không mặc đồ lót, June mò đến khỏa mềm mại nhẹ nhàng bóp mấy cái, tuy rằng không thể tự mình mặc áo cưới cho View nhưng tự mình cởi ra cũng...
Không được, cáo già quá xấu xa.
View mở miệng liền dụ dỗ cô đến bên giường đầu óc choáng váng, số lần cô xoay người làm chủ chỉ đếm trên một bàn tay.
June còn muốn nói điều gì đó lại bị tiếng chuông điện thoại bất ngờ vang lên, cô không cần nhận cũng đoán được, nhất định hối thúc View.
Quả nhiên, La Hoan hỏi cô:
"June, View vẫn còn ở chỗ em à?"
"Đúng vậy." June liếc mắt nhìn View, View lại ôm eo cô, nhìn cô cười: "Mọi người đừng nóng vội, chị ấy đi ngay."
Bên kia chậc lưỡi:
"Chị không vội, chị cũng không phải phù dâu của View, bây giờ chị lái xe qua bên em."
"Được, chị lái xe cẩn thận."
June vỗ tay View, chỉ chỉ tủ quần áo ra hiệu cho người kia nhanh thay quần áo, kéo dài thời gian chậm trễ khiến cho mọi người chờ thì không hay.
Chờ View vào phòng tắm, June quay đầu lại nhìn, phát hiện ngoài cửa sổ sắc trời đã sáng, điều này đại biểu cho một ngày mới đã tới, cũng đại biểu một khởi đầu mới bắt đầu... cô vừa cúp máy của La Hoan, Kỷ Hoài Thu cũng gọi điện thoại đến.
"Junie, mình xuất phát đây!"
June ngồi bên giường, mỉm cười:
"Trên đường chú ý an toàn."
"Yên tâm!"
Trong lòng June ấm áp, cảm thấy bạn bè không phải chỉ ở chỗ nhiều phương hợp nhau tựa như La Hoan và Kỷ Hoài Thu, mấy năm nay khi cô khó khăn nhất họ đều cùng cô trải qua, vô điều kiện bảo vệ cô giúp đỡ cô.
Qua 5 giờ, cô vội ngồi dậy, lần lượt nhận được điện thoại của bạn bè thân thiết, họ đều hướng về nhà cô chạy tới.
View còn chưa đi ra, June cứ ngồi yên bên giường suy nghĩ rất nhiều chuyện.
Đặc biệt là một năm nay, những chuyện xảy ra giữa cô và View từng chuyện từng chuyện một.
Thật ra ngày kết hôn 8 tháng 7 đã định cũng chính là hôm nay không chỉ bởi vì là ngày kỷ niệm 7 năm lần đầu hai người gặp mặt, mà cũng bởi vì để cho họ có một năm giảm xóc va chạm hòa hợp trong cuộc sống về sau, tìm được một trạng thái cân đối ở chung tốt nhất, giải quyết mâu thuẫn trước kia.
Thế giới hai người, thời gian hẹn hò nhiều hơn so với trước đây, cũng là tay trong tay xem phim, sau khi tan tầm thường xuyên mua đồ ăn về nhà, sau đó nấu một bàn ăn ngon, cũng không cố kỵ ánh mắt bất kỳ ai, quan hệ của hai người quang minh chính đại.
Thời gian tới có thể sẽ còn gặp phải vấn đề nan giải, gặp phải mối nguy dự báo trước không có cách nào thay đổi nhưng cô tin tưởng View, cũng tin tưởng hai người đã trải qua nhiều chông gai rồi đoàn tụ sau đó càng có cảm giác kiên định.
June suy nghĩ thất thần, ngay cả View đi tới cũng không phát hiện, chờ cô quay đầu lại View đã ngồi bên cạnh, hai tay lướt qua ôm eo cô, trán View tì lên đỉnh đầu June, nhẹ giọng dỗ dành:
"Đừng khẩn trương cũng đừng sợ, có chị ở đây."
Không thể nào không khẩn trương, June sát đến:
"Chị mau đi đi."
View cúi đầu hôn lên mặt June, ánh mắt tùy ý đảo qua xung quanh, đều là màu đỏ thẫm vui mừng, dưới thân hai người là chăn gối đỏ thẫm, trên tường dán đầy chữ 囍 đỏ thẫm, ngay cả người bên cạnh cũng một thân áo cưới đỏ thẫm xinh đẹp.
Mà chỉ có người trước mắt mới có thể làm cho ánh mắt của cô sáng lên, trước khi đi, View đè June xuống giường hôn nồng nhiệt nhưng cũng khắc chế, nhẹ nhàng ở bên tai June lưu lại một câu thâm tình lưu luyến kéo dài:
"Chờ chị, chị tới đón em về nhà."
Được, cô chờ.
Cũng chờ không lâu lắm, 12 giờ trưa View từ Ben gia xuất phát đi đón dâu.
Địa điểm tổ chức hôn lễ là nhà cũ của Ben gia, hoa viên rộng rãi đủ để chứa tất cả khách, nơi này cũng là nơi hai người trải qua đêm tân hôn.
Lo lắng hai nhà cách nhau quá xa, trước khi hôn lễ cử hành đã trải qua cuộc thảo luận, ba mẹ Wan quyết định đi tới chỗ ở tương lai của con gái ở thành phố S tham gia hôn lễ, cũng không tồn tại cưới gả gì, đôi bên đều là gả cũng là cưới, cũng không tồn tại phong tục nam cưới nữ gả, về phần họ hàng Wan gia, thiệp mời cũng đưa rồi, tới thì hoan nghênh, không đến cũng đưa một phần lễ vật.
Wan gia mặc dù không hào phú* như Ben gia, nhưng Wan gia cũng có gia sản.
*Có tiền có thế
Ba Wan yêu thương con gái, lo lắng con gái bị lời đồn đãi tổn thương, vì tạo chỗ dựa cho con, ông đem hơn 10 bất động sản toàn bộ chuyển thành tên con gái, mua luôn một ngôi biệt thự bên cạnh Ben gia tặng cho hai người làm phòng cưới, hôn lễ này quả thật long trọng, bởi vì đội ngũ đưa dâu Wan gia rất dài, đội ngũ đón dâu càng dài hơn, từng chiếc xe hào nhoáng đậu đầy đường.
Người qua đường trong tiểu khu xem náo nhiệt còn tưởng hào môn nào đón dâu, rướn cổ lên nhìn xe đi đầu xuống đón dâu...
"Nhanh nhanh nhanh, chúng ta mau vào đón cô dâu về bái đường thành thân!" đoàn phù dâu hết sức hưng phấn theo cô dâu vào thang máy.
Bên này đoàn phù dâu người đông thế mạnh, đều là bạn tốt của View, bên kia nhân số có vẻ hơi ít nhưng Kỷ Hoài Thu xung phong đi đầu không cam lòng tỏ ra yếu thế, cô dũng cảm ngẩng đầu ưỡn ngực chống đỡ cánh cửa đầu tiên không cho vào:
"View, trước đây em nghĩ hai người không thích hợp nên nhắm vào chị, nhưng nếu chị đối xử không tốt với June, em vẫn sẽ ghim chị oán chị!"
Đoàn phù dâu ở đối diện cười ầm lên, trong đó Bạc Y Cảnh nhìn Kỷ Hoài Thu mím môi cười, cái đuôi của Kỷ Hoài Thu sắp cong lên đến trời.
"Chị sẽ đối xử tốt với em ấy."
Kỷ Hoài Thu ngạo kiều khẽ hừ một tiếng, 'cửa ải' đầu tiên mở ra, cô âm thầm đi tới bên cạnh Bạc Y Cảnh.
Mọi người vừa vào nhà, nhìn thấy ba mẹ June ngồi trên sofa, đồng loạt dừng bước. Cửa ải này không dễ dàng, nếu hai vị phụ huynh khó xử...
Mọi người nhìn View đi tới, cúi người gọi:
"Ba mẹ, con tới rồi."
Mọi người còn tưởng rằng ba mẹ Wan sẽ nói gì đó nhưng hai vị phụ huynh nhét hai cái bao lì xì đỏ phí đối giọng* cho View:
"Đi đi con."
*Bao lì xì phí đổi giọng tượng trưng cho lời chúc tốt đẹp nhất của trưởng bối, nếu nhận được là điềm tốt. Tùy số tiền mà có hàm ý chúc phúc khác nhau.
Mọi người: "..." Hóa ra cửa ải ba mẹ mới là dễ vượt qua nhất.
Ba mẹ Wan khéo hiểu lòng người, cũng không quấy rầy đám người trẻ tuổi chơi đùa, bầu không khí rất nhanh náo nhiệt lên, đẩy đẩy đưa đưa tới 'cửa ải' thứ 3, cũng là cửa ải cuối cùng đón cô dâu.
La Hoan một chân chắn ngang cửa phòng ngủ, ánh mắt đảo qua mọi người hất cằm lên mặt:
"Đường này là tôi mở, cửa này là tôi đóng, nếu muốn qua đường này, để lại gì đi?"
Đám phù dâu này nhiều chuyện thật, Tiêu Tử Ngọc bỗng cảm thấy mình bị đẩy ra, cơ thể lảo đảo ngã vào lòng La Hoan.
"Dâng cho em một cô dâu."
Mọi người bừng tỉnh cũng hiểu ra, mà Tiêu Tử Ngọc bị vây trong vòng tay La Hoan không cam lòng:
"Lão bản, không cùng chị chơi trò này..."
La Hoan vui vẻ hôn Tiêu Tử Ngọc:
"Cô dâu này em thích, qua đi."
Cháu gái nhỏ Ben gia cười rạng rỡ:
"Vì hạnh phúc của cô cô, dì Tiêu, dì hi sinh chính mình đi."
"Con nhóc ranh này..."
Thuận lợi thông qua, La Hoan mở cửa ra, ôm Tiêu Tử Ngọc đem qua một bên, mọi người đều đi vào, nhìn thấy cô dâu đội mũ phượng khăn ngồi ở mép giường, gương mặt xinh đẹp đã cười như hoa nở, nhưng đôi mắt đào hoa phiếm đỏ ngân ngấn nước mắt.
Ngay khoảnh khắc mắt đối mắt, nghìn lời nói vạn câu thề dường như nói không nên lời, đủ loại cảm xúc đều ở bên trong, June mặt mày rạng rỡ vươn tay về phía View, mà theo động tác của cô, chuỗi hạt của mũ phượng trên đỉnh đầu vô tình chạm vào nhau phát ra tiếng thanh thúy rất dễ nghe.
View chậm rãi đi đến bên June, sắc mặt trầm tĩnh lại mang theo vẻ dịu dàng, trên người là áo cưới đỏ thẫm tôn lên vẻ quyền quý xinh đẹp của cô ấy. View đưa tay nắm tay June, đỡ June đứng lên xuống giường, lúc June đứng lên, làn váy thật dài của áo cưới kéo thành đuôi, kỹ thuật đường thêu tinh xảo, nhiều loại hoa văn mảnh hiện lên rõ ràng, phần đuôi kéo dài thêu một phượng hoàng hoàn mỹ lóa mắt, hình dáng trông thật sống động.
Phù dâu hai bên đều nhất trí cảm thấy hôn lễ này quả thật khiến người ao ước.
Càng vì cuộc tình kéo dài 7 năm này, vì hai người họ đưa ra lời chúc phúc.
Hôm nay chuyện vui rõ ràng vui vẻ mới phải, nhưng ba Wan nhìn con gái bị dắt đi, trong nhất thời không nhịn được ôm lấy vợ khóc một hồi, lệ chảy thành sông... đôi mắt của mẹ Wan cũng đỏ lên, thở dài:
"Ông già đừng khóc, đi thôi, cha mẹView qua đời, chúng ta là cha mẹ con bé, hai đứa nhỏ vẫn còn chờ chúng ta đến chủ trì hôn lễ đó."
"Còn nữa, đừng khóc trước mặt con gái, muốn khóc cũng phải nhịn xuống, nếu như con thấy ba mình khóc, nhất định cũng sẽ khóc theo."
"Không khóc, tôi vui lắm, tôi là vui đến chảy nước mắt." Ba Wan lau nước mắt.
Mẹ Wan an ủi chồng vài câu, sau đó điều chỉnh xong cảm xúc, xuống lầu lên xe đưa dâu, mà đội ngũ rước dâu đã đón được cô dâu, từng chiếc xe hào nhoáng một chạy về phía nhà cũ của Ben gia.
Ba giờ chiều, hôn lễ chính thức bắt đầu, trong hoa viên Ben gia bạn bè đã tụ tập đông đủ, toàn bộ được Ben gia bố trí cực kỳ vui vẻ cũng không mất đi phần lãng mạn, cô dâu nắm tay cô dâu chậm rãi đi vào, xung quanh náo nhiệt nhanh chóng yên lặng, mấy trăm ánh mắt làm chứng cho hôn lễ đặc biệt hôm nay, mà hôn lễ này không có mời người dẫn chương trình, View tự mình làm người chủ.
Thật ra muốn nói vài lời, bên dưới sân khấu mọi người cũng nghiêm túc lắng nghe, nhưng nhìn phu nhân của cô cực kỳ xinh đẹp đứng ở trước mặt cô, trong mắt View chỉ có June, dường như có nói hay không đã không còn quan trọng nữa.
Nhưng hình thức thì không thể thiếu, View cầm micro trong tay, nhìn June đầy thâm tình thật lâu, hoa viên yên lặng không chút tiếng động chợt vang lên câu:
"June, chị yêu em, em nguyện ý gả cho chị không?"
Nhẫn cưới của View cũng đã lấy ra rồi, June cảm thấy chỉ cần có View dường như cô không còn chút khẩn trương nào, cô giơ tay phải cho View:
"Đeo cho em."
Nhẫn cưới chậm rãi đi vào ngón áp út, View ôm lấy June hôn:
"Đeo nhẫn của chị, cả đời em cũng là của chị."
Dưới sân khấu vang lên tiếng vỗ tay, trong tiếng vỗ tay nụ hôn kết thúc, micro thuộc về trong tay June, ánh mắt tập trung trên người View, thật sự khoảnh khắc nhìn View, tim June bỗng dưng đập nhanh hơn.
"View, chị yêu em không?"
"Chị yêu em."
Vấn đề này tin chắc người trong tình yêu sẽ hỏi qua vô số lần, mà nhận được câu trả lời vẫn như cũ không có thay đổi, June nghe View nói rất nhiều lần nhưng mỗi lần nghe đều cảm thấy không giống nhau.
Đặc biệt trong cảnh hôm nay.
June chuẩn bị lấy nhẫn cưới ra:
"Vươn tay ra, em cưới chị."
Tiếng vỗ tay như sấm lại một lần nữa vang lên, hai người trong tiếng vỗ tay tiếp tục hôn môi, micro giao cho Tiêu Tử Ngọc ở bên cạnh, Tiêu Tử Ngọc đúng lúc phát video quá trình cầu hôn đồng thời phát huy tài nói nhiều:
"Đây là tình yêu thần tiên gì đây, vô cùng đơn giản chỉ nói mấy câu không thiếu ngọt ngào hạnh phúc, ngay cả tôi cũng hâm mộ ghen tỵ, tin tưởng mọi người thật sự tò mò hai cô dâu của chúng ta quen biết nhau thế nào, tôi sẽ thay họ kể một câu chuyện xưa, vào một buổi sáng sớm rất nhiều năm trước ở tòa nhà LT..."
Cô gặp cô ấy.
Cô dâu dẫn theo cô dâu đi mời rượu, phù dâu hai bên ngồi thành một bàn:
"Tới đây, nói một chút mọi người đã trợ giúp gì nào?"
Kỷ Hoài Thu là người đầu tiên vỗ bàn ngạo nghễ xưng hùng xưng bá.
"Tôi trợ giúp góp công lớn nhất, vì để đẩy lui View, tôi đã dũng cảm làm tình địch, để cho cáo già ghen, nhanh chóng thúc đẩy tiến độ để họ bên nhau."
Bạc Y Cảnh ở đối diện chỉ thản nhiên Ờ một tiếng, ánh mắt quét về phía Kỷ Hoài Thu, Kỷ Hoài Thu lúc này mím môi, khí thế dạt dào trong nháy mắt không còn, chỉ có kinh sợ, Bạc Y Cảnh chỉ chỉ Kỷ Hoài Thu:
"Tôi chỉ mang kẻ trung gian cản đường đáng ghét này đi."
La Hoan vừa uống hớp rượu hắng giọng:
"Công lao của tôi không lớn, mấy năm trước View xếp cho tôi ở bên cạnh June, tất cả đều để làm gián điệp."
Lâm Sanh ở một bên nhẹ nhàng xoa bụng Hứa Nam hơi nhô lên, ngẩng đầu nhìn về phía mọi người, lắc đầu:
"Nói ra thật xấu hổ, công lao của em cũng không lớn, chỉ là chạy vặt giúp cô cô thôi."
Hứa Nam nắm tay Lâm Sanh:
"Tôi chỉ nói mấy câu có ích thôi."
Cố lão bản tiệm hoa mỉm cười:
"Nói vậy công tôi càng không lớn, chỉ giúp đỡ cầu hôn thôi."
Đến phiên Tô Bối An, Tô Bối An vội vàng lắc tay:
"Có thể bỏ qua tôi."
Lão bản quán bar Dư Văn Tú cười cười:
"Cũng có thể coi nhẹ tôi."
Nói đến người cuối cùng, ánh mắt mọi người đồng loạt nhìn qua, Chung Linh Vận bưng ly rượu uống cạn, nói một câu khiến cho mọi người biến sắc: "Tôi là tình địch hàng thật giá thật." Sau đó thêm một câu: "Của View."
Mọi người: "..."
......
Thoáng cái đã qua 4 5 tiếng, gần tới 8 giờ tối, khách khứa giải tán rồi, View tiễn người khách cuối cùng, lúc này hôn lễ mới kết thúc nhưng các phù dâu phá động phòng, còn chưa rời khỏi.
Mời rượu khó tránh khỏi uống nhiều, Tiêu Tử Ngọc thấy sắc mặt đỏ bừng của View, thử hỏi:
"Lão bản, không phải chị say rồi chứ?"
"Không nha." gương mặt View dưới ánh đèn trong trẻo chiếu lên càng đỏ hơn, bước đi thẳng tắp, dáng người đoan chính, một câu nói này vừa nói ra, View chợt quay đầu hỏi Tiêu Tử Ngọc: "June đâu? Sao em ấy không dẫn chị về nhà, em ấy nói sẽ bồi chị, nhưng chị không tìm được em ấy, chị thật sự muốn thấy em ấy, em có thể dẫn chị đi tìm không? Chị nhớ em ấy."
"..." Cái giọng làm nũng này chính là biểu hiện lão bản nhà cô say rượu rồi, nguy rồi, trăm phần trăm là say bất tỉnh nhân sự.
Các phù dâu ngồi trong phòng khách trò chuyện, nhìn thấy View và Tiêu Tử Ngọc đã quay lại, đều chào hỏi View, View gật đầu, ánh mắt đảo qua Chung Linh Vận nhìn vài lần.
"Lão bản, June ở trong phòng chị, chị nhanh ngủ đi." Tiêu Tử Ngọc cảm thấy vẫn nên đem người giao cho June tốt hơn, chỉ là lão bản nhà cô say rượu đức hạnh ấu trĩ, chỉ có June mới có kiên trì dỗ dành, đổi thành cô... chắc bị hành hạ đến chết mất.
Tiêu Tử Ngọc nhìn View lên lầu, thở phào đi đến chỗ các phù dâu, mông vừa ngồi xuống sofa, ai ngờ La Hoan cười tủm tỉm nói:
"Khi nãy June cùng tụi chị uống rượu, uống say rồi."
Tiêu Tử Ngọc trợn mắt há mồm, phải biết rằng June uống say chỉ muốn ngủ, ai dám ồn ào, cô ấy sẽ hung dữ sẽ cắn người đó, chính là loại mất hết tính người, mà mỗi lần lão bản nhà cô bị cắn là dấu răng đầy cánh tay, nếu như lão bản say vậy thì đơn giản mà nói là phá vỡ hình tượng người băng, không đành lòng nhìn thẳng, làm nũng tỏ ra dễ thương không gì không làm được, đêm tân hôn, lão bản có phải sẽ bị cắn đến khóc thút thít!?
Hai người đều uống say, đụng nhau hết nói luôn....
Trong phòng lầu trên, View say rượu vừa thấy June sẽ không còn lý trí, cứ cùng June ồn ào, June liên tục dỗ dành lừa gạt View, View không nghe lời, còn ở trên giường nhảy tới nhảy lui, ý thức của June cũng không còn thanh tỉnh trực tiếp bị tức đến khóc, rốt cuộc View thành thật lại, vén ống tay áo lên lộ ra cánh tay thon dài:
"Junie ngoan, đừng khóc, chị cho em cắn."
-----------Hoàn chính văn----------
Bạn đang đọc truyện trên: truyentop.pro